Chương7: Nguyệt minh ca xuy tại chiêu dương

Vốn chỉ là một đêm bình thường như bao

đêm khác, thế nhưng một đạo thánh chỉ Hoàng Đế ban ra đã khiến đêm trở

nên không bình thường. Đêm nay hậu cung đã phát sinh biến hóa ngất trời. Liễu gia, một gia tộc luôn chủ trương minh triết bảo thân, duy trì thế

trung dung, vậy mà chỉ một đêm đã trở thành tiêu điểm trong tiêu điểm.

Liễu phủ tọa lạc tại Sùng Nhân Phường,

theo bố cục của kinh thành thì thị phường được chia đôi, Sùng Nhân

Phường nằm giữa, xung quanh là phủ đệ của triều thần quyền quý. Đêm qua

hai vị ngự đệ thân tín của đương kim Hoàng Thượng là Kỳ Vương cùng Minh

Vương đã mang thánh chỉ đến Liễu gia tuyên chiếu, đây được xem là một

việc “sử vô tiền lệ”, trước nay chưa từng có. Đường đường hai vị Vương

gia giữa đêm đi tuyên chỉ, chuyện này từ sớm đã làm kinh động mọi người. Trời còn chưa sáng, nội dung của đạo thánh chỉ e là đã truyền khắp kinh thành. Hơn nữa, hai vị Vương gia cùng đến tuyên chỉ, đây là hoàng ân

sủng ái đến dường nào? Lại nhìn nội dung của chiếu thư, chính là: tấn

phong quý phi!!!

Hiện tại trong cung không có Hoàng hậu,

quý phi đã là địa vị cao nhất. Thừa Kiền Cung là chủ cung của Đông Cung, nói về vẻ phú lệ thì Thừa Kiền Cung chỉ xếp sau Khôn Trữ Cung. Chiêu

Dương Điện đứng đầu mười sáu điện ở Đông Cung, có biệt uyển cùng thủy

đình, cảnh sắc tuyệt đẹp, hoa quý vô song. Từ lúc Thánh Cảnh Đế đăng cơ

tới nay, hắn triệu hạnh tần phi thập phần chậm trễ. Hiện tại, vị phi tần có cung phẩm cấp cao nhất nhất là Đức Phi tại Thu Lương Điện, nàng cũng là vì hoàng gia hạ sinh một đôi song sinh hoàng tử mà được phong tặng.

Hoàng Đế tính tình lãnh khốc, lại cực kì kiêng kị đối với danh gia thế

tộc nên dù là tần phi tuyển chọn từ các gia tộc cũng theo không phong

chức vị cao, sau mỗi lần lâm hạnh đều ban Vô Tử Thang (thuốc tránh

thai). Liễu gia là đương triều đệ nhất thế tộc, vài năm trước chính vì

sợ là sẽ có ngày hôm nay nên từ sớm đã xin chiếu miễn cho nữ nhân Liễu

gia tiến cung, nhờ đó đã tránh được một kiếp. Mọi người đều biết tính

tình của Hoàng Đế, dù thế nào cũng sẽ không triệu nữ tử của Liễu gia vào cung, nào ngờ một đạo thánh chỉ đã khiến toàn bộ triều thần chao đảo,

ngơ ngác.

Hậu cung cơ hồ sắp sửa vỡ tung ra vì đạo

thánh chỉ này, các phi tần vừa nhận được tin tức liền lên kiệu chạy đến

Trưởng Khánh Cung của Tiết Thái Hậu. Tiết Thái Hậu lệnh các nàng đến Tây Cung chờ đợi. Trong khi chờ đợi cung nữ vấn tóc, Tiết Thái hậu cầm

gương đồng trong tay nhìn ngắm dung mạo của chính mình. Khóe mắt đã có

nếp nhăn, tóc đã điểm một vài sợi bạc, dung nhan tuy đã có nét già nua

nhưng vẫn phảng phất nhìn thấy bậc tuyệt thế dung nhan của ngày xưa.

“Lưu thượng cung, kiểu tóc này ngươi vấn

càng ngày càng đẹp, ai gia rất thích tay nghề của ngươi”, Tiết Thái Hậu

buông gương khẽ cười.

“Thái Hậu quá khen”, Lưu thượng kính cẩn lên tiếng.

“Lưu thượng cung, ngươi theo ai gia tiến

cung đã lâu, chúng ta chủ tử ở chung một chỗ cũng đã hơn ba mươi năm,

ngươi cũng đã nhìn bệ hạ cùng Trưởng công chúa lớn lên, theo ngươi, lần

này bệ hạ định làm gì?”

Đối với đứa con tính tình lạnh lùng này,

Tiết Thái Hậu có vài phần e ngại. Bệ hạ ngay từ lúc còn là Thái Tử, nàng cũng đã không biết được tính tình của hắn như thế nào. Hiện tại hắn đã

đăng cơ làm Hoàng Đế, uy nghi lại tăng thêm vài phần. Tuy Hoàng Đế phụng dưỡng nàng tại Trưởng Khánh Cung, ngày ngày vấn an nhưng đối với đứa

con này nàng không dám chắc bất kì điều gì. Hoàng Đế vài năm trước đã

trừ bỏ thế tộc, tống giam đại thần vào ngục thất, điều này khiến Tiết

Thái Hậu thật sự lo sợ.

“Thái hậu, nô tỳ không dám nói”

“Là ý của ai gia, ngươi cứ nói”

“Tuân lệnh. Theo ý chỉ bệ hạ, nô tì cho

rằng mục đích của hành động này có vài phần là định an các thế tộc. Hơn

nữa, cũng có thể Liễu thị hợp ý bệ hạ, Liễu đại nhân lại là tiên sinh

của bệ hạ, chuyện này có liên quan đến việc triều chính nên bệ hạ mới

triệu nàng tiến cung. Như vậy, vừa có thể định an thế tộc vừa không làm

ảnh hưởng đến đại sự”, Lưu thượng cung cẩn thận đáp lời.

“Ngươi nói cũng đúng. Bệ hạ đối với hậu

cung phi tần đều vô cùng lạnh nhạt. Một người lại một người, mỹ nhân

luôn luôn thay đổi. Lại nói đám người đang đợi ngoài cửa kia thật không

có ý tứ, không phải chỉ là tấn phong quý phi thôi sao? Vậy mà cũng chạy

đến ai gia trách móc cái gì? Nếu sau này quý phi thất sủng, lại đến hiền phi, thục phi, chẳng lẽ các nàng đều chạy đến ta sao, ai gia không có

hứng thú nghe bọn họ nói a! Đành vậy, đỡ ai gia đến gặp bọn họ!”

“Tuân mệnh, Thái Hậu đi cẩn thận”, Lưu

thượng cung đỡ Tiết Thái Hậu đứng dậy, cung nữ nội thị đi theo phía sau. Các phi tần cũng như Thái Hậu đều đoán sự việc lần này đều là do Thánh

Cảnh Đế muốn định an các thế tộc nên mới lập Liễu gia nữ tử làm quý phi, trừ Trưởng Công Chúa là người biết được sự tình, không ai ngờ rằng

nguyên do trong đó chính là vì Hoàng Đế đã động chân tình. Vào lúc này,

người đang được toàn bộ nữ tử trong đế quốc hâm mộ cũng…tâm loạn như ma.

Phụng trửu bình minh kim điện khai,

Thả tương đoàn phiến cộng bồi hồi.

Ngọc nhan bất cập hàn nha sắc,

Do đái Chiêu Dương nhật ảnh lai.

(奉帚平明金殿开,且将团扇共徘徊。玉颜不及寒鸦色,犹带昭阳日影来。)

Trong lòng Tranh nhớ kỹ hai câu này, nàng chỉ cảm thấy vừa đau khổ lại vừa buồn cười. Nhớ lại trước đây Bạch bá

bá dạy nàng làm thơ, trong đó có một đoạn nhắc đến Chiêu Dương Điện. Lúc ấy nàng ngàn lần không nghĩ câu thơ này lại ứng vào vận mệnh của chính

mình. Chiêu Dương Điện…Chiêu Dương Điện…chính nàng không có tài ca múa,

cũng không phải tuyệt mỹ dung nhan nhưng lại trở thành chủ nhân Chiêu

Dương Điện. Rồi chẳng biết đến khi nào nàng sẽ trở thành chủ nhân của

Trưởng Tín Cung? Tranh ngơ ngác ngồi trên giường, nàng chỉ nhìn thấy

trước mắt là một cõi hư vô, chẳng thể tìm ra phương hướng.

Tranh cũng đã từng nghĩ đến việc bản thân sẽ không thể trở về thời hiện đại, nàng cũng từng nghĩ mình sẽ đi du

lịch khắp thiên hạ, từng nghĩ mình sẽ tìm một vài bằng hữu tri kỷ, cũng

từng muốn học thêm nhiều thứ, muốn dùng y thuật của chính mình để cứu

người. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, nàng lại chưa từng nghĩ tới việc mình

lại trở thành tần phi của Hoàng Đế! Trong Hồng Lâu Mộng, Gia Nguyên Xuân đã từng nói, “Đó là một nơi nhận không ra con người”, hôm nay

chính nàng lại bước chân vào nơi không có tính người như vậy, có lẽ cả

đời này cũng đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn. Liễu Tương Liên (một nhân vật trong Hồng Lâu Mộng) đã từng nói, “Trong Ninh phủ chỉ có hai con sư tử đá đứng ngoài cửa là sạch sẽ”, còn nơi nàng sắp đến, ngay cả sư tử giữ cửa cũng không sạch sẽ!

Không phải Tranh không có ý nghĩ đào tẩu, chỉ là đêm qua ngoại trừ Kỳ Vương cùng Minh Vương đến tuyên chiếu, còn

có…ba ngàn cấm vệ quân đến “hộ tống”. Binh mã đã bao vây cả Liễu phủ,

canh giữ vô cùng nghiêm mật, dù nàng có mọc cánh cũng bay không thoát.

Nói nào là “bảo hộ quý phi”, thật ra ngay cả người ngốc cũng biết dụng ý trong đó!

Đêm qua chiếu thư vừa mới ban ra, sáng

sớm trong cung đã đưa đến Liễu phủ sáu vị nữ quan, nói là phụng lệnh bệ

hạ hầu hạ quý phi nương nương, hướng dẫn nương nương quen thuộc lễ tiết

trong cung cũng như những nghi thức trong lễ sắc phong. Các nữ quan đứng hầu trong Phong Vũ Viên, cấm vệ quân trấn thủ bên ngoài Liễu phủ. Không cần nói nàng đào tẩu có thành công hay không, dù nàng có thể thuận lợi

bỏ trốn thì người của Liễu gia phải làm sao bây giờ? Liễu gia đối đãi

với nàng vô cùng tốt, bảo bộ nàng như tôn tử cốt nhục trong nhà, nàng

làm sao có thể lấy oán báo ân? Trong lòng Tranh thống khổ cực kỳ.

“Cô nương, người nên ăn một chút, thân thể của người chỉ mới khỏe lại, nếu lại ngã bệnh thì phải làm sao?”

Tình Sương Tình Tuyết vô cùng lo lắng,

bọn họ mang cơm đến khuyên can. Cô nương từ đêm qua nghe được chiếu thư

đã không ăn không ngủ, cũng không nói một lời, cả ngày ngơ ngác ngồi ở

nơi này, ngay cả cử động cũng không.

Tranh chậm rãi lắc đầu, “Tình Sương, Tình Tuyết, các ngươi nhanh chóng thu dọn hành lý, chờ sau khi ta…rời khỏi

Liễu phủ…liền lập tức trở về Thất Tuyệt Cốc!”

Tình Sương Tình Tuyết đặt khay cơm lên bàn, hai người lập tức quỳ gối xuống đất, “Cô nương!”

Tranh nhắm mắt, nàng nhẹ nhàng nói, “Từ

lúc gặp ta, các ngươi đã không có ngày nào được bình an. Ta trúng độc

tại Giang Nam, các ngươi đã rất vất vã mới có thể mang ta trở về đây,

các ngươi đã cứu ta một mạng. Hôm nay, nơi ta sắp đến như thế nào, trong lòng các ngươi cũng đã hiểu rõ. Các ngươi đối xử với ta rất tốt, tấm

chân tình này ta ghi tạc trong lòng, cả đời cũng sẽ không quên. Chỉ là,

hoàng cung là nơi không tốt, ta cũng không cho phép hắn xúc phạm các

ngươi”

Tình Tuyết lập tức khóc lớn, Tình Sương

cố nén bi ai, nàng kiên định nói, “Cô nương còn nhớ rõ đêm chúng ta rời

cốc? Trong thư Cốc chủ đã nói, chúng ta là người của cô nương. Cô nương

đi nơi nào, chúng ta liền theo người đến nơi đó. Chúng ta đều là cô nhi

không cha không mẹ, cô nương không cần nói những lời này, thiên hạ to

lớn, lẽ nào không chỗ cho chúng ta dung thân!?”

Tranh nghe được những lời này, nước mắt bất giác rơi xuống như mưa.


Thượng cung, Thượng nghi, Thượng tẩm,

Thượng phục, Thượng thực, Thượng công, sáu vị nữ quan đứng ở ngoài cửa

đều cúi thấp đầu, bọn họ không dám nhìn xem tình cảnh bên trong. Chủ

chưởng Thừa Kiền Cung là Trầm thượng cung, nàng đã tiến cung nhiều năm,

hiện tại nàng mang theo các vị nữ quan đứng ngoài hành lang nghe được

tiếng khóc lớn trong phòng liền không khỏi thở dài trong lòng. Từ thời

Tiên đế đến đương kim Hoàng Thượng, nữ nhân nào được tấn phong phi tử

lại không hân hoan? Trời sinh vị nương nương này chẳng những không muốn

tấn phong lại còn khóc lóc thành bộ dáng như vậy. Hẳn bệ hạ cũng đã đoán trước việc này nên lệnh cho ba ngàn cấm vệ quân trấn thủ bên ngoài. Tuy danh nghĩa là bảo hộ quý phi nhưng sử sách từ bao đời nay làm gì có quy định này? Trong cung ngoài cung, giờ phút này mọi người đều biết ba

ngàn cấm vệ quân này dùng để đến làm gì. Trên dưới Liễu gia không có lấy một nét tươi cười. Trước khi Trầm thượng cung mang theo các nữ quan đến Liễu phủ, Cao Viễn đại nhân đã đặc biệt dặn dò, nói là vị nương nương

này không giống bình thường, bảo nàng phải cẩn thận hầu hạ. Người còn

chưa nhìn thấy mặt, hiện tại lại nghe tiếng khóc nức nở thế này, không

biết nàng là người thế nào? Đợi tiếng khóc trong phòng lắng xuống, Trầm

thượng cung ho khan một tiếng rồi hướng cửa phòng trong cung kính nói,

“Nô tì tổng quản Thừa Kiền Cung cùng sáu nữ quan bái kiến quý phi nương

nương”

Trong phòng, Tình Sương giúp Tranh đứng dậy lau lệ còn đọng trên khóe mắt, nàng đáp một tiếng, “Thượng cung, mời vào”

Trầm thượng cung cùng sáu nữ quan tiến vào phòng rồi hành lễ. Một thanh âm truyền đến, “Đứng lên đi”.

Vừa đứng dậy, các nữ quan liền đứng sang

hai bên, Trầm thượng cung ngẩng đầu nhìn lên liền trông thấy một nữ tử

đang ngồi trên giường, trang phục thanh nhã, tóc dài quá thắt lưng, mi

mắt động lòng người. Trong lòng Trầm thượng cung khẽ rung động, nàng cúi đầu thầm nghĩ trong lòng, trách không được bệ hạ lại dùng đến thủ đoạn

này để ép nàng tiến cung bằng mọi cách. Ở trong cung đã nhiều năm như

vậy nhưng nàng chưa từng gặp qua vị phi tần nào phiêu dật thoát tục như

nữ tử trước mắt. Dung mạo có thể gọi là tinh xảo tú lệ nhất thiên hạ!

“Về sau còn phải làm phiền thượng cung”,

một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến, nương theo đó là vô số tiếng thở

dài. Trong lòng Trầm thượng cung cũng thở dài, nàng cúi đầu đáp một

tiếng, “Không dám”.


Con người sống trên đời, để có thể khoái

nhạc thì không thể không kiên nhẫn. Một khi Hoàng Đế cao cao tại thượng

đã không dành cho Tranh bất kì sự lựa chọn nào, nàng chỉ còn cách tuân

theo ý tứ của hắn, đành phải tiến cung thôi. Chẳng qua, nhìn thấy hắn

cùng các tần phi như vậy, đám nữ nhân kia đã tổn hao tất cả tâm tư chỉ

để cầu một ánh mắt chiếu cố của quân vương, nàng không chấp nhận được

nền giáo dục ở thời đại này. Tranh yên lặng suy nghĩ trong khi nghe

thượng nghi nữ quan giảng giải lễ tiết trong cung cùng nghi thức sắc

phong quí phi.

Từ lúc đến Liễu phủ, Tranh đã không chịu

đựng được những lễ nghi thông thường. Hạ nhân gặp chủ tử phải thỉnh an,

vãn bối gặp trưởng bối phải cúi đầu, một ngày nghe người khác chào hỏi

không biết bao nhiêu lần câu “Cô nương vạn phúc”. Đối với những lễ tiết

trong cung rồi nghi thức tại lễ sắc phong, Tranh càng nghe càng choáng

váng hoa mắt, trong lòng nàng âm thầm kêu khổ, chỉ là không thể không

nghe. Tình Sương Tình Tuyết đứng bên cạnh chăm chú lắng nghe, hai người

đã xác định chủ ý cùng Tranh tiến cung nên phải biết rõ ràng những nghi

thức trong cung đình để tương lai tránh xảy ra điều gì sai sót. Ba vị tỉ muội Liễu gia ngồi một bên, Trường Trữ tinh ý nhìn Tranh phiền lòng

không yên, nàng đợi nữ quan giảng giải xong một đoạn liền đứng lên nói,

“Thượng nghi, hôm nay như vậy là được rồi, nương nương thân mình vừa

khỏe lại nên rất dễ mệt”. Tranh cảm kích liếc mắt nhìn Trưởng Trữ liếc

mắt.

Trưởng Trữ quản lý việc nhà đã lâu, thần

thái rất có uy nghiêm, các thượng nghi vừa nghe nàng nói xong lời này,

lại thấy Tranh gật đầu liên tục liền đứng lên thỉnh an rồi lui ra ngoài, chỉ để lại ba tỉ muội cùng Tình Sương Tình Tuyết trong phòng. Tranh lập tức ngã người xuống giường, hai tay bưng kín mặt.

“Nếu cứ tiếp tục như vậy chắc ta điên mất!”, thanh âm của Tranh mơ hồ truyền đến.

“Ngươi đừng quá lo lắng, các nữ quan giảng giải rất kỹ lưỡng, tương lai ngươi vào cung cũng sẽ thuận tiện hơn”

Trường Trữ nén chua xót trong lòng mà

chậm rãi tiến lên khuyên can. Trường Đình cùng Trường Hỉ tinh thần ảm

đạm. Liễu gia danh môn vọng tộc như vậy, hơn nữa lại có quan hệ thân cận với cung đình, các nàng làm sao không hiểu được trong hoàng cung “kinh

phong mật vũ, minh tranh ám đấu” gay gắt như thế nào? Khi Trường Trữ đến tuổi tuyển tú nữ, tổ mẫu cùng mẫu thân đã khuyên Liễu tiên sinh cầu xin Hoàng Đế ban một đạo thánh chỉ, theo đó, ba nữ nhân của Liễu gia được

miễn tham gia tuyển tú, từ nay về sau không cần lo lắng khổ sở đến “mối

họa hậu cung”. Nhưng trăm ngàn lần không nghĩ đến, hôm nay một người cốt cách tiêu sái, yêu chuộng tự do như Tranh lại phải tiến cung, không

biết tại nơi đó còn điều gì đang chờ đợi nàng.

“Ta biết”, Tranh gật đầu nhưng tay vẫn bưng tay che kín mặt.

“Trưởng Công Chúa sai người mang thư đến, báo với ngươi rằng bệ hạ đã ra thánh chỉ lệnh cho công chúa trước ngày

lễ sắc phong không được rời phủ công chúa nửa bước. Công chúa rất muốn

đến gặp ngươi nhưng không thể…”, Trường Trữ ngẫm nghĩ một chút, chi bằng nói thật cho Tranh biết.

“Ta biết”, Tranh lại nhẹ nhàng lên tiếng. Công chúa có đến đây thì đã sao? Không đến thì thế nào? Kết quả vẫn

không có gì thay đổi.


Trong Càn Thanh Cung, Thánh Cảnh Đế buông ngự bút trong tay rồi đặt tấu chương cuối cùng lên long án. Cao Viễn

lập tức tiến lên thu dọn. Ngoại trừ văn phòng tứ bảo và vài bộ sách,

trên long án còn có một hộp gấm mở sẵn, bên trong là một chiếc quạt

giấy. Hoàng Đế đứng dậy, hắn nhẹ nhàng mở chiếc quạt rồi chậm rãi ngâm

lại câu thơ đã ngâm qua không biết bao nhiêu lần.

Thiên nhai tiểu vũ nhuận như tô

Thảo sắc diêu khán cận khước vô

Tối thị nhất niên xuân hảo xử

Tuyệt thắng yên liễu mãn hoàng đô.

(天街小雨润如酥,草色遥看近却无。最是一年春好处,绝胜烟柳满皇都)

Quả nhiên thơ hay chữ đẹp! Đúng là chữ

đẹp thơ hay! Thánh Cảnh Đế mỉm cười, thừa dịp tối nay cảnh đẹp tinh thần lại tốt, chi bằng nhập vai một tên đạo tặc xem thế nào?

Giờ phút này bên ngoài Liễu phủ, ba ngàn cấm vệ quân như hổ rình mồi.

“Thật là…Hoàng Thượng vô cùng ân sủng

Liễu phủ này nha! Liễu thị được tấn phong quý phi, lại còn đưa cấm vệ

quân chúng ta đến đây bảo hộ, Liễu đại nhân ắt hẳn rất đắc ý!”. Phó

thống lĩnh cấm vệ quân tiến đến đứng trước mặt Thượng Quan Phong, hắn

vừa chống gươm vừa cười hì hì nói, “Năm đó tại Quốc Tử Giám, đám lão

nhân khác đều mặc kệ ta, chỉ riêng Liễu lão nhân mỗi ngày bám theo ta

dạy cái gì nhân nghĩa lễ trí tín, hôm nay hắn được ân sủng như vậy, ta

cũng cảm thấy mừng thay! Chẳng qua, có một chuyện ta thật sự không hiểu, hai ngày nay hắn gặp chúng ta, một nụ cười cũng không thấy xuất hiện

trên mặt hắn là sao?”

Thượng Quan Phong không để ý tới hắn mà

chỉ âm thầm lắc đầu. Điều động cấm vệ quân đến bảo hộ quý phi còn chưa

tiến cung? Từ lúc khai quốc đến nay đã trải qua mấy trăm năm, làm gì có

quy định này nha! Người sáng suốt vừa nhìn đã biết, chính là bệ hạ bất

chấp thủ đoạn chiếm đoạt nữ nhân nhà người ta, Liễu đại nhân căn bản

không muốn đưa nữ nhân tiến cung, nhưng hiện tại đã rơi vào tình cảnh

thế này, bảo hắn làm sao ngoác miệng cười nổi? Chẳng qua có một việc

thật sự khiến hắn cảm thấy tò mò. Chính hắn đã theo hộ vệ cho đương kim

Hoàng Đế từ lúc ngài vẫn còn là Thái Tử, nhiều năm qua, Hoàng Đế tuy

tính tình lãnh khốc, độc đoán chuyên hành nhưng chưa bao giờ dùng đến

thủ đoạn này. Hôm nay ngài lại vì một nữ nhân của Liễu gia mà phá lệ,

thiết nghĩ không biết vị tân quý phi nương nương này là thần thánh

phương nào? Đang nghĩ đến đây, hắn bỗng nhiên phát hiện có hai người

đang tiến đến. Nương theo ánh trăng sáng, Thượng Quan Phong nhìn thấy rõ dung mạo của hai người kia, hắn kinh ngạc vội vàng quỳ xuống hành lễ.

Người nọ ra tay ngăn lại, không muốn để hắn làm kinh động mọi người

trong Liễu phủ.

Trên cao, vài ánh sao le lói. Phía dưới,

đêm tối trầm trầm. Mọi người trong Liễu phủ đều đang say ngủ. Không ai

ngờ được, giờ phút này lại có một vị khách “không mời mà đến” đang lẻn

vào Phong Vũ Viên từ cổng sau. Thánh Cảnh Đế dẫn theo Cao Viễn tiến vào

tiểu lâu, bọn họ trực tiếp đi thẳng đến tẩm phòng. Các nữ quan đứng bên

ngoài vừa trông thấy Hoàng Đế liền vội vàng quỳ rạp xuống đất hành lễ.

Thánh Cảnh Đế dặn dò Cao Viễn đứng bên ngoài, bản thân hắn lại vòng ra

phía sau tấm bình phong rồi nhắm thẳng hướng phòng ngủ mà bước.

Trầm hương thoang thoảng, rèm bay lượn

lờ, Hoàng Đế cất bước khe khẽ, hắn vươn tay vén sa màn liền nhìn thấy

giai nhân đang cuộn mình say ngủ trong chăn. Ban ngày Tranh vô cùng mỏi

mệt, tuy trong lòng thập phần phiền não nhưng thân thể vốn đã suy yếu

nên chỉ cần ngã lưng xuống là đi vào giấc ngủ được ngay. Nàng nghiêng

người ngủ say trên giường, lại không biết có người đang yên lặng đứng

ngắm bên cạnh. Kể từ khi nhìn thấy nàng ngủ thiếp đi trong Lê Tuyết

Uyển, mặc dù chỉ vỏn vẹn vài ngày nhưng thân thể nàng lại gầy đi rất

nhiều. Thánh Cảnh Đế ngồi bên giường lặng lẽ ngắm giai nhân, hắn nhìn

thân hình của nàng đã gầy lại càng thêm gầy liền cau mày. Sa rèm lay

động, Tranh trở mình xoay người rồi lại chìm vào ngủ say sưa. Hoàng Đế

nhìn thấy giọt nước mắt khẽ lăn trên khóe mắt nàng, trong lòng hắn không khỏi rung động.

Lần đầu gặp gỡ nàng tại Bác Nhã Lâu đã

khiến hắn vô cùng kinh diễm. Dù bản thân bị nha đầu này lừa gạt nhưng

may mắn nàng không phải là thân nam nhi. Tuy biết nàng không cam lòng

nhưng trong tâm hắn đã có dự tính khác. Lại nói, sau khi hắn nhìn thấy

Lý Tu Nghi có nét giống Tranh liền lập tức tấn phong nàng ta lên cấp bậc Tu Nghi, chuyện này đã khiến hậu cung một phen huyên náo. Từ một cung

nữ bình thường mà một bước lên trời, trực tiếp tấn phong Tu Nghi, đây là chuyện trước nay chưa từng có. Tại Lê Tuyết Uyển nhìn thấy nàng ngủ

say, thân thể nhu nhược mà thanh lệ, lúc đó, hắn vừa kinh hỉ lại vừa tức giận. Sau khi nghe nàng cùng Hoàng tỷ nói chuyện, trong lòng hắn nổi

sóng phong ba. Nữ nhân trong chốn hậu cung tổn hao hết tâm tư, sử dụng

mọi thủ đoạn để được hắn ân sủng, chẳng qua là vì vinh hoa phú quý, vì

lợi ích gia tộc. Nhưng đối với nữ nhân này, chỉ một câu “An năng tồi mi chiết yêu sự quyền quí, Sử ngã bất đắc khai tâm nhan!” (Dễ đâu cúi

đầu gãy lưng phụng quyền quý, khiến ta chẳng được mặt mày tươi) đã

khiến hắn chấn động. Lúc ấy hắn liền bất chấp mọi giá phải có được nàng, hắn muốn sở hữu thân thể của nàng, muốn chiếm luôn trái tim của nàng.

Hắn biết mình không thể dùng thái độ đối với nữ tử tầm thường mà tiếp

cận nàng, tiếc là hắn không có thời gian để tự nàng thay đổi. Nàng muốn

lập tức rời xa hắn, nếu hắn không ngăn cản thì nàng sẽ tựa như cánh chim bay đi mất, vĩnh viễn sẽ không tìm lại được. Vậy nên mới có đạo thánh

chỉ kia. Vậy nên mới có ba ngàn cấm vệ quân bên ngoài Liễu phủ.

Các nữ quan mỗi ngày đều mang tình huống

của nàng hồi truyền vào cung. Thánh Cảnh Đế biết tất cả, hắn đau lòng

nhưng lại không mềm lòng.


Tranh trừng mắt nhìn những thứ trên bàn, ngày hôm nay cuối cùng đã đến., nàng vẫn phải đối mặt.

Tranh tinh tế nhìn qua hoàng phục của quý phi. Hoàng phục dành cho quý phi được dệt từ chỉ vàng, nền hoa văn màu

xanh, thân áo được thêu chín con kim phượng, mắt phượng được tạo thành

từ hồng bảo thạch, vảy phượng từ thủy tinh kết thành. Mũ phượng của quý

phi được cẩn một viên Đại Long Châu, viền dưới khảm đầy trân châu, những viên trân châu tuy lớn nhỏ không đều nhưng màu sắc lại thập phần giống

nhau. Tranh cười khổ, hiện tại nàng cảm thấy chính mình tựa như viên

Long Châu khảm trên mũ miện kia, thân phận thật cao quí nha! Nhìn trở

lại, hoàng phục của quý phi cũng là một phần ân điển của Hoàng Đế. Theo

lời các nữ quan, lễ phục của quý phi vốn có màu vàng cam nhưng bệ hạ đặc biệt hạ chỉ đổi thành màu vàng kim. Khi nói những lời này, ánh mắt của

các nữ quan tràn đầy hâm mộ, nhưng Tranh chỉ cảm thấy bất đắc dĩ và sợ

hãi. Ngày mai! Ngày mai vận mệnh của chính mình hoàn toàn thay đổi,

hoàng cung rộng lớn, không biết chính mình có còn cơ hội thoát ra ngoài

hay không?

Ngày thứ hai, trời còn chưa sáng nhưng

Tranh đã bị đánh thức để trang điểm. Tình Sương vấn tóc, các nữ quan hầu hạ nàng thay y phục. Cũng không biết đã qua bao lâu, bên ngoài pháo

mừng vang lên, lễ quan hô to một tiếng “Giờ lành đã đến!”

Tranh run rẩy nhìn về bốn vị danh nội thị sĩ đang đứng bên ngoài.

Vận mệnh đã định!


Đế Quốc Chính Sử viết: Thái Âm lịch,

ngày sáu tháng ba năm Thánh Cảnh thứ mười lăm, hoàng cung nghênh đón

Liễu thị quý phi tại kinh đô. Từ đó về sau, quý phi độc sủng, bài trừ

hậu cung.

Từ khi Thánh Cảnh Đế lên ngôi đã mười lăm năm, đây là lần đầu tiên triều đình cử hành đại lễ sắc phong bên ngoài

hoàng cung, không khí buổi lễ thập phần long trọng. Hàng vạn người lại

một lần nữa xuất hiện, khung cảnh tựa như lúc trước nghênh đón Trưởng

Công Chúa hồi kinh. Từ Liễu phủ đến hoàng cung phải qua Tuyên Đức Chính

Môn, rồi từ cổng Tuyên Đức lần lượt qua Đại Minh Cung, Phụng Tiên Điện,

cứ cách năm bước lại có một cẩm y vệ. Bốn vị danh nội thị sĩ đi trước,

kiệu hoa tôn quý bình ổn vững vàng theo sau. Tấm rèm che ngăn trở tầm

mắt của Tranh, lại thêm hoàng phục quý phi mười hai lớp khiến nàng ngay

cả hô hấp cũng cảm thấy khó khăn. Tranh miễn cưỡng nâng tay áo vén rèm

châu xuyến trên vương miện, nhìn qua rèm kiệu, nàng chỉ thấy trên đường

đầy kín người, dân chúng cùng toàn bộ vệ sĩ đang quỳ rạp trên đường.

Chỉnh lại tư thế ngồi ngiêm trang, trong lòng Tranh âm thầm cảm thán,

lúc trước nàng cùng ba tỉ muội Liễu gia nhìn Trưởng Công Chúa hồi kinh

cũng là cảnh tượng thế này. Lúc ấy, nàng chỉ cảm thấy hoàng gia vô cùng

uy nghi, ngàn vạn lần không nghĩ đến chính mình cũng có một ngày như

vậy.

Kiệu hoa ngừng lại trước Tuyên Đức Đại

Môn, Tình Sương Tình Tuyết dìu Tranh bước ra khỏi kiệu. Đưa mắt nhìn

lại, một tấm thảm hồng trải dài từ kiệu hoa đến cổng Tuyên Đức, ngự lâm

quân giáp trụ đao kiếm chỉnh tề đứng hai bên. Dân chúng đã bị ngăn lại

trước đó mười thước, Tình Sương Tình Tuyết dìu nàng bước lên thảm hồng,

phía trước lễ quan dẫn đường đến môn lâu thì dừng lại, một tiếng pháo

vang lên, đây là khoảng khắc vận mệnh của nàng thay đổi từ thường dân

sang quý phi. Mọi người đồng loạt quỳ xuống, Tranh được Tình Sương Tình

Tuyết dìu quỳ xuống tiến hành đại lễ, nàng không tình nguyện thốt lên

một câu, “Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế”

Kiệu hoa chuyển dời, ba mươi vị nội thị

đi trước dẫn đường đến cửa Càn Thanh Cung. Tranh quỳ gối trên bệ Càn

Thanh Cung, tuy khoảng cách rất xa nhưng nàng cũng cảm giác được ánh mắt của người đang ngồi trên bệ rồng. Cao Viễn phụng chỉ tuyên đọc chiếu

thư sắc phong quý phi, giờ phút này tâm trí Tranh vô cùng bối rối, nàng

căn bản không nghe được nội dung của chiếu thư nói gì. Chiếu thư đọc

xong, nàng ba quỳ chín vái, tiếp theo là lúc tân quý phi nhận lễ của văn võ bá quan cùng mệnh phụ phu nhân. Tranh nghe được thanh âm tung hô

vang trời, “Quý phi nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên

tuế!!!”, trong lòng nàng không một tia hân hoan mà chỉ cảm thấy khổ sở

vô cùng.

Tại Đại Minh Cung, Phụng Tiên Điện, nàng

lại quỳ một lần nữa, lại nghe thêm một lần chiếu thư. Lão thiên a! Tranh mệt mỏi rã rời! Tại Đại Minh Cung, người tuyên chỉ là người nàng từng

gặp qua, chính là Trương Tể. Đến tận khi Trương Tể nhìn thấy dung mạo

của vị tân quý phi hắn mới giật mình, thầm hiểu ra bệ hạ vì sao lại ân

sủng vị tân quý phi này đến thế. Tranh trấn tĩnh tinh thần, nàng để ý

nghe xem trong chiếu thư nói những gì. Buổi tối hôm đó, Kỳ Vương cùng

Minh Vương đến tuyên chiếu nhưng sau khi nàng mơ mơ màng màng nghe được

hai chữ “Quý phi” liền không còn biết gì nữa. Tranh im lặng lắng nghe,

càng nghe lại càng cảm thấy buồn cười! Cái gì gọi là “xinh đẹp tú lệ”, “khí chất cao quý”, “trung trinh hiếu nghĩa”, “tâm sáng như sao”? Từ trước đến nay, nàng thật sự không biết mình lại có nhiều tính tốt

như vậy? Quả nhiên chỉ là nói hươu nói vượn! Trang lại hành lễ, bái lạy

bài vị tổ tiên rồi di giá đến Thừa Kiền Cung.

Nhìn cung điện trước mắt, Tranh nói không nên lời, trong lòng cũng không rõ là cảm xúc gì. Kể từ bây giờ, đây sẽ

là cư ngụ của mình sao! Trầm thượng cung dẫn cung nữ thái giám trong

Thừa Kiền Cung đến trước cửa quỳ nghênh tiếp, bọn họ đưa Tranh đi vào

chính điện, nàng ngồi xuống ghế chủ tử. Lúc này Tranh mới thở dài nhẹ

nhõm một hơi. Tình Sương Tình Tuyết biết nàng đang cảm thấy khó chịu nên nhỏ giọng an ủi, chỉ cần đợi hậu cung tần phi tiến đến diện kiến xong

liền có thể thay đổi xiêm y. Nghe xong, Tranh chỉ cảm thấy trước mắt u

ám.

Lúc này Cao Viễn đến truyền khẩu dụ, nói

là bệ hạ có ân chỉ, hôm nay hậu cung phi tần không cần đến diện kiến tân quý phi để nương nương có thể nghỉ ngơi, đến buổi tối bệ hạ sẽ giá lâm

Thừa Kiền Cung. Nghe vậy, Tình Sương Tình Tuyết dìu Tranh đi vào tẩm

phòng rồi giúp nàng thay đổi xiêm y. Trù phòng Càn Thanh Cung lại mang

đến một chút cơm chiều, Tranh vừa đói vừa mệt nên sau khi dùng qua loa

bữa cơm chiều đã leo lên giường đánh một giấc, bất chấp hiện tại đang là lúc nào.

Tuy hôm nay là ngày sắc phong quý phi

nhưng quốc sự không thể bỏ bê, tại Càn Thanh Cung, Thánh Cảnh Đế vẫn

đang cùng các đại thần bàn luận triều chính.

“Việc này tạm thời cứ quyết định như vậy, các vị ái khanh còn điều gì cần tham tấu?”, hôm nay tâm tình của Hoàng

Đế rất tốt, thanh âm ôn hòa chưa từng có, các đại thần vô cùng kinh

ngạc, duy chỉ có Trương Tể là hiểu rõ tường tận.

“Chuyện này xem như đã thỏa đáng, những vấn đề còn lại thần sẽ cho người giám sát là được”, một vị đại thần cung kính đáp lời.

“Tốt, bãi triều!”, chính sự đã xong,

Thánh Cảnh Đế tâm tình thoải mái, không kiềm nén được vui vẻ khi nhớ lại khoảng khắc ban sáng ở Thừa Kiền Cung. Tại buổi đại lễ, thần thái người nọ vô cùng cao quý trong trang phục quý phi, tuy cách một tầng rèm che

nhưng hắn có thể nhìn thấy dung mạo tú lệ, mi mục như họa của Tranh.

Tranh…Tranh…Hoàng Đế lặp đi lặp lại nhũ danh của vị tân thê tử, trên mặt không nén được nụ cười.

Các thần tử chưa từng nhìn thấy Hoàng Đế

có thái độ như vậy liền không khỏi ngạc nhiên vạn phần. Trương Tể cười

thầm trong lòng, hắn từng là thái phó của Hoàng Đế nên rất hiểu thánh ý, hôm nay nhìn thấy bộ dáng của Thánh Cảnh Đế như vậy, hắn liền biết

Hoàng Đế đã động chân tình. Quý phi nương nương cũng vô cùng xứng đôi

với bệ hạ. Chỉ là, tại sao trước lễ sắc phong lại có ba ngàn cấm vệ quân đến Liễu phủ trong vai trò “bảo hộ”? Giữ hai vị này…vẫn còn nhiều

chuyện để xem a!

Thánh Cảnh Đế dùng xong bữa cơm chiều tại Càn Thanh Cung liền xuất phát đến Thừa Kiền Cung. Bên trong Thừa Kiền

Cung, Tình Sương Tình Tuyết thấy Tranh vẫn đang ngủ say nên không nỡ

quấy rầy, cô nương dùng xong cơm chiều liền ngủ đến tận tận giờ. Tranh

mơ màng tỉnh giấc, nàng nhìn thấy ánh sáng trong phòng lại nghe được

thanh âm bên ngoài, “Bệ hạ giá lâm…”. Tranh kinh hoàng giật bắn người!

Nhìn sắc trời bên ngoài đã tối đen, Tranh không phải là tiểu hài tử, dĩ

nhiên trong lòng nàng biết rất rõ đêm động phòng hoa chúc sẽ phải làm

những gì. Theo lễ tiết, khi Hoàng Đế giá lâm nàng nên đi ra ngoài

nghênh đón. Chỉ là, hiện tại toàn thân nàng cứng ngắc, nếu có thể được,

nàng hy vọng cả đời không gặp người đó, chính xác là…tránh càng xa càng

tốt!

Tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng

gần, Tranh chỉ cảm thấy tay chân đổ mồ hôi lạnh, cho tới bây giờ nàng

cũng chưa từng bối rối như vậy. Lúc trước Trần phu nhân muốn giết nàng,

nàng đều có thể bình tĩnh thương lượng với đối phương. Nhưng hiện tại

đối mặt tình huống này…Tranh khổ sợ phát hiện tâm trí mình hoàn toàn

trống rỗng! Không thể đứng mãi ở trong này, không thể đứng mãi ở trong

này, một thanh âm thúc giục vang lên, Tranh lập tức nhảy xuống giường,

ngay cả giày cũng không mang vào, nàng chạy ra ngoài điện liền nhìn thấy một tấm bình phong, trên nền bình phong màu đen có trúc xanh cùng bạch

lan tinh khiết, nếu là màu đen, ngọn đèn chiếu vào sẽ không nhìn thấy,

bóng người cũng sẽ không ánh vào mặt trên bình phong. Tranh không suy

nghĩ thêm nữa, nàng vội vàng lách mình nấp phía sau bình phong.

Cửa nội điện bị đẩy ra, Tranh nghe được

thanh âm của Hoàng Đế lệnh cho mọi người lui xuống. Tiếng bước chân chầm chậm trên thảm, thanh âm rất nhỏ cơ hồ không nghe thấy nhưng Tranh lại

nghe được rất rõ ràng. Rèm cửa bị xốc lên, Tranh run rẩy đứng sau tấm

bình phong, nàng chỉ cảm thấy tim muốn nhảy ra ngoài. Khoan đã! Chết

rồi, còn đôi giày!!! Hắn mà nhìn thấy đôi giày liền biết được nàng vẫn

còn ở trong điện! Tranh gần như tuyệt vọng. Nội điện nói nhỏ cũng không

nhỏ, nói lớn cũng không lớn, muốn tìm một người thật sự rất đơn giản.

Nàng cảm giác được tiếng bước chân chậm rãi đảo qua đảo lại, càng đảo

càng gần, cuối cùng tiếng bước chân ngừng lại…trước tấm bình phong!

Hai người đứng cách nhau một tấm bình

phong, Tranh cắn chặt môi, hai tay nắm chặt, ngay cả hô hấp cũng ngừng

lại. Nàng thật sự hy vọng mình có thể ngất đi để không còn biết gì nữa.

Khoan đã! Không thể ngất đi! Nếu mình ngất đi thì ai biết hắn sẽ làm ra

sự tình gì!?

Không biết thời gian đã qua bao lâu, có

lẽ là một canh giờ, có lẽ là hai canh giờ, cũng có thể chỉ là một giây,

tiếng bước chân bắt đầu chuyển hướng. Tranh nhẹ nhàng thở ra, thân mình

hơi thả lỏng một chút, hai mắt vốn đang nhắm chặt khẽ hé lên. Đột nhiên

ánh sáng rọi tới, một đôi bàn tay từ phía sau chuyển tới tóm lấy thân

thể Tranh. Nàng hoảng hốt giật mình thốt lên một tiếng, mở mắt ra liền

thấy chính mình đang được bao phủ bởi hai ống tay áo màu hoàng kim, nàng chậm rãi ngẩng đầu, dung mạo anh tuấn cương nghị của Hoàng Đế đập vào

mắt nàng.

“Xem trẫm bắt được gì nè!”, Hoàng Đế mỉm cười thì thầm vào tai nàng, Tranh rùng mình một cái, nói không nên lời.

“Có lạnh không?”, Hoàng Đế ôm Tranh đi

đến bên giường, Tranh cảm thấy sự tình biến chuyển theo chiều hướng

không tốt, lời còn nghẹn lại trong cổ lúc này mới bật thốt lên, “Buông

ta ra!”.

Nàng bắt đầu đấm đá kịch liệt trong lòng

hắn. Hoàng Đế dừng bước, hắn thở dài một tiếng rồi nâng tay đột ngột

điểm vào á huyệt của nàng. Tranh trở nên mềm nhũn trong lòng hắn.

Lan điện quế vũ, thiềm cung hương các.

Dọc theo cung điện đèn lồng sáng choang,

cung nữ thái giám lẳng lặng đứng hai bên. Cửa nội điện đóng chặt, các

thượng cung cùng nội thị đứng xa xa.

Trong phòng nến đỏ vẫn cháy rực, không

khí ấm áp lan tỏa khắp điện. Trên thảm hồng vất vưởng long bào hoàng

kim, trung y, tiểu y tán loạn. Cửa kín, rèm che, ẩn ẩn hiện hiện một

mảnh x**n t*nh ngây ngất.

Sau cơn h**n **, nữ tử nhắm chặt mi mắt,

tiếng khóc khẽ bật lên càng khiến Hoàng Đế đang ôn nhu trìu mến bỗng trở nên cuồng nhiệt…thêm một lần nữa…

Trời gần sáng, cửa Thừa Kiền Cung lẳng lặng mở ra.

Phong phất dương liễu hải đường điện,

Lộ tích hồng lệ mẫu đơn khai.

(风拂杨柳海棠绽,露滴红泪牡丹开。)


Trong phòng yên lặng vang lên thanh âm dỗ dành khe khẽ, tiếng th* d*c, tiếng nỉ non dần dần lắng xuống. Tranh nằm trên giường đã sớm ngất đi, Thánh Cảnh Đế thở dài một hơi, hắn nhẹ

nhàng nằm xuống ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của Tranh vào lòng. Thân thể

mềm mại tỏa ra hương thơm nhè nhẹ, hắn lại càng siết chặt giai nhân vào

lòng, quyến luyến hưởng thụ hương thơm trên người nàng. Rốt cục cũng đã

tìm được nàng, đêm qua hắn có chút vong tình, không để ý lời cầu xin tha thứ của nàng, hắn muốn một lần…lại thêm một lần…Biết rõ nàng trúng độc, thân thể không khỏe, hôm nay lại mệt nhọc như vậy, hắn vốn dự tính để

nàng nghỉ ngơi đêm nay nhưng lại không thể khống chế dc vng của mình.

Thánh Cảnh Đế tuy nghĩ thế nhưng lại không chút hối hận nào. Ngày mai

hắn chắc chắn nàng không đứng dậy nổi, vậy nên hắn lại ban ra một đạo ân chiếu, để ba ngày sau nàng mới phải đáp lễ Trưởng Khánh Cung. Theo qui

định của tổ tông, sau khi sắc phong quý phi thì Hoàng Đế có thể không

thượng triều ba ngày. Hắn có ba ngày rảnh rang, trừ việc phê duyệt tấu

chương, triệu kiến một vài vị trọng thần, xử lý một chút việc quan

trọng, thời gian còn lại sẽ dành ở bên nàng. Hoàng Đế vừa nghĩ ngợi vừa

ôm Tranh đang chìm trong giấc ngủ say.

Ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua song cửa

chiếu xuống thảm hồng. Y phục tán loạn đêm qua đã được các cung nữ thu

dọn từ sớm. Nhiều năm nay Thánh Cảnh Đế đã luyện thành thói quen, ba

ngày này dù hắn không cần thượng triều nhưng cũng rời giường từ rất sớm. Các cung nữ hầu hạ Hoàng Đế thay y phục, sau đó hắn di giá đến Càn

Thanh Cung. Tranh chậm rãi mở mắt, lệ theo khóe mắt chậm rãi tuôn rơi.

Nàng đã tỉnh giấc từ lâu, chỉ là nàng không muốn đối diện với sự thật.

Nếu có thể, nàng thật sự hy vọng đêm qua chỉ là một cơn ác mộng. Hoàng

Đế đã điểm huyệt nàng, bất chấp tất cả để cng b nàng. Hắn sử dụng

mọi thủ đoạn chăn gối trên người nàng. Lại nói lí trí nàng tuy mạnh

nhưng đôi khi dc vng cùng phản ứng thân thể là thứ không thể khống chế được, nghĩ đến đây, nàng cảm thấy phẫn hận chính mình. Trên thân thể

còn cảm nhận được vết tích ân ái đêm qua, sự đau đớn quả thật không chịu nổi.

Tranh ngồi dậy vô cùng khó khăn, nàng xốc chăn gấm nhìn xuống tấm khăn trải giường tràn đầy dấu vết h**n ** đêm

qua lưu lại. Với tình hình hiện tại, nàng căn bản không tự xuống giường

được. Tranh thật không ngờ mình lại đánh mất trinh tiết ở nơi này, nàng

âm thầm cười khổ. Của phòng bị đẩy ra, Tình Sương Tình Tuyết cùng các vị nữ quan nhẹ nhàng tiến đến.

“Nương nương, người đã tỉnh?”, Tình Sương đứng bên ngoài khẽ gọi.

“Đã tỉnh”, Tranh nhỏ giọng lên tiếng.

Tình Sương vén rèm giường tiến vào, vừa nhìn thấy bộ dáng của Tranh,

trong mắt tràn đầy thông cảm. Trong lòng Tranh cảm thấy nóng lên, nước

mắt muốn trào ra nhưng nàng cố nén lại.

“Nương nương, bệ hạ truyền khẩu dụ, cho

phép nương nương đến Liên Hoa Trì tẩy trần”, Tình Sương thấp giọng nói

một tiếng, sau đó cùng Tình Tuyết hầu hạ nàng phủ thêm xiêm y.

“Đã biết”, Tranh không muốn nói thêm lời nào.

Xuân hàn tứ dục Hoa Thanh Trì,

Ôn tuyền thuỷ hoạt tẩy ngưng bí.

Thị nhân phù khởi kiều vô lực,

Thuỷ thị tân thừa ân trạch thời.

(春寒赐浴华清池,温泉水滑洗凝脂。侍儿扶起娇无力,始是新承恩泽时。)

Đứng ở giữa Liên Hoa Trì, Tranh thật sự

không biết từ nay về sau mình còn gặp phải chuyện gì nữa. Lúc trước

Dương quý phi đã từng cùng Đường Minh Hoàng tắm tại ôn tuyền (suối nước

nóng) trong Trường Sinh Điện, giữa bọn họ có bao nhiêu ân ái nhưng cuối

cùng lại đi đến kết cuộc thế nào? Kim long phun nước, phượng ngẩng cao

đầu, các nữ quan đứng hầu bên cạnh hồ, bọn họ bê hương liệu, gương lược

cùng trang phục, trong ánh mắt lộ vẻ hâm mộ rõ ràng, nhưng chính nàng

lại không cảm giác được ân sủng hay hạnh phúc. Ôn tuyền dùng để tẩy sạch thân thể, có thể giảm đau, nhưng lại không nên ngâm mình quá lâu. Tranh lẳng lặng bước chân trần lên hình hoa sen chạm trỗ dưới đáy hồ rồi ly

khai khỏi mặt nước.

Nữ quan mang khăn mềm đến, Tình Sương

tiếp nhận khăn rồi tiến đến lau khô thân mình cùng mái tóc dài xõa tung

của Tranh. Tiểu y, trung y, ngoại y, tầng tầng lớp lớp trang phục được

mang đến, Tranh lắc đầu ý bảo không cần hầu hạ, nàng muốn tự mình mặc

quần áo. Mái tóc dài được lau khô, Tình Tuyết mang gương đến, Tình Sương cài lên tóc nàng chiếc trâm ngọc phượng ngậm chuỗi xuyến trân châu.

Từ Liên Hoa Trì muốn trở về Thừa Kiền

Cung phải qua Kim Long Kiều. Vừa bước lên cầu thì Tranh bắt gặp Hoàng Đế từ Trưởng Khánh Cung thỉnh an Thái Hậu trở về. Mọi người dừng lại,

trong lòng Tranh đầy căng thẳng lo sợ, nàng thật sự không biết phải đối

mặt với nam nhân này như thế nào! Hoàng Đế cũng đứng từ xa nhìn lại, hai người tại hai bên Kim Long Kiều đều im lặng không nói gì.

=================================================

=================================================

Xin chào, KNQ đây, trong chương này chúng ta có ba bài thơ.

1- Những chương trước chúng ta đã gặp qua bài thơ này khi Trưởng công chúa ngâm khi vừa hồi kinh rồi, bài thơ có

tên là Sơ Xuân Tiểu Vũ (初春小雨) của Hàn Dũ, bài thứ 61 trích trong Đường

Thi Nhất Bách Thủ (唐诗一百首)

Phiên âm Hán Việt

Thiên nhai tiểu vũ nhuận như tô

Thảo sắc dao khan cận khước vô

Tối thị nhất niên xuân hảo xứ

Tuyệt thắng yên liễu mãn hoàng đô

Dịch nghĩa

Góc trời mưa nhỏ như sợi sữa rớt bay

Sắc cỏ từ xa nhìn thấy còn gần lại thì không

Đây là nơi xuân đẹp nhất trong năm

Rờn rờn khói liễu khắp cả hoàng thành

Bản dịch thơ của Ngô Văn Phú

Mưa nhỏ đầu xuân

Mưa nhỏ góc trời tơ sữa bay

Xa gần sắc cỏ gợn hây hây

Buổi nay xuân đẹp không đâu sánh

Khói liễu hoàng thành đủ ngất ngây

2- Trước khi xuất giá, Tranh đã đọc một bài thơ, đó là bài Xuất Tái của Vương Chi Hoan.

Bản dịch Hán Việt

Phụng trửu bình minh kim điện khai,

Cưởng tương đoàn phiến cộng bồi hồi.

Ngọc nhan bất cập hàn nhan sắc,

Do đế Chiêu dương nhật ảnh lai.

Bản dịch thơ của Ngô Tất Tố

Sáng ra, ngỏ cửa, quét đền vàng,

Nâng quạt, dừng chân, dạ vấn vương.

Mặt ngọc những thua con quạ rét,

Nó còn sưởi nắng điện Chiêu Dương.

3- Bốn câu thơ mà Tranh đọc khi tắm dưới

Liên Hoa Trì được trích ngang trong bài thơ “Trường Hận Ca” của Bạch Cư

Dị, đây là bài thơ kể về mối tình của Đường Minh Hoàng và Dương quý phi.

Bản dịch Hán Việt

Xuân hàn tứ dục Hoa Thanh trì

Ôn tuyền thủy hoạt tẩy ngưng chi

Thị nhi phù khởi kiều vô lực

Thủy nhị tân thừa ân trạch thời

Bản dịch thơ của Trương Đình Tín

Trời xuân lạnh Hoa Thanh ao tắm

Suối ấm ngâm da trắng mỡ đông

Con hầu nâng mãi trong lòng

Thân mình ẻo lã như bông liễu mềm

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.