Chương 42

“Trường đó là trường quái gì vậy?” mụ Marge hỏi, ngực phập

phồng, mặt đỏ bừng ra chiều tức giận lắm, không biết là tức

giận vì cháu trai mụ kém Harry, hay vì Minh trừ lương ông anh mụ

  • Hogwart – Minh trả lời

“Hogwart là trường quái gì thế?”

  • Tất nhiên là cái thứ bình dân, mang dòng máu thấp kém như bà thì làm sao có thể biết được trường học cao quý như Hogwart

chứ. Tôi và Tom đang học ở Hogwart, và nhìn chúng tôi xem, rồi

nhìn cháu bà xem – Minh trào phúng nói

Mụ Marge tức giận nhìn Harry, và nhận ra là những thứ đồ Harry mặc trên người đều đáng tiền hơn bất kỳ thứ gì mụ mua cho

thằng cháu cưng Dudley c*̉a mụ, đặc biệt là chiếc nhẫn cao quý

trên ngón tay

“Mày, cái thằng nhóc khốn nạn và hỗn láo này, mày đã ăn cắp cái nhẫn đó ở đâu thế hả, cái thứ như mày làm sao có thể

có được chiếc nhẫn như thế”

  • Thưa bà Marge – Jame rất thân sỹ, c*́i người và mỉm một nụ

cười, nụ cười khiến linh hồn con mụ ác khẩu đó suýt bay khỏi

thể xác béo phì c*̉a mụ – bà vừa đưa ra một lời phỉ báng đối với một món quà thể hiện tình hữu nghị giữa gia tộc chúng

tôi với cậu Harry, việc này c*̃ng phỉ báng đến gia tộc chúng

tôi. Chúng tôi sẽ gửi đơn kiện đến tòa án tối cao Luân Đôn, và

tráp hầu tòa sẽ sớm được gửi đến cho bà. Đừng tìm cách trốn tránh, nếu không chúng tôi rất tiếc phải thông báo lệnh truy

nã bà trên toàn nước Anh, thậm chí là toàn Châu Âu.

Mụ Marge như bị sét đánh, ngồi trên ghế ngơ ngẩn thất thần.

Minh, Harry và Tom khẽ mỉm cười, trong khi đó người nhà Dursley

thì giận tím mặt.

Mấy ngày sau, cứ gần đến giờ ăn cơm, Minh lại sang nhà Dursley

cọ cơm, trong sự khó chịu ra mặt c*̉a cả nhà này. Lão Vernon

muốn từ chối, nhưng khi Minh đưa ra cái giá 40.000 bảng Anh cho

mấy bữa cơm từ đó đến cuối tuần, thì lão Dursley không thể

làm gì khác là nhanh chóng thò tay giật lấy tiền trong tay

Minh.

Vào bữa ăn trưa của ngày thứ ba, mụ Marge, vẫn chưa chừa cái tật c*̉a mình, nói "Anh Vernon à, thằng bé trở nên bất trị như vầy thì anh cũng không nên

tự trách mình . Khi mà cái gì thối từ trong ruột thối ra, thì không ai

có thể làm gì được cả ."

Mụ Marge đưa tay cầm ly rượu, trông rất là ngu, mà mụ ta thì cho đó là sành điệu, hớp một hụm rồi nói "Đó là một trong những nguyên tắc gây giống căn bản . Người ta luôn nhận thấy điều đó ở giống chó . Hễ con chó cái hư hỏng thì thế nào lũ chó

con cũng hỏng bét theo..."

  • Nhưng còn hơn, đôi khi có những con heo nái không thể nào gây

giống được, không thể nào sinh ra heo con. Đám heo đó nên bị đưa

vào lò mổ cho gọn gàng xã hội – Minh cười nói

  • ...

Thật không khó để tưởng tượng gương mặt c*̉a mụ Marge lúc ấy,

một gương mặt nhăn nhúm, phị ra, đỏ lừ, có thể cảm nhận được

mụ ta xì khói ra đằng lỗ tai. Khẽ lấy lại bình tĩnh, cố gắng bỏ qua Minh, cố gắng tiếp dẫn chủ đề

"Nói cho cùng là do huyết thống, như hôm trước tôi đã có nói rồi đó .

Máu xấu thì phải loại ra thôi. Này, tôi không nói bất cứ điều gì xúc

phạm đến gia đình chị đâu, chị Petunia à ."

Cô Marge vỗ vỗ lên bàn tay xương xẩu của dì Petunia bằng bàn tay to chảng như cái xẻng .

"Nhưng em gái của chị là một cái trứng ung. Chúng lọt vô cả những gia

đình danh giá nhứt . Rồi cô ả cuốn gói theo trai, theo một gã lang thang vô tích sự, để lại cái hậu quả là cục nợ trước mắt chúng ta đây."

  • À há ... – Minh lên tiếng, và lúc này cả nhà Dursley bắt đầu trợn mắt lên, vì biết Minh đã lên tiếng là sẽ có chuyện không may. Quả thế, Minh uống một hớp nước dừa, nhìn xoáy vào mặt

từng người trong nhà Dursley, nói – biết không, ở nước Anh, tồn

tại một thế giới ngầm, bọn họ vô danh, bọn họ là anh hùng,

bọn họ chiến đấu chống lại cái tối tăm, hắc ám, xấu xa, bảo

vệ những kẻ... béo tròn trùng trục như cái thùng tô lô biết

đi, như các người. Jame Potter, cha c*̉a Harry, và Lily Evans, sau

này là Lily Potter, là những người trong tổ chức đó, cái tổ

chức với cái tên bí mật: Hội Phượng Hoàng.

Minh dừng một lúc, nhìn ánh mắt lúc xanh, lúc đỏ c*̉a đám người nhà Dursley, rồi nhìn xoáy vào Pentunia

  • Mụ, mụ già xương xẩu, xấu xí và xấu tính, biết tại sao ba

mẹ mụ lại tự hào về Lily hơn là mụ, một kẻ bình thường, bất tài, lắm điều, độc địa và ghen tức, bởi vì họ biết Lily

sống, chiến đấu, và chết đi khi không hề bình thường, mà như

một anh hùng

  • Các người bịa đặt về cái chết c̉a Lily và Jame, bịa đặt về cuộc đời c̉a họ, để các người tự cao rằng các người bình

thường sao? Không, không hề. Các người mới chính là những kẻ

bất thường, các người nhu nhược, ngu dốt, yếu đuối nhưng ngạo

mạn, không biết xấu hổ, các người kém cỏi, các người vô dụng, và các người thích hạ thấp người khác để nâng cái địa vị

thấp hèn c*̉a các người lên

  • 14 năm trước, một đêm mưa gió, khi Lily sinh ra Harry Potter, một

tên cuồng sát, ngạo mạn, giết người hàng loạt, kẻ đứng đầu

một thế lực hắc ám và điên cuồng – Tom nghe đến đây thì cau

mày lại, rồi khẽ thở dài lắc đầu – tên gọi Voldemort đã nhân

dịp Lily sinh Harry, thông qua một kẻ phản bội c*̉a hội Phượng

Hoàng, tìm đến nhà và giết chết cả gia đình Jame Potter, và

khi hắn định nhổ cỏ tận gốc, giết chết Harry, thì mẹ c*̉a

Harry, Lily, đã dùng hết sức lực cuối c*̀ng bảo vệ cậu ấy,

c*̃ng khiến cho tên ác quỷ bị trọng thương phải bỏ trốn.

  • Thế đấy, những người các người cho là kém cỏi, lang thang, vô tích sự, họ lại là những anh hùng, còn những kẻ như các

người, mới là dòi bọ c*̉a cuộc sống. Harry, chuẩn bị rương đồ, chúng ta đi thôi, ta không thể ngửi cái mùi thối rữa khốn nạn

này thêm một chút nào nữa.

  • Hãy nhìn xung quanh mình, nhìn bên phải bên trái, các người

sẽ thấy chúng ta, hay các người, mới là những kẻ lập dị.

Minh nói xong, mặc kệ cả đám nhà Dursley đang chuyển sắc mặt

từ xanh sang đỏ, từ đỏ sang trắng rồi lại từ trắng sang xanh,

lôi kéo đồng bạn đứng dậy. Con chó ngu ngốc Ripper nhảy ra, nhe

răng đầy đe dọa. Jame nhìn thẳng vào con chó ngu ngốc, lạnh

lùng cho tay vào trong ngực, lấy ra một khẩu súng lục, chĩa

thẳng vào đầu con chó, bóp cò

ĐOÀNG!!! ... KHÔNGGGG!!! Mụ Marge kêu lên. Con chó Ripper ngu ngốc

kêu oăng oẳng, nhảy bổ vào lòng mụ. Bên cạnh chỗ nó vừa đứng, một cái lỗ nhỏ xinh xắn xuất hiện trên sàn gỗ nhà lão

Dursley. Minh khinh bỉ quay sang Jame

  • Có thế c*̃ng bắn trượt

  • Cậu chủ yên tâm, lâu ngày không xài thứ này, có chút run tay. Lần sau đảm bảo thủng đầu.

Minh gật đầu, ném lên bàn một tờ 100 bảng, khinh bỉ nói

  • Đây là cho cái lỗ

Nói rồi nó kéo Harry đi ra ngoài, giao cái rương chứa đồ c*̀ng

cái lồng Hewig cho Jame giữ, rồi kéo Harry đi thẳng về phía con

đường tối tăm. Tom chắp hai tay đi sau hai đứa nó.

Ba đứa nó cứ thế đi bộ, cho đến khi đến một chỗ khuất, Minh mới mỉm cười, quay lại nói

  • Ra đi nào, Sirius Black

Không có tiếng trả lời. Minh khẽ mỉm cười, vẫy tay nói

  • Accio Sirius Black!!!

Lập tức, từ một bụi rậm, một con chó đen to bự bị lôi ra,

xuất hiện trước mặt nó. Con chó to với đôi mắt sáng nhìn Minh

đầy cảnh giác. Đứa bé này, không hề dùng đũa phép mà có thể làm phép thuật, thật là khó tin

  • Sirius Black, có muốn c*̀ng ta đến Hogwart không?

Con chó trợn to mắt, rồi khẽ gật đầu. Minh mỉm cười nhìn Tom, nói

  • Ta và Harry đi Luân Đôn chơi mấy hôm, ngươi chăm sóc con chó bự này hộ ta nhé

  • Cái gì?

  • Tom... – Minh giả bộ dễ thương – giúp ta đi mà

  • Ngươi... được rồi – Tom không biết làm sao, ai bảo hắn ký kết

hợp đồng 50 năm rồi. Lúc này Tom cảm thấy 50 năm là một quãng

thời gian quá là dài

Giao con chó cho Tom, Minh và Harry đến Luân Đôn trên một chiếc xe

buýt ba tầng, màu tía chói lọi. Trên tấm kiếng chắn gió của cái xe có

mấy chữ vàng: Xe đò Hiệp sĩ. Minh và Tom bắt xe bằng cách huơ đũa

phép trong không khí. Trên xe, Harry c*̃ng biết được Black đang bị

truy nã, và tuy tò mò về việc Minh bao che cho tên tù vượt

ngục, nhưng Harry c*̃ng không hỏi gì nhiều.

Minh đưa Harry đi lượn chơi một vòng ở Luân Đôn, mua sách vở, rồi đưa nó về căn nhà c*̉a Minh ở Luân Đôn, giao cho Dobby chăm sóc.

Con gia tinh rất vui vẻ được gặp và thân cận với thần tượng

c*̉a nó.

Ông bộ trưởng bộ Pháp thuật Cornelius Fudge đã đến tìm Harry, nói với nó rất nhiều chuyện.

Mấy tuần sau, Minh, Harry, Tom, và con thú cưng mới c*̉a Tom, con

Sirius (...) lên tàu trở lại Hogwart, bắt đầu cho một năm học

mới, với những thử thách, và cả những chuyến phiêu lưu mới

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.