Chương 23: Nụ hôn trong cơn mê

"Cậu nói cái gì. Học trưởng vậy mà lại cứu cô ta"

Linh Na nhìn Diệp Tuyền đột ngột hét lên trước mặt, gương mặt giận dữ không

còn chút vẻ dịu dàng như thường ngày, không khỏi có chút ngỡ ngàng, mày

hơi hơi nhíu lại, nhìn Diệp Tuyền chăm chú. Diệp Tuyền lúc này mới biết

là mình luống cuống, ho nhẹ một tiếng, hắng hắng giọng, mềm nhẹ nói một

câu

"Xin lỗi, là do mình ngạc nhiên quá"

Linh Na nhìn thấy như vậy, cho rằng Diệp Tuyền đối với Trình Hạo là tình cảm quá mức sâu

nặng, nghe tin anh đối tốt với người khác mới nhất thời không kiềm chế

được, trong lòng bất chợt cảm thấy cô thật đáng thương, cũng không để ý

tới ánh mắt cô ta ngày càng sắc lạnh mà thấp giọng an ủi.

"Tiểu Tuyền, cậu cũng đừng quá thương tâm, có lẽ chỉ là tình cờ thôi"

"Na, cái cậu nói đó là thực sao. Thực sự là học trưởng"

"Cái đó... đúng vậy. Người mà mình thuê có báo lại, ngày hôm đó, mình cũng

rất bất ngờ. Bây giờ nghĩ lại, ngày hôm đó ở bể bơi, cô ta rơi xuống

nước không phải cũng là do học trưởng cứu lên sao"

Diệp Tuyền

ngồi ở một bên, nghe thấy Linh Na nói như vậy, bàn tay không nhịn được

nắm chặt lại, đáy lòng dâng lên một cổ bất an càng ngày càng bành

trướng, sau một khắc liền khiến cho khuôn mặt xinh đẹp có chút vặn vẹo.

Không thể nào. Tuyệt đối không thể nào đâu. Học trưởng sao có thể chú ý

đến cái đồ quái dị đó được, cô ta thì có cái gì tốt chứ, không tài,

không sắc. Những ý nghĩ chồng chất trong đầu nhanh chóng khiến cho cô ta cảm thấy khó chịu, ánh mắt càng thêm rét lạnh, móng tay được sơn màu

đẹp đẽ đâm sâu vào lòng bàn tay. Không. Cô tuyệt đối không để chuyện đó

xảy ra. Từ trước đến giờ, những gì Diệp Tuyền cô đã định thì sẽ không

bao giờ để vuột mất, Trình Hạo, cô định rồi. Lâm Nhiên, tôi đã cảnh cáo

cô như vậy, nếu như vẫn cố chấp không buông, đừng trách tôi độc ác !

....

Ở một góc nào đó, Lâm Vũ không nhịn được hắt hơi liên tục, vô thức sờ tay lên trán. Không có sốt mà, mới vừa khỏi bệnh, chẳng lẽ lại như thế bị

lại. Tiếp nhận túi đồ trên tay thu ngân, Lâm Vũ nhanh chóng ra khỏi siêu thị, bắt một chiếc taxi, điểm đến không phải nơi nào khác chính là căn

biệt thự lần trước cô mới đến, căn nhà riêng mà Trình Hạo đã mua. Không

sai, sau một màn dưới trời mưa hôm đó, Lâm Vũ tình cờ lại khỏi bệnh, chỉ là Trình đại thần siêu cấp vô địch của chúng ta cứ như thế lần đầu tiên hoa hoa lệ lệ đổ bệnh, hơn nữa còn là bệnh nặng, sốt cao không đỡ. Nếu

không phải lúc cô gọi cho anh nghe giọng anh khản đặc, tràn ngập âm mũi, cô cũng không biết anh bị bệnh, nằm bệt ở nhà, cô liền cứ như vậy xin

nghỉ mua thuốc cùng chút đồ ăn đem đến cho anh. Cầm chìa khóa đã được

anh đưa từ hôm trước, cô thuần thục cởi giày bước vào trong nhà, để túi

đồ ăn mới mua trên gác bếp rồi nhanh chóng bước lên lầu hai, đi vào

phòng của anh. Chỉ thấy anh lúc này đang nằm trên giường, mắt nhắm chặt, không cả phát hiện ra cô đã tới, trong cơn mê mày kiếm nhíu chặt lại,

có vẻ rất khó chịu. Cô lo lắng tiến đến bên cạnh giường, muốn áp tay

mình lên trán anh lại cảm thấy bàn tay mình lạnh ngắt, sợ đánh thức anh

liền do dự thay bằng một bên má, nhiệt độ nóng bỏng truyền qua da thịt

khiến cô giật mình. Cư nhiên lại nóng như vậy, xem ra là sốt rất cao. Cô chạy vào phòng tắm lấy một chiếc khăn sạch, làm một cái túi chườm đơn

giản để lên trán cho anh, nhiệt độ mát lạnh khiến cho anh thoải mái dãn

đôi lông mày, ậm ừ vài tiếng, mắt vẫn không mở. Lâm Vũ thấy như vậy, thở dài một hơi, nhanh chóng chạy xuống nhà nấu một bát cháo thịt nạc anh

thích ăn nhất, thêm chút hành lá, chuẩn bị thuốc rồi lại mang lên lầu.

"Anh hai... anh hai... dậy đi"

Lâm Vũ ngồi ở bên mép giường, đặt bát cháo lên chiếc bàn nhỏ, lay lay cánh

tay của anh. Trình Hạo từ trong mê man tỉnh lại, nâng lên mí mắt nặng

trĩu, sau khi nhìn rõ người đến là cô liền khó khăn mở miệng, giọng nói

khàn khàn

"Vật nhỏ, đến rồi sao"

"Anh hai, tới, ngồi dậy ăn chút gì đi, uống thuốc rồi lại ngủ"

Trình Hạo từ từ ngồi dậy, tay day day trán, Lâm Vũ cẩn thận lấy một cái gối mỏng, để ở đằng sau lưng để anh tựa cho thoải mái

"Tới, ăn một chút cháo đi"

Cô bưng bát cháo đến trước mặt anh, màu sắc đẹp đẽ, hương thơm nghi ngút

khiến cho người ta đói bụng. Chỉ là Trình Hạo vốn trong người đang khó

chịu, nhìn thấy đồ ăn trước mặt, không có cảm giác thèm ăn, liền lắc lắc đầu, mày nhíu lại

"Anh không muốn ăn"

"Không được, ăn no rồi mới có thể uống thuốc, nếu không sẽ không tốt. Em nấu không nhiều, ăn một chút thôi"

Anh mím chặt môi, định vươn tay ra đỡ lấy bát cháo, nghĩ sao lại thôi, để

hai tay ở trong chăn, hướng cô nói một câu khiến cho cô suýt chút đem

bát cháo đánh rơi

"Em đút thì anh ăn"

Thiên a, cái giọng

nói đó ở đâu ra vậy, sao mà cô có cảm giác anh giống như là đang... làm

nũng . Nhưng mà, nhìn một người đàn ông cao lớn lại hướng một cô gái nhỏ nũng nịu, nhìn thế nào cũng có chút quái dị

"Đầu của anh có chút choáng"

Người nào đó vẫn tiếp tục vô sỉ

"Tay của anh còn không có chút lực"

Giọng nói cần bao nhiêu đáng thương liền có bây nhiêu đáng thương, y hệt một tiểu hài tử cố chấp đòi kẹo.

"Bụng của anh...."

"Thôi được, thôi được, em đút, em đút là được chứ gì"

Mắt thấy mục đích đã đạt được, anh cười đến sáng lạn, gương mặt tuy có chút tiều tụy lại vô tình khiến anh mất đi một phần xa cách, thêm vào đó một phần ôn nhu dịu dàng. Lâm Vũ cẩn thận múc một thìa cháo, cẩn thận đưa

đến bên miệng thổi nguội rồi mới đưa đến bên miệng cho anh, anh lúc này

cực kì ngoan ngoãn mà mở miệng ăn hết, chẳng mấy chốc bát cháo đã vơi đi một nửa. Đôi mắt màu hổ phách chăm chú nhìn nhóc con trước mặt cẩn thận đút cho mình từng thìa từng thìa một, thỉnh thoảng còn lấy khăn lau

miệng cho anh, trong lòng bỗng dưng cảm thấy thỏa mãn không thể diễn tả, cả người dường như khỏe lên rất nhiều.

Lâm Vũ để bát cháo đã

gần hết lên mặt bàn, lấy một cốc nước cùng với thuốc đã được chuẩn bị

tốt đưa đến cho anh uống. Nhìn thấy anh uống xong, cô lại đỡ lấy cốc

nước đặt lại, rút chiếc gối đằng sau ra để anh nằm xuống, chỉnh chỉnh

lại chăn cho anh. .

"Anh mệt thì ngủ một chút đi, em đi xuống nhà"

Cô vuốt lại mép chăn cho cẩn thận, nhẹ nhàng nói một câu, vừa định đi

xuống nhà liền cảm thấy một bàn tay nắm chặt lấy tay của cô, giọng nói

trầm thấp của anh từ từ truyền ra.

"Đừng đi, ngồi với anh một chút"

Lâm Vũ quay đầu lại, nhìn gương mặt tiều tụy có chút yếu ớt của anh, không

hiểu sao cảm thấy đau lòng, cũng không từ chối, ngồi xuống bên đầu

giường, một bàn tay luồn vào mái tóc anh vuốt nhẹ. Anh có vẻ như cũng

quá mệt mỏi rồi, mắt nặng trĩu, nhanh chóng chìm vào cơn mê, thân nhiệt

nóng bỏng lạ thường, bàn tay cố chấp nắm chặt lấy tay cô không buông. Cô v**t v* mái tóc mềm mượt của anh, một tay còn lại bị anh nắm lấy, bao

trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nóng đến dọa người. Chẳng mấy chốc anh

liền lâm vào giấc ngủ say, chỉ là được một lúc cả người lại vặn vẹo khó

chịu, có lẽ thuốc đã có tác dụng, cô thấy anh bất giác đạp chăn ra. Cô

cẩn thận gỡ bàn tay của anh, đi tìm một cái khăn bông sạch, chậm rãi

điều chỉnh cho anh nằm nghiêng về một bên, từ từ lau hết mồ hôi trên

lưng cho anh. Đến khi cô lau xong, muốn chuyển qua trước ngực tiếp tục

lau, anh lại đột ngột nắm chặt lấy bàn tay của cô, mắt vẫn không mở ra.

Cô nhìn anh như vậy, muốn gỡ bàn tay của anh ra, rõ ràng là anh bị bệnh, lực đạo lại lớn, nắm đến mức bàn tay của cô cũng đỏ, miệng còn không

ngừng lẩm bẩm

"Vũ nhi... Vũ nhi"

"Anh hai... em ở đây, đừng nháo nữa, để em lau sạch, như vậy mới khỏi bệnh được"

Giọng điệu của cô nhỏ nhẹ, giống như dỗ dành một đứa trẻ con. Chỉ là anh

dường như không nghe thấy, nắm chặt tay cô không buông, cô chỉ còn cách

dùng chút lực, cậy từng ngón tay của anh ra. Mắt của anh vốn đang nắm

chặt, đột nhiên mở ra, đôi mắt màu hổ phách nhìn thẳng vào cô, trong đó

còn có thứ gì đó khiến cô không hiểu, giống như sợ hãi, lại giống như lo được lo mất. Anh đột nhiên dùng lực một chút khiến cho cô chưa kịp phản ứng liền kêu lên một tiếng, sau một khắc anh đã nằm đè lên trên cô, hai tay anh nắm chặt hai cổ tay cô đặt lên đầu giường, giam cầm cô trong

không gian thuộc về anh, hơi thở nam tính nóng rực quanh quẩn bên chóp

mũi.

"Vũ... vũ nhi.... Đừng đi"

Lâm Vũ ngạc nhiên nhìn vào khuôn mặt anh do sốt đến đỏ hồng, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, mơ hồ, phảng phất giống như nhìn thấy một thứ gì đó khác, thậm chí cô còn tinh tế cảm nhận được đôi tay anh đang run rẩy

"Anh hai, anh sao vậy, em không...."

"Đừng"

Lâm Vũ không kịp nói gì nữa, mắt mở to nhìn hai hàng mi dài ngay trước mắt, cô chỉ kịp nghe thấy anh kêu thêm một tiếng, khuôn mặt tuấn tú của anh

đã tiến sát lại gần, đôi môi hai người cứ thế dán chặt vào nhau, không

một kẽ hở....

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.