Chương 24: Tiểu nhân ám hại

Hai đôi môi không một kẽ hở, dính chặt vào nhau, anh vẫn nắm chặt cổ tay của cô, hơi ấm

phả ra trước mặt, hàng lông mi dài của anh còn cọ vào mặt cô ngưa ngứa.

Cho đến khi hai người tách nhau ra, anh nâng người dậy, ngẩng mặt lên

nhìn cô, khuôn mặt tuấn tú đỏ ửng, trong mắt như phủ một tầng hơi nước

mỏng, cô mới từ trong ngạc nhiên hoàn hồn, nhanh chóng muốn đẩy anh ra

lại sợ làm anh bị thương. Anh nhìn cô một lúc, lại cúi đầu xuống, đầu

chôn ở trước cổ của cô, nhiệt độ nóng bỏng khiến cô giật mình, vội vàng

hô lên vài tiếng

"Đừng... anh hai"

Cô vùng vẫy một chút,

kì lạ nhận ra bàn tay của anh đã nới lỏng từ khi nào, cổ tay của cô cũng được thả tự do, cả người anh vẫn đè lên cô, không động đậy.

Lâm

Vũ cảm thấy khác lạ, lay lay người bên trên, thử hỏi nhỏ một tiếng " Anh hai, anh hai". Cô nghi ngờ liền cúi đầu xuống xem thử, không ngờ lại

thấy Trình Hạo đang gục đầu vào hõm vai của cô, đầu quay về một bên, mắt nhắm chặt, hơi thở đều đều giống như đã ngủ say. Nhìn thấy như vậy, cô

không khỏi thở phào một hơi, ngay sau đó lại không hiểu sao mình lại thở phào, một ngón tay bất giác đặt lên môi, miết nhẹ, đôi mắt đen tuyền

như có điều suy nghĩ. Ở nơi này...dường như vẫn còn chút hơi ấm của anh.

Cho đến khi Trình Hạo tỉnh lại, chỉ cảm thấy toàn thân sảng khoái dễ chịu,

có lẽ là do thuốc có tác dụng, đầu cũng không còn đau như trước nữa, chỉ là cả người vẫn còn có chút mệt mỏi vô lực. Nhưng mà, sau khi liếc mắt

một cái, nhìn thấy khuôn mặt tinh xảo quen thuộc của người nào đó ngồi

bên cạnh giường, cô có lẽ quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi mất, đầu còn tựa

lên một bên mép giường thì chút mệt mỏi vô lực đó đều mất sạch không còn dấu vết, khóe miệng cũng bất giác mà nâng lên một vòng cung đẹp mắt.

Trình Hạo không nhịn được mà v**t v* một bên má của cô, gạt mấy sợi tóc

lòa xòa trước trán, cô đã lột mặt nạ để lộ ra làn da thật vốn có, trắng

trẻo non mịn khiến người ta muốn v**t v* mãi, lại nhìn đôi mắt nhắm chặt của cô, nghĩ nghĩ một lúc, từ từ cúi người xuống, cho đến khi đôi môi

sắp chạm tới một bên gò má, cô lại đột ngột ngẩng đầu lên, trán của anh

đập vào đầu của cô gây nên tiếng vang thanh thúy, cả hai người đều bị

đau, đồng loạt nâng tay ôm lấy đầu

" Đau quá, anh hai, làm gì vậy a"

Lâm Vũ một tay xoa xoa chỗ bị đau, một tay dụi dụi đôi mắt mập mèm, hướng Trình Hạo hỏi một câu.

"Anh là anh sợ em lạnh, muốn đắp chăn cho em, em lại đột ngột ngẩng đầu lên, đập đến anh còn đau nữa"

Trình Hạo cũng giả bộ ôm lấy trán, bình tĩnh nói một câu, khuôn mặt tuấn tú

lại giống như vô tình quay về một bên, tình cờ để lộ mấy vệt đỏ ửng khả

nghi. Lâm Vũ cũng chỉ nghĩ là do anh bị sốt, lại nói mình đến chăm sóc

anh lại cứ như vậy ngủ quên, quả thật cũng có chút ngượng ngùng, liền từ bên cạnh đứng dậy, tiến đến gần áp mặt mình vào trán anh một chút rồi

liền nhanh chóng lui ra, nhẹ nhàng thở phào một hơi, tưới cười nói "

Ưm, cũng may không có sốt nữa. Anh muốn ăn gì không, em đi làm".

Trình Hạo bị hành động của cô làm cho giật mình, đến khi nghe thấy Lâm Vũ gọi lần thứ hai rồi mới trả lời, cứng ngắc đáp một tiếng rồi lại thẫn thờ

khiến Lâm Vũ không hiểu nổi, nhìn nhìn anh rồi định đi xuống nhà nấu

chút đồ ăn. Trình Hạo ngồi ở trên giường, nhìn bóng lưng cô vừa quay đi, vô thức đưa tay lên sờ trán mình một chút, lại ngây ngô cười. Đột

nhiên, bước chân Lâm Vũ khựng lại, quay đầu lại nhìn anh, nghĩ đến

chuyện gì đó, môi mím lại, ấp úng mở miệng

"Anh hai.. cái đó... lúc nãy.."

"Lúc nãy? Lúc nãy có việc gì sao ?"

Nghe giọng điệu của anh, đôi mắt anh nhìn cô như thắc mắc, Lâm Vũ vội vàng

xua xua tay, nói một câu "Không có gì, không có gì đâu, em đi nấu cháo

cho anh" rồi bỏ trốn mất dạng. Cho đến khi bóng dáng cô hoàn toàn khuất

sau cánh cửa, trong đôi mắt màu hổ phách của Trình Hạo mới lóe lên một

tia ranh mãnh, ngay sau đó là tràn ngập ý cười. Nhớ lại lúc đó, anh quả

thực trong cơn mê man nhìn thấy hình ảnh cô bỏ đi, dù anh có chạy theo

phía sau, chạy mãi, chạy mãi vẫn không bắt kịp bóng dáng cô, cô quay đi, cùng với một người khác, để lại cho anh một bóng lưng cao ngạo mà lạnh

lùng. Một khắc ấy, Trình Hạo lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi, trong cơn mê

lại không phân biệt được hư hư thực thực mới cố chấp nắm chặt tay cô

không buông. Chỉ là cho đến khi cô cạy cánh tay của anh ra, anh theo

phản xạ túm cổ tay cô, lật người lại đè lên người cô, một khắc đó, anh

liền tỉnh, tuy thế, trái tim vốn nảy lên từng hồi lo sợ, khi nhìn thấy

khuôn mặt quen thuộc gần trong gang tấc mới có thể buông lỏng. Nhìn cô

mở to đôi mắt nhìn anh không hiểu, lại nghĩ đến giấc mơ vừa nãy vẫn còn

ám ảnh không buông, anh nghĩ thế nào liền hôn xuống, không ngoài dự

khiến khiến cho cô ngạc nhiên. Trình Hạo đặt một ngón trỏ lên môi, miết

nhẹ một đường, cảm giác mềm mại vẫn còn quanh đây, mềm mại đến mức khiến cho anh mê muội..

Dưới sự chăm sóc cực kì chu đáo của Lâm Vũ,

Trình Hạo sau hai ba ngày liền khỏi bệnh, không những thế tinh thần còn

cực kì sảng khoái, khí sắc hồng hào, so với trước khi bị bệnh cơ hồ còn

tốt hơn một phần. Chưa kể đến việc trong ba ngày này anh đúng thực là

quấn chặt lấy cô không buông, hơn nữa còn thường xuyên lấy cớ mình bị ốm mà để cô giúp mình làm đủ mọi việc, tận lực thu hẹp khoảng cách của hai người. Sau ba ngày đó, Lâm Vũ do có chút mệt mỏi mà quyết định nghỉ học một buổi, Trình đại thần của chúng ta thì chỉ bình tĩnh cảm thán đúng

một câu "Thi thoảng bị bệnh có lẽ cũng không tệ".

Chỉ là, có lẽ

gần đây Lâm Vũ vướng phải vận xui, nếu không thì cũng là do tiểu nhân ám hại, đến ngày thứ tư khi cô muốn đến trường, Hàn Minh lại gọi điện cho

cô, úp úp mở mở nói ra một loạt, ý chính vẫn là khuyên cô tạm thời đừng

nên đến trường. Lâm Vũ là người như thế nào chứ, kiểu người thấy việc

liền tránh sao, tất nhiên là không, cô cứ như vậy không để ý đến lời của Hàn Minh, hôm sau liền đến trường, hơn nữa, cô cũng rất tò mò, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Rảo bước trên sân trường, nhìn ánh mắt của mấy

người nhìn cô, Lâm Vũ chợt cảm thấy có lẽ chuyện này thực sự nghiêm

trọng, bởi vì nếu là ngày thường sẽ không có ai để ý đến cô, còn hiện

tại, trong ánh mắt những người xung quanh, tất cả đều là ác ý, có chỉ

trích, thậm chí còn có ghê tởm

Bộp!

"Đi đứng cái kiểu gì vậy"

Lâm Vũ xoa xoa bả vai bị đau, rõ ràng là cô ta va vào cô lại còn dám mở

miệng trách móc như vậy, thực sự là không nói lý. Cô chưa kịp mở miệng,

người kia đã cười lớn một tiếng, giọng nói như khinh bỉ châm chọc

"Ha, tôi còn tưởng là ai, thì ra là cô. Cô như vậy mà còn dám vác mặt đến

trường, không biết xấu hổ sao. Haiza, trường này là chỗ để học, là

trường danh giá, không chứa nổi người như cô đâu"

Cô ta nhìn Lâm

Vũ một hồi, ánh mắt chế giễu, bàn tay còn phủi phủi bả vai vừa đụng vào

cô giống như vừa chạm phải thứ gì đó ghê tởm lắm. Lâm Vũ nghe lời vũ

nhục như vậy, ánh mắt tối sầm lại, lạnh lùng nói một câu.

"Cô nói cái gì"

Cô gái kia nhìn ánh mắt sắc lạnh của Lâm Vũ, không hiểu sao rùng mình một

cái, bất giác lùi lại một bước, cao giọng hét lên, giọng nói choe chóe

dường như muốn cho cả trường biết

"Cô.. cô đừng có giả bộ. Người

trong ảnh rõ ràng là cô, lại còn bày đặt ngây thơ không biết gì. Hừ,

thành tích như vậy mà muốn vào được đây, không biết là ai đứng đằng sau

trải đường chứ"

Cô ta nói như vậy rồi chạy biến đi mất để lại Lâm Vũ đứng một chỗ không hiểu, ảnh, ảnh nào chứ. Cho đến khi đi vào căn

tin, nhìn thấy ánh mắt quái lạ của mọi người, cô lại càng cảm thấy kì

quái hơn. Nhìn thấy một đôi nam nữ ngồi ở một bàn ăn nhìn cô mà chỉ chỏ, nhìn nhìn chiếc máy tính trước mặt, rồi lại nhìn cô, Lâm Vũ rốt cuộc

không nhịn được, sải bước đi qua, mạnh mẽ cướp chiếc máy tính ở trên bàn

"Này, cô làm gì vậy. Mau trả lại cho tôi"

Lâm Vũ không nghe thấy những gì cô ta nói nữa, nhìn những hình ảnh trước

mặt, những dòng chữ nối tiếp khiến một luồng máu nóng dường như bốc lên

đỉnh đầu, đôi tay cô không nhịn được siết chặt lại, ánh mắt tối sầm lại, khí lạnh tỏa ra. Thứ mà cô đang đọc không có gì khác lại chính là trang diễn đàn của trường, mà ở đó hiện tại có một bài đăng mới với tiêu đề

rất rõ ràng " Rò rỉ ảnh nóng của nữ sinh đại học được đại gia lớn tuổi

bao nuôi". Tiêu đề lớn màu đỏ chói đập vào mắt, điều đáng nói chính là,

những tấm ảnh tr*n tr** bên dưới, dường như làm mờ mà không làm mờ,

không khó để nhìn rõ, nhân vật chính trong đó, không ai khác chính là

cô, thậm chí còn có một tấm ảnh cô đang nhận một xấp tiền từ tay người

khác. Bài đăng đó không biết từ đâu còn lôi lại lịch sử học bạ của cô,

nói cô không được học trung học, thi vào Thanh Hoa cũng là do có người

đi cửa sau. Nực cười, cô vốn bỏ học một thời gian, trên học bạ đương

nhiên không có ghi trường học, chỉ là những tấm ảnh kia... Lâm Vũ không

khỏi bước nhanh ra khỏi căn tin mặc kệ những lời xì xào bàn tán sau

lưng, muốn hãm hại cô đúng không, muốn đổ lỗi cho cô đúng không, tốt

lắm, như ý nguyện, cô đã thực sự nổi giận rồi. Xem xét những kẻ có thù

oán với mình dưới thân phận Lâm Nhiên, trong đầu Lâm Vũ chỉ có duy nhất

một khuôn mặt hiện ra khiến cho cô không khỏi căm hận, người "em gái"

yêu quý của cô, Diệp Tuyền!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.