Chương 23
Tay phải Chu Quyền xoa mông cho cô, tay trái đặt đồ ăn.
Anh đặt điện thoại xuống giường, rũ mắt nhìn cô: "Em đứng lên đi."
Phong Nhã Tụng khẽ "Dạ" một tiếng, tụt từ trên đùi anh xuống, mũi chân còn chưa chạm đất thì anh nâng cánh tay cô đỡ dậy.
Phong Nhã Tụng đặt chân trần xuống thảm, nhìn Chu Quyền đứng dậy, đi tới trước bàn máy tính, gập laptop lại rồi cất đi. Hình như anh đang dọn chỗ cho cô học.
Sau đó anh đặt máy tính xuống sô pha, cầm chai nước lên uống hai ngụm, tiếp đó quay đầu lại nhìn cô.
Phong Nhã Tụng yếu ớt hỏi: "... Em được mặc quần chưa ạ?"
Chu Quyền gật đầu, sau lại nói: "Em mặc đi."
Quần bò bó sát người, kéo tới đùi, lại hướng lên trên, khi chạm phải nơi bị đánh thì hơi nhói đau.
Chu Quyền nhìn động tác của cô, hỏi: "Em có mang quần rộng đi không?"
May mà Phong Nhã Tụng có mang, cô lập tức ngẩng mặt lên đáp: "Em mang theo quần đồng phục ạ."
Chu Quyền không để ý tới đề nghị này của cô, hỏi cô: "Em mặc được đồ ngủ của khách sạn chứ?"
Phong Nhã Tụng gật đầu.
Chu Quyền bước tới trước tủ quần áo, nhấc một cái mắc áo treo đồ ngủ màu đen ra.
Anh tháo quần ngủ, đặt xuống giường.
Sau đó anh quay trở lại sô pha. Khi đi ngang qua Phong Nhã Tụng, anh duỗi tay chỉ vào giường: "Em đi thay đi."
Dứt lời, anh ngồi xuống sô pha, đặt notebook lên đầu gối rồi mở ra.
Phong Nhã Tụng cởi quần bò vừa mới mặc xuống cổ chân, tháo từng ống quần, cô ngồi dậy, ôm quần bò đi lấy quần ngủ.
Tiếp đó, cô cầm quần ngủ vào phòng tắm.
Trong phòng tắm, Phong Nhã Tụng mặc quần ngủ vào, buộc lại dây bên hông. Cô đi tới trước bồn rửa tay, bỗng nhiên nhận ra hành động ngớ ngẩn vừa rồi của mình.
—— Rõ ràng cô đã cởi quần từ bên ngoài, cần gì phải trốn vào đây mặc chứ.
Phong Nhã Tụng chẳng thể hiểu nổi suy nghĩ của mình, buồn rầu vặn vòi nước ra, rửa kỹ tay rồi lại rửa sạch mặt.
Cô đứng thêm chốc lát mới lặng lẽ rời khỏi phòng tắm. Bên sô pha, Chu Quyền đang tập trung vào màn hình máy tính, dường như không để tâm đến hành động của cô.
Dường như, thực hành đã kết thúc, anh không cần ra lệnh cho cô nữa.
Phong Nhã Tụng được tự do hoạt động. Cô khẽ khàng lấy cặp sách, lặng lẽ xỏ giày đi tới trước bàn máy tính. Cô quay đầu lại nhìn anh một cái, sau đó kéo khóa, lấy bài tập trong cặp ra.
Khi lấy hộp bút trong cặp, giọng nói của anh truyền đến: "Trước tiên hãy nghĩ kế hoạch cho tối nay."
Phong Nhã Tụng lại quay mặt qua, anh vẫn không ngẩng đầu, Phong Nhã Tụng nói với anh một tiếng "Dạ".
Mở điện thoại ra xem giờ, 7 rưỡi, không quá muộn. Phong Nhã Tụng nghĩ, ít nhất còn có bốn tiếng để học.
Về bài tập, Phong Nhã Tụng mở bài thi và sách bài tập ra, vừa xem vừa suy nghĩ.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
