Chương 54

Edit: Tiểu Di

Tiêu Lăng Xuân đột nhiên té xỉu khiến Liễu Chân Nhã không khỏi một trận tâm

hoảng ý loạn, sau khi cơn buồn ngủ qua đi mới luống cuống tay chân ôm

lấy người lôi tới sa lon trong phòng khách. Sức của cô đã sớm vượt qua

người thường nên ôm một thanh niên hơn chục tuổi cũng có chút nhẹ nhàng.

Đem người để ngăn ngắn trên sa lon mới thấy hắn không bình thường, sắc mặt

vàng như nến, môi trở nên trắng bệch lộ ra tơ máu khô cạn; lại vén vạt

áo, xắn ống tay áo, Liễu Chân Nhã cùng hai đứa bé đồng thời hít một hơi. Trên người hắn khắp nơi đều là lỗ châm màu tím, trên hai cổ tay đầy vết dao mới vừa kết vảy.

Nhớ tới Tiêu Lăng Xuân có nói qua có người

đang theo dõi hắn, nhìn đến vết thương cùng lỗ châm rõ ràng trên người,

Liễu Chân Nhã thoáng suy nghĩ liền đoán được là Tiêu Lăng Xuân bị bắt

cóc làm chuột bạch thí nghiệm.

Là bình nước thuốc của cô làm hại!

Thân thể Tiêu Lăng Xuân thực suy yếu. Liễu Chân Nhã lấy nước tuyết trên núi

tuyết trong Noãn viên cho hắn uống. Hơn chín giờ tối Tiêu Lăng Xuân tỉnh lại.

“Liễu Liễu, anh tưởng rằng anh sẽ không còn được gặp lại em.” Tiêu Lăng Xuân nhẹ nhàng nói, ánh sáng trong mắt chuyển nhu hòa.

“Tiêu Lăng Xuân…” Không đúng! Tiêu Lăng Xuân sẽ không gọi cô là Liễu Liễu,

người gọi cô là Liễu Liễu chỉ có một. Liễu Chân Nhã chăm chăm nhìn khuôn mặt ngồi cùng bàn quen thuộc trước mắt “Anh… gọi tôi là ‘Liễu Liễu’,

anh xác định anh là Tiêu Lăng Xuân?”

“Không phải em đã đoán được

sao. Anh xác định anh không phải là Tiêu Lăng Xuân, anh là Trang Nhĩ

Ngôn.” Khoác lớp da Tiêu Lăng Xuân, khóe miệng hắn suy yếu nói, “Anh cảm thấy anh biến thành quỷ đã là thực kỳ diệu, không nghĩ tới còn có thể

lấy quỷ thần nhập vào cơ thể người, biến thành một người khác… Thế giới

này thật quá huyền diệu.”

Vây quanh ở bên người Trang Nhĩ Ngôn,

vẻ mặt Liễu Chân Nhã, Noãn Noãn cùng Giang Thành đều là ánh mắt trừng

thật to hoàn toàn nói không nên lời… Lời Trang Nhĩ Ngôn nói đều là khiêu chiến cực hạn thừa nhận của nhân loại.

Đương nhiên Liễu Chân Nhã biến sắc còn là bởi vì không nghĩ tới ngoại trừ bản thân mình, Trang

Nhĩ Ngôn cũng sẽ giống như cô, linh hồn sẽ ngụ trong thân thể người

khác.

“Liễu Liễu, anh không lừa em, anh là Trang Nhĩ Ngôn.” Trang Nhĩ Ngôn nói xong một tay cầm thật chặt tay Liễu Chân Nhã, hai mắt tràn đầy mong ngóng và ủy khuất vì không được tin tưởng chống lại ánh mắt

của Liễu Chân Nhã. Liễu Chân Nhã thật lâu không nói lời nào. Noãn Noãn

cùng Giang Thành vẫn mang một bộ dạng trợn mắt há hốc mồm. Trang Nhĩ

Ngôn thấy ba người không tin nhưng đây là một chuyện rất ly kỳ.

Lấy lại tinh thần Liễu Chân Nhã ho nhẹ hai tiếng nói: “Tôi biết anh không

gạt tôi.” Tiêu Lăng Xuân cho tới bây giờ không biết dùng giọng điệu làm

nũng như vậy nói chuyện với cô. “Như vậy, linh hồn Tiêu Lăng Xuân đã

biến mất sao?”

Một tia ảm đạm ở trong mắt Trang Nhĩ Ngôn hiện lên, thấp giọng đáp: “Ừ, đã biến mất cùng bà ngoại và mẹ hắn.”

“Bà ngoại và mẹ hắn cũng thế? Rốt cuộc là như thế nào? Ngày ấy sau khi anh

đến nhà Tiêu Lăng Xuân liền một đi không trở lại. Một nhà Tiêu Lăng Xuân đồng thời mất tích.Tôi và chú Triển, Triển Phi tìm các người suốt hơn

một tháng đều không hề có tin tức.”

“Lúc ấy, anh vừa tới, đúng

lúc nhìn thấy một đám người đang cưỡng ép người một nhà Tiêu Lăng Xuân.

Trong lúc Tiêu Lăng Xuân liều mạng kháng cự giãy giụa, một người trong

số đó vung con dao nhỏ trong tay lên đánh hắn bị trọng thương hôn mê.

Anh nhào lên muốn cứu, nhưng không biết tại sao khi tới gần thân thể hắn liền bị thân thể đó hút vào. Cho đến khi anh tỉnh lại, Tiêu Lăng Xuân

đã biến thành linh hồn đứng ở bên cạnh anh, mà anh thì ở trong thân thể

hắn, làm như thế nào cũng không ra được. Anh vốn định nói hắn đến tìm

em, kết quả linh hồn hắn căn bản không thể rời khỏi thân thể quá hai

thước.”

Liễu Chân Nhã nghe được trăm mối nhưng không thể lý giải

được tại sao lại có chuyện kì quái như vậy. Linh hồn của Trang Nhĩ Ngôn

thì bị hít vào thân thể của Tiêu Lăng Xuân, mà linh hồn của Tiêu Lăng

Xuân lại không có thể rời khỏi thân thể này quá xa… Đây quả thực so với

việc cô lúc trước có được Phỉ Lam tinh, tiến vào thân thể Liễu Chân Nhã

còn kỳ diệu hơn.

“Mới đầu anh còn thấy may mắn có thể một lần nữa làm người…” Một lần nữa làm người đại biểu có thể cùng Liễu Liễu, Noãn

Noãn, Giang Thành làm thành một gia đình, có thể quang minh chánh đại mà đem Liễu Liễu thành người phụ nữ của mình. Về phần áy náy, cảm thấy có

lỗi vì đã chiếm cứ thân thể của Tiêu Lăng Xuân hoàn toàn không có. Hắn

và Tiêu Lăng Xuân không quen thì sao lại có cảm giác áy náy. Huống hồ có thể một lần nữa làm người thì cho dù là chiếm thân thể người quen cũng

sẽ không có áy náy, làm người thì sẽ chạm được Liễu Liễu cùng con trai,

con gái. “Nhưng khi người chủ đám bắt cóc Tiêu Lăng Xuân kia đi ra thì

anh không thể suy nghĩ nhiều được nữa. Đám đó dùng bà ngoại và mẹ Tiêu

Lăng Xuân c**ng b*c anh nói ra phương pháp và nơi phối phương thuốc thần kì gì đó có thể trị chứng ung thư, anh căn bản hoàn toàn không biết gì

cả. Nhưng Tiêu Lăng Xuân nói cho anh biết là em cho hắn nước thuốc trị

ung thư cho bà ngoại hắn. Vì an toàn của em, anh cái gì cũng không nói.

Nhưng mẹ và bà ngoại Tiêu Lăng Xuân bởi vậy bị rất nhiều tra tấn. Sau

đó, anh, bà ngoại và mẹ Tiêu Lăng Xuân mỗi ngày bị người ta lấy máu đi

xét nghiệm. Cuối cùng ba người bọn anh liền hoàn toàn trở thành chuột

bạch. Ba người này đều từng dùng qua nhân sâm ngàn năm em cho, bà ngoại

hắn còn uống qua nước thuốc thần kì kia, bởi vậy máu một nhà ba người

này giống như dược vật có tác dụng trị liệu.”

Tâm Liễu Chân Nhã

bị nhéo gắt gao. Nói như vậy người một nhà hắn là bị cô hại. Nếu lúc

trước cô nói rõ với Tiêu Lăng Xuân rằng nước thuốc kia có thể chữa khỏi

cho bà ngoại hắn, như vậy có phải cũng sẽ không thành như vậy hay không? Nhưng đã trễ rồi, cho dù hối hận như thế nào đều đã trễ…

“Sau

hơn nửa tháng bị giam ở một phòng kín không kẽ hở, bọn bắt cóc muốn tiến hành giải phẫu cơ thể sống bà ngoại Tiêu Lăng Xuân, bà ngoại nhất thời

khó chịu đập vào tường; mẹ bị bà ngoại kch thch đến cuồng sau đó cũng

đập đầu tự sát; bà ngoại, mẹ mất, Tiêu Lăng Xuân mất hết can đảm, tiếp

theo linh hồn hắn có thể rời khỏi thân thể. Cuối cùng linh hồn hắn cùng

linh hồn bà ngoại và mẹ cùng nhau biến mất. Trước khi biến mất liền giao cho anh nhất định phải chiếu cố em.”

Kỳ thật quá trình đã bị

Trang Nhĩ Ngôn che giấu một ít, tỷ như khi những người đó muốn giải phẫu cơ thể sống bà ngoại, Tiêu Lăng Xuân vừa cầu xin vừa uy h**p Trang Nhĩ

Ngôn nói cho những người đó nguồn gốc nước thuốc, nhưng Trang Nhĩ Ngôn

đem miệng dán kín như vỏ trai, không nói một chữ về nguồn gốc nước

thuốc. Nhớ rõ khi Tiêu Lăng Xuân nghe được tiếng bà ngoại bị tra tấn,

ánh mắt Tiêu Lăng Xuân kia hận không thể giết hết, nhưng chuyện đó quan

hệ đến an toàn tính mạng của Liễu Liễu, làm sao có thể liên lụy cô.

Trong lúc nguy hiểm mình đã từng thề chẳng sợ bản thân tan xương nát

thịt cũng nhất định phải bảo vệ Liễu Liễu bình an.

Bà ngoại cùng

mẹ gặp nạn không cứu nhưng hắn không hối hận, cho dù lặp lại một lần nữa hắn cũng sẽ không hối hận. Chỉ sẽ bồi thường giúp một nhà Tiêu Lăng

Xuân báo thù.

Chuyện này không cần phải nói cho Liễu Liễu. Về sau cho dù Liễu Liễu là tốt hay xấu đều không cần đeo gánh nặng này!

“Đây đều là tôi sai.” Liễu Chân Nhã nhịn không được khóc lên. Mảnh hảo tâm

của cô lại không cẩn thận mang đến tai họa cho một nhà Tiêu Lăng Xuân.

Cẩn thận rồi cẩn thận kết quả vẫn bị người có tâm chú ý. Nếu không phải

cô nhiều chuyện, có lẽ bà ngoại hay bệnh nhưng được mẹ hòa ái cần cù

cùng Tiêu Lăng Xuân chăm chỉ nhiệt tâm quan tâm tuyệt đối có thể sống.

“Liễu Liễu, chuyện này hoàn toàn không có liên quan đến em.” Gian nan vươn

tay lau chùi nơi khóe mắt Liễu Chân Nhã, Trang Nhĩ Ngôn cố hết sức nói “Tuy rằng nhà họ bị nước thuốc kia hại, nhưng trước đây nhà họ đã trải

qua hơn nửa năm đoàn tụ khoái hoạt mà không bị bóng ma bao phủ. Nếu như

không có nước thuốc kia… anh nghĩ một nhà Tiêu Lăng Xuân phải trải qua

những ngày dị thường đau khổ, bệnh ung thư giai đoạn cuối là không thể

ngừng thuốc, phí trị bệnh bằng hoá chất căn bản không phải là gia đình

như Tiêu Lăng Xuân gánh được. Theo anh biết gia đình Tiêu Lăng Xuân đang thiếu nợ hơn hai mươi mấy vạn. Em có nghĩ một chút, khi bà ngoại khỏi

bệnh, tương lai Tiêu Lăng Xuân phải gánh một số nợ lớn như thế, mẹ Tiêu

Lăng Xuân trên thực tế cũng là người đầy ốm đau, mỗi tháng còn phải gửi

cho em trai ở Tây Bắc một số tiền không ít… Tình hình gia đình như vậy,

nếu anh là Tiêu Lăng Xuân anh tình nguyện để cho bà ngoại khoái hoạt ra

đi mà không phải bị ốm đau tra tấn.”

“Nhưng… Tiêu Lăng Xuân chăm

chỉ học tập như vậy, cũng rất giỏi, cố vất vả một hai năm khẳng định thi tốt nghiệp sẽ được cấp học bổng vào trường đại học lớn, lấy tư chất hắn không lo sau khi tốt nghiệp không tìm thấy một công việc tốt, tiếp qua

vài năm tuyệt đối có thể thoải mái, có thể cuối cùng bà ngoại sẽ không

còn, nhưng nhất định có thể cùng mẹ sống tốt… Đều là tôi hại họ, tại sao tôi lại rãnh rỗi muốn trông nom, người bệnh như vậy đều là ý trời, lòng tôi tham, muốn thay đổi vận mệnh người khác, dùng đồ không có của nhân

gian cải biến tuổi thọ của bà ngoại hắn, cuối cùng lại trả giá cả một

nhà người ta… Đều là tôi sai, đều là tôi tự tiện, lòng tham không đủ…”

Liễu Chân Nhã đỏ mắt không ngừng đánh đầu mình làm Noãn Noãn cùng Giang

Thành vẻ mặt hoảng sợ ôm lấy hai tay cô để tránh cô ngược đãi chính

mình.

Thấy Liễu Chân Nhã lâm vào tự trách không thể tự thoát ra

được, Trang Nhĩ Ngôn đau lòng, nói “Trước khi Tiêu Lăng Xuân biến mất để anh chuyển lời cho em ‘đời này có thể có bạn tốt là em hắn rất vui vẻ’. Liễu Liễu, Tiêu Lăng Xuân một chút cũng không trách em. Còn nữa, em

hiểu biết quỷ, hẳn là hiểu được bọn họ phải đi chuyển thế, nói không

chừng bọn họ có duyên còn có thể thành người một nhà hạnh phúc. Nếu em

cảm thấy có lỗi, trước mắt còn có một cơ hội bồi thường.”

“Còn

bồi thường bọn họ như thế nào?” Đôi mắt ngập nước tràn đầy áy náy hối

hận “Nếu người một nhà bọn họ biến thành quỷ giống như anh, có lẽ tôi

còn có cơ hội bồi thường, nhưng người một nhà bọn họ hoàn toàn biến

mất.”

“Sao không thể bồi thường. Bọn người hại họ còn đang nhơn

nhởn ngoài vòng pháp luật mà. Em không nghĩ giúp gia đình Tiêu Lăng Xuân báo thù sao? Thi thể bà ngoại và mẹ hắn vẫn còn đang ở trong cái mật

thất kia, chúng ta phải nghĩ biện pháp cướp về an táng nữa; khoản nợ và

nhân tình Tiêu Lăng Xuân còn thiếu chúng ta giúp trả từng món; em trai

hắn chúng ta cũng phải giúp nuôi… Bao nhiêu đó không phải bồi thường

sao.”

Liễu Chân Nhã giật mình sửng sốt nửa ngày sau mới hít mũi

nói: “Cũng chỉ có như vậy.” Bằng không còn có thể làm sao bây giờ, người cũng không thể trở lại nữa, hối hận cũng không thể bày tỏ với người nơi đó. “Tôi liền gọi điện thoại cho Triển Phi.” Muốn bắt đám bại hoại này

còn cần Triển Phi hỗ trợ.

“Đừng, không thể gọi điện thoại.” Trang Nhĩ Ngôn gấp giọng ngăn cản Liễu Chân Nhã. “Liễu Liễu, không thể nói

cho Triển Phi. Em muốn Triển Phi biết nguyên nhân người nhà Tiêu Lăng

Xuân bị bắt, vậy đại biểu toàn bộ cục cảnh sát và người chỗ bệnh viện sẽ biết. Đại khái sau đó không lâu toàn bộ thành phố sẽ biết anh là người

duy nhất còn sống thì sẽ rất nguy hiểm. Cho nên chúng ta cái gì cũng

không thể nói cho Triển Phi, phải tìm nguyên nhân hợp lý để cho Triển

Phi không truy anh.”

Trang Nhĩ Ngôn vừa nói Liễu Chân Nhã cũng ý

thức được tình trạng nguy hiểm trước mắt, nhưng phải làm sao giấu diếm

được cục cảnh sát và bệnh viện chuyện chứng ung thư của bà ngoại đột

nhiên khỏi toàn bộ… Nếu như vậy toàn bộ bệnh viện cũng sẽ biết chuyện kỳ tích, như vậy người có tâm truy cứu rất nhanh sẽ liên tưởng đến trên

người người nhà, đến cuối cùng đại khái tránh không được sẽ bị toàn dân

điên cuồng mà truy tìm nước thuốc kia…

Nghĩ vậy Liễu Chân Nhã

chợt cảm thấy rùng mình phía sau lưng, nếu chuyện này làm không tốt,

Trang Nhĩ Ngôn chiếm thân thể Tiêu Lăng Xuân và một nhà cô đều bước trên con đường không lối về.

“Liễu Liễu, kỳ thật anh đã nghĩ ra một

biện pháp…” Trang Nhĩ Ngôn chần chờ nhìn Noãn Noãn cùng Giang Thành mở

to mắt lóe ra ý kiến. Tuy rằng đã cùng hai đứa con liên thủ làm sụp xí

nghiệp của Liễu thị cùng Dương thị, nhưng lúc này đây lại khác, lúc này

đây là chuyện máu me, hai đứa nhỏ không nên nghe chuyện dơ bẩn này.

“Noãn Noãn, Giang Thành, thời gian đã khuya. Các con mau về phòng của

mình nghỉ ngơi đi.”

Giang Thành bĩu môi nhìn Trang Nhĩ Ngôn, mắt

to hơi lộ ra một tia khinh thường “Ba… Chú, chuyện chúng con hiểu so với chú tưởng tượng còn nhiều hơn, đừng coi chúng con như đứa nhỏ không

biết gì. Con biết chuyện này chín mươi lăm phần trăm có thể sẽ liên lụy

đến mẹ, là người đàn ông duy nhất trong nhà, con có trách nhiệm bảo hộ

mẹ. Chúng con phải đem hết thảy nguy hiểm bp cht từ trong nôi.”

“Đúng vậy, ba ba, ba đừng giấu diếm. Chuyện gì trong nhà con và Giang Thành

cũng có quyền tham dự. Lần này có quan hệ đến an toàn tính mạng của lớn

nhỏ một nhà chúng ta, ba lại càng không thể giấu chúng con. Nước thuốc

là mẹ đưa ra ngoài, ngày thường chú Tiêu đối với chúng con cũng rất tốt. Báo thù cho chú nên tính luôn cả phần của con và Giang Thành đi.” Noãn

Noãn nói đạo lý rõ ràng, miệng cười cất giấu một tia huyết tinh cùng

ngoan ý, đã lấn đến trên đầu người nhà bé, bé còn nhẫn nại cái gì.

Trang Nhĩ Ngôn vừa lòng hai đứa con có cái nhìn đại cục nhưng kế hoạch không

thích hợp cho hai đứa nhỏ nghe, miệng cứ ngập ngừng khó khăn nói không

nên lời.

“Nói đi, trước kia mặc kệ chuyện gì tôi đều cùng Noãn

Noãn, Giang Thành thương lượng. Lần này cũng không ngoại lệ, bằng không

tôi sợ hai đứa nhỏ tinh nghịch sẽ âm thầm làm bậy.” Vuốt đầu nhỏ của hai đứa con, Liễu Chân Nhã thực bất đắc dĩ. Có hai đứa nhỏ thông minh chính là không tốt, cái gì cũng không thể làm sau lưng.

Nhìn Noãn Noãn cùng Giang Thành vẻ mặt đắc ý, lại nhìn Liễu Chân Nhã trong mắt bất đắc dĩ cưng chiều, Trang Nhĩ Ngôn thở dài thỏa hiệp, “Em còn nhớ người năm

trước cứu em từ biệt thự ra không? Hắn tên là Bố Lôi Đức, là một sát thủ rất nổi danh. Trước đó anh đã cứu hắn hai lần cho nên thiếu anh hai cái nhân tình. Lần trước giúp anh một lần cho nên còn thiếu anh một nhân

tình. Bởi vậy lần này anh định dùng một cái nhân tình còn lại.”

Nhớ tới sát thủ kia toàn thân như người đàn ông l* m*ng, Liễu Chân Nhã rùng mình một cái “Anh mời đến giết người?”

“Anh tính như vậy.” Đáy mắt Trang Nhĩ Ngôn hiện lên một tia sát ý dày đặc,

thật muốn tra tấn hơn một tháng, nếu không phải suy nghĩ cho an toàn của Liễu Liễu, chắc chắn hắn sẽ tự mình động thủ bắt lấy những người đó tra tấn cuối cùng mới giết, để cho bọn hắn không có một chút thống khổ chết trong tay Bố Lôi Đức quả thực là tiện nghi. “Tên chủ và những người ra

tay với người một nhà Tiêu Lăng Xuân anh đều nhớ kỹ, chỉ cần giết những

người đó liền OK.”

Liễu Chân Nhã kéo miệng, OK mới là lạ! “Trong

bệnh viện, viện trưởng và một số bác sĩ cũng biết bà ngoại là do một lọ

nước thuốc thần kỳ chữa khỏi, những người này làm sao bây giờ, cũng

không thể giết hết để chặn miệng.”

“Thế thì không cần. Chỉ cần

tên chủ mơ ước nước thuốc cùng bọn chó săn ngược đãi người một nhà Tiêu

Lăng Xuân là được rồi. Chờ Bố Lôi Đức giết những người đó xong, anh quay lại mật thất kia, sau đó làm bộ như bị bắt cóc, gọi điện thoại cho cảnh sát xin giúp đỡ. Như vậy bất kể là như thế nào những cảnh sát đó cũng

sẽ không hoài nghi đến trên người chúng ta.”

“Nhưng cứ như vậy sự tồn tại của nước thuốc vẫn bại lộ như cũ.”

“Không quan hệ, bại lộ thì bại lộ. Không ai biết nước thuốc là em cho. Anh vẫn kiên trì như cũ là nước thuốc thần kỳ kia là một hòa thượng vô danh đưa cho. Nếu bọn họ không tin, ha ha… Kế tiếp liền cần Liễu Liễu em ra mặt. Nước thuốc kia tồn tại cũng thần kỳ giống như quỷ tồn tại, phỏng chừng

cũng sẽ có rất nhiều người không tin tưởng chuyện anh nói. Em tìm vài lệ quỷ đi ra nháo chứng minh trên thế giới này có rất nhiều chuyện khoa

học không thể suy đoán được, nói cho mọi người biết nước thuốc thần kỳ

kia không phải tất cả mọi người đều có mệnh hưởng, cho dù chuyện nước

thuốc tồn tại bại lộ, cũng sẽ không làm cho anh lâm vào nguy hiểm.”

“Làm như vậy hữu dụng sao? Những người đó tin tưởng sao?” Thật lâu sau Liễu Chân Nhã nhẹ nhàng hỏi một câu.

“Ha ha…” Trang Nhĩ Ngôn suy yếu cười cười “Liễu Liễu, phần lớn con người

trên thế giới này sẽ sợ. Chỉ cần em tìm chút quỷ nháo chung quanh, anh

dám cam đoan người tâm hoài bất quỹ xác định vững chắc lập tức đem đầu

lùi về trong vỏ.”

“Tôi đi thử xem.” Liễu Chân Nhã nắm thật chặt

hai nắm tay, trong lòng vì nguyên nhân muốn giết người mà sinh ra sợ hãi lại bị khoái ý có thể thay người một nhà Tiêu Lăng Xuân báo thù mê

hoặc. Tuy rằng sợ hãi, nhưng ý muốn giết những người đó một chút cũng

không cảm thấy hối hận. Tại sao cô lại trở nên như vậy, không đem mạng

người để ở trong long, bản chất cô đây phải người máu lạnh.

“001xxxxxxxxx, đây là dãy số để liên hệ với Bố Lôi Đức. Em gọi điện thoại nói là trước đây Trang Nhĩ Ngôn đưa số điện thoại này cho em, ân tình hắn thiếu

Trang Nhĩ Ngôn chuyển giao cho em, em đang cần hỗ trợ.”

“Hắn sẽ đồng ý hỗ trợ?” Liễu Chân Nhã hoài nghi một người đàn ông như vậy, sẽ đồng ý chuyển nhượng nhân tình sao?

“Yên tâm đi. Bố Lôi Đức là một lời nói một gói vàng, hắn biết quan hệ giữa

anh và em cho nên nhất định sẽ hỗ trợ.” Trang Nhĩ Ngôn nói thực khẳng

định. Tuy rằng tính tình Bố Lôi Đức thực khó nói nhưng thực tế hắn là

một người rất nặng tình, người phụ nữ của ân nhân kiêm bằng hữu yêu cầu

giúp đỡ, hắn làm sao lại cự tuyệt. “Liễu Liễu, em phải đi liên lạc với

Bố Lôi Đức, anh lập tức trở về mật thất.”

“Lập tức quay về, nhưng thân thể anh…”

“Kỳ thật anh mất máu không nhiều lắm, thừa dịp buổi tối bỏ trốn vừa lúc không ai thấy.” Không ai phát hiện lỗ hổng này.

“Nhưng anh quay về có thể những người đó sẽ biết anh chạy thoát, anh quay về

bọn họ có thể sẽ không bỏ qua cho anh hay không.” Liễu lo lắng nhìn

Trang Nhĩ Ngôn.

“Đó cũng là không có biện pháp.” Trang Nhĩ Ngôn

tiêu sái nói: “Người nhà chủ nước thuốc chỉ còn lại một mình anh, bọn họ cho dù muốn giết anh cũng sẽ không động thủ, giỏi lắm lại bị tra tấn

một phen.”

“Chị Ngọc, chị xuất hiện đi.” Liễu Chân Nhã suy nghĩ

xong kêu Ngọc Tấn Ngâm, ôm Trang Nhĩ Ngôn bỏ vào lòng Ngọc Tấn Ngâm.

“Chị Ngọc, kính nhờ chị hộ tống Trang Nhĩ Ngôn.”

Ngọc Tấn Ngâm cúi đầu nghẹn cười nhìn Trang Nhĩ Ngôn vẻ mặt đỏ bừng một cái, gật đầu, “Yên tâm đi chị sẽ che chở hắn an toàn.”

Trang Nhĩ Ngôn bị Ngọc Tấn Ngâm ôm trong lòng như ôm công chúa, đáy lòng tràn đầy buồn bực, này gọi là gì đây, tự nhiên bị một phụ nữ ôm kiểu công

chúa!

Hừ, này đều do đám kia nên một vạn lần y cũng sẽ không bỏ qua!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.