Chương 25: Cảm hóa giang hồ
Số mày hôm nay xui rồi! - một tiếng cười man rợ vọng ra từ trong ngõ
Chúng mày muốn gì hả? - tiếng trả lời đanh thép
Muốn giết mày... - tên đó giơ con dao kề vào cổ người mà 2 đồ đệ hắn đang giữ tay
Khoan đã... đây là Văn - một trong những đàn em của Đức
Dừng tay lại... - nó hét lên
Mày là con nào? - tên kia giật mình mà rơi con dao xuống đất
Chúng mày dám đụng tới đàn em tao... chán sống rồi sao? - nó gằn giọng
Đàn em mày? - tên đó khó hiểu - đây là đại ca mới của chúng mày sao? - hắn quay sang hỏi Văn
Kh...
Phải đấy... có thù oán gì thì tìm tao, cấm chúng mày đụng tới người của tao...
Mồm mép cũng cứng nhỉ! Một mình mày thì làm được gì? - hắn cười mỉa
Sợ sao??? - nó hỏi
Được.. nếu muốn thì chiều, chiều mai, gặp nhau tại sân bóng gần trường - hắn ra hẹn
Được thôi... - nó đồng ý
Nhưng chỉ được phép một mình.... - hắn nhấn mạnh
Và chúng mày cũng không được phép cầm theo vũ khí... - nó ra điều kiện
Ok... quyết vậy đi...
Nếu ai chơi xấu thì sẽ thua và phải phục tùng bên còn lại...
Đồng ý....
Tốt... đừng có trốn đấy... thả nó ra.. - nó lườm hai tên đang giữ tay Văn
... - hắn gật đầu, ra hiệu thả người
Đi mau... - nó nắm tay Văn kéo đi...
...
Cô đang làm gì vậy? Gây sự với chúng nó làm gì? - Văn với nó cùng đi trên đường
Phải gọi là chị chứ nhóc? - nó xoa đầu Văn
Tại sao tôi phải gọi bằng chị chứ?
Chả phải nhóc học cấp 2 Lý Thường Kiệt sao?
Thì sao? Đừng có mơ tưởng về cái danh đại ca ảo đấy nữa, cho dù chị có
thế nào thì chúng tôi cũng chỉ trung thành với mỗi anh Đức thôi - Văn
cãi lại
- Thôi đi... đừng có tỏ vẻ người lớn nữa đi... đi, chị khao nhóc một bữa... - chả để Văn trả lời, nó kéo Văn vào quán ăn gần đó
..
Ăn gì thì kêu đi... - nó đẩy cái menu cho cậu
Thật không? Vậy em không khách sáo đâu đấy! - Văn hớn hở
Cứ tự nhiên đi... - nó lắc đầu, một thằng nhóc cứng mồm cứng miệnh ban nãy thật ra cũng chỉ là một đứa con nít mà thôi
2 pho mai que, 2 nem chua rán và 1 khoai tây chiên... chị ăn gì? - Văn hỏi nó
Cho em 1 trà sữa bạc hà... cám ơn chị - nó đưa cuốn menu cho chị chạy bàn
Chị này... tại sao chị lại gây sự với bọn thằng Quân làm gì? - Văn thấy lo cho nó
Không phải chị là đại ca của em sao? Bảo vệ đàn em là trách nhiệm của 1 người đứng đầu mà... với cả em đừng nói chuyện này với ai nhé! Cứ để
một mình chị đấu với chúng nó thôi, mấy bọn oắt con...
Toàn lũ trâu... mình chị không đủ sức đâu... có đợt anh Đức bị chúng nó đánh tới mức nằm viện 3 ngày đấy - Văn cảnh cáo
Không sao đâu! Em ăn đi... nói ít thôi... - nó nhét luôn miếng phô mai vào miệng Văn
Nóng.... - Văn nhay cẫng lên
Mà Văn này, kể cho chị mọi người trong nhóm được không?
Tất nhiên là được rồi! - cậu cười tít mắt
....
Chiều hôm sau...
Chị à, hay mình quay về đi.. - Văn cẳn không cho nó đi
Em về mau đi... chị không sao đâu... về mau đi, cầm cặp hộ chị về luôn - nó dúi cái cặp vào tay Văn
Nhưng mà chị không đủ sức đâu! - Chị đã nói là em đi về đi cơ mà... về mau đi... cấm đi theo chị đó nghe chưa...
Chị An...
Chị nói không nghe sao? - nó nói rồi chạy trước
Chết rồi! Giờ làm sao đây? Chị ý mà tới đó, chết là cái chắc... - Văn
luống cuống, chẳng biết làm gì... - A... Anh Đức... đúng rồi... - cậu ba chân bốn cẳng chạy đi tìm Đức
..
Anh Đức... anh Đức... chết rồi... nguy to rồi.... - cậu hớt hải chạy vào chỗ Đức đang ngồi
Không có phép tắc gì cả! Em không thấy mấy anh đang họp sao? - Trí cau mày
Nhưng mà... - Văn đang định nói
Không nhưng nhị gì hết, ra ngoài... - Hải gắt
Chuyện khẩn cấp mà Nhị ca... - Văn nói
Nhanh... - Hải lườm
Đại ca... vụ thằng Quân thế nào đây? Hôm trước nó nhắn chiều nay hẹn đại ca để giải quyết đại sự đấy! - Trí báo cáo
Kệ chúng nó... - Đức buông một câu
Sao đại ca không xử cho chúng một trận? - Trí thắc mắc
Bọn chúng không đáng để ta phải ra tay... - Đức trả lời
Nhưng mà đại ca ơi... chị An lại giúp đại ca xử bọn chúng đó...
Sao hả? Cô ta dám sao? - Đức giật mình khi nghe Văn nói, rơi luôn nắm bi đang cầm tên tay
Đúng đó đại ca... chị An nói là sẽ thanh toán hết nợ nần với bọn thằng Quân
Chúng nó hẹn ở đâu? - Đức bồn chồn
Ở sân bóng gần trường... - Văn lí nhí
Trí... dẫn theo mấy người nữa tới sân bóng mau... - Quân ra lệnh
Rõ đại ca...
....
Bốp... bốp... bốp
Nó quật ngã một lúc 3 tên... Đức không quá ngạc nhiên với cái "thành tích" đó...
Cẩn thận... Chát... - hắn lao tới ôm lấy người nó và kết quả là bị cây gỗ đập ngay trúng lưng
Đức... anh có sao không? - nó hét lên
Tại sao... lại... dại dột như vậy hả? - Đức nói thì thào
Tại sao lại dẫn người tới đây? - nó hét về phía Văn
Em.... em... - Văn ấp úng
Xử tụi nó đi... - Trí quay lại nhìn bọn đàn em...
Không ai được phép manh động... - nó quả quyết
Cô điên sao? - Đức nắm lấy tay nó kéo đi
Bỏ ra... nên nhớ, giờ tôi là đại ca... đã nói là tôi sẽ tự giải quyết chuyện này rồi.. tránh ra một bên.. - nó hất tay Đức ra
Cô mất trí rồi... - Đức bực mình
Chẳng phải đã giao hẹn là không dùng vũ khí sao? Tại sao lại làm trò
hèn hạ vậy? Có giỏi thì so đo với tao này... - nó quay qua nhìn Quân
Được... thích thì chiều... Tất cả đứng sang một bên ... - Quân cởi áo khoác
Dừng lại đi... - Trí sốt ruột, định xông lên
Lui ra... - nó đanh giọng
Bốp...
Khóe môi nó chảy máu, "tác phẩm" cú đấm của Quân, nó ngã xuống đất
Chị An... - Văn hét lên - Đại ca, mau cứu chị ý đi chứ...
Cô ta không biết ăn nhầm cái gì rồi... - Đức nóng lòng
Mày chết đi... - Quân giơ nắm đấm trước mặt nó
Bịch...
Quân bị Đức đấm ngã về đằng sau
Cả một lũ con trai chúng mày mà lại so đo với một đứa con gái mà không thấy nhục à? - Quân quát
Mày được lắm... hôm nay may cho con nhỏ đó là có mày, không là mất mạng rồi...
Cút đi... - Đức hét
Đi... - Quân ra hiệu cho bọn đàn em rút
Có sao không? - Đức lo lắng
Tránh ra đi... - nó gượng dậy, đẩy Quân ra rồi bước đi
Cô bị mất trí rồi hả? Tại sao lại gây sự với bọn chúng làm gì? - Đức mắng nó
... - nó im lặng chẳng nói một câu
Tại sao lại không nói với ai hả?
...
Cô có bị câm không mà tại sao lại không trả lời hả?
Tôi nói thì liệu các anh có nghe không? - nó hỏi
Cái này... - Đức cứng họng
Mấy anh có coi lời nói của tôi có giá trị không, hay chỉ là nước đổ lá
khoai? Các anh không tôn trọng người khác nhưng tại sao lại cứ muốn
người khác tôn trọng mình? - giọng nó ngày một cáu gắt
Cô quá đáng lắm rồi đấy! - Trí lên tiếng - Cô đừng có mong đợi vào cái danh đại ca hão huyền đấy! Cô...
Phải... tôi là đại ca... trách nhiệm của tôi là phải bảo vệ đàn em của
mình... Tôi từng nghĩ rằng, nếu mình hết lòng đối xử tử tế với các anh
thì mọi người sẽ chấp nhận tôi, không phải với tư cách là đại ca... mà
là một thành viên trong gia đình.... nhưng... nhưng... - nói tới đây thì mắt nó ngấn lệ - nhưng... tôi sai rồi... trái tim của mấy anh bị đóng
băng rồi... đó chính là lý do mà việc gì các anh cũng phải dùng tới vũ
lực mà không biết lựa lời, chuyện bé xé ra to. Mấy anh tưởng như vậy là
oai lắm sao? Không hề... nó chỉ khiến cho người khác ghê sợ và xa lánh
những kẻ như các anh thôi.... Đáng lẽ ra lúc nãy, tụi thằng Quân đã chấp nhận hòa bình rồi, chính vì cái tính nông nổi và cứng đầu mà khiến cho
cả 2 bên đều thiệt hại. Vậy cho nên... hãy suy nghĩ lại đi... Chức "đại
ca" này giờ trả lại cho anh... mọi người có thể trở lại như xưa rồi...
Từ giờ trở đi, chúng ta là người xa lạ... tạm biệt.... - nó ôm mặt chạy
đi.... để lại những con người đang ngơ ngác
....
Ting...ting...ting
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
