Chương8: Trì trì chung cổ sơ trường dạ

Từ lúc khai quốc đến nay, chiếu theo quy

củ hoàng gia, khi Hoàng Đế sắc lập Hoàng Hậu có thể bãi triều năm ngày,

sắc lập quý phi thì ba ngày, quãng thời gian này xem như “tuần trăng

mật” dành cho Hoàng Đế cùng tân phi tử. Tuy thời gian ba ngày so với

tuần trăng mật ở thời hiện đại là quá ngắn ngủi nhưng đối với Tranh

lại…rất tốt!

Phải đối mặt với một nam nhân vừa cưỡng

đoạt trinh tiết của mình suốt ba ngày, đây thật sự là một chuyện vô cùng khó khăn đối với Tranh. Tuy hôm nay bọn họ đã gặp nhau ở Kim Long Kiều

nhưng đó chỉ là tình cờ, thời gian còn lại hắn luôn túc trực tại Càn

Thanh Cung để xử lý quốc sự, mặc dù không cần thượng triều nhưng Hoàng

Đế cũng rất bận rộn. Tuy nhiên, buổi chiều lại có chiếu chỉ truyền đến

Thừa Kiền Cung, nói là hôm nay bệ hạ muốn dùng cơm tối tại đây. Trước đó Tranh đã khôi phục bình tĩnh được một chút để trở lại bản tính vốn có

của chính mình, chỉ là vừa nghe đến điều này, quyển sách trong tay nàng

rơi mạnh xuống bàn.

Tình Sương trầm tĩnh, Tình Tuyết thông

minh, hai người nhanh chóng thay Tranh tiến lên tiếp chỉ, “Tuân chỉ”.

Bọn họ đem hành động thất thố của Tranh che giấu kín đáo, nếu không còn

không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Sáng nay tại Kim Long Kiều, hai người

đứng cách nhau một khoảng, mặc dù hắn chỉ đứng đó nhìn nàng nhưng ánh

mắt nóng bỏng kia lại khiến Tranh cực kỳ phiền não. Rất may Tình Sương

đứng bên cạnh nhẹ nhàng nhắc nhở, lúc đó nàng mới vội vàng cúi người

hành lễ, “Bệ hạ thánh an”. Tiếp theo nàng lại nghe hắn nói rằng về sau

nếu không phải trường hợp quan trọng thì quý phi không cần hành lễ. Lúc

ấy, cơ hồ tất cả mọi người đều ngạc nhiên, đây thật sự là ân sủng nha!

Không nói đến đại lễ “ba quỳ chín lạy”, ngay cả lễ nghi thông thường

cũng được miễn, qua đó có thể thấy được vị tân quý phi nương nương này

rất được hoàng thượng sủng ái. Tranh cũng thở dài nhẹ nhõm, nàng không

thích bị trói buộc bởi lễ nghi, nếu được miễn thì…cầu còn không được!

Nhìn thấy sắc trời càng lúc càng tối,

Tranh siết chặt hai tay, quyển sách bị nàng vặn vẹo sắp sửa rách bung

ra. Đèn trong phòng đã được thắp sáng, bóng người hắt lên vách không

ngừng nhảy múa khiến tâm trí Tranh càng lúc càng rối bời. Tình Sương

Tình Tuyết chỉ nhìn nàng, bọn họ không khỏi âm thầm lắc đầu. Từ ngày

nhận được chiếu sắc phong quý phi đến hiện tại, thần trí của Tranh luôn

rối loạn, ngược lại hai người bọn họ càng lúc càng trấn định. Các nàng

cũng không phải là nữ tử bình thường, mặc dù đã ở trong cốc nhiều năm,

tuy nói không rành việc đời nhưng cũng hiểu được nếu Tranh cứ tiếp tục

như thế này thì thật sự không ổn. Bình thường Tranh sôi nổi rạng ngời là thế, hiện tại ngay cả một chút ấm áp cũng không có, tình trạng này so

với thời điểm đối mặt với Trần phu nhân ngày đó còn đáng sợ hơn. Thốn

Tương Tư còn có Thiên Châm Kết Lạc để hóa giải, nhưng khúc mắc này chỉ

có thể để chính Tranh tự mình cởi bỏ.

“Cô nương, hãy nghe ta nói một câu, cô

nương thật sự không thể cứ tiếp tục như vậy”, Tình Sương quyết định nói

thẳng với nàng, Tranh ngẩng đầu, trên mặt đầy vẻ hoang mang.

“Cô nương, từ lúc chúng ta đi theo cô

nương, dù là ở trong cốc hay tại Giang Nam, mỗi ngày đều nhìn thấy cô

nương vui vẻ hoạt bát, thích gì liền làm đó, cuộc sống không quá nguyên

tắc chỉ cần vui vẻ là được. Cô nương cũng thường nói với chúng ta, con

người sống trên đời nếu không thể làm theo ý mình thì còn ý nghĩa gì

nữa. Chúng ta luôn nghe theo lời cô nương dạy bảo, cùng cô nương tiến

cung, vậy nên tại sao cô nương không thể phấn chấn lên mà sống?”, Tình

Sương lắc đầu thở dài, nàng giương đôi mắt sáng như minh châu nhìn

Tranh.

“Tình Sương nói rất đúng! Cô nương nhìn

xem, kinh thư trong tay người cũng sắp rách rời rồi! Bình thường cô

nương rất nâng niu chúng, tại sao hôm nay lại đối xử với chúng như thế?

Chúng ta đi một chuyến đến Giang Nam, sống chết cũng đã trải qua, chẳng

lẽ cùng bệ hạ dùng một bữa cơm lại không được? Ngày đó tại Bác Nhã Lâu,

cô nương bình thản bàn luận kế sách trấn định giang sơn với bệ hạ, lẽ

nào hôm nay lại không thể?”, bản tính của Tình Tuyết so với Tình Sương

thiếu kiên nhẫn hơn một chút, lời khuyên giải theo đó cũng thẳng thắn vô cùng.

Tranh ngẩng đầu nhìn hai nàng, đáy mắt

lóe lên một chút ánh sáng. Hai người bọn họ nói rất đúng, chính mình

ngày đó thường nói những lời này! Trước khi tiến cung Tranh đã có chủ ý, dù cuộc sống trong cung như thế nào nàng cũng sẽ không vì thái độ của

người nọ mà thay đổi chính mình, tại sao hiện giờ lại quên mất? Vô luận

là nơi nào, Tranh chính là Tranh, điều này không gì có thể thay đổi, hắn thích cũng tốt, không thích cũng thế, bất quá thì tiến lãnh cung thôi,

lúc đó nói không chừng lại càng nhàn nhã hơn a!

“Tình Sương, Tình Tuyết, các ngươi thật

sự là hai đóa hoa hiểu lòng người!”, Tranh đứng dậy, ánh mắt đã có một

chút linh khí. Không phải chỉ dùng chung một bữa cơm thôi sao? Còn sợ

làm không được? Tình Tuyết nói đúng, ngày hôm đó tại Bác Nhã Lâu mình đã làm được thì hôm nay tại sao lại không thể?

“Không cần biết chúng ta có phải là đóa hoa hiểu lòng người hay không, hiện tại cô nương cũng nên thay đổi trang phục a!”

Tình Sương Tình Tuyết đã yên lòng, bọn họ tiến đến đoạt lại kinh thư trong tay Tranh rồi lôi kéo nàng vào phòng

chỉnh trang y phục. Tranh trấn tĩnh tinh thần chuẩn bị đối phó với một

buổi tối thật dài. Quý phi…quý phi…nàng đã từng xem không ít sử sách

kinh thư nhưng có ai lại như nàng hay không? Chỉ đơn giản dùng chung một bữa cơm cùng Hoàng Đế đã khiến nàng khẩn trương tựa như sắp sửa lên

đường đánh giặc! Tranh vừa nghĩ vừa cảm thấy buồn cười.


Ngự giá xuất hiện trước cửa Thừa Kiền

Cung. Sau khi Thánh Cảnh Đế xử lý xong quốc sự ở Càn Thanh Cung liền

nhanh chóng đến Thừa Kiền Cung. Nội thị ra hiệu cho ngự giá ngừng lại,

Thánh Cảnh Đế vẫn còn ngồi trên ngự liễn nghĩ ngợi miên man đến nữ nhân

đang đợi hắn tại Thừa Kiền Cung. Hôm nay hai người đã gặp nhau tại Kim

Long Kiều, đứng cách nhau một khoảng không xa không gần nhưng hắn vẫn

trông thấy được mỹ nhân như phù dung, thanh lệ như nước phía trước. Hắn

nhìn thấy nàng cơ hồ không thể gượng đứng một mình được, rồi hắn lại

hoảng sợ phát hiện ánh mắt của nàng không còn giống như lúc ban đầu tại

Bác Nhã Lâu.

Tại Lê Tuyết Uyển, nàng sinh động, tràn

đầy linh khí nhưng đồng thời cũng ẩn chứa nhiều ủy khuất cùng mờ mịt.

Hắn không thể khống chế được lòng h*m m**n phải có được nàng. Chỉ là,

sáng hôm đó hắn chưa đợi nàng tỉnh đã vội vã quay trở về Càn Thanh Cung, bởi vì khi nhìn thấy nàng nằm trong lòng hắn mà đau đớn cùng mệt mỏi

ngủ thiếp đi, hắn bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi trong lòng, sợ nàng tỉnh

lại sẽ thương tâm tức giận, vậy nên hắn lập tức tránh đi.

Hôm nay hắn ngồi đợi cả ngày tại Càn

Thanh Cung, phân phó thái giám đến Thừa Kiền Cung thăm dò, bọn họ đều

nói nương nương cả ngày chỉ ngồi đọc sách. Nghĩ rằng nàng đã bình tĩnh

đôi chút, lúc đó hắn mới truyền chỉ nói muốn đến Thừa Kiền Cung dùng cơm chiều, hắn thật nôn nóng muốn nhìn thấy dung nhan của người ấy.

“Bệ hạ, đã đến Thừa Kiền Cung”

Ngự liễn dừng lại, Cao Viễn nhìn thấy

Thánh Cảnh Đế đang cau mày trầm tư. Đã nhiều năm theo hầu Hoàng Đế, hắn

làm sao không lý giải được tâm tư của ngài. Một người luôn luôn quả

quyết cứng rắn như ngài hôm nay lại để lộ ra thái độ như vậy… cũng chỉ

có thể là vì chủ tử của Thừa Kiền Cung mà thôi! Cao Viễn cười thầm trong lòng. Lúc trước bệ hạ cho người kiểm tra Tranh là nam nhân hay nữ nhân

không có kết quả, sau đó bên ngoài Liễu phủ lại bị bao vây bởi ba ngàn

cấm vệ quân, lại nói tuy đêm qua bệ hạ đã “đồng sàng cộng chẩm” nhưng

hoàn toàn là c**ng b*c người ta. Xem ra, về sau bệ hạ còn phải chịu

không ít…thê thảm!

Nghe được thái giám bên ngoài hô lớn,

“Hoàng thượng giá lâm”, Tranh hít sâu một hơi rồi dẫn theo Tình Sương

Tình Tuyết đến trước chính điện. Đến rồi! Bình tĩnh! Tranh nhủ thầm

trong lòng. Hoàng Đế dẫn theo vài nội thị bên người tiến vào, các thượng cung nữ quan đứng dọc theo hành lang đồng loạt quỳ xuống.

Hôm nay hắn không khoác long bào mà chỉ

mặc thường phục. Trên nền áo màu thiên thanh có họa chín con rồng, bên

hông đeo ngọc bội. Long hài dừng lại trước mặt, Tranh cố gắng trấn định

tinh thần, tuy đã được hắn đặc biệt cho phép miễn hành lễ nhưng giờ phút này nàng cần làm gì đó để khiến bản thân bình tĩnh hơn.

“Bệ hạ thánh an”, Tranh cúi người hành lễ.

“Trẫm đã nói về sau nếu không phải trường hợp quan trọng thì quý phi không cần hành lễ”, Thánh Cảnh Đế vươn tay

nâng Tranh đứng dậy, hắn cũng không muốn nhìn thấy nàng hành lễ trước

mặt hắn.

“Tuân lệnh”, Tranh không biết phải nói gì nên đành cúi đầu đáp ứng. Hoàng Đế cũng không hỏi nhiều, hắn vòng tay

qua eo Tranh rồi đưa nàng vào trong phòng, “Hôm nay ái phi đã làm gì?”

Ái phi? Tranh suýt ngất xỉu. Trước kia

nàng đọc sách và xem tivi cũng đã từng nghe qua hai từ này nhưng tuyệt

đối không nghĩ có một ngày chính mình lại bị gọi là “ái phi”. Cao Viễn

cùng Tình Sương Tình Tuyết đứng bên cạnh âm thầm cười trộm, hôm nay bệ

hạ đã sai người tới hỏi vài chục lần một câu: Hôm nay nương nương làm

gì? Lần nào Trầm thượng cung cũng trả lời rõ ràng, vậy mà hiện tại còn

mở miệng hỏi? Không thể tưởng tượng được Hoàng Đế cũng có lúc như vậy,

biết rõ mà vẫn còn hỏi.

“Hồi bẩm bệ hạ, hôm nay ta chỉ ở trong

phòng đọc sách”, Tranh bình tĩnh đối phó, vấn đề này cũng không khó trả

lời. Chẳng qua, hắn hưng phấn gọi nàng là “ái phi” nhưng nàng lại không

có dũng khí tự xưng hai chữ “thần thiếp” mà chỉ dùng một chữ “ta”. Nhìn

thái độ của Thánh Cảnh Đế, xem ra hắn vẫn ổn, lúc này Tranh mới cảm thấy yên lòng.

“Ra là vậy! Trẫm biết ái phi kiến thức

uyên bác, chẳng biết hôm nay ái phi đọc những sách gì? Có thú vị hay

không? Nói trẫm nghe!”, Thánh Cảnh Đế mỉm cười hỏi. So với ban ngày,

tối nay khí sắc của Tranh có phần tốt hơn nhiều, ánh mắt đã chứa vẻ linh động, tuy không bằng như lúc đàm luận tại Bác Nhã Lâu nhưng cũng khiến

hắn cảm thấy yên tâm hơn một chút. Trong lời nói của Hoàng Đế vừa có ý

hạ lệnh, vừa có ý thăm hỏi.

“Ta chẳng qua chỉ đọc một vài quyển sách

thông thường, nói ra sợ làm bẩn tai bệ hạ”, Tranh càng ứng đối càng linh lợi hẳn ra, Tình Sương Tình Tuyết đứng bên cạnh nghe thế cũng yên lòng, đây mới là cô nương lúc bình thường nha!

“Không cần khẩn trương, ái phi cứ chậm rãi nói đi…”

Bữa cơm này cũng không gian nan như Tranh tưởng tượng. Thánh Cảnh Đế đối với nàng hoàn toàn hài lòng. Đầu bếp

trong cung đình làm thức ăn rất hợp khẩu vị, cả ngày Tranh lo lắng nên

không ăn được gì nên hiện tại rất đói bụng, kết quả: nàng ăn rất nhiều.

Hoàng Đế nhìn nàng tâm tình phấn chấn nên cũng vui vẻ hẳn lên, hắn lập

tức quyết định đêm nay sẽ nghỉ ngơi tại Thừa Kiền Cung. Tranh thầm nghĩ: từ nay về sau nếu cứ như vầy mà sống thì có lẽ cũng…không sao!


Đêm dài tĩnh lặng, cửa tẩm cung đóng

chặt, Cao Viễn cùng Tình Sương Tình Tuyết dẫn theo vài nữ quan và nội

thị đứng bên ngoài. Từ trong điện truyền đến thanh âm nỉ non hòa lẫn với tiếng khóc ấm ức cùng lời cầu xin tha thứ, bọn họ không khỏi lui ra xa

mấy bước. Tình Sương Tình Tuyết cùng các vị nữ quan đỏ mặt tía tai.

“Các ngươi lui ra đi, có ta ở đây là được”, Cao Viễn âm thầm lắc đầu, xem ra sáng mai sẽ lại có ân chiếu miễn thỉnh an.

“Chúng ta không sao”, Tình Sương lên tiếng.

“Ngày mai các ngươi phải hầu hạ nương

nương đến Trường Khánh Cung, đó cũng không phải nơi thoải mái gì, chủ tử của Trưởng Khánh Cung không phải là người dễ nói chuyện. Các ngươi cứ

trở về nghỉ ngơi, sáng mai giúp đỡ nương nương ứng phó”, Cao Viễn hầu hạ Hoàng Đế từ nhỏ, hắn rất hiểu tính tình của Thái Hậu. Xem tình hình

này, sáng mai thật sự là khó có thể…

“Nếu đã như vậy, chúng ta xin cáo lui,

làm phiền tổng quản”, Tình Sương Tình Tuyết gật đầu đáp ứng rồi dẫn theo các nữ quan rời đi. Ngày mai là ngày cuối cùng trong ba ngày đặc cách,

bệ hạ phải thượng triều, lễ ra mắt với Trưởng Khánh Cung không thể không có. Ngày mai các nàng phải đối mặt với nữ nhân có quyền lực tối cao của đế quốc: Thánh Mẫu Hoàng Thái hậu.


Chưa bao giờ trước cổng Trường Khánh Cung của Tiết Thái Hậu lại náo nhiệt đến vậy. Trời còn chưa sáng nhưng kiệu

xe của các phi tần liên tiếp nối đuôi nhau xuất hiện trước Trường Khánh

Cung. Vẻ mặt của các hậu cung tần phi có nghiêm trọng, có ghen tị, có

bình thản, có khó chịu…Lần trước mọi người tụ tập lại đây là vì nghe

được tin tức sắc phong quý phi, lần này bọn họ muốn đến tận mắt xem dung mạo của vị tân quý phi này như thế nào. Ngày hôm đó tại lễ sắc phong

quý phi, các tần phi ăn mặc nghiêm chỉnh, lựa chọn xiêm y tốt nhất, đẹp

nhất, kính cẩn nghiêng mình tập trung ở Ngũ Phượng Lâu chào đón tân quý

phi, nào ngờ Hoàng Đế lại hạ một đạo thánh chỉ, nói rằng “Quý phi nương

nương trong người không khỏe” khiến các nàng thất vọng não nề. Ba ngày,

chỉ vỏn vẹn ba ngày, việc bệ hạ đối với tân quý phi vô cùng ân sủng đã

truyền đến toàn bộ hậu cung. Mỗi ngày Hoàng Đế đều dùng cơm cùng quý

phi, trừ khi xử lý quốc sự, thời gian còn lại đều dẫn theo quý phi du

ngoạn trong cung. Việc bệ hạ miễn cho nàng các lễ nghi thông thường cũng không sao, nhưng bệ hạ còn đặc biệt cho phép quý phi có thể tự do ra

vào Tuyền Ki Lăng Vân Các, đó là nơi nào chứ? Tuyền Ki Lăng Vân Các là

nơi cất giữ một số lượng lớn kinh thư quý giá, ngày thường trừ bệ hạ

không còn ai được phép ra vào, hôm nay lại cho phép quý phi đến đó! Các

tần phi âm thầm muốn cùng quý phi tranh cao thấp một phen nên buổi sáng

đã dậy sớm trang điểm, các nàng khoác lên người trang phục đẹp nhất của

mình rồi vội vàng lên kiệu đến Trường Khánh Cung .

Tiết Thái Hậu cũng nhận thấy sự tình có

điểm không tốt, nàng không nói một lời mà chỉ im lặng để các thượng cung mặc y phục cho mình, ánh mắt hướng nhìn các phi tần bên ngoài điện.

“Xem ra, bệ hạ lần này là…thật sao?”, Tiết Thái Hậu vừa soi gương vừa hỏi lão thượng cung đứng sau lưng.

“Nô tì không dám nói, đế tâm khó dò, ý

của ngài đến tột cùng như thế nào, nô tì cũng không đoán được”, lão

thượng cung kính cẩn trả lời.

“Nói cũng đúng”, Tiết Thái Hậu gật đầu.

Đứa con này của nàng cho tới bây giờ đều “giương đông kích tây”, nói một không nói hai, không ai biết hắn dự tính chuyện gì. Hôm nay tân quý phi sẽ đến đây bái kiến, nàng cũng muốn nhìn xem nàng ta “quốc sắc thiên

hương” thế nào mà lại khiến bệ hạ mê đắm như vậy!

Sau một canh giờ trang điểm, Tiết Thái Hậu phong thái ung dung hoa quý được thượng cung dìu ra ngoài.

“Bái kiến mẫu hậu”, các tần phi đồng loạt quỳ xuống hành lễ, trước mặt Thái Hậu các nàng không dám làm gì sơ sót, mỗi người bọn họ đều dùng ánh mắt cầu xin Thái hậu dùng uy nghiêm “ra

oai phủ đầu” đối với vị tân quý phi này.

“Được rồi, tất cả ngồi xuống hẳn nói”,

Tiết Thái Hậu mắt thấy đã đến giờ, bên Càn Thanh Cung cũng đã bắt đầu

lâm triều, lúc này nàng mới miễn cưỡng lên tiếng, các tần phi ngồi xuống ghế theo cấp bậc, chức vị. Đợi trong chốc lát, chỉ là không ngờ người

đến Trường Khánh Cung của Thái Hậu không phải là quý phi của Thừa Kiền

Cung mà là Cao Viễn đến tuyên thánh chỉ.

“Nô tài bái kiến Thái hậu. Thái Hậu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế”

Cao Viễn biết Thái Hậu là người không dễ bỏ qua nên hắn tự mình lĩnh khẩu dụ đến Trưởng Khánh Cung.

“Ngươi đến có chuyện gì?”, Tiết Thái hậu miễn cưỡng hỏi.

“Khởi bẩm Thái Hậu, bệ hạ có khẩu dụ”,

Cao Viễn đáp lời Thái Hậu rồi đứng dậy, các tần phi nghe xong liền quỳ

xuống đất, Tiết Thái Hậu cũng đứng lên lắng nghe chỉ ý của Thánh Cảnh

Đế.

“Bệ hạ có chỉ, quý phi nương nương buổi

trưa sẽ đến Trưởng Khánh Cung, lệnh cho toàn bộ hậu cung tần phi có mặt

đúng giờ không được chậm trễ, khâm thử!”

Mọi người đồng thanh hô to, “Tuân chỉ”. Cao Viễn bái tạ Thái Hậu rồi trở về Càn Thanh Cung.

“Ba ngày trước kéo dài tới hiện tại, hiện tại lại kéo dài tới buổi trưa, quý phi nương nương thật sự quá tôn quý

a!”, cũng không biết là do câu nói của vị tần phi ấy hay là vì đạo khẩu

dụ kia mà sắc mặt Tiết Thái Hậu lộ vẻ không vui, “Tuân chỉ!”


“Tình Sương, ta hơi sợ”, ngồi ngay ngắn

trong kiệu quý phi, Tranh hít sâu một hơi, nàng phát hiện nhịp tim của

chính mình đang đập liên hồi. Vốn chỉ nghĩ bản thân đã trải qua bao

chuyện sống chết, sau này dù gặp phải chuyện gì cũng sẽ không bối rối,

nào ngờ giây phút này nàng lại rất khẩn trương. Sáng sớm hôm nay, Tình

Sương Tình Tuyết cùng Trầm thượng cung không ngừng nhắc nhở với nàng,

nói rằng Tiết Thái Hậu không phải là người dễ dàng nói chuyện, lúc đến

Trưởng Khánh Cung cũng không thể hành xử tùy tiện như đối với Hoàng Đế.

Tranh vốn có chút khẩn trương, đến khi ngồi lên kiệu di giá đến Trưởng

Khánh Cung, trong lòng nàng càng nghĩ càng hoảng hốt. Tranh khẽ cười

khổ, sắp tới nàng phải đối mặt với vị mẫu thân của người mang danh nghĩa là trượng phu của nàng, đồng thời còn có cả một “đội quân” tiểu thiếp,

lúc trước nàng thật sự không ngờ bản thân cũng sẽ có một ngày lâm vào

tình cảnh như thế này.

“Nương nương không cần sợ hãi, người chỉ

mới tiến cung, vẫn chưa hiểu hết quy định trong cung. Hôm nay Thái Hậu

sẽ không làm khó nương nương, chỉ cần người căn cứ theo lễ nghi mà trả

lời là được”, Trầm thượng cung nghe được lời than vãn Tranh liền nhẹ

giọng an ủi một câu.

“Vậy sao!”, Tranh nhẹ nhàng lên tiếng,

tiếp theo không nói gì nữa. Trầm thượng cung cùng Tình Sương Tình Tuyết

liếc mắt nhìn nhau, trong lòng đều lo lắng. Vốn là ba ngày trước bọn họ

đã phải đến Trường Khánh Cung bái kiến, bệ hạ ân chỉ gia hạn đến hôm nay rồi lại chuyển từ sáng sớm đến buổi trưa, Thái Hậu tất nhiên rất mất

hứng, hôm nay bọn họ phải tận lực giúp đỡ nương nương, không thể để phát sinh bất kì sai sót gì.

Kiệu quý phi dừng trước cửa Trường Khánh

Cung, Tranh lại càng hồi hộp, nhớ tới lời nói của Tình Sương Tình Tuyết, hôm nay nàng không được nói điều gì thất thố, dù sao việc trì hoãn bái

kiến chủ nhân Trưởng Khánh Cung cũng là ân điển của Hoàng Đế, Thái Hậu

chưa chắc sẽ cam lòng bỏ qua nên nàng phải thật cẩn thận.


Cuối cùng cũng đã đến! Kiệu quý phi sắp

đến Trưởng Khánh Cung thì từ sớm đã có nội thị truyền tin cho các nương

nương, tinh thần bọn họ rung lên. Tiết Thái Hậu lạnh lùng liếc mắt nhìn

Đức phi nói, “Đức phi, ở đây ngươi có phẩm vị cao nhất, dù sao cũng là

quý phi, ngươi hãy dẫn các nàng ra ngoài nghênh tiếp, đừng làm điều gì

thất lễ để người khác cười chê”

“Thần thiếp tuân chỉ”, Đức phi đứng lên, cúi người lĩnh chỉ rồi dẫn theo các tần phi tiến ra cửa.

Tranh từ trên xe đứng dậy, nàng nhìn lại

bản thân một lần một nữa để chắc chắn không có gì sơ sót, Trầm thượng

cung bên ngoài lên tiếng, “Nương nương, thỉnh xuống kiệu”. Có người tiến lên vén rèm che, Tình Sương nâng Tranh đứng dậy, nàng chậm rãi bước

xuống kiệu, khi ngẩng đầu liền nhìn thấy trước cửa cung có một đám người đang tiến đến nghênh đón.

Bọn họ…muôn màu muôn vẻ, trâm cài lược

vắt, mỹ mạo tuyệt luân, trang phục mới tinh, trang sức tỏa sáng lấp

lánh, quả nhiên vô cùng tú lệ! Tranh tinh tế nhìn qua một lần, trong

lòng không khỏi âm thầm tán thưởng: tần phi ở hậu cung, ba ngàn giai lệ

đều là từ các thế tộc tuyển ra, quả nhiên mỗi người đều xinh đẹp tuyệt

trần, khí chất cao quý! Nhìn cảnh sắc ngày hôm nay, nếu dùng ba chữ “mỹ

nhân đồ” để miêu tả quả thật không sai! Tranh đang cảm thán trong lòng

thì nhìn thấy một vị phi tần tiến lên, “Thần thiếp là Đức phi tại Thu

Lương Điện, bái kiến quý phi nương nương, nương nương thiên tuế, thiên

tuế, thiên thiên tuế”

Đức phi uyển chuyển quỳ xuống, Tranh nâng nàng đứng dậy, chỉ thấy trước mắt mình là một mỹ thiếu phụ phong thái

an nhàn, ôn nhu tú lệ, ánh mắt như nước, làn da như ngọc, trên người mặc áo váy thuần một màu hồng sen, suối tóc dài chỉ cài một chiếc trâm

ngọc, đúng là mỹ nhân! Tranh cũng đã từng nghe nói qua vị Đức phi của

Thu Lương Điện này, nàng là mẫu thân của hai vị song sinh hoàng tử,

trong hậu cung phi tần là người có phẩm vị cao nhất: Đức Phi. Các phi

tần phía sau cũng khom người hành lễ, lúc này nhóm người đến từ Thừa

Kiền Cung được thượng nghi dẫn đường đi vào chính điện của Trường Khánh

Cung.

“Thần thiếp bái kiến mẫu hậu, chúc mẫu

hậu phúc thọ an khang, thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế”, Tranh

nghiêm trang bái lễ đúng theo lời dặn dò của Trầm thượng cung, tiếp theo lại nhận từ tay Trầm thượng cung một tách trà thơm ngát. Tranh không

dám có bất cứ hành động sai sót nào, nàng tiến lên dâng trà cho Thái

Hậu.

Tiết Thái Hậu lệnh cho lão thượng cung

bên người tiếp nhận tách trà của nàng rồi chậm rãi hợp một ngụm, Thái

Hậu lên tiếng, “Đỡ quý phi đứng dậy. Bệ hạ đã miễn cho quý phi các nghi

lễ quỳ bái, tại Càn Thanh Cung đã như thế huống chi tại Trưởng Khánh

Cung của ai gia?”

Tranh nghe những lời này, trong lòng cũng kịp hiểu nên nàng cung kính nói, “Thần thiếp không dám. Việc miễn các

lễ nghi bình thường là vì bệ hạ thấy thần thiếp mới tiến cung không hiểu hết các quy định nên mới cho phép như thế. Mẫu hậu là quốc mẫu, lại là

trưởng bối, đức cao vọng trọng vang danh khắp lục cung. Hơn nữa, ngay cả thường dân bình thường thì khi con dâu gặp mẹ chồng cũng phải cung

kính, huống chi là hoàng thất? Mẫu hậu nói như thế, thần thiếp thật sự

không dám nhận”

Tiết Thái Hậu gật đầu. Sống trong cung

mấy chục năm, những lời này đều đã nghe qua, chẳng qua Thái hậu muốn

nhìn xem thái độ của vị tân quý phi này mà thôi, xem ra cũng hiểu lễ

nghĩa, “Đứng dậy để ai gia xem ngươi”

“Tuân lệnh”, Tranh đáp ứng một tiếng,

Tình Sương Tình Tuyết nâng nàng đứng dậy, nội thị lui về phía sau, Tranh đứng ở nơi đây để Tiết Thái Hậu dễ quan sát chính mình. Lúc này, Tiết

Thái Hậu cùng tần phi lục cung mới tỉ mỉ quan sát dung mạo vị tân quý

phi. Nàng đứng đấy, thần thái trầm tĩnh, khí độ nho nhã khuê tú, quả

nhiên không hổ danh nữ nhân của đương triều đệ nhất thế tộc Liễu gia.

Lại nhìn trang phục cùng trang sức tuy không quá diễm lệ nhưng nhã nhặn

đoan trang. Tuy nhiên, thời điểm bọn họ nhìn thấy gương mặt của Tranh

liền lắp bắp kinh hãi, ánh mắt tiêu sái linh động thì không cần nói,

khóe mắt làn mi nếu so sánh với Lý Tu Nghi mà hai tháng trước bệ hạ tấn

phong quả thật có vài phần tương tự! Chỉ là, vị tân quý này mi mục như

họa, nếu so sánh với Lý Tu Nghi quả là…một trời một vực!

Tiết Thái Hậu giờ phút này mới hiểu được, hóa ra Lý Tu Nghi được ân sủng cũng chẳng qua là do ảnh hưởng của quý

phi! Nói vậy, nếu xét đến tính cách của Lý Tu Nghi thì dĩ nhiên nàng ta

sẽ không thích thú gì, Thái Hậu muốn án binh bất động để xem sự việc

diễn tiến thế nào mới tính tiếp, “Ai gia nhìn dung mạo của quý phi thật

sự tú lệ, cùng Lý Tu Nghi cũng có vài phần giống nhau. Lý Tu Nghi, ngươi cùng quý phi đứng gần nhau để ai gia nhìn ngắm một chút”

“Tuân lệnh”, Lý Tu Nghi đáp ứng một tiếng rồi đứng dậy tiến đến trước mặt Tranh hành lễ, “Thần thiếp Tu Nghi Lí

thị của Đoạn Linh Điện, thỉnh an quý phi nương nương, nương nương vạn

phúc”

“Tu nghi, mời đứng lên”, Tranh vội vàng

lên tiếng, Lý Tu Nghi xoay người tiến đến cùng nàng đứng ở một chỗ, Tiết Thái Hậu nhìn ngắm một hồi rồi cười nói, “Hai người đứng gần nhau tựa

như tỉ muội, chỉ là Lý Tu Nghi không thể xinh đẹp bằng quý phi”

Lý Tu Nghi từ đầu đã âm thầm cắn răng khó chịu, hai tháng trước nàng từ một cung nữ trực tiếp tấn phong đến cửu

cấp tu nghi, được bệ hạ ân sủng, cứ tưởng vận may của nàng từ nay về sau sẽ thuận buồm xuôi gió, vững như bàn thạch. Nào ngờ không biết từ đâu

xuất hiện một vị quý phi đoạt hết sủng ái của bệ hạ. Quý phi tiến cung

được ba ngày, hậu cung vốn bị lạnh nhạt đã lâu nên các tần phi kéo nhau

đến quấy rầy Đoạn Linh Điện, nói là tới thăm Tu Nghi nhưng nàng hiểu mọi người tìm cớ đến để cười chê nàng. Hôm nay nhìn thấy diện mạo của quý

phi mới biết bệ hạ chỉ “nhìn bóng nhớ hình”, từ sớm đã hận Tranh thấu

xương, giờ phút này lại nghe Thái Hậu nói thế, trong lòng không khỏi

càng thêm chán ghét vị tân quý phi này, chẳng qua ngoài miệng vẫn nho

nhã lễ độ, “Mẫu hậu nói đúng, thần thiếp làm sao có thể cùng quý phi

nương nương so sánh được!”

Mắt thấy mục đích đã đạt được, Tiết Thái

Hậu liền ra lệnh cho Lý Tu Nghi ngồi xuống, lão thượng cung mang đến

chiếc ghế cho quý phi an toạn, “Ngươi mới tiến cung nên chưa nắm rõ quy

định trong cung, nếu bệ hạ sủng ái ngươi, ngươi nên ngoan ngoãn hầu hạ

ngài, thường xuyên khuyên nhủ bệ hạ coi trọng quốc sự, bảo dưỡng long

thể. Chủ vị các cung so với ngươi đều tiến cung sớm hơn, tuy ngươi đã là quý phi nhưng cũng phải tôn trọng các nàng. Nếu rãnh rỗi thì thường tới lui thăm hỏi, ngươi hầu hạ bệ hạ tốt thì ai gia cũng cảm thấy yên tâm”

“Tuân lệnh”, Tranh đáp lời, trong lòng không biết là nên vui hay nên buồn.

“Nghe nói dân gian có tục lệ khi con dâu

dâng trà thì mẹ chồng phải có hồng bao. Lưu thượng cung mang Cửu Phượng

Triền Ti trâm đến đây ban thưởng cho quý phi, mang phiến ngọc bình phong đưa đến chỗ Đức phi. Lần trước ai gia đến thăm ngươi, nhìn thấy nơi ở

quá mức đơn giản cũng không tốt, phải thay đổi một chút a!”, Tiết Thái

hậu phân phó cung nữ xong mới nói với Đức phi.

“Thần thiếp đa tạ ân điển của mẫu hậu”,

Đức phi đang ngồi trên ghế vội nghiêng người cảm tạ, Tranh cũng tạ ân.

Đây mới đúng là “Thái Hậu” mà sử sách thường miêu tả: thật lợi hại và

không dễ hầu hạ a!

“Ai gia cảm thấy trong người không khỏe,

các ngươi cũng trở về đi. Quý phi phải hầu hạ bệ hạ, ngày thường nếu

không có việc gì thì trừ ngày mồng một và ngày mười lăm tới đây thỉnh

an, còn lại sẽ miễn hết. Ai gia cũng thích thanh tịnh, nếu có việc sẽ

cho gọi ngươi sau”, Tiết Thái Hậu miễn cưỡng nói một tiếng.

Mọi người nhìn thấy tràng diện hôm nay

liền đoán hậu cung không sớm thì muộn cũng sẽ nổi sóng. Có thể bệ hạ chỉ sủng ái quý phi một thời gian, nhưng nếu quý phi không thường xuyên đến Trường Khánh Cung thỉnh an thì bệ hạ sẽ giận dữ, lúc đó Trường Khánh

Cung sẽ có trò hay để xem!

“Tuân lệnh”, Tranh không biết Tiết Thái

Hậu đang suy nghĩ điều gì, nàng chỉ mừng thầm trong lòng, về sau có thể

không cần mỗi ngày đến đối mặt với lão thái thái khó nói chuyện này là

tốt rồi. Tần phi các cung như trước do Đức phi dẫn đầu cung tiễn quý phi trở về Thừa Kiền Cung.


“Ái phi mau đến đây! Hôm nay trẫm có một

thứ rất hay muốn gọi ngươi đến xem!”, Thánh Cảnh Đế nhìn thấy Tranh đến

mới nhẹ nhõm tâm tình, Cao Viễn đứng bên cạnh thở phào một hơi rồi dẫn

mọi người lui xuống. Bệ hạ biết tính tình của Thái Hậu, ngài chỉ sợ

nương nương ở Trưởng Khánh Cung gặp khó khăn nên đã cho hạ nhân đến thăm hỏi vài lần. Xem ra nếu nương nương không sớm trở lại thì có khi bệ hạ

sẽ trực tiếp tiến thẳng Trưởng Khánh Cung bắt người. Thánh Cảnh Đế lấy

ra một vật rồi đặt lên tay nàng. Tranh vừa nhìn thấy liền kinh ngạc vạn

phần. Đó là một con phượng hoàng được điêu khắc vô cùng tinh xảo từ một

khối ngọc bích.

Tranh đặt phượng hoàng ngọc lên tay nhìn ngó một hồi, nàng không nhịn được liền thốt lên, “Thật tinh xảo!”

“Nếu ái phi thích thì vật này tặng cho ái phi!”, Thánh Cảnh Đế thấy Tranh tỏ vẻ yêu thích liền không cần suy nghĩ mà tặng luôn cho nàng.

“Đa tạ bệ hạ, nhưng ta cũng biết đây là

vật bệ hạ rất trân quý, quân tử không đoạt đồ của người khác, huống hồ

ngày thường ta cũng không có thói quen ngắm những vật trân quý thế này,

sợ lại làm mất, tốt nhất là bệ hạ cứ giữ lấy”, Tranh lắc đầu rồi mang

phượng hoàng ngọc đặt trở lại ngự án. Trong lúc vô tình, nàng nhìn thấy

trên ngự án trừ một vài bộ sách cùng bút viết nghiên mực còn có một

chiếc hộp gấm màu vàng. Tranh tò mò liếc mắt nhìn Thánh Cảnh Đế. Hoàng

Đế khẽ mỉm cười rồi dìu nàng đến trước ngự án.

“Mở ra xem!”, Thánh Cảnh Đế cầm lấy hộp

gấm đặt vào tay Tranh. Nàng liếc hắn một cái rồi mở hộp gấm ra, bên

trong chỉ có một chiếc quạt rất bình thường. Tranh xòe quạt liền nhìn

thấy một bài thơ tả cảnh, nàng rất lấy làm ngạc nhiên vì đó là nét chữ

của chính mình.

“Ngày ấy từ Bác Nhã Lâu trở về đã không

thấy cây quạt này, ta còn nghĩ mình để quên trên lầu, hơn nữa cũng không trở lại tìm, thật không ngờ bệ hạ lại nhặt được”, Tranh mỉm cười cầm

quạt trên tay.

“Ngày đó trẫm nhìn thấy nét chữ này liền

biết được câu “Thiên Tử Trọng Anh Hào” là do ngươi viết. Về sau sai

người đến thử ngươi, nào ngờ lại bị ngươi lừa một phen”, Thánh Cảnh Đế

nhớ tới tình cảnh ngày hôm ấy liền cười khẽ một tiếng, hắn ôm siết Tranh vào ngực rồi nhẹ nhàng hôn lên mặt nàng.

“Bệ hạ dùng thủ đoạn như vậy để thử cũng

không phải là quân tử”, Tranh cảm thấy bất an liền xoay người thừa dịp

thoát ra. Thánh Cảnh Đế không giận mà chỉ mỉm cười gật đầu, hắn biết nữ

tử này không phải “dung tục chi phấn”, không thể lấy quy tắc tầm thường

để đối đãi nàng, “Trẫm còn tấu chương phải phê duyệt, trong thư phòng

của trẫm có rất nhiều kinh thư ái phi có thể xem, nhân tiện ở lại bên

cạnh trẫm cũng tốt”

Tranh thật sự cao hứng, đọc sách và luyện chữ là hai thứ có thể khiến nàng trấn tỉnh. Nàng cần làm gì đó để có

thể tự nhiên đối mặt với nam nhân này. Cao Viễn mang vào một bộ văn

phòng tứ bảo, gọi Tình Sương Tình Tuyết tiến vào. Tranh viết thử mấy chữ trên giấy rồi bắt đầu chuyên tâm luyện chữ.


Ngày tháng chậm rãi trôi qua, thoáng đó

mà tháng ba đã trở thành tháng sáu. Tranh tiến cung cũng đã được ba

tháng, trừ những ngày phải đến Trường Khánh Cung thỉnh an Thái Hậu và

trò chuyện cùng các vị phi tần, những ngày còn lại là khoảng thời gian

vui thích nhất của nàng. Ngoài việc đọc sách và luyện chữ, tháng ngày

của Tranh cũng thật nhàn nhã, thế nhưng…phiền muộn lớn nhất của nàng vẫn là người kia, người trên danh nghĩa là trượng phu của nàng.

Ba tháng! Tranh vốn nghĩ bản thân ở trong chốn thâm cung này vẫn có thể duy trì tính cách của mình. Nàng không

phải tuyệt đại giai nhân, lại không thích được sủng ái nên cho rằng

Hoàng Đế sẽ nhanh chóng chán ghét nàng, sẽ dần quên lãng Thừa Kiền Cung. Đến lúc đó, nàng có thể tìm một cơ hội xuất cung để ngao du khắp nơi.

Chỉ là…không phải người ta vẫn thường nói “tối vô tình đế vương gia”

sao? Huống chi lại là chốn hậu cung, có ai không hiểu tính cách của

Hoàng Đế, hắn đối với hậu cung luôn lãnh đạm, đối với mẫu thân cũng đề

phòng, không chuyên sủng bất kỳ một tần phi nào. Vậy mà từ ba tháng nay, mỗi ngày hắn đều lui tới Thừa Kiền Cung, mỗi tối đều nằm trong tẩm

phòng của Thừa Kiền Cung để ngắm nàng ngủ.

Buông túi thơm kết dở dang trong tay

xuống, Tranh liếc nhìn Hoàng Đế đang tựa người vào ghế đọc sách mà thở

dài trong lòng. Ba tháng, trong thời gian này bọn họ dường như rất hợp ý nhau, nàng cũng hiểu được hắn thật tâm sủng ái nàng, chỉ là trong lòng

nàng luôn an tĩnh như không, xem mọi việc trước mắt không liên quan đến

mình. Bởi vì hắn là Hoàng Đế, nàng chỉ cần cung kính vâng lời là được.

Ba tháng, nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, càng suy

nghĩ Tranh lại càng phiền não. Thế giới bên ngoài…nàng sẽ phải vĩnh viễn nói lời giã từ hay sao? Chẳng lẽ nàng phải chôn vùi cả đời trong chốn

thâm cung này? Nàng còn rất nhiều hoài bảo, khát vọng, một thân học vấn

chẳng lẽ chỉ có thể mai một tại nơi này? Không cần nói nàng có cam lòng

hay không, ngay cả những người đã nuôi dưỡng nàng đến ngày hôm nay một

khi biết được chuyện này cũng sẽ mắng nàng “vô dụng”? Nhất định…nhất

định phải có cách! Vô luận thế nào cũng không thể để như vậy được!

Tâm tư của nàng lại thay đổi? Thánh Cảnh

Đế tay cầm sách nhưng thần trí lại miên man tận nơi nào. Suốt ba tháng ở cùng một chỗ với nàng, tâm tư của hắn luôn hướng về nàng. Hai người đàm luận thơ văn, bình phẩm thư pháp, hắn nhận ra nàng có những suy nghĩ

cực kỳ thông minh, trí tuệ sâu sắc. Hắn biết bản thân mình đã nhặt được

một khối hi thế trân bảo, nhưng không bao giờ ngờ rằng khối hi thế trân

bảo này lại khiến hắn quá mức kinh hỉ. Vậy mà đối với nàng, những thứ đó quả thật quá bình thường. Hắn nguyện lòng sẽ không bao giờ che dấu tâm

tư trước mặt nàng, không nói đến việc nắm bắt lòng người là thủ đoạn của đế vương.

Tiết trời sắp vào hạ, tâm tình của nàng càng lúc càng bất an phiền não, tại sao?

“Mệt?”, Hoàng Đế nhẹ giọng hỏi.

“Không có”, Tranh theo phản xạ vội đáp lời.

“Trẫm đến Càn Thanh Cung một chuyến,

ngươi cứ nghỉ ngơi đi”, Thánh Cảnh Đế không nói gì thêm, hắn lẳng lặng

ôm Tranh đặt lên giường. Hiện tại thời tiết rất nóng, Tranh mặc một

chiếc áo đơn giản cùng váy dài lại càng toát lên vẻ yểu điệu đáng yêu.

Nhận ra cử chỉ của nàng đã bắt đầu có chút hốt hoảng, Thánh Cảnh Đế vội vã rời đi, ra đến ngoài điện mới phân phó các cung nữ vào hầu hạ. Lúc

này Hoàng Đế dẫn theo Cao Viễn trở về Càn Thanh Cung.

“Truyền chỉ, ngày mai quý phi chuyển đến

Chiêu Dương Điện, hậu cung tần phi không có việc gì thì không được đến

quấy rầy, lễ tiết thỉnh an được miễn hoàn toàn”, Hoàng Đế ra lệnh trong

khi chân vẫn nhanh nhẹn bước đi, Cao Viễn vội vã chạy theo, hắn hiểu

được lúc này chủ tử của hắn đang rất buồn phiền.

“Nô tài lĩnh chỉ”, Cao Viễn nhỏ giọng đáp ứng.

Ngự giá đã đến thư phòng Đông Noãn Các

tại Càn Thanh cung, Thánh Cảnh Đế ngồi sau ngự án nhưng không đọc bất kì bản tấu chương nào. Cao Viễn vẫn im lặng khom người đứng bên cạnh, đứng được một lúc lại nghe Hoàng Đế lên tiếng hỏi, “Cao Viễn, theo ý

ngươi…quý phi đang suy nghĩ chuyện gì?”

“Hồi bẩm bệ hạ, tâm tư của nương nương

thế nào hẳn bệ hạ cũng đã biết. Quý phi không nguyện ý tiến cung nên mới luôn sầu lo như vậy”, Cao Viễn đắn đo trả lời, hắn từ nhỏ đã theo hầu

Hoàng Đế, tuy là nội thị cận thần nhưng khi Thánh Cảnh Đế hỏi cũng phải

cẩn thận cân nhắc mới dám trả lời. Từ lúc quý phi nương nương tiến cung

đến nay, tất cả tâm tư tình cảm đối với bệ hạ đều đã được hiển lộ ra

ngoài, ngay cả hắn cũng nhìn thấu được thì dĩ nhiên bệ hạ…

Ba tháng…đã là cực hạn của bệ hạ!

“Vậy sao!”, trước khi nàng tiến cung, đêm đó hắn đã bí mật “viếng thăm” Liễu, nhìn thấy lệ ướt đẫm trên gương mặt nàng rồi vẻ mặt kinh hoàng của nàng đêm động phòng…nghĩ đến đây, Hoàng

Đế vừa tức giận lại vừa đau lòng.

“Ngày mai nàng chuyển đến Chiêu Dương

Điện, nhớ kỹ, phân phó sáu nữ quan cùng các thị vệ túc trực hầu hạ. Bên

trong Chiêu Dương Điện có hồ nước rất sâu, không được để xảy ra chuyện

gì. Truyền chỉ đến Trường Khánh Cung, nói là quý phi thân mình không

khỏe nên trong vòng hai tháng tới sẽ không đi thỉnh an”

“Tuân lệnh. Chỉ là…nô tài có lời muốn tâu, chẳng biết có nên nói hay không?”, Cao Viễn đắn đo.

“Nói đi”

“Từ lúc nương nương tiến cung tới nay, bệ hạ độc sủng quý phi, người bên ngoài nói như thế nào nô tài cũng không

quan tâm, nhưng nô tài chỉ sợ nếu bệ hạ liên tục hạ ân chiếu đối với quý phi nương nương sẽ khiến Thái Hậu cùng hậu cung phi tần bất mãn. Nếu

đúng như vậy…chỉ sợ nương nương sẽ gặp chuyện không hay”, Cao Viễn cúi

đầu.

“Thái Hậu? Hậu cung phi tần?”, Thánh Cảnh Đế chậm rãi tiến đến bên cạnh cửa sổ, bên ngoài khung cửa, ánh hoàng

hôn đã nhuộm đỏ vầng thái dương. Hoàng Đế quay đầu nhìn về phía Cao

Viễn, trên môi ẩn hiện một nụ cười nhạt.

Trong lòng Cao Viễn vô cùng kinh hoảng,

hắn vốn rất có thiện cảm đối với vị tân quý phi nên cảm thấy lo lắng cho nàng. Thế nhưng hôm nay nhìn thấy thái độ của Hoàng Đế, hắn cảm thấy

người cần lo lắng phải là những nữ nhân ở hậu cung dám tính kế với tân

quý phi. Thánh Cảnh Đế nở nụ cười tàn khốc ngoan độc, tựa như năm đó khi hắn hạ lệnh xử tử toàn bộ hoàng thân quốc thích. Thậm chí, nụ cười

trong giây phút này còn có phần tàn khốc hơn.


Chiêu Dương Điện đứng đầu mười sáu điện ở Đông Cung, là một cung điện vô cùng mỹ lệ không nơi nào sánh bằng. Lúc

Tranh được tấn phong quý phi cũng đã đến nơi này một lần. Hôm nay thời

tiết khô nóng, bên trong Chiêu Dương Điện cách đó khoảng mười dặm có một hồ nước trong vắt, gió thổi nhè nhẹ làm mặt nước gợn sóng lăn tăn,

phong cảnh khiến lòng người thư thả. Sáu nữ quan từ Thừa Kiền Cung

chuyển đến Chiêu Dương Điện cẩn thận hầu hạ nàng, ngoài điện luôn có thị vệ túc trực ngiêm ngặc, phòng vệ so với Thừa Kiền Cung càng kiên cố

thắt chặt hơn. Phong cảnh thoáng đãng tại Chiêu Dương Điện khiến Tranh

cảm thấy thoải mái không ít, tâm sự ngỗn ngang theo đó cũng bình ổn lại. Rặng dương liễu nghiêng mình đón gió, dưới hồ xa xa là vô số cánh hoa

sen tỏa hương thơm ngát, hồng sen nổi bật trên nền lá xanh biếc khiến

Tranh thập phần vui thích.

“Nơi này thế nào?”, Thánh Cảnh Đế đi vào

thiên điện lập tức khóat tay cho cung nữ lui ra, hắn trông thấy Tranh

tựa người vào cửa sổ liền tiến đến ôm nàng từ phía sau, cả hai im lặng

ngắm phong cảnh mỹ lệ bên ngòai.

“Tiếp thiên liên diệp vô cùng bích

(接天蓮葉無窮碧),thật sự rất đẹp!”, Tranh nhẹ nhàng lên tiếng, nàng muốn thoát khỏi hắn nhưng eo lại bị ôm chặt. Hắn làm sao vậy? Lúc trước mỗi khi

hắn có cử chỉ thân mật, chỉ cần nàng lộ vẻ không muốn thì hắn sẽ luôn

tươi cười chìu theo ý nàng, nhưng hôm nay hắn lại rất bá đạo! Chẳng lẽ

đã xảy ra chuyện gì? Tranh không biết là ba tháng nay thái độ của nàng

khiến hắn vừa buồn vừa giận, nàng cũng không biết thái độ ấy chính là

xem nhẹ tính nhẫn nại, trí tuệ thông minh sắc sảo của Hoàng Đế.

“Tiếp thiên liên diệp vô cùng bích? Mỗi

câu nói của ái phi đều khiến trẫm kinh hỉ, câu tiếp theo là gì?”, Thánh

Cảnh Đế ôm nàng đặt lên đùi mình.

“Ánh nhật hà hoa…( 映日荷花)”, ba chữ “biệt

dạng hồng(別樣紅)” còn chưa thốt lên đã bị Hoàng Đế nuốt vào miệng. Thánh

Cảnh Đế cúi đầu hôn nàng thật sâu, Tranh vô cùng hoảng sợ, ba tháng nay

tuy nói hai người ngủ cùng một giường nhưng cho đến bây giờ hắn chưa

từng có cử chỉ thân mật như vậy vào ban ngày. Nụ hôn bá đạo mang theo ý

tứ chiếm đoạt, cảm giác này khiến Tranh nhớ lại đêm động phòng hôm đó,

tại khoảnh khắc nàng mất đi trinh khiết, hắn cũng hôn nàng như vậy, đem

tiếng khóc của nàng nuốt vào miệng. Đã xảy ra chuyện gì? Từ ngày cùng

Tình Sương Tình Tuyết nói chuyện đến nay, cảm giác sợ hãi tưởng chừng đã biến mất, nào ngờ hôm nay lại xuất hiện dồn dập thế này!

“Bệ hạ…!”, Tranh yếu ớt đẩy hắn ra, nàng

hốt hoảng kêu lên một tiếng. Thánh Cảnh Đế gắt gao ôm eo nàng, bờ môi

vẫn dán chặt vào cổ và ngực nàng mê đắm. Tranh nhỏ bé yếu ớt như thế làm sao có thể chống lại hắn. Thánh Cảnh Đế một tay ôm nàng, một tay luồn

vào váy áo, hắn cảm nhận được làn da mịn màng như ngọc dưới lớp vải…ý

càng loạn…tình càng mê…

“Nương nương, Trưởng Công Chúa đến…”,

Trầm thượng cung vừa tiến đến thông báo liền bắt gặp cảnh tượng này,

nàng sợ đến hồn vía lên mây, cả người run rẩy quỳ rạp trên mặt đất.

“Được rồi!”, Thánh Cảnh Đế dừng động tác, Tranh thừa cơ hội từ trên người hắn nhảy xuống, nàng vừa sửa sang lại

trang phục vừa vội vã chạy ra ngoài. Thánh Cảnh Đế chậm rãi đứng lên tự

mình chỉnh trang lại y phục, hắn đi thẳng ra ngoài, lúc chuẩn bị rời

khỏi phòng hắn còn quay lại lạnh lùng nói một câu, “Còn có lần sau, tự

đến gặp Cao Viễn nhận tội”, Trầm thượng cung run rẩy tạ ơn, nàng đợi đến khi Hoàng Đế đã rời xa mới đứng dậy, cả người ướt đẫm mồ hôi.

“Ngươi làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện

gì?”, Trưởng Công Chúa vừa bước vào Trường Xuân Cung liền biết Tranh đã

chuyển đến Chiêu Dương Điện, nàng dẫn theo Mai Anh đến thăm Tranh, thật

may mắn cứu Tranh một mạng. Tranh từ thiên điện chạy ra thì đã “tâm

hoảng ý loạn”, vừa nhìn thấy Trưởng Công Chúa dẫn theo Mai Anh đang ngắm hoa sen bên hồ, bên cạnh lại có một chiếc thuyền nhỏ, nàng vội vàng kéo hai người lên thuyền. Tranh không còn tâm trí để mắt đến sự tình xung

quanh nên không nhìn thấy sáu nữ quan trên bờ đang kêu lên hoảng sợ,

nàng chỉ cố gắng chèo thuyền rời bờ càng xa càng tốt, lúc này nàng mới

nhẹ nhàng thở ra, thả lỏng tâm trí ngồi trên thuyền. Trưởng Công Chúa

cùng Mai Anh từ đầu đến giờ không biết đã xảy ra chuyện gì đã bị Tranh

kéo đi, bọn họ thật sự kinh ngạc.

“Để các ngươi hoảng sợ rồi, ta thật sự xin lỗi, nhưng lệnh đệ của ngươi đột nhiên nổi điên a!”

Trưởng Công Chúa không có vấn đề gì. Mai

Anh thì luôn nhút nhát ngại ngùng, lá gan lại nhỏ, nàng đang dựa vào

lòng Trưởng Công Chúa mà mở to mắt Tranh không nói gì. Mai Anh tuy sống

tại Trường Xuân Cung, được Trưởng Công Chúa chăm sóc chu đáo nhưng vẫn

phải đến Thừa Kiền Cung thỉnh an. Mai Anh và Tranh, cả hai người đều là

từ lúc sinh ra không có được sự quan tâm của cha mẹ nên “đồng cảm tương

lân”, Tranh đối với Mai Anh luôn tỏ vẻ yêu thương cùng quan tâm. Vậy nên những khi gặp mặt Trưởng công chúa cùng Mai Anh, nàng luôn thoải mái

nói chuyện rất tự nhiên.

“Ngươi lại làm gì để hoàng đệ nổi điên

vậy!”, Trưởng Công Chúa lắc đầu thở dài. Tính tình của hai ngươi này,

người khác không biết nhưng riêng nàng thì thập phần hiểu rõ. Nguyên

nhân ở đây tám chín phần là vì ba tháng nay Tranh vẫn bảo trì thái độ

lạnh nhạt khiến Hoàng Đế buồn giận, “Thật ra, ngày đó ta vừa nghe được

tin ngươi “bị” tấn phong quý phi, trong lòng tuy lo lắng nhưng cũng thật cao hứng. Ta sinh tại hoàng gia, thật vất vả mới tìm được một tri kỷ,

ngày ấy ngươi nói lời từ giã nhưng bệ hạ bất chấp thủ đoạn giữ ngươi ở

lại làm dâu nhà chúng ta, đó cũng là tạo hóa a!”, Trưởng Công Chúa cảm

thán.

“Hiện tại ta đã hiểu được vì sao Thanh

Quân tình nguyện làm hoa khôi thanh lâu cũng không muốn gả cho Kỳ Vương. Làm dâu nhà các ngươi thật sự khốn khổ a!”, Tranh liếc nhìn Trưởng công chúa mà nói.

“Ngươi hiểu vậy là tốt rồi! Nhìn bộ dáng

của ngươi hôm nay, về sau còn nhiều chuyện khó khăn hơn cho xem!”,

Trưởng Công Chúa liếc nhìn vạt áo bị xé rách vài chỗ của Tranh liền lắc

đầu.

Thuyền lướt giữa đám lá sen xanh ngắt, ba người im lặng trong chốc lát. Tranh không muốn nghĩ đến những điều

phiền lòng, nàng thả tầm mắt nhìn ngắm hồ sen. Hôm nay Mai Anh mặc một

bộ váy màu xanh biếc rất đáng yêu, nàng đưa tay ôm lấy Mai Anh vào lòng

rồi nhẹ nhàng ngâm Hà diệp la quần nhất sắc tài,

Phù dung hướng kiểm lưỡng biên khai.

Loạn nhập trì trung khan bất kiến,

Văn ca thủy giác hữu nhân lai.

(荷葉羅裙一色裁, 芙蓉向臉兩邊開。亂入池中看不見,聞歌始覺有人來)

Lời vừa dứt, xung quanh xuất hiện vài chiếc thuyền, những thị vệ đã đuổi kịp.

“Nương nương, công chúa, nô tài phụng chỉ thỉnh hai vị trở lên bờ”, thị vệ cung cẩn thi lễ.

“Nhìn xem, nhìn xem, đây chính là “Loạn

nhập trì trung khan bất kiến, văn ca thủy giác hữu nhân lai” a!”, Trưởng Công Chúa vừa cười vừa trêu. Tranh thấp thoáng nhìn thấy thân ảnh của

Hoàng Đế trên bờ, cách xa như vậy nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được

long uy đang tức giận, Tranh không khỏi giật mình hoảng sợ, “Tiêu rồi!”

================================

================================

KNQ đây, chúng ta lại có thơ nha!

1 – Hai câu thơ Tranh đọc khi ngắm cảnh

đẹp tại Chiêu Dương Điện bị Thánh Cảnh Đế làm “gián đoạn” là hai câu

cuối trong bài thơ “Hiểu xuất Tĩnh Từ Tự Tống Lâm Tử Phương” (曉出凈慈寺送林子方) của Dương Vạn Lý (楊萬里).

*Nguyên bản 曉出凈慈寺送林子方

畢竟西湖六月中,

風光不與四時同。

接天蓮葉無窮碧,

映日荷花別樣紅。

*Bản dịch Hán Việt Hiểu xuất Tĩnh Từ Tự tống Lâm Tử Phương

Tất cánh Tây Hồ lục nguyệt trung,

Phong quang bất dữ tứ thì đồng.

Tiếp thiên liên diệp vô cùng bích,

Ánh nhật hà hoa biệt dạng hồng.

*Bản dịch thơ của Tùng Văn Buổi sớm ra chùa Tĩnh Từ tiễn Lâm Tử Phương

Bát ngát Hồ Tây cảnh hạ trông,

Mùa sen khác với mọi mùa không.

Liền trời sắc lá xanh xanh ngắt,

Nắng chiếu màu hoa thẫm lạ lùng.

2- Bài thơ Tranh ngâm

khi ba người chèo thuyền trên hồ sen là bài Thái Liên Khúc 2 (採蓮曲其二) của Vương Xương Linh (王昌齡 ). Sau đây là bản dịch nghĩa và bảng dịch thơ.

  • Bảng dịch nghĩa Lá sen và quần lụa cùng một màu,

Hoa sen nghiêng về gương mặt, hai bên cùng nở.

Trong ao lẫn lộn nhìn không thấy,

Nghe tiếng hát mới nhận ra là có người.

*Bảng dịch thơ của Trần Trọng Kim Lá sen mầu quần lụa

Má đỏ cánh sen tươi

Hồ đông nhìn không rõ

Nghe ca mới thấy người

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.