Chương 19

Không khí trong phòng tắm khá thoáng mát, Phong Nhã Tụng quỳ trên mặt đất, trái tim như treo lơ lửng, cảm giác chẳng có chỗ nào trên cơ thể được an toàn. Cô cầm điện thoại, yếu ớt hỏi: "Ngài muốn ăn gì ạ?"

Chu Quyền nói: "Em chọn đi."

Phong Nhã Tụng nhớ rằng đồ ăn hôm trước anh đặt cho mình là đồ Tây, mở rộng ra, cô hỏi: "Ngài có muốn ăn pizza không ạ?"

Chu Quyền đứng bên đó chợt cười một tiếng. Anh đi tới, hướng dẫn cô dùng điện thoại: "Đây là giao diện đặt đồ ăn của khách sạn."

Bấy giờ, Phong Nhã Tụng mới chú ý đến phía trên màn hình có dòng chữ "Dịch vụ giao đồ ăn của khách sạn trung tâm Phương Đông". Dưới đó hiển thị hình ảnh những món ăn được đề xuất như gân bò kho, thịt xào lăn, cải thảo trộn. Đây là đồ ăn Trung Quốc, không có pizza...

Phong Nhã Tụng "Ồ" một tiếng, nhanh chóng đặt món gân bò kho trên hàng đầu tiên, sau đó lướt xuống đặt một món chay. Hai món một thịt một chay, cô không biết sức ăn của đối phương ra sao nên cũng không biết nên đặt bao nhiêu món thì đủ.

Đúng lúc này, vải quần cọ sột soạt, Chu Quyền ngồi xổm xuống bên người cô.

Anh gác khuỷu tay lên đầu gối, nhìn vào màn hình rồi nói: "Đặt một phần tôm nõn đi."

"Tôm nõn xào rau ạ?"

"Tôm nõn xào cay."

"À..."

"Lướt xuống." Chu Quyền nhìn giao diện món ăn, nói tiếp: "Đặt thêm một phần măng xào dưa chua nữa."

Ngón tay Phong Nhã Tụng ấn xuống, nhanh chóng đặt món.

Anh ung dung ngồi xổm, cô quỳ thẳng, đầu vai hai người chạm vào nhau. Phong Nhã Tụng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh truyền đến, nó ấm hơn sàn nhà lạnh lẽo rất nhiều.

Cô khẽ hỏi: "Ngài còn ăn gì nữa không?"

Chu Quyền vẫn nhìn vào điện thoại: "Em lướt xuống chọn món chính đi."

Lại đặt thêm một suất bánh nướng áp chảo, phần tiếp theo của giao diện là nước trái cây, Chu Quyền nói: "Thêm nước chanh nữa."

Ngón tay Phong Nhã Tụng chạm vào phần số lượng: "Hai cốc ạ?"

"Một thôi, tôi uống rượu." Chu Quyền chống đầu gối đứng lên: "Được rồi."

Chu Quyền lấy điện thoại đi, đứng tại chỗ hoàn tất đặt món.

Phong Nhã Tụng nhìn anh, nhưng trông anh có vẻ không muốn nói chuyện với cô. Anh đóng điện thoại, lập tức rời khỏi phòng tắm.

Phong Nhã Tụng quỳ một mình trên sàn nhà lát gạch, quỳ trước một cái gương rất lớn. Cô duỗi tay xoa đầu gối rồi lại ngắm mông mình trong gương. Cảm giác xấu hổ đã phai nhạt, thay vào đó là nỗi cô đơn lẻ loi.

May sao, chưa tới hai mươi phút sau cơm trưa đã đến.

Chu Quyền mở cửa phòng, đứng trò chuyện với nhân viên phục vụ. Tiếng của họ chỉ cách nửa bức tường, gần trong gang tấc, Phong Nhã Tụng thậm chí còn nghe ra đây là một phục vụ nam.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.