Chương 45: Tuyệt thế đại mỹ nhân (3)

Nhất Minh rất phiền lòng, gần đây công ty liên tiếp gặp chuyện, lại thêm phải

chuẩn bị hôn sự của mình, anh mệt đờ cả người. Nhưng điều làm Tô Nhất Minh

phiền nhất vẫn là Trình Vũ Phi, gần như cùng lúc với chuyện anh định xong ngày

cưới thì cô bắt đầu lo âu nghĩ ngợi, đòi lui ngày cưới lại, nhưng lại không đưa

ra được lý do hợp lý.

Đó

là hội chứng sợ hãi tiền hôn nhân mà người ta hay đồn đại đó ư? Tô Nhất Minh

hoang mang, trước nay luôn cho rằng nếu có

người bị hội chứng sợ hãi tiền hôn nhân người thì người đó phải là anh, sao lại

là nàng bác sĩ? Anh nghĩ cô lẽ ra phải là người hối thúc kết hôn mới đúng. Hay

là tình cảm của cô đang trong thời kỳ nhàm chán? Cô gặp người đàn ông khác rồi

chăng?

Nỗi

lo lắng này tăng lên đến cực điểm khi anh vô tình bắt gặp cô đi ăn cùng Mục

Thuần.

Lần

đó Trình Vũ Phi phải gọi điện cho Mục Thuần và còn phải mời anh ăn cơm. Một

người bà con của cô ở quê u não phải phẫu thuật. Trong bệnh viện bác sĩ khoa

ngoại có tới mấy người nhưng người phẫu thuật giỏi mà cô quen biết chỉ có mỗi

anh ta, mà phải phẫu thuật gấp, không thể chậm trễ. Mục Thuần cho lời khuyên,

và nhanh chóng nhận bệnh nhân vào bệnh viện. Người nhà bệnh nhân nhờ Trình Vũ

Phi, bằng mọi cách phải mời bác sĩ Mục Thuần ăn bữa cơm, kiên trì ép cô phải

đến đó. Nhìn ánh mắt cầu khiến của họ, hiểu được tâm trạng lo lắng đứng ngồi

không yên của họ, Trình Vũ Phi không thể từ chối.

Bữa

cơm diễn ra ở một nhà hàng lớn, kỳ lạ là, hôm đó chủ nhân mời cơm đợi mãi mà

vẫn chẳng thấy đến, Mục Thuần và Trình Vũ Phi đều đến từ rất sớm, chào hỏi dăm

ba câu rồi chẳng biết nói gì thêm, cả hai cảm thấy ngượng ngùng khó xử, trợn

mắt nhìn nhau.

Cuối

cùng vẫn là cánh đàn ông phá tan bầu không khí im ắng, "Phi Phi... anh vừa

được biết, hóa ra em không phải cùng với Chung Viễn?"

Chuyện

với Chung Viễn trước nay chưa từng xảy ra mà! Trình Vũ Phi bực bội liếc nhìn

một cái, không nói, không rằng.

Mục

Thuần từ tốn nhấp một ngụm trà, rõ ràng là đang đấu tranh tư tưởng rất lâu,

"Phi Phi, thuần túy là đồng nghiệp của nhau, anh muốn góp ý vài lời, nếu

có gì không đúng thì em cứ xem như gió thoảng bên tai. Chung Viễn là người anh

vốn chẳng thích cho lắm. Đậm chất dân giang hồ, lại còn thích khoe mẽ..."

Trình

Vũ Phi cảnh giác nhìn quanh, "Phó chủ nhiệm Mục, chốn công cộng, chúng ta

không nên nói chuyện bệnh viện, để tránh dẫn đến những phiền phức không cần

thiết. Hơn nữa, nói xấu sau lưng người khác không phải là cách hành xử của

anh."

Mục

Thuần im lặng nhìn cô một cái, rồi nói tiếp, "... Nhưng dù thế nào anh ta

cũng là một bác sĩ, cuộc sống của anh ta, lý tưởng của anh ta, giá trị của anh

ta chúng ta đều công nhận. Cái mà Chung Viễn muốn, không nằm ngoài một gia đình

ổn định, một sự nghiệp thăng hoa, tương lai tươi sáng của y học. Nhưng còn...

doanh nhân kia? Anh ta muốn gì? Anh ta trong công việc như thế nào? Chúng ta

không thể tưởng tượng được... Cho nên, Phi Phi, anh cảm thấy Chung Viễn dù gì

cũng hợp với em hơn tay doanh nhân đó, anh ta có thể cho e hạnh phúc."

Trình

Vũ Phi chau mày, cô muốn phản bác mấy câu, nhưng Mục Thuần nói dường như cũng

có lý.

Bỗng

một người ngồi phịch mông xuống bên cạnh Trình Vũ Phi, ném ánh mắt sẵn sàng gây

hấn về phía tiến sĩ Mục, "Vũ Phi, giới thiệu đi, đây là ai?"

Trình

Vũ Phi trợn tròn mắt nhìn Tô Nhất Minh không biết từ đâu chui ra, kinh ngạc đến

mức như bị người ta bắt hiện nguyên hình.

Mục

Thuần không quen anh, tưởng là chủ nhân buổi tiệc đã đến, đưa tay ra cười lịch

thiệp, "Mục Thuần. Anh là người nhà bệnh nhân giường số mười bảy phải

không? Hân hạnh."

Nhất Minh không thèm bắt tay anh ta, lại còn kéo bảo bối của mình ngồi sát lại,

cười châm chọc, "Không phải người nhà bệnh nhân giường số mười bảy, tôi là

người nhà bác sĩ Trình."

Sắc

mặt Mục Thuần thể hiện sự thảng thốt đột ngột, nhưng nhanh chóng trở lại bình

thường, lặng lẽ thu tay lại, tiếp tục cười lịch thiệp, "Hân hạnh"

Nhất Minh không chút kiêng dè trừng mắt với người đàn ông ngồi trước mặt, ánh

mắt khiêu khích một cách lộ liễu. Người này, có lẽ cũng là bác sĩ, nhưng phong

cách của anh ta hoàn toàn không giống Chung Viễn, rõ ràng là được giáo dục tốt,

lịch sự nho nhã, cư xử đúng mực. Đúng là thật khéo,

anh cũng đãi khách ở đây, nhưng ở phòng VIP, vừa ra ngoài định đi vệ sinh lại

nhìn thấy bác sĩ nhà anh cùng một

người đàn ông ăn cơm. Tất nhiên, điều này cũng không thành vấn đề. Nhưng anh

không thích cái cách người đàn ông này nhìn cô. Cho nên anh liền chạy tới phá

hoại bầu không khí. Ai làm anh không vui, anh cũng không muốn người đó vui!

Huống hồ cái niềm vui đó lại do bảo bối thuộc quyền sở hữu riêng của anh nhen

lên. Tức giận lắm thay!

Tiếc

là đối phương chẳng thèm để ý đến ánh mắt khiêu khích của anh, tiếp tục nghiêng

đầu mỉm cười, "Phi Phi, bây giờ anh có lĩnh ngộ mới về tình yêu. Tình yêu

không có sức công phá long trời lở đất như sao Chổi đâm vào trái đất, mà nó là

hai hành tinh chiếu sáng lẫn nhau trên quỹ đạo của mình, đó mới là thiên đường

địa cửu. Phi Phi, việc này em phải nghĩ cho kỹ đấy, đừng vì tình cảm nhất

thời."

Nhất Minh không hiểu hai người họ đang nói gì, nhưng trực giác mách bảo cho anh

biết tình thế hoàn toàn không có lợi cho anh. Anh tính nhảy dựng lên, nhưng đối

phương lại điềm đạm nho nhã như thế, anh chẳng tìm được cái cớ nào để mà nhảy

cả, chỉ tức tối véo nhẹ bác sĩ Trình một cái. Trình Vũ Phi nhìn thấy ánh mắt

anh càng lúc càng không thân thiện, rồi lại nhìn Mục Thuần ung dung từ rốn, chỉ

còn nước cúi đầu lau mồ hôi.

Cũng

may chủ nhân buổi tiệc cuối cùng cũng lũ lượt đến, phá giải vòng vây. Trình Vũ

Phi không dám tiếp tục ngồi thêm nữa, giới thiệu hai bên với nhau xong, kiếm cớ

chuồn êm, tiện thể kéo luôn Tô Nhất Minh theo.

Sau

đó hỏi thăm biết được Mục Thuần chính là người yêu cũ của Trình Vũ Phi, trong

lòng Tô Nhất Minh liền mọc lên một cục u to đùng, lại thêm Trình Vũ Phi liên

tục đòi lùi lại ngày cưới, cục ung nhọt lại lớn thêm lên. Nhưng anh thực sự

cũng không còn tâm trí lẫn thời gian để sắp xếp lại chuyện tình cảm của mình,

công ty anh đang gặp rắc rối. Chuyện thu mua phân xưởng đã kết thúc, nhưng công

ty lại dính vào mấy cái án. Sau khi Tô Nhất Minh tiếp quản hai phân xưởng của Lão

Mã, chỉnh đốn nhân sự, sa thải một số tay chân của Mã Tử Thuận, bọn họ đã liên

kết lại tố cáo anh. Ngoài ra còn có một công ty đối tác đòi nợ anh.

Những

việc này cũng không phải là cấp bách nhất, cấp bách nhất chính là nguồn vốn gần

đây rất eo hẹp. Công ty của La Vĩnh Đình đã chính thức sáp nhập, anh phải trả

một số tiền lớn. Tình hình kinh tế lại đang trên đà đi xuống, có rất nhiều công

ty đối tác sắp gia nhập hàng ngũ phá sản thanh lý, rất nhiều công nợ anh không

thu về được. Còn phía cung cấp nguyên vật liệu hàng đầu của công ty có lẽ cũng

đang gặp phải khó khăn tương tự, không còn chính sách thoáng lấy hàng trước

thanh toán sau như lúc trước mà bắt đầu yêu cầu tiền trao cháo múc.

Chỉ

trong mấy tháng ngắn ngủi mà nguồn vốn điều động của công ty anh sút giảm nhanh

chóng, từ dồi dào đến giật gấu vá áo, lại thêm năm hết Tết đến, các khoản nợ

ngân hàng đến hạn. Tất nhiên những chuyện này anh không hề nói với bác sĩ bảo

bối của anh, bác sĩ mọt sách không thể hiểu cũng không giúp gì được cho anh,

chỉ lo lắng khơi khơi vậy thôi. Hơn nữa anh thấy mình có thể tự giải quyết

những vấn đề này.

Đê

giả quyết khó khăn về vốn, một thời gian anh đi Nam về Bắc, chạy đôn chạy đáo

khắp nơi, đồng thời cử luật sư Châu Lỗ lo vòng trong vòng ngoài, tất nhiên hai

người tất bật với tâm trạng không giống nhau. Châu Lỗ đếm giờ tính tiền, càng

bị cử đi công tác thì lòng càng vui sướng, một mình Tô Nhất Minh phải tất tả

ngược xuôi, còn phải lo lắng quan tâm đến bảo bối tính khí thất thường ở nhà,

đau đầu nhức óc, nên dễ bực bội nổi nóng.

Trình

Vũ Phi cũng rất muộn phiền. Lần đó cô phấn

khởi vui mừng gọi điện cho bố mẹ, tuyên bố mình sắp kết hôn tưởng rằng họ sẽ

vui mừng khôn xiết. Ai ngờ bố cô lại lập tức giãy nảy phản đối, đưa ra rất

nhiều lý do, cuối cùng tổng kết, "Bố nuôi con gái không phải để gả cho nhà

giàu làm đồ chơi. Phi Phi, con nên có cách nhìn giống bố mẹ con ạ. Sao

lại muốn lấy một thương nhân thế hả?"

Mẹ

cô thì khéo léo một chút, "Phi Phi, mẹ với bố con tuy chỉ có một mình con

nhưng cũng đã tích lũy được một số tiền

dưỡng gìa, không cần quá nhiều tiền như vậy. Bố mẹ đều già rồi, chỉ muốn con

lấy được người đàn ông tin cậy, đường hoàng, sống một cuộc sống yên ổn. bình

dị, không muốn con một ngày nào đó phải khổ sở, nào là ly hôn, phá sản, ngoại

tình... Phi Phi, bệnh viện của con nhiều bác sĩ như thế, bố mẹ đều rất hài

lòng, sao con lại không chọn một người trong số đó chứ?"

Trình

Vũ Phi định thuyết phục bố mẹ rằng đàn ông đáng tin hay không không nhất thiết

liên quan đến thu nhập của người ta. Một bác sĩ có thu nhập cực kỳ ổn định tình

cảm cũng chưa chắc đã đáng tin cậy. Nhưng các cụ vẫn không bỏ cuộc, đưa ra bao

nhiêu là ví dụ để cô cân nhắc. Trình Vũ Phi ngậm tăm, về lý thuyết thì những

doanh nhân phải tiếp khách nhiều có sức hút sẽ dễ thay lòng hơn một bác sĩ.

Đã

mấy lần cô muốn nói chuyện này với Tô Nhất Minh nhưng lại sợ anh sinh ác cảm

với cha mẹ mình, sau này không thể hòa hợp. thế là cô gọi điện về cho các cụ cố

gắng xây dựng hình tượng tốt đẹp của Tô Nhất Minh, nhưng tiếc là hai cụ trước

sau vẫn giữ quan điểm của mình. Với lại gã doanh nhân trong lời nói của con

gái, lại không hề đến dạm ngõ cầu hôn con gái họ nên

họ thấy rõ ràng là gã ta chẳng có chút thành ý nào.

Ngày

cưới mà Tô Nhất Minh định sẵn ngày một đến gần, Trình Vũ Phi đứng ngồi không yên,

cô không thể tưởng tượng ra một hôn lễ mà không có sự chúc phúc của bố mẹ giống

như cô không thể tưởng tượng cái tương lai không có Tô Nhất Minh ở bên cạnh. Cô

chỉ không thể hiểu được điều này? Rất nhiều lần cô ám chỉ nhưng anh vẫn không

đến ra mắt bố mẹ cô, cũng chẳng có bất kỳ phản ứng nào

Gần

đây cô càng không thể tin anh được. Không biết xảy ra

chuyện gì mà cả ngày anh bận rộn đến nỗi chẳng thấy bóng dáng đâu, hơn nữa tính

tình lại vui buồn thất thường. Muốn cùng anh tâm sự vài câu thì hồn anh lại để

tận đầu tận đâu, nếu không thì cũng vô cớ nổi nóng.

lúc cô nghĩ đến những lời Mục Thuần

nói, tự hỏi lòng mình, cô có thật sự hiểu Tô Nhất Minh không? Biết anh muốn gì,

xem trọng gì không? Thế là cô giả vờ vô tình hỏi anh, "Nhất Minh, mục đích

sống của anh có phải là phát tài không?"

Nhất Minh trả lời qua quýt, "Tất nhiên không phải."

Trình

Vũ Phi ít nhiều được an ủi, "Là thể hiện giá trị bản thân?"

Nhất Minh hững hờ hôn cô, "Ừm, phát tài thì trước nay chưa bao giờ là mục

đích sống của anh, mục đích sống của anh là phát đại tài!"

"..."

Trình Vũ Phi đau lòng vùng thoát ra khỏi vòng tay anh. Một gã gian thương, một

kẻ mê tiền! Sao mình lại có thể yêu anh ta được nhỉ? Nhưng quay sang nhìn thấy

bộ dạng đầy tâm trạng của anh, cô lại muốn tìm một cơ hội để

nói chuyện với anh.

Thật

ra kiến thức về hôn nhân của Tô Nhất Minh chắc chắn sâu sắc hơn Trình Vũ Phi.

Yêu đương hay sống chung đều là chuyện giữa hai người. Dù có sóng gió gì đi

chăng nữa, đau khổ dằn vặt cũng chỉ hai người chịu đựng, nhưng khi đã kết hôn,

thì là chuyện của cả đại gia đình hai bên. Bởi thế anh rất thận trọng trong

việc đi gặp bố mẹ Trình Vũ Phi.

Nhưng

anh rất tự tin vào bản thân mình. Sự tự tin này bắt nguồn từ sự yêu quý của bố

mẹ anh đối với anh từ trước đến nay. Tô Nhất Minh từ nhỏ đã là một đứa bé khéo

mồm khéo miệng lại có nụ cười vô cùng ngọt ngào. Từ nhỏ đến lớn dù có chuyện gì

xấu anh hầu như cũng chẳng bị quở mắng lần nào. Cái đạo lý ngàn vạn thứ có thể

đâm thủng nhưng mông ngựa thì không anh đã biết vận dụng rất hiệu quả từ bé.

Mỗi lần thấy tình thế không ổn anh đều trổ hết khả năng của mình để "vuốt

mông ngựa" và lần nào anh cũng chuyển phong ba bão táp thành mưa thuận gió

hòa.

Chuyện

hôn nhân đại sự của anh thật ra bố mẹ đã vô cùng sốt ruột, nhưng mỗi lần gọi

điện thoại về Tô Nhất Minh đều nói đang tìm hiểu. Sau đó các cụ nhận được ảnh

của một đại mỹ nhân. Cô gái trong ảnh thật đáng yêu, hai cụ vừa nhìn đã rất

thích, bèn phóng to ra để ở đầu giường. Một thời gian sau hai cụ lại suy nghĩ

không biết cái thằng ranh con ấy sao vẫn chưa dẫn con dâu về ra mắt bố mẹ

chồng. Điện thoại gọi đi, Tô Nhất Minh nói đã thay người khác, rồi lại một tấm

hình mỹ nhân gửi về, cô gái trong hình cũng trẻ

trung, xinh đẹp như thế.

Nhưng

chuyện khiến hai cụ tức giận nhất đó là một thời gian sau một cậu bé hàng xóm

sang chơi thấy tấm hình ngọc nữ đặt ở đầu giường, "Ối trời! Cô chú cũng

thần tượng minh tinh à?" Đây chẳng phải minh tinh gì gì đó ư? Biết

mình bị thằng con trai cưng lừa, hai cụ tức đến nỗi lập tức mua vé máy bay đi

tính sổ với con trai. Tô Nhất Minh vẫn những câu nói như rót mật vào tai, vừa

túi bụi làm việc vừa tất bật dẫn bố mẹ đi chơi đây đó. Dạo phố, ăn uống, xem

kịch... mệt đến nỗi ngáy khò khò luôn trong nhà hát. Hai cụ xót con trai, không

muốn lãng phí thời gian của con trai, được mấy ngày đã bảo muốn về nhà, những

lời trách mắng cuối cùng cũng chẳng nói ra được. Sau đó tuy các cụ vẫn sốt ruột

hỏi thăm tình hình tìm hiểu con trai tiến triển đến đâu nhưng chẳng can dự vào

nữa. Tất nhiên họ không biết rằng,

sau khi tiễn hai cụ lên máy bay, TôNhất

Minh về nhà nhảy cẫng lên vì khổ nhục kế của mình đã thành công mỹ mãn, lại vui

vẻ tiếp tục đàn đúm với đám chiến hữu thâu đêm suốt sáng.

Anh

chưa từng gặp bố mẹ Trình Vũ Phi, nhưng anh đã có dự tính từ trước. Chưa kết

hôn đã sống cùng nhau tiền trảm hậu tấu, bố mẹ nhà gái sẽ cực lực phản đối,

nhưng anh tin, giống như những đối tác nhà nước, hiếu đại nghĩa động chân tình,

lại thêm hầu bao nặng, trên đời này không có thành trì nào là không thể công

phá. Những khách hàng tham lam ngạo mạn đều bị anh hạ gục, huống hồ gì là hai

vợ chồng già chỉ cầu mong con gái mình hạnh phúc? Chuyện đến bái kiến nhạc phụ

nhạc mẫu đã nằm trong lịch trình của anh từ lâu. Tiếc là, gần đây công ty của

anh gặp khó khăn, việc này tiếp việc kia, anh không tìm đâu ra thời gian. Nhưng

ngày cưới đã định, thiếp mời cũng đã phát, gấp gáp đến nỗi anh chỉ muốn điên

lên

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.