Chương 70: 1 vs 3

  • Mê muội!!!

  • Tra tấn!!!

  • Giải trừ vũ khí!!!

Ba âm thanh vang lên c*̀ng lúc, hai luồng ánh sáng phép thuật bắn thẳng về phía Minh, trong đó có một lời nguyền Mê muội do Krum phóng ra và một lời nguyền tra tấn do Mikhalovisk phóng ra, cả

hai lời nguyền đều bắn thẳng về phía Minh. Nhưng lúc này, trên

môi Minh khẽ nở một nụ cười, nó khẽ vung tay, trước người nó

lập tức xuất hiện một lớp màng phép thuật bảy màu ngăn cản

phép thuật c*̉a hai đứa trường Dumstrang. Chiếc bùa hộ mệnh mà

Tử thần tặng cho Minh lúc này đã thực hiện nhiệm vụ c*̉a nó.

Sau đó Minh nghe một tiếng kêu đau đớn vang lên, Krum bị ai đó

hất văng đập vào tường rào, cây đũa phép rơi xuống đất. Nhưng

Minh lúc này không rảnh mà bận tâm đến mấy chuyện lẻ tẻ đó.

Con quái tôm có vẻ rất tức giận, bắt đầu dùng cái càng to

tướng c*̉a nó đập về phía Minh, cái đuôi cứ nổ lép bép.

“Đây là mấy ông ấy bảo an toàn đây hả?” Minh làu bàu. Cái càng to tướng c̉a con quái tôm có thể dễ dàng cắt đứt người c̉a

tụi nhỏ, đây có lẽ chính là lý do mà tỷ lệ tử vong trong

cuộc thi đấu tam pháp thuật cao đến thế.

Không nghĩ ngợi nhiều, Minh vận chân khí xuống chân, cả người

như cây liễu, uốn éo né tránh những đòn tấn công c*̉a con tôm,

sau đó bật mạnh người nhảy lên lưng c*̉a con vật. Con quái vật

kêu lên những tiếng ì xèo đầy tức giận, cái đuôi khổng lồ c*̉a nó nổ tung mỗi lúc một mạnh. Minh có một sự phân vân nhẹ

trong việc lựa chọn giữa bạo lực đánh ngất con quái tôm và

dùng một bùa choáng. Cuối c̀ng nó c̃ng quyết định sử dụng

bùa choáng, thứ nhất là đây là cuộc thi đấu tam pháp thuật,

vậy nên Minh sẽ tuân theo luật c*̉a cuộc thi (mặc dù nó là

chuyên gia phá luật); thứ nhì, nó sợ mình dùng lực quá mạnh

sẽ đánh chết con quái tôm, lúc đó lão Hagrid sẽ khóc hết nước mắt mất, mà nó c̃ng không có cơ hội hấp thụ gien ADN c̉a con

quái vật. Bởi những lý lẽ như thế, Minh nhanh chóng rút đũa

phép ra dùng một lời nguyền choáng váng bắn vào đầu con quái

tôm. Con quái lảo đảo rồi ngã phịch xuống, khiến cho bụi đất

tung mù mịt.

Khi Minh đi ra từ trong đám bụi, nó thấy Miranda và Cedric đang

đứng ở phía sau Krum và Mikhalovisk, đũa phép c*̉a 4 đứa chỉ

vào nhau, Krum còn đang ôm ngực, dáng vẻ tức tối, còn

Mikhalovisk thì đang hét lên với Miranda bằng tiếng Nga hay Nauy

gì đó, nói chung là nó na ná nhau, vì tiếng gì Minh c*̃ng nghe

không hiểu.

Nhìn thấy Minh, Cedric hơi thở ra nhẹ nhàng, nhưng việc này c̃ng không tránh nổi mắt c̉a Minh, trong lòng c*̉a nó khẽ dâng lên

một sự cảm động. Lúc này, Mirinda trong mắt khẽ xuất hiện một sự do dự, sau đó cô bé nhẹ mím môi, quay đũa phép giáng sang

Cedric một lời nguyền gây choáng. Bị tấn công bất ngờ, Cedric

ngã xuống đất và bị những dây leo thò ra từ trong vườn cuốn

lấy. Mirinda chĩa đũa phép lên trời phóng lên một tia sáng báo

động, sau đó đi đến đứng bên cạnh Mikhalovisk. Lúc này, cả ba

đứa trường Dumstrang đứng đối diện với Minh.

  • Ha ha, coi bộ viện binh c*̉a mày đã bị loại rồi! Giờ mày

muốn thế nào? Có muốn cầu xin sự thương xót hay không? –

Mikhalovisk cười lớn, nhìn Minh với ánh mắt điên cuồng. Có đôi

khi Minh tự hỏi thằng này có phải thần kinh hay không mà cứ

thích gây sự với nó thế.

Minh không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép cười đểu, nhìn Mikhalovisk với ánh mắt thương hại. Thằng này giống mấy thằng c* bị áp

lực thi cử ở Việt nam, giờ phút này có vẻ áp lực đã đè nén nó bao lâu nay bộc phát, khiến nó trở nên … điên điên khùng

khùng mất rồi.

  • Tao cấm mày – Mikhalovisk hét lên – Tao cấm mày nhìn tao bằng

ánh mắt thương hại đó, chúng mày có quyền gì mà nhìn tao

bằng ánh mắt đó. Chúng mày… Chúng mày…. Không ai biết, tao và

chủ nhân c̉a tao vĩ đại như thế nào. Voldemort c̃ng chỉ là kẻ

xách giầy cho chúa tể c*̉a chúng tao mà thôi. Mày , chính mày,

chúa tể muốn cái đầu c*̉a mày làm tế phẩm cho sự trở lại

c*̉a ngài…

Minh khẽ nhíu mày. Nhưng không để nó kịp suy nghĩ nhiều,

Mikhalovisk đã phóng vào nó một lời nguyền chết chóc. Lần này nó quyết tâm giết chết Minh để diệt khẩu. Nhưng mà, Minh dễ

bị giết thế sao? Tất nhiên là không rồi. Chỉ thấy Minh phất

nhẹ đũa phép, một tia sáng màu xanh bay ra đập trúng tia sáng

màu đỏ phóng ra từ đũa phép c*̉a Mikhalovisk, tóe lửa chói

lọi.

Mikhalovisk thấy thế thì tức giận hét lên gì đó bằng thứ ngôn

ngữ xì xà xì xồ c̉a nó, chỉ thấy Krum c̃ng bắt đầu ra nhập

vào hàng ngũ tấn công Minh, còn Mirinda chỉ khẽ bặm môi, lùi

lại một bước, tuy vẫn chỉ đũa phép về phía Minh nhưng lại lắc đầu nói gì đó với Mikhalovisk. Gương mặt c*̉a Mikhalovisk đỏ

bừng, đôi mắt trợn to, quát gì đó với Mirinda. Chỉ thấy gương

mặt Mirinda có chút kích động, sau đó lại trở lại bình

thường. Nhưng lúc này đũa phép c*̉a cô nàng đã bắt đầu đong

đưa, miệng c*̃ng lẩm bẩm đọc thần chú. Mikhalovisk mỉm cười đắc ý, nhưng khi hắn vừa quay mặt lại thì một nắm tay to đùng đã

xuất hiện trước mắt hắn. RẦM! Mikhalovisk ngã lăn ra đất, té

xỉu.

Thì ra trong lúc hắn ra lệnh cho Mirinda, Minh đã bí mật dùng

nhẫn phép thuật ném 2 lời nguyền mê muội và 3 lời nguyền

choáng váng lên đầu Krum, khiến tên này gục xuống bất tỉnh nhân sự và bị dây leo cuốn đi mất. Sau đó Minh dùng thân pháp lanh

lẹ lao đến, vung tay đấm thẳng vào mặt c*̉a Mikhalovisk. Với kẻ

vừa định giết mình này, Minh không hề có ý định nhẹ tay, bởi

vậy nắm đấm không chỉ đánh choáng thằng nhóc láu cá mà còn

đem đi c*̉a nó mấy cái răng trắng ơn ởn nữa.

Lùi lại giữ khoảng cách với Mirinda, Minh c*̃ng cởi nhẫn ma lực và bùa hộ mệnh cất vào nhẫn chứa vật, cầm chắc đũa phép

trong tay, sẵn sàng đấu một chọi một với cô bé, đồng thời âm

thầm để ý sự dao động c̉a đũa phép và tần suất c̉a thần

chú mà Mirinda đang dùng.

Mirinda lúc này trên mặt đã lấm tấm mồ hôi, ma pháp c*̉a cô bé

c*̃ng đã đến giai đoạn quyết định. Chỉ thấy không gian xung quanh Mirinda khẽ rung rinh, rung rinh, như là mặt nước hồ khi có ai

đó ném một tảng đá xuống nước vậy. Sau đó, một âm thanh trầm

trầm vang lên “AI GỌI TA ĐÓ, CÓ TA ĐÂY!!!” (tác giả: Té ghế!!!)

Từ trong những gợn sóng lan tỏa, một sinh vật kỳ quái với lớp da đỏ chót, nứt nẻ như đá nham thạch, mặc trên mình một bộ

giáp kỳ quái và c̃ kỹ. Đầu c̉a nó mọc ra một cặp sừng dê

cong vút, sau lưng thì mọc ra hai cái cánh dài và một cái đuôi

vừa dài vừa thon đang lắc lư. Chân c*̉a con quái vật là một đôi

chân móng guốc đầy lông lá c*̉a một loài nào đấy tương tự dê

hay bò, và trong tay c*̉a nó thì lăm lăm một cây búa hai lưỡi

sắc lẻm to đùng.

Mirinda chỉ về phía Minh, nói gì đó với con quái.

  • Cài gí. Ngươi gòi ta lến dúng một cái giá to lớn mà lái

chí yêu cấu ta đành ngất nò sao? – Con quái ngạc nhiên nói với

Mirinda bằng một thứ tiếng Anh cổ xưa ngọng líu ngọng lô – Nên

biết trong cuốc đới c*̀a ngươi ngươi chí cò thề gòi ta lến một

lấn duy nhất thôi đò. Ngươi suy nghì ký chưa? Linh hồn c*́a hằn

khà lá mành, nều ngươi để ta nuốt nò, ta sè suy nghì cho ngươi

thêm một cờ hối gòi ta nừa. Ngươi thấy sao?

Mirinda mệt mỏi lắc đầu, gương mặt kiên quyết nói với con quái. Con quái quái lạ nhìn Mirinda, rồi lại nhìn Minh với ánh mắt

quái dị và có chút… nói thế nào nhỉ, giống kiểu mẹ vợ xem

con rể ấy… làm Minh thấy sởn cả gai ốc.

  • Náy nhóc, nề tính con nhỏ kia, ngươi tứ đành ngất mình đi, đứng đề ta phải ra tay… - Con quái nói với Minh.

Minh đứng thẳng, xòe tay về phía con quái, lòng bàn tay hướng lên trời, vẫy vẫy

  • Good!!! Good!!! – Con quái vui vẻ, cười lớn, rồi cất tiếng nói – Tự giời thiệu, ta là (lúc này tiếng anh c*̉a nó dần dần

chuẩn hóa, bắt đầu thoát khỏi cảnh ngọng ngịu rồi) Lãnh Chúa Vr-Xivien, Địa Ngục Tầng Thứ 6.

Nói chưa dứt lời, nắm đấm to như cái rương c*̉a nó đã hướng về Minh mà đánh tới. Không kịp cảm thán quái vật chơi bẩn, Minh

chỉ kịp vận công, giơ nắm đấm lên đỡ.

UỲNH! Một tiếng nổ vang lên, cát bụi bay tung tóe, mù mịt.

Quái vật lùi về sau một bước, ngạc nhiên trợn tròn mắt. Còn

Minh thì bị đánh bật về phía sau, đập thẳng vào tường vây nghe cái RẦM!!!

Vừa va vào tường vây, Minh đã phun ra một búng máu, còn bàn tay c*̉a nó thì lúc này cháy đen, kêu xèo xèo. Khi nó rơi xuống

đất, vô số dây mây từ trong tường thò ra cuốn lấy nó. Minh lúc

này ổn định khí huyết trong người, trong đầu vô số các hình

ảnh sinh vật lướt qua. Minh biết bằng sức mạnh c*̉a nó thì

không thể nào chiến thắng được quái vật này, vì vậy nó chuẩn bị dùng khả năng biến hình để chiến đấu.

Mirinda lo lắng nhìn Minh bị vô số dây mây cuốn lấy, ánh mắt có chút hoảng loạn. Vr-Xivien quay lại nói với nàng

  • Không sao đâu, nó c*̀ng lắm thì bị trọng thương, không chết

được. Nhưng… - nó lẩm bẩm – thằng nhóc này quả là kỳ lạ…

ẦM!!! Một tiếng nổ vang lên, đám dây mây quấn quanh cơ thể Minh

bị chấn động vỡ nát. Một sinh vật đầu chim, cơ thể đầy những

cơ bắp xuất hiện trước mặt Mirinda và Vr-Xivien

  • Thú vị, ha ha, Thú vị quá, thật sự là quá thú vị… -

Vr-Xivien cười như điên, cười như nắc nẻ, vung tay ném cây búa hai lưỡi c*̉a nó xuống đất, bàn tay nắm chặt lại, đôi cánh phe

phẩy nhẹ nhàng, cả người hưng phấn đến run rẩy. – Đến đây, đến đây, c*̀ng ta chơi đùa nào!

Tiếng c̉a Minh vang lên trong đầu c̉a

hai người, đồng thời sinh vật đầu chim – Garuda – kia c*̃ng lao

đến, một quả đấm vung ra, trả lại đòn tấn công lúc nãy c*̉a

Vr-Xivien.

UỲNH!!! Lại là một tiếng vang lên, nhưng lần này, quái vật lùi lại hai bước, mà Garuda chỉ lùi lại một bước.

  • He he he. Nữa, nữa nữa… - Vr-Xivien hú lên quái dị, vung đấm lao đến.

RẦM!!! RẦM!!! UỲNH!!! UỲNH!!! Tiếng nắm đấm chạm vào nhau,

tiếng nổ tung, tiếng bắp thịt vận lực đấm ra, tiếng gió rít…

tất cả hòa lại thành một bản giao hưởng đầy man rợ.

Sau khoảng 7 phút, quái vật đột nhiên ra hiệu dừng lại, ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối nói

  • Thời gian đã hết, hẹn ngươi lần sau vậy – Rồi nó quay sang

Mirinda nói – Lần này triệu hồi ta cảm thấy khá vừa ý, bởi

vậy, ta không những không thu phí cát xê biểu diễn, mà ta còn

trả cho ngươi quyền được triệu hồi ta thêm 3 lần nữa, nhưng ngươi phải sắp xếp ít nhất 1 lần để ta gặp lại thằng nhóc này –

Nó chỉ tay vào Garuda, rồi phất tay một cái. Một luồng khói

đen từ trong tay c*̉a nó bay đến nhập vào cơ thể Mirinda.

Quái vật nhặt lên cây búa, quay lại nháy mắt với Garuda một

cái, nói “Anh bạn, hẹn gặp lại! Ngươi khiến mấy ngàn năm sống

c*̉a ta trở nên có ý nghĩa, vì thế tốt nhất là ngươi chết sớm một chút, xuống địa ngục chơi với ta!”. Nói xong nó chui vào

gợn sóng không gian biến mất tăm.

Quái vật vừa biến mất, thời gian biến thân c*̃ng vừa đến, Minh

bị ép biến lại thành người, chỉ tay vào không trung mà đưa

ngón giữa lên: “Mịa, còn lâu ta mới chết!”

Thấy Minh trở lại bình thường, Mirinda khẽ mỉm cười một cái,

rồi mệt mỏi ngất đi. Minh vội vàng chạy tới, ôm cô bé vào

lòng và phóng một tia sáng báo động lên trời cao!!!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.