Chương 43

Vài ngày cuối c*̀ng trước

khi lên tàu trở về Hogwart, Ron và gia đình Weasley trở về từ Ai Cập, và ghé thăm nhà Minh theo lời mời. Hôm lên tàu, Minh thấy

Percy, người mới được bầu làm huynh trưởng nhà Gryffindor rất

mạnh chân đi xuống từ trên gác, với gương mặt vô c*̀ng cáu kỉnh.

Lúc chạm mặt Minh, Percy cố nặn ra một nụ cười rất là... khổ

sở?... nhăn nhúm?... Nói chung là rất chi là khó xem, rồi đi

vào phòng khách dùng bữa sáng. Tom nhảy xuống ngay sau đó, vừa đi vừa tròng áo len vào đầu, trông cậu bé hết sức cáu kỉnh.

Nó nói

  • Tụi mình càng lên tàu lửa sớm được chừng nào càng tốt chừng nấy . Ít

nhứt là ở Hogwarts mình còn có thể né được anh Percy. Cậu có tưởng

tượng nổi không, bây giờ ảnh đang kể tội mình tới mục làm nhễu nước trà

lên tấm hình của chị Penelope, bồ của ảnh

Ron nhăn mặt làm điệu bộ, nói tiếp

  • Chỉ giấu cái mặt ra khỏi khung hình rồi, vì cái mũi của chỉ đã bị ố vết trà

Đúng lúc này, cặp sinh đôi trượt theo tay vịn cầu thang xuống,

ôm cổ Ron và chúc mừng nó vừa mới chọc Percy giận điên lên thêm một lần nữa.

Lúc này Harry mới chậm chạp đi xuống cầu thang, gần đây có vẻ

nó bị ám ảnh về chuyện c*̉a Sirius, nên giấc ngủ có vẻ không

được tốt cho lắm. Cả bọn kéo xuống phòng ăn dùng điểm tâm. Ở đó ông

Weasley đã ngồi sẵn và đang đọc tờ Nhật báo Tiên tri, hai chân mày châu

đầu lại tạo thành một cái rãnh ở giữa . Bà Weasley thì đang kể cho Ginny nghe về món Tình dược mà bà đã bào chế hồi còn là một cô gái trẻ .

Ăn sáng xong, Jame đã điều một chiếc ô tô gia đình 16 chỗ đến

đón Minh và nhà Weasley, c*̀ng một chiếc xe hàng dùng để chở

đồ đạc c*̉a tụi nhỏ. Cả bọn đến nhà ga Ngã Tư Vua trước giờ tàu chạy hai mươi phút để kịp chuẩn bị . Hai người tài xế của Jame đi kiếm cho bọn trẻ mấy cái xe đẩy tay, đỡ hành lý của tụi nó xuống, sau đó giơ tay chạm vành nón để chào mọi người rồi lái xe đi. Minh phụ giúp Ginny

đẩy xe c*̉a cô bé đi về phía sân ga, tất nhiên rồi, Minh galanx

mà. Mọi người đi vào sân ga từng đôi một, tránh gây sự chú ý

c*̉a Muggle.

Trong sân ga 9¾ , Minh gặp Tom, rất thong dong, dựa vào một cây

cột và đang chăm chú đọc một cuốn sách phép thuật. Con chó

Sirius đang buồn chán nằm duỗi dài cạnh chân nó, nhìn thấy đám Harry, lập tức phấn khởi chạy lại, quẫy đuôi liên tục.

“A, Penelope kìa!” Ginny cố giấu tiếng cười khi chỉ cho Minh và

Harry thấy Percy đang lật đật sải bước tiến đến bên cô gái có mái tóc

xoăn dài.

Lúc lên tàu, ông Weasley lại gọi Harry ra nói chuyện riêng, Minh

thấy vậy chỉ thở dài và lắc đầu. Đôi khi người lớn thật đơn

giản, họ nghĩ chỉ cần dặn dò cẩn thận là được, mà không

biết điều này lại gợi lên sự tò mò c̉a đứa trẻ. Minh dẫn Tom trở về khoang c̉a nó, khoang dành riêng cho học sinh nhà

Slytherin. Khi Minh bước vào, những đứa bé trong khoang, bất kể

niên khóa, tuổi tác, đều đứng lên, hướng về phía Minh thực

hiện một nghi lễ chào quý tộc. Giờ thì cả trường Hogwart,

thậm chí cả giới phù thủy đều biết Minh là người thừa kế

hợp pháp c*̉a Slytherin. Không ít quý tộc gửi thư thăm hỏi, mời

Minh đến trang viên c*̉a họ thăm quan... trong đó có hai cái tên

mà Minh rất chú ý, đó là Vincent Parkinson và ... Lucius Malfoy

Minh đã giao toàn bộ chỗ thư tín này cho Jame xử lí, đó không

phải là công việc c*̉a một quản gia sao? Minh cười nói với Jame

như thế khi giao chồng thư tín khổng lồ cho hắn.

Nhìn thấy những đứa trẻ nhà Slytherin tỏ ra kính trọng với Minh, Tom khẽ thì thầm

  • Cảm giác thế nào, kẻ thừa kế xạo

“Đừng đùa, giờ ta c*̃ng có thể nói được xà ngữ” – Minh thốt ra tiếng xì xì nói với Tom “Chúng ta thử trao đổi bằng xà ngữ

xem nào”

“Làm sao ngươi làm được” Tom ngạc nhiên, c*̃ng phát ra những âm

thanh tương tự trong ánh mắt kinh ngạc c*̉a đám Slytherin

“Ta biến một phần cổ họng thành cuống họng rắn, một phần

lưỡi thành lưỡi rắn, sau đó ta học xà ngữ từ... kí ức c*̉a

ngươi. Ngươi quên hôm nọ ngươi đưa ta một phần tưởng ký sao?”

“Ngươi đúng là đồ khôn lỏi” Tom mỉm cười

  • Xin chào mọi người, xin giới thiệu, Tom, anh họ c*̉a ta, đến

từ Nauy xa xôi, có dòng máu trực hệ c*̉a Salazar Slytherin.

Minh mỉm cười, chỉ vào Tom giới thiệu. Cả đám nhà Slytherin

lại hướng về phía Tom làm một cái nghi lễ quý tộc. Tom khẽ

phất tay, dáng điệu cao ngạo mà quý phái c*̉a hắn lập tức

chinh phục đám rắn con, cả đám lục tục c*́i đầu đáp lễ. Minh

lại chui vào góc tường đếm kiến “Hắn là ma vương mà... hắn là ma vương mà...”

Minh đi lại chỗ c*̉a Pansy, nói chuyện hỏi thăm cô nàng một lúc, đưa tặng cô bé mấy món quà xinh đẹp, rồi nó tiến lại chỗ

c*̉a Vương Minh Thy. Sau lưng nó, Pansy cau mày, dậm mạnh chân

xuống đất.

Draco chặn đường Minh, cười gian giơ tay nói

  • Quà c*̉a tao đâu

Minh đưa cho nó một bọc gồm đủ loại nước thuốc, c*̀ng mấy món quà nhẹ nhàng, rồi nói

  • Mày không định đi trêu Harry sao?

  • Tất nhiên rồi, làm sao có thể thiếu việc vui này được chứ

Draco trả lời, rồi khệnh nệnh dắt theo hai tên đệ tử đi về

phía đuôi tàu, nơi có toa c*̉a Harry potter. Minh mặc kệ thằng dở hơi này, tiến về phía Vương minh Thy. Cô bé đang ngồi đọc một

cuốn sách

  • Chào em!

Minh mỉm cười nói, liếc qua tên c*̉a cuốn sách: “Phong Vũ Thanh

Triều. Cuốn II: Thiên Chi Binh Vong Thân Vị Quốc” . Thy gấp cuốn

sách lại, ngẩng lên, nhìn thấy Minh, đôi má cô bé khẽ ửng

hồng, mỉm cười nói

  • Chào anh, lâu quá mới gặp!

Minh c*̃ng mỉm cười

  • Đúng là lâu thật. Em đang đọc truyện à?

  • Vâng, em đang đọc bộ Phong Vũ Thanh Triều c*̉a tác giả phongvuthanhtrieu, hay lắm anh ạ

  • Truyện nói về cái gì thế? – Minh kiếm chuyện làm quà

  • Truyện nói về thời Khang hy ở Trung Quốc, với những mối quan

hệ ái - hận - tình - thù... rất hay đấy anh - nói về tác phẩm yêu thích c*̉a mình, đôi mắt Thy sáng lên như đèn ông sao, thao

thao bất tuyệt

Sau đó, Minh và Thy bắt đầu nói từ truyện này đến truyện

khác, võ công, nhân vật, cuộc sống... Rồi Minh bắt đầu hỏi thăm Thy về cuộc sống ở Mỹ, Thy c*̃ng kể cho Minh một nước Mỹ lộng lẫy vàng son tươi đẹp, với những thành phố lớn, đường phố

rộng rãi, xe cộ tấp nập.

Minh và Thy đang nói chuyện thì đột nhiên, đoàn tàu chuyển bánh chậm dần lại, rồi cuối c*̀ng dừng hẳn. Rồi, chẳng báo trước gì

hết, tất cả đèn trên tàu bỗng tắt phụt, mọi người bị vùi trong bóng tối

đen ngòm . Minh và Tom c*̀ng rút đũa phép ra, hô lớn

  • Lumos!!!

Ánh sáng lập lòe phát ra từ đầu cây đũa phép khiến đám trẻ

cảm thấy đỡ sợ hơn. Lần lượt từng cây đũa phép được rút ra,

ánh sáng bắt đầu rõ ràng hơn trong toa tàu chật hẹp

Đột nhiên, cánh cửa toa bật mở, để lộ ra một hình thù trùm áo

khoác cao lừng lững gần đụng nóc toa, đứng ngay trên lối ra vào . Gương

mặt của kẻ đó hầu như khuất lấp dưới cái mũ trùm đầu . Ở chỗ tay áo của

tấm áo khoác thò ra một bàn tay nhầy nhẫy, xám xịt, nhờn nhợt, ghẻ lở,

và gớm ghiếc như một cái xác chết trôi đã trương sình. Và cái khuất lấp

dưới cái mũ trùm đầu, không rõ đó là cái gì, chỉ biết nó đang hít một

hơi thở dài chậm rãi tạo thành những tiếng khò khè, như thể đang cố gắng hút cái gì đó từ trong không trung, chứ không chỉ hít không khí mà

thôi. Một luồng khí lạnh lẽo quét qua mặt tất cả mọi người đang có mặt

trong toa tàu.

Minh nhìn sang Tom, gương mặt c*̉a hắn vẫn lạnh như tiền. Nó lại quay sang Pansy, cô bé lúc này dựa vào tường, hai chân run lẩy

bẩy. Cuối c*̀ng, Minh nhìn lại Thy, cô bé gương mặt xanh ngắt,

đôi mắt mở to ngập nước. Một cảm giác đau xót tràn ngập linh

hồn c*̉a Minh, lửa giận nhen nhúm trong tim nó, xua đi nỗi sợ

hãi và sự ghê tởm. Minh tiến lên, đem Pansy và Vương Minh Thy ôm

vào lòng, quay sang Minh lạnh lùng nói

  • Xử nó đi, không phải đuổi, mà là xử tử nó. Ta muốn kẻ làm tổn thương người thân c*̉a ta phải... CHẾT!!!

Minh nhấn mạnh chữ chết, nó như bật ra từ linh hồn c*̉a Minh,

từ sâu thẳm nơi hắc ám tận c̀ng c̉a đáy lòng, mà không phải

từ miệng c*̉a nó.

Tom khẽ nhún vai, mỉm cười lạnh lùng nói

  • Như ngươi mong muốn

Hắn vung tay, vẫy đũa phép. Một lời nguyền trói buộc nhanh

chóng bắn ra, quấn lấy tên cai ngục xấu xí. Trong lúc tên này

còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Tom đã phóng tiếp một lời

nguyền nữa, đem tên này chia năm xẻ bảy. Một mớ áo rách rưới

rớt xuống dưới sàn nhà.

Sau cái chết c*̉a tên cai ngục, hai cô bé dần dần bình tĩnh.

Minh mỉm cười lạnh lẽo, vung vẩy đũa phép và đọc thần chú

  • Expecto Patronum!!! (hú hồn thần hộ mệnh)

Một con voi trắng 9 ngà xuất hiện, hua vòi hú to một tiếng,

rồi xông thẳng qua các toa tàu, đem tất cả đám Cai ngục đánh

bật ra khỏi tàu. Sau đó, con voi quay lại, giơ vòi rống lên một

tiếng đầy đe dọa, rồi biến mất. Đám cai ngục sợ hãi bay vòng

quanh tàu, nhưng không dám xông vào một lần nữa.

Minh lúc này kiệt sức vì dồn ma lực cho thần hộ mệnh, chỉ

kịp quay lại nhìn hai cô bé, cười một cái trấn an rồi lăn ra

ngất xỉu. Tom nhanh tay đỡ được nó và đặt nó nằm dựa người

trên một băng ghế tàu hỏa, quay sang Pansy và Thy, lúc này mắt

đã đỏ hoe muốn khóc, nhẹ nhàng nói

  • Không sao đâu, nó chỉ mệt quá nên thiếp đi một lúc thôi!

Hai cô bé khẽ gật đầu rồi ngồi xuống ghế đối diện với Minh, yên lặng ngắm nhìn nó...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.