Đôi lời tác giả
【Đôi lời muốn nói 】
Câu chuyện đến đây là kết thúc rồi.
Ban đầu, mối quan hệ giữa 27 và Tiểu Tụng là chủ tớ, hiện tại họ đã nhận ra tấm lòng của nhau, bằng lòng chuyển thành mối quan hệ yêu đương để hòa hợp với nhau hơn. Đây là một khởi đầu rất hạnh phúc và một kết thúc rất có hậu.
Trong quá trình sáng tác không tránh khỏi đề cập đến "giới SP". Nhưng thực ra cho dù là SP hay một sở thích khác thì cũng không nên lấy từ "giới" để phân chia.
Giữa người với người luôn luôn khác nhau, dục vọng cũng sẽ bất đồng.
Trên cơ sở đảm bảo an toàn, những dục vọng này nên được đối xử công bằng, không nên dùng chúng làm vốn để khoe khoang lợi dụng, cũng không nên xấu hổ khi đối mặt, nó chỉ là một phần cơ thể của bạn.
Những sở thích nhỏ này không được quá nhiều người chấp nhận, song chúng lại mang đến cho chúng ta rất nhiều thay đổi tinh tế, giống như sông để lại cho núi, những thay đổi này khiến chúng ta trở thành con người dịu dàng mà mạnh mẽ hơn.
Tôi cũng muốn nói rằng kết thúc đời thực sẽ không hoàn hảo được như vậy.
Lúc mới bắt đầu quen nhau, "Tổng tài bá đạo" sẽ cung cấp cho bạn tất cả, bao dung toàn bộ mọi thứ của bạn. Tuy nhiên, thời gian càng dài, bạn sẽ phát hiện trong nội tâm của mỗi "Tổng tài bá đạo" đều chứa một phần trẻ con, bạn sẽ không thể giao lưu, lại gần với phần trẻ con đó của họ.
Mối quan hệ bất bình đẳng này thường không thể đi đến hồi kết. Không có một ai chiều theo ý bạn, che chở bạn mà không cần đáp lại. Tất thảy mọi thứ đều là đôi bên cùng trả giá.
Vì thế, trong câu chuyện này, 27 là một người trưởng thành và kiên nhẫn, Tiểu Tụng là một cô bé vô cùng kiên định, dũng cảm cho đi.
Họ đều có những phẩm chất đáng quý.
Đồng thời, họ cũng sẵn sàng mở rộng tâm hồn để đón nhận một tâm hồn khác.
Vì vậy, họ có thể đạt được hạnh phúc thực sự.
Tóm lại, cuộc sống hạnh phúc sau này sẽ thuộc về chính họ, tôi ấy hả, sẽ không quấy rầy nữa.
Weibo của tôi là @ Bọ Hoa
Tôi còn có rất nhiều câu chuyện muốn kể cho bạn nghe, hy vọng bạn có thể tìm được tôi.
————
【Ngoại truyện nhỏ】
Thi thạc sĩ kết thúc, Chu Quyền dẫn Phong Nhã Tụng ra ngoài du lịch.
Trong số ba địa điểm, Phong Nhã Tụng đã chọn một thành phố đảo xinh đẹp và lãng mạn.
Đây là một kỳ nghỉ rất thư giãn. Họ được ngắm bình minh và hoàng hôn trên bãi biển, nếm thử hải sản nướng đặc biệt và làm rất nhiều thứ trong căn phòng hướng biển cả đêm.
Giống như đang nghỉ tuần trăng mật sớm.
Kỳ nghỉ đã qua nửa thời gian, kể ra, Chu Quyền thích nhất cái giường lớn mềm mại trong phòng, còn Phong Nhã Tụng thích món kem dừa ở đây.
Mỗi ngày cô đều phải ăn một hộp kem, qua mấy hôm, Chu Quyền bắt đầu ngăn cản hành vi này của cô.
Hôm đó, khi đi ngang qua quán kem, mắt Phong Nhã Tụng sáng lên. Cô vừa mới đi được một bước thì Chu Quyền lập tức duỗi tay kéo cô đi.
"Mấy ngày nữa là em tới kỳ kinh nguyệt rồi, bắt đầu từ hôm nay, không được ăn đồ lạnh."
Phong Nhã Tụng nhìn quán kem xa dần rồi lại nhìn anh, tỏ vẻ đáng thương "Dạ" một tiếng.
Qua hai ngày sau, họ đăng ký tham gia lặn biển đôi.
Chu Quyền để Phong Nhã Tụng ngồi ghế ngoài bãi biển chờ, còn anh đi hỏi một số vấn đề.
Sau khi anh đi được mấy phút, Phong Nhã Tụng vươn vai, vô tình nhìn thấy một quán kem ở phía trước.
Cô lặng lẽ quay đầu lại, trông thấy anh đang cúi người trao đổi với nhân viên cách đó không xa, có lẽ mất khoảng hơn mười phút mới xong.
Phong Nhã Tụng vội vàng chạy tới, mua một hộp kem, vừa đi vừa ăn.
Vừa ăn được hai miếng, miếng thứ ba mới đưa đến bên miệng đã bị một bàn tay cướp đi.
Phong Nhã Tụng ngước mắt, nhìn thấy Chu Quyền đang đứng trước mặt. Cô thoáng ngẩn người, ngay sau đó, hộp kem trong tay cũng bị cướp đi.
Chu Quyền mím môi, không nói một lời đi đến thùng rác, vứt đồ vào trong.
Phong Nhã Tụng yên lặng đuổi theo anh về khách sạn.
Anh cũng không nói lời nào.
Phong Nhã Tụng căng thẳng, lí nhí gọi anh: "... Chủ nhân."
Chu Quyền tiếp tục không thèm nhìn cô, chỉ để lại cho cô một bóng lưng.
Phong Nhã Tụng vươn tay chạm vào hông anh, nhẹ nhàng gọi: "Chủ nhân..."
Chu Quyền đứng lại, quay đầu: "Mỗi lần em tới kinh nguyệt đều đau bụng đúng không?"
Phong Nhã Tụng vội vàng gật đầu.
Anh nhìn cô: "Anh không cho em ăn đồ lạnh, sao em lại không nghe lời như thế?"
Phong Nhã Tụng nhìn anh hai giây, sau đó cụp mắt xuống.
Chu Quyền nhìn cô thật sâu rồi tiếp tục rảo bước trở về, càng đi càng nhanh.
Phong Nhã Tụng biết mông mình sắp gặp nạn, tuy nhiên, trước đó cố gắng làm nũng hết mức có thể thì may chăng hữu dụng.
Cô đi theo anh, khẽ nói: "Chủ nhân, anh đã hứa với em rằng mỗi lần tét mông không vượt quá mười cái rồi..."
Chu Quyền bước đi, trầm giọng ừ một tiếng.
Phong Nhã Tụng thở phào nhẹ nhõm, nói thầm: "Anh đi du lịch mà không để dụng cụ trong hành lý..."
Cùng lắm thì bị tét tay mấy cái, chẳng đau chẳng ngứa.
Đúng lúc này, Chu Quyền dừng lại.
Họ đã về tới khách sạn. Bên cửa khách sạn có một cửa hàng bán đồ rất lớn, trong đó bán thiết bị bơi lội, đồ thể thao, tất tần tật cái gì cũng có.
Chu Quyền nhấc chân đi vào trong cửa hàng.
Phong Nhã Tụng khó hiểu nhìn theo.
Cô trông thấy anh chống tay lên quầy, nói với người bên trong: "Bán cho tôi một cây vợt cầu lông đi biển."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
