Chương 46: Tuyệt thế đại mỹ nhân (4)

Nửa

đêm Trình Vũ Phi bị tiếng động làm cho giật mình tỉnh giấc, mở mắt

nhìn quanh, thì ra là Tô Nhất Minh mấy ngày liền không thấy tăm hơi đã

trở về.

“Mấy

ngày nay...anh đi đâu vậy? Có đói không?” Trình Vũ Phi vội vàng đứng

lên, đi rót nước, mang thức ăn lên cho anh.

“Công

tác.” Tô Nhất Minh mệt đến nỗi nói không ra hơi. Khó khăn lắm mới lấy

lại chút sức lực, anh kéo cô đứng lên, “Vũ Phi... có thứ anh muốn cho

em xem.. Lại đây nào!”

Dưới

ánh đèn vàng, một chiếc soiree treo trước cửa sổ, giống như một đóa

sen trắng đang khoe sắc. Trên thân váy đính rất nhiều hạt pha lê lấp

lánh, giống như những đứa trẻ nghịch ngợm, chốc chốc lại nhảy ra

làm lóa mắt bạn.

“Thế

nào?” Tô Nhất Minh đắc ý hỏi cô, chiếc váy do anh đặt may, kiểu dáng chất

liệu đều do chính anh chọn. Thật ra chính anh c*̃ng không ngờ may xong

chiếc váy lại đẹp như vậy. Anh vừa đi công tác về là vội tới lấy

nó về nhà ngay.”

Trình

Vũ Phi nén tiếng thở dài, “Đẹp, đẹp đến nỗi khiến người ta đau

đớn.”

“Sắp

đến lúc mặc nó rồi... em không muốn thử sao?” Tô Nhất Minh hỏi với

giọng thiết tha.

Sự

ngượng ngùng và do dự cứ thoáng hiện

lên trong mắt Trình Vũ Phi, “Ấy... không cần, em...”

Nhất Minh nhạy bén nắm bắt được những thay đổi trong thần sắc c*̉a

cô, trong lòng bỗng thấy hụt hẫng, “Em không thích ư?”

Trình

Vũ Phi không nỡ làm anh c*̣t hứng, đành đi thay váy cưới, tư thế vụng về,

lóng ngóng hệt như một chú gấu trúc.

“Đẹp.

Giống hệt tiên nữ giáng trần.” Tô Nhất Minh cười mệt mỏi, một lần

nữa buông mình xuống chiếc sô-pha, mệt mỏi...Nhưng anh đang chiêm ngưỡng

cô gấu trúc mặc váy cưới xinh đẹp, mệt c*̃ng đáng.

Ngày

cưới đã ở ngang trước mắt, nhưng bố mẹ... Trình Vũ Phi buồn bã nhìn

chiếc váy, ngẩn ngơ gọi anh, “Nhất Minh”

“Ừm?”

“Có

thể dời ngày cưới được không? Em.. chưa sẵn sàng.”

“Không

sao đâu cưng. Anh bảo đảm tất cả đều đã được chuẩn bị sẵn sàng.”

“Nhưng

em cần thời gian để chuẩn bị cho chính mình.”

“Một

số thiệp mời đã được phát rồi... bây giờ lấy lại rất phiền

phức. Khách c*̉a anh toàn những người quan trọng, họ đều rất bận,

cần mời trước cả mấy tháng để họ sắp xếp.” Tô Nhất Minh cố gắng

nói ngắn gọn, anh thật sự mệt mỏi đến nỗi không còn tâm trạng để

giải thích chi tiết với cô.

“Vậy

sao lúc định ngày cưới anh không bàn bạc với em? Còn chưa gặp bố mẹ

em nữa đấy.” Trình Vũ Phi trở nên sốt ruột chuyện lớn thế này, làm

sao mà một chút thay đổi c*̃ng

không thể?

“Anh

nhất định sẽ đến gặp bố mẹ em. Em nói với họ thời gian này công ty

rất bận. Đợi anh có thời gian..”

“Nhất

Minh, em biết công việc làm ăn c*̉a anh rất quan trọng, quan trọng hơn

tất cả mọi thứ trên đời. Em hiểu, em không để bụng... nhưng chuyện hôn

nhân đại sự không thể qua loa! Nếu công việc c*̉a anh bận rộn như thế,

thà ngày cưới hoàn toàn có thể dời lại...” Giọng nói c*̉a cô rõ

ràng cứng cỏi, thể hiện sự chống đối.

Nhất Minh không muốn tranh cãi với cô nữa, chỉ muốn từ từ cởi váy

cưới cô ra, đặt cô lên giường, dịu dàng hôn cô, định dùng cách c*̃ để

giải quyết mâu thuẫn. Nhưng lần này cách đó lại không hiệu nghiệm. Cô

vội vàng đứng thẳng người lên, giống như một con chim đang xù lông. Tô

Nhất Minh dừng lại, đứng lên, cảm thấy bị tổn thương.

Hôm

qua nhận được điện thoại c*̉a bạn nói váy cưới đã may xong, hôm nay

từ sân bay anh chạy một vòng lớn, nửa đêm dựng người bạn từ giường

ấm áp dậy để lấy váy cưới, chỉ vì muốn Trình Vũ Phi vui. Nhưng đổi

lại là những rắc rối vô lý c*̉a cô. Tô Nhất Minh kìm một bụng tức,

đốt một điếu thuốc, cố gắng giữ giọng nói ôn hòa lý trí, “Không

thể dời ngày cưới. Vũ Phi, anh không giống những người khác. Đám

cưới c*̉a anh không chỉ là một đám cưới, đó là một buổi tiệc xã giao.

Rất nhiều nhân vật quan trọng sẽ đến, một sơ suất nhỏ c*̃ng không thể

có, sao có thể dời ngày được? Nếu dời ngày sẽ dẫn đến rất nhiều

những đoán định trái ngược nhau và không ít phiền phức. Vũ Phi, em phải

giữ thể hiện cho anh chứ? Sau này anh còn phải làm ăn nữa chứ!"

"Vậy...

anh lập tức về nhà em. Đến trễ em lo bố mẹ sẽ nghĩ..." Trình Vũ Phi nắm

tay anh, cười lấy lòng anh.

Sao

cô ấy lại không hiểu nhỉ? Mình không phải là không muốn đi, nhưng bây giờ thì

không được mà! Lúc định ngày cưới mình cũng không thể ngờ công ty gần đây lại

rơi vào hố sâu như thế.

Nhất Minh vừa mệt vừa phiền, không chút khách

khí hất tay cô, với tay lấy một chai rượu vang trên tủ rượu.

"Uống

rượu hại thân." Giọng bác sĩ đều đều vọng tới, một ly sữa đặt trước mặt

anh, "Anh bị thiếu vitamin rồi. Nhìn kìa, miệng bị lở rồi đấy...đừng uống

mấy thứ có chất kch thch nữa."

Nhất Minh cố chấp không uống sữa, "Áp lực quá lớn.

Anh muốn uống chút rượu giảm áp lực."

Trình

Vũ Phi đưa ly sữa sát miệng anh, "Không được, Nhất Minh, công việc càng

vất vả thì càng không được bỏ bê bản thân. Em biết một người, liên tục thức

đêm, lại uống rất nhiều cà phê để tỉnh, kết quả bị xuất huyết dạ dày, máu tuôn

ra không khác gì suối! Sau đó phải cắt đi hai phần ba dạ dày, suýt nữa chết

rồi..."

Lại

là một câu chuyện khng b! Mình vất vả ngược xuôi tìm đủ mọi cách làm cô ấy

vui, thì kết quả chỉ là những câu chuyện khng b thế này đây. Rõ ràng đang ở

nhà mình mà đến rượu cũng không cho mình uống, cuộc sống còn gì là thú vị nữa!

Tô Nhất Minh bực bội đẩy ly sữa kê sát miệng ra.

Trình

Vũ Phi kêu khẽ một tiếng. Sữa văng tung tóe ra sàn, bắn vào chiếc váy cưới mới

may mà cô đang mặc, thành những vệt nhờ nhờ.

"Ối!

Váy cưới bị bẩn rồi. Em nói không cần thử mà... tất cả đều tại anh... Làm sao

bây giờ? Đám cưới làm thế nào đây?" Trình Vũ Phi lo lắng, xót xa lấy khăn

lau những vết bẩn trên áo.

"Vậy

thì đừng làm nữa. Em cũng đâu muốn kết hôn, lúc nào cũng nghĩ cách hủy hôn lễ

mà. Dứt khoát không làm nữa." Tô Nhất Minh không chịu nổi, vừa bực vừa

buồn quay người mở cửa ra khỏi nhà.

"Em

không... Nhất Minh, Nhất Minh! Muộn thế này anh còn đi đâu?" Trình Vũ Phi

đuổi theo, mắt trừng nhìn theo bóng dáng anh đang hằm hằm rẽ sang một khúc

ngoặt rồi bước ra khỏi cổng chung cư.

Nhất Minh vào quan bar, gọi một lý rượu lớn, uống ực một hơi, nỗi tức giận

trong lòng càng dâng lên ngùn ngụt. Mấy ngày liền mệt mỏi, vất vả, chỉ muốn

trước đám cưới xử lý xong những việc ở công ty, tiếp đó có thể vui vẻ cùng

Trình Vũ Phi đi hưởng tuần trăng mật. Nhưng cô lại không hiểu, suốt ngày lấy

những chuyện vặt vãnh, nhỏ nhặt ra làm phiền anh. Trước đây sao anh lại không

phát hiện ra cô là người phụ nữ phiền phức như vậy nhỉ? Còn đám cưới nữa, rõ

ràng cô ấy biết không thể dời ngày, mà cứ nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu

lần yêu cầu này. Cô ấy đúng là không

thành tâm lấy mình mà!

Dứt

khoát không kết hôn nữa! Tô Nhất Minh lại uống cạn ly nữa, điện thoại đúng lúc

này lại vang lên tiếng nhạc chuông dìu dặt. Vũ Phi gọi. Lúc trước anh cài mặc

định tiếng chuông điện thoại cô gọi đến là một bài hát cũ của Thái Cầm: Đọc em.

Nhưng bây giờ anh đổi lại thành tiếng kêu quang quác của quạ đen.

Nhất Minh bấm nút tắt máy, bực bội sửa thành chế độ im lặng. Anh rất mệt. Đêm

nay anh chỉ muốn mượn rượu tìm quên, quên đi tất cả những ưu phiền,

cả trong công việc và trong cuộc sống. Củ khoai tây rắc rối ấy, không thèm quan

tâm nữa!

Trình

Vũ Phi rất lo lắng, cô gọi cho Tô Nhất Minh không biết bao nhiêu lần, đều không

bắt máy. Cô biết anh đang tức giận, vì chuyện nhỏ mà nổi nóng, giữa đêm khuya

lại bỏ ra ngoài, cô cảm thấy anh thật trẻ con. Nhưng dù sao trẻ con thế nào thì

cũng là người đàn ông của mình, ở ngoài không biết có mệt không, đói không?

Thật khiến người ta lo lắng mà.

Cứ

dằn vặt suy nghĩ như thế suốt mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cô cũng nhận được

điện thoại của Tô Nhất Minh, Trong điện thoại không nghe thấy giọng nói của

anh, chỉ nghe thấy âm thanh ồn ào, tiếng nhạc chát chúa. Cô lo sợ hét tên anh

trong điện thoại nhưng trước sau cũng chẳng có tiếng trả lời. Không bao lâu sau

trong điện thoại có tiếng người nghe rất rõ: "A lô...A lô? Có phải người

nhà của ông Tô không? Ông ấy uống rượu say rồi, cô có thế đến đưa ông ấy về

không? Đây là quán bar Anger Face..."

Uống

say rồi? Bỏ đi uống rượu? Trình Vũ Phi thở ra nhè nhẹ, lập tức ra khỏi nhà bắt

taxi. Trên đường đi cô cảm thấy hối hận, biết vậy để anh ấy ở nhà uống chút

rượu giải cơn thèm còn hơn.

Quan

Anger Face nằm sát một tòa nhà CBD nổi tiếng của thành phố, quán không độc đáo

đặc sắc nhưng không khí thì không tệ chút nào, âm thanh đều là loại thượng

hạng, cho nên người đến đây rất đông.

Người

phục vụ cố gắng vắt óc nhớ lại, "Một tiên sinh uống say? Ồ... có một tiên

sinh như vậy vừa rồi có một người phụ nữ nói là bạn của ông ấy, muốn đưa ông ấy

về nhà... đã đi rồi. Cô đến bãi đỗ xe xem thử, vừa đi đấy. Chúng tôi cũng cử

một người phụ nữ cùng dìu ông ấy đi."

Tuy

đã rất khuya nhưng trong bãi đỗ xe vẫn rất đông, Trình Vũ Phi mất rất

nhiều thời gian mới tìm thấy xe của Tô Nhất Minh, trong xe mở đèn, tiếng nổ máy

xe nhè nhẹ, hình như sắp lăn bánh, Trình Vũ Phi bước vội mấy bước, nhưng khi

gần xe thì bất giác đứng chết trân, như bị sét đánh trúng.

Chiếc

xe cách cô chừng mấy mét, cảnh tượng trong xe

hiện lên rõ mồn một, trong xe có hai người đang quấn lấy nhau ôm hôn nồng

nhiệt. Một người rõ ràng là Tô Nhất Minh. Còn người kia? Sau khi hai người họ

rời khỏi nhau, mới lộ ra gương mặt của người phụ nữ. Chính là người phụ nữ xinh

đẹp lần trước đưa Tô Nhất Minh về, lần trước cô đã nhìn thấy biểu hiện kỳ lạ

của cô ta. Thì ra đúng thật có gì mờ ám

với Tô Nhất Minh... Trình Vũ Phi lắc mạnh đầu, để biết chắc rằng mình không bị

ảo giác, bất giác đưa tay giữ chặt ngực trái.

thứ gì đó giống như thủy tinh bị vỡ, giống như những bông tuyết tan chảy, trong

thoáng chốc cô cảm thấy như có ai đó bóp chặt trái tim mình làm cô nghẹt thở.

Trong giây phút ấy, cô bỗng thấy hụt hẫng, trống giống, không biết phải phẫn nộ

xông tới hay hốt hoảng chạy trốn. Tiếc rằng kẻ địch không cho cô có cơ hội bắt

gian, chiếc xe đột ngột lăn bánh, lao đi. Trình Vũ Phi với trái tim tan nát đến

tột độ lao ra khỏi bãi đỗ xe,

suýt nữa đâm sầm vào đài hoa bên đường.

Không

biết thẫn thờ ở bãi đỗ xe bao lâu, Trình Vũ Phi mới dần dần hoàn hồn trở lại.

Hoàn hồn trở lại rồi bắt đầu lo

lắng, bởi vì cô bỗng nhiên tỉnh ra, vừa nãy là Tô Nhất Minh ngồi sau tay lái,

uống nhiều như thế lái xe không biết có nguy hiểm không?

Lúc

Tô Nhất Minh mở mắt ra thì đã hơn năm giờ sáng. Anh mơ màng nhìn không gian lạ

lẫm chung quanh, cô gắng nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua. Hôm qua mình hình

như cãi nhau với bác sĩ vì một chuyện mâu thuẫn nhỏ, rồi bỏ ra quán bar uống

rượu, có lẽ là uống rất nhiều, nhưng sao anh lại ở nơi lạ lẫm như thế này? Sao

lại không về nhà nhỉ?

Anh

vừa cựa mình thì cảm thấy tay đau, nhìn sang thì thấy tay mình đang được truyền

nước. Cái chất lỏng không màu cứ từng giọt từng giọt thông qua chiếc kim cắm

trên tay chảy một cách vui vẻ vào huyết quản anh.

Anh

lập tức ngồi dạy, bên giường một người phụ nữ chạy đén: "Giám đốc Tô, tỉnh

rồi à?"

Nhất Minh nhận ra Hồ Lâm, bất ngờ có chút xót xa, thầm mắng bác sĩ khoai tây ở

nhà một trận. Anh vốn muốn mượn lần sát nhập trước để thân với Hồ Lâm hơn,

thuận tiện mời cô ấy về làm lâu dài cho anh. Tiếc là... chính vì những lời của

Trình Vũ Phi mà anh từ bỏ luôn ý định.

Anh không muốn người phụ nữ của

mình suy nghĩ nhiều, cô nghĩ nhiều thì mình cũng chẳng dễ thở. Tuy trong lòng

anh nghĩ rằng chuyện hôm đó là do Trình Vũ Phi thêu dệt nên, nhưng mình đang ở

đâu? Sao Hồ Lâm cũng ở đây?

"Hồ....

Lâm?" Tô Nhất Minh king ngạc hỏi cô, " Chúng ta... đang ở đâu?"

Hồ

Lâm mỉm cười ngọt ngào, "Giám đốc Tô, tối qua tôi cũng ở Anger Face, vừa

khéo lại gặp anh uống say. Tôi muốn đưa anh về nhà anh, nhưng tình trạng của

anh hôm qua quả thật khiến người ta giật mình, nên tôi đưa anh đến bệnh

viện."

Nhất Minh ồ lên một tiếng, có chút tủi thân nhìn cây kim cắm trên tay, không

phải chỉ là uống rượu sao? Sao đến nỗi đưa anh vào bệnh viện để đảm bảo ý ta

hành hạ anh thế này?

Nhưng...

bác sĩ của anh sao lại không quan tâm gì đến anh thế này, để mặc anh ở đây cho

người ta hành hạ? Anh tức giận cầm lấy điện thoại, trên màn hình hiện thị mười

mấy cuộc điện thoại gọi nhỡ, lúc đó anh mới nhớ tối qua mình tức giận tắt luôn

chế độ chuông, tiêu rồi! Cô ấy nhất định lo lắng lắm đây!

Cảm

ơn Hồ Lâm xong, Tô Nhất Minh lập tức rút cây kim cắm ở tay rồi vội vã về nhà.

Trình

Vũ Phi đang ở nhà, ngồi ở phòng khách, sắc mặt có chút nhợt nhạt, vì lo lắng cả

đêm không ngủ. Tô Nhất Minh xót xa, nhưng... chuyện hôm qua vẫn chưa kết thúc,

phải nghĩ cách làm cô mất nhuệ khí mới được, cho cô thấy

chút uy của đàn ông chứ.

Anh

kiềm chế ý muốn bước đến ôm lấy cô, chỉ lạnh lùng ngồi xuống cạnh cô, ôm lấy

đầu đang đau như búa bổ.

Trình

Vũ Phi từ từ ngẩng đầu lên, giọng nói mệt mỏi, "Về rồi à? Em đợi anh suốt

đêm. Đợi anh cho em một lời giải thích hợp tình hợp lý... Chuyện hôm qua... Hôm

qua anh đã làm những gì?"

Chuyện

hôm qua tuyệt đối không thể để bác sĩ biết, tránh những hiểu lầm không đáng có

trong mối quan hệ vốn đã căng thẳng giữa hai người, sự xuất hiện của Hồ Lâm

cũng phải giấu nhẹm, đề phòng bác sĩ lại chuyển đề tài. Tô Nhất Minh trên đường

về đã nghĩ rất nhiều, đã tính toán sẵn, bèn lạnh lùng trả lời, "Hôm qua

cùng uống rượu với Dã Bình, uống nhiều qua nên về nhà cậu ta ngủ một đêm. Anh ở

ngoài quay mòng mòng với công việc, về nhà lại nghe người phụ nữ của mình càu

nhàu, trách móc, làm đàn ông như thế thật bất lực quá!"

"Ở

cùng Dã Bình? Anh ở cũng anh ta cả đêm?"

"Ừ.

Còn có thể ở cùng ai chứ? Không tin à? Không tin thì em gọi hỏi cậu ta

đi..." Cô không thèm để ý đến

những lời kể kể của anh... Tô Nhất Minh vừa thất vọng vừa tủi thân.

Trình

Vũ Phi không nói gì, chỉ đừng dậy, từ đâu đó kéo ra một chiếc vali nhỏ, Tô Nhất

Minh nhận ra đó là chiếc vali ngày trước cô kéo đến đây. Sau đó cô bắt đầu thu

dọn đồ đạc.

Quần

áo mùa đông, quần áo mùa hè, quần áo xuân thu, con búp bê đáng ghét ở đầu

giường... Tô Nhất Minh lạnh lùng đứng nhìn, bỗng dưng hốt hoảng, không còn tâm

trí để diễn bộ mặt lạnh nhạt bữa, nháo nhào chạy đến trước mặt cô, "Em...

làm gì thế?"

"Thu

dọn."

"Em

...muốn làm gì."

"Rời

khỏi đây."

"..." Sự việc

đã vượt ra ngoài dự tính của mình rồiư? Tô Nhất Minh không hiểu đầu cua tai

nheo gì, nhưng cũng không xuống nước, chỉ ấm ức nhìn cô kéo khóa vali, đứng

dạy, đưa mắt nhìn quanh căn nhà

Vào

khoảng khắc đó trong mắt cô ánh lên sự lưu luyến, nhưng lại biến mất rất nhanh.

"Còn

chút đồ đạc... Lần sau em sẽ đến lấy." Cô thở dài nhè nhẹ, không nhìn anh

lấy một cái, bước thẳng ra cửa.

Ánh

mặt trời mùa thu ấm áp, xuyên qua lớp cửa sổ cực, lớn chiếu vào phòng căn phòng

sáng bừng rực rỡ. Tô Nhất Minh thất thần bươc tới, nhìn qua cửa sổ, phía dưới

dáng người nhỏ bé như kiến lướt qua, lầm lũi kéo vali nhỏ đi ra khỏi chung cư,

mất hút sau những tòa nhà cao tầng...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.