Chương10: "Bấc ngờ"

Sân trường

lúc này nhộn nhịp hơn bao giờ hết, lại là cái dáng người quen thuộc đối với nó,

chính là Trịnh Đình Phong. Linh Lan thì đang kéo tay nó về phía đó.

-Dạy cho nó

một bài học đi anh_Linh Lan nói với Phong

Sắc mặt của

nó bây giờ lạnh hơn bao giờ hết, nó nhìn Phong với ánh mắt khinh bỉ, xất xược.

-Tại sao lại

đánh cô ấy_Đình Phong hỏi Lan

-Nó hỗn láo

lắm anh ạ_Linh Lan khoát tay Phong

-Cô bỏ tay

tôi ra, đừng động vào người tôi_Phong bực tức nói

-Sao chứ, em

là bạn gái anh mà_Lan cãi bướng

-Vậy là từ

này, chúng ta kết thúc rồi phải không_Phương Khánh nói

-À..ừ…đúng vậy_Linh

Lan có xíu nuối tiếc

-Hoan

hô.._Phương Khánh reo lên, cũng đủ để nhận ra mình hơi chút quá đáng

Nó nhìn

Phong, Phong nhìn nó, hai đứa yên lặng hồi lâu Linh Lan lên tiếng

-Anh cứ đứng

nhìn nó thế sao_Linh Lan nói

Chẳng có câu

trả lời của ai vang lên, Linh Lan tiến lại gần nó, đặt lên mặt nó một cái bợp

tai đau điếng.

Nó dường như

nhận ra được điều gì đó, quay mặt sang nhìn Linh Lan với ánh nhìn chết chóc.

-Cô làm cái

gì vậy_Đình Phong nói, đưa tay định tát cô ta, nhưng câu nói của nó phát ra làm

tất cả mọi người phải hoảng sợ

-Khi mà nụ

cười của tôi tắt, là lúc nước mắt của chị sẽ tuôn rơi_nó vừa nói xong thì Linh

Lan đã bị ăn hai cái bợp tai từ nó, choáng váng, ngã xuống đất

-Còn anh thì

sao, vẫn vậy, không ngấm vào đầu anh được chữ nào à_nó nói

-Mặc dù anh

và cái cô gái đã làm em xa rời anh đã quen nhau lâu, nhưng chẳng có lí do gì

quen nhau dài lâu cả_Phong nói với ánh mắt buồn nhìn nó

-Ăn một món

mãi cũng chán chứ nói gì đến việc chán vì yêu mãi một con đúng không anh nhĩ_nó

nói với Phong

-Đúng là

tình cảm dài lâu không bằng tình yêu sét đánh mà_nó tiếp lời

-Nhưng người

anh yêu thật sự là em_Phong lại nói

-Cuộc sống

nó qua mất chu kì, đánh mất đi những gì mình không tìm lại được, anh xa em rồi,

anh biết không_nó nói và nước mắt lại tuôn

-Anh xin lỗi,

nhưng anh thật sự rất yêu em, mình làm lại từ đầu được không em_Đình Phong cũng

đã khóc

-Lúc trước,

em nhường, em hạ mình là vì em yêu anh, và em trân trọng tình yêu này. Chứ chẳng

bao giờ em quỵ lụy níu giữ những thứ không phải của mình. Khi giận anh có thể

không nói chuyện với em, có thể hững hờ với em. Nhưng anh quay lưng đi, anh

buông tay em chúng ta kết thúc. Với em từng giây từng phút đều đáng trân trọng.

Anh vì một chuyện không đáng mà vội cắt đứt thì đừng hối hận, không bao giờ em

quay lại đâu. Cái gì đã vỡ là vỡ. Em không đủ kiên nhẫn đễ hàn gắn những thứ đã

vỡ rồi đâu anh_nó nói với Phong

-Anh không cần

biết, anh chỉ muốn ở bên em_Phong lao tới ôm nó

-Tôi phải

nói thế nào thì anh mới tránh xa tôi ra đây_nó hét lên và đẩy Phong ra

-Khi cần tôi

anh dùng lời mật ngọt, chán tôi rồi anh lại đi diễn kịch câm, cứ yên tâm đi cho

dù anh có phang thẳng những chua xót và cay đắng vào bản mặt của tôi thì con

này vẫn sống tốt và yên bình như thế đấy. Anh đang quen với chị ta(chỉ vào mặt

Lan) mà nói còn yêu tôi muốn quay lại với tôi sao? Tôi nói những lời như vậy có

thất vọng không anh, xin lỗi đã yêu một thằng tồi như anh lâu đến như vậy, sai

lầm lớn nhất của tôi là cứ mù quáng, và thứ tha cho những kẻ có phẩm chất mục

nát và thối rửa như anh. Cảm ơn vì đã cho tôi nhận ra, rời xa anh là một kết

thúc hạnh phúc của đời tôi, trước khi tôi còn nói chuyện tử tế thì anh cũng nên

tế nhị một chút đi_nói xong nó quay bước bỏ đi

-------Căn

tin-------

-Cô ăn gì mà

như heo thế, không sợ mập lên trông xấu xí à_hắn chọc ghẹo

-Đánh thì phải

chạy, khát thì phải uống, đói thì phải ăn, các nhà khoa học gọi đó là định luật

bảo toàn tính mạng đấy_nó nói và cười

-Cô chém gió

có đẳng cấp rồi đấy_hắn nói

-Thường

thôi_nó xua xua tay ^^!

-Mà cô nghĩ

sao về tình bạn_hắn lại hỏi

-Càng đông

càng vui_nó ngẩng mặt lên nói

-Còn về tình

yêu_hắn lại hỏi tiếp

-Ba đứa thôi

cũng đủ giải tán rồi_nó cười nói

-Câu hay nhất

trong ngày của cô đó_hắn vỗ vai nó nói

Nó khều khều

chàng trai cạnh bên, xin một mảnh giấy lau miệng

-Trời ạ, con

trai thời nay mẫu mã đa dạng, thủ đoạn vô biên, độ điên vô đối, nói dối như

siêu nhân, lăng nhăng là bản chất. Quan trọng ở đây là đã “XẤU” lại còn “KIÊU” đã

“ĐIÊU” lại còn “HAY NÓI”, đã giống “SÓI” lại còn giả “NAI”_nó nói chàng trai ngồi

bên cạnh xấu mà chảnh hehe

-Cô nói tôi

à_hắn giả nai

-Anh có nhột

không, anh có muốn nghe một câu chuyện cười chứ, tự dưng tôi muốn kể_nó cười đểu

-Cô kể thì tôi mới nghe được chứ lị_hắn nói

-Ô kê, một

con muỗi và một con đom đóm đang bay bỗng nhiên va trúng nhau, con muỗi nói không thấy tao còi xe à (tiếng còi vo ve, vo ve ý các bạn). Đóm đóm tức quá liền

đáp: thế mày mù hay sao mà không thấy tao si nhan_nó kể, hắn và nó ngồi ôm bụng

cười mặc dù mọi người nhìn như sinh vật lạ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.