Chương11: "Quá Khứ-1"

-A, mẹ ơi

hôm này chúng ta ăn gì ạ_nó ngoan ngoãn hỏi mẹ

-Hôm nay

chúng ta có khách_mẹ nó nói nhưng nhìn nó với ánh mắt buồn

-Có gì đó

không ổn sao mẹ_nó cảm thấy lạ

-À..ừ không

có gì đâu con, mau thay đồ đẹp đi_mẹ nó đẩy nó về phòng

Nó về phòng

chọn bộ đồ mà nó thấy ưng ý nhất, búi tóc cao lên, phồng phồng bên dưới nhìn cực

kỳ dễ thương, không chê vào đâu được.

-Ông tới rồi

sao, ngồi đi, Vãn Tình nó xuống ngay_mẹ nó nói với khách

-Mẹ à,

con…_vừa nói đến đây nó hoảng hốt khi thấy người khách

-Là ông, ông

không có liêm sĩ sao_nó nói

-Con thật

là_mẹ nó hét

-Thật là sao

chứ, mẹ còn yêu ông ta sao không về lại bên ông ta đi, không cần quan tâm đến

con làm gì, con không cần, hai người đi hết đi, đừng để tôi gặp lại bản mặt khó

ưa của ông nữa, đi nhanh lên_nó tức giận quát

-Con thật là

hỗn láo mà_ông khách đó nói

-Tôi hỗn lão

là vì ông đã dạy tôi đó, ông đã chĩ cho tôi cách đối xử với những người không

có lương tâm như vậy mà_nó nói rồi bước một mạch vào phòng

-Ông nên về

đi, và đừng bao giờ khiến tôi khó xử như bây giờ và đặc biệt đừng xuất hiện trước

mặt con bé, mẹ con tôi đã đủ khỗ rồi ông không thấy sao_mẹ nó đẩy ông khách ra

cửa

Ông khách bước

đi, nét mặt thảm thương khó tả

Trong góc

phòng tối om, một cô bé nhỏ nhắn đang ngồi bịt tai lại nhưng vẫn nghe những tiếng

sấm chớp vì trời mưa bão. Bên ngoài phòng là tiếng người lớn cãi nhau, từ nhỏ đến

lớn cô bé ấy đều được bao bọc dưới tình thương của rất nhiều người, ai cũng đều

ganh tị với cô bé, mẹ là người mẫu nổi tiếng, ba là một nhà tĩ phú, đã vậy

thiên nhiên còn ban tặng cho một nhan sắc mặn mà dù còn rất nhỏ nhưng mang một

nét đẹp yêu kiều lạ lùng. Ba và mẹ cô ấy đang cải nhau, ba cô bé bỏ đi, mẹ cô

bé dẫn cô đến một ngôi nhà xa lạ, nhỏ bé và chật hẹp với lời nói -Ba con đã

qua đời rồi, bây giờ chỉ có mẹ con ta thôi

-Mẹ ơi ở đây

nhỏ hơn so với nhà mình, không có búp bê, không có các chị hầu gái thì con chơi

với ai ạ_cô bé hỏi mẹ

-Chỉ có hai

mẹ con ta thôi, không có ai cả, cả ba con cũng không_mẹ cô bé nói

-Con không

chịu đâu, con muốn ba, muốn ba_cô bé khóc thét

-Ba con

không còn nữa, chỉ còn mẹ và con_mẹ cô bé ôm cô vào lòng

Nó ngồi

trong góc phòng như năm đó, kí ức lại ùa về, ba nó chết ư, không còn nữa ư, thật

là hoang đường mà. Nó khóc, khóc nhiều lắm, cứ mỗi lần nhớ về hôm trời mưa bão ấy

thì không biết tại sao nước mắt nó cứ tuôn ra, không kiềm chế được

-Mẹ đưa con

đi học nhé_mẹ nó nói với vào phòng

Nó mở cửa ra

không nói với mẹ nó tiếng nào, ngồi vào bàn ăn, ăn xong nó đi bộ đến trường mặc

cho mẹ nó có nói gì đi nữa

----------Trường

S.I.N.E-------------

-Chị à, hôm

nay chị sao thế_Phùng Hy hỏi nó

-Ừm, mày làm

sao vậy Tình_Minh Kiều hỏi

-Cô có nghe

chúng tôi nói gì không đó_hắn bực bôị

-Thế thì đừng

quan tâm đến tối_nó quát rồi bước đi

Nó ngồi đó,

đón những đợt giá rét mướt mà không hề co rúm lại vì lạnh, mặt nó chẳng chút biểu

cảm, đôi bàn tay nhỏ bé nhẹ xoa người.

-Nè, uống

đi, còn nóng đó_hắn đưa cho nó cốc cà phê

-Cảm ơn

anh_nó nói mà mặt vẫn buồn

-Cô có tâm sự

phải không_hắn hỏi nó nhưng nó không trả lời

-Tôi biết,

và tôi cũng từng giống như cô vậy, nhưng có một người đã nói với tôi rằng, quá

khư là quá khứ, hãy cứ để cho nó qua đi, bởi mỗi khi đào xới lại, không chỉ là

cố tình gợi ra những vết thương loang lỗ, còn vô tình làm tổn thương đến những

người yêu thương hiện tại_hắn vừa nói vừa nhìn nó

-Tôi biết điều

đó chứ, tôi thường có thói quen tha thứ cho những người làm tổn thương tôi,

nhưng tôi không có thói quen tin lại họ một lần nữa_nó vừa nói vừa uống một ngụm

cà phê.

-Anh có biết

không, niềm tin giống như một tờ giấy vậy, một khi đã nhàu nát thì không thể

hoàn hảo được nữa. Cho dù anh có làm phẳng nó bằng cách nào đi chăng nữa, nhưng

nó không bao giờ hoàn hảo một lần nữa đâu_nó nói tiếp

-Hộc..hộc…chị..chị

Vãn Tình à..ông..ông ấy đến đây tìm chị_Phùng Hy ấp úng nói khi vừa tìm được nó

Nét mặt nó

đanh lại, hiện rõ một con người tàn ác, khuôn mặt lạnh lùng nhìn thấy thì chẳng

ai muốn đến gần. Nó bước chậm rãi về phía sân trường nơi mọi người đang tụ tập

và bàn tán xôn xao về người tên là Lâm Thiên.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.