Chương 43 - Kết

Chu Quyền đi đến bên người cô, ngồi xổm xuống.

Anh vuốt ve bờ mông mềm mịn của cô, khảy khảy cái đuôi kia, sau đó bàn tay trượt vào trong dọc theo khe hẹp.

Quần căng chặt, tư thế này căng đến khó chịu.

Nhưng dường như anh cố tình giữ trạng thái như vậy, hơi thở nặng nề, ngón tay chậm rãi đâm vào rút ra mấy cái.

Phong Nhã Tụng không khỏi chống tay lên tủ đầu giường.

Chu Quyền nhấc mắt nhìn vào mặt cô.

Đôi mắt cô đảo qua, khuôn mặt đỏ bừng, nhẹ nhàng thở bằng miệng.

Đầu Chu Quyền nóng lên, anh ghé sát vào cô, buông tiếng thở dài: "Em thật là..."

Nuốt lời vào trong, anh hôn cô.

Đầu mũi anh chạm phải đầu mũi cô, sau đó nghiêng đầu, mút vào thật sâu.

Anh đỡ lấy bả vai cô, tìm kiếm bộ phận mềm mại linh hoạt nhất trong khoang miệng cô, bàn tay còn lại cầm lấy cái đuôi, kéo ra một chút.

Cô bật ra tiếng rên rỉ.

Anh lại kéo ra một chút, bàn tay dưới cơ thể cô thoáng run lên. Chu Quyền cảm thấy hơi thở của mình nóng bỏng, duỗi tay kéo quần xuống.

Anh nâng vai cô, để cô dựa vào mép giường mềm mại phía sau. Tiếp đó, cơ thể anh phủ xuống, chỉnh lại hai chân của cô, vươn tay nâng hạ bộ rồi tiến thẳng vào trong.

Tiếng nức nở của cô bị quấn lấy giữa môi lưỡi.

Chu Quyền ra vào vài cái, nơi đó trơn ướt khít chặt, cảm giác tê dại sảng khoái xông thẳng lên đỉnh đầu. Anh chồng tay tay xuống mép giường, mượn lực nhanh chóng đưa đẩy.

Va chạm không ngừng, tiếng nước vang lên.

Anh vươn tay nhấc một chân cô quấn lấy hông mình để nơi giao hòa càng thêm gần kề. Bàn tay kia vuốt ve từ đùi cô hướng về phía trước, cuối cùng mò vào trong áo cô.

Áo ngực hơi mỏng, chỉ cần đẩy nhẹ một cái là lệch khỏi vị trí. Bàn tay anh ôm lấy nơi đẫy đà mềm mại, xoa bóp mấy cái, tiếp đó khiêu khích nụ hoa đang nhú lên.

Hai ngón tay mân mê, rồi nắm lấy xoa nắn, càng lúc càng tăng nhanh hơn, cơ thể cô bắt đầu run rẩy và mềm nhũn ra.

Anh thở dốc dời đi, nghe thấy tiếng rên khẽ giữa hơi thở của cô.

Anh lại nhanh chóng ngậm lấy môi cô.

Cơ thể cô mềm như một cái túi chứa đồ, nó bị chiếm giữ từ trên xuống dưới.

Dục vọng là một thứ hấp dẫn lẫn nhau.

Dưới sự va chạm chặt chẽ, dục vọng của anh trở thành cô, dục vọng của cô cũng trở thành anh.

Cô bất giác gác tay lên mép giường,bàn tay anh tìm kiếm rồi trùm lên. Quấn quýt không dời, triền miên thỏa thích, cùng nhau leo lên đỉnh của dục vọng.

Không gian bên mép giường chật hẹp, ánh đèn vàng ấm áp tựa như mạ lên khung cảnh này một sự vĩnh hằng.

Ánh trăng ngoài cửa sổ yên tĩnh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.