Chương9: Khiêu chiến

Nhiệm vụ khiêu chiến tam

giới này có phần thưởng rất lớn, ngoại trừ việc điểm kinh nghiệm, điểm kỹ năng

phi thăng rất cao, lại thu được số tiền rất lớn, ngoài ra còn có thể thu được

một số loại linh đan diệu dược, tài liệu hiếm có hoặc các loại đá tinh luyện

trang bị, có điều muốn hoàn thành những nhiệm vụ này cũng không dễ.

Mỗi đội người chơi đều

phải tham dự vào một cuộc chiến đấu, giết tướng thủ thành, sứ giả tinh anh của

phe đối phương, sau đó mới tìm được một cái rương, mở rương lấy ra một loại đá

gọi là đá triệu hồi (có điều nó chỉ xuất hiện với tỷ lệ rất thấp),triệu hồi ra

Boss cuối cùng, phải tiêu diệt được nó, mới coi như hoàn thành nhiệm vụ.

Nghe qua thì có vẻ đơn

giản, kỳ thật không dễ chút nào. Vì nhiệm vụ này có hạn chế thời gian, trong

khi đó tướng thủ thành, sứ giả chỉ xuất hiện có ba lần, riêng Boss nếu bị đội khác

tiêu diệt thì không xuất hiện lại nữa. Mà trong quá trình làm nhiệm vụ này, còn

có vô số đội khác tới cướp, đội ở phe đối địch tới quấy rối, vây công, nhằm mục

đích khiến bọn họ không hoàn thành được nhiệm vụ.

Nhất Tiếu Hồng Trần không

có thời gian đi xem qua chỉ dẫn hoàn thành nhiệm vụ này, cũng không rõ lắm

những quy tắc minh tranh ám đấu trong đó, chỉ biết chạy theo bọn họ, cố gắng

không để quái tiêu diệt.

Chạy tới một khu đấu

trường hoang tàn tương tự như thời La Mã cổ, bọn họ đã nhìn thấy ba đại tướng

Ma Giới võ trang đầy đủ đứng nghiêm trang trong khung cảnh đổ nát thê lương.

Công Tử Phù Tô nói một câu : "Hồ Điệp khai pháp trận" sau đó vọt tới,

dùng kỹ năng quần công trong phạm vi lớn là Định Châu Hàng Ma Vô Lượng Thần

Công, khiến công kích của ba tướng thủ thành kia lập tức chuyển hẳn lên người

mình. Đừng Kêu Ta Bảo Bối lập tức tới hỗ trợ anh, lần lượt tung ra mấy kỹ năng

quần công liên tiếp : Cửu Thiên Huyền Lôi, Mưa Rơi Như Hoa, Sấm Vang Chớp Giật,

liên tục tấn công vào ba tướng thủ thành.

Phấp Phới Hồ Điệp Bay lập

tức mở pháp trận, Công Chúa Tháng Bảy căn cứ tình hình thực tế thỉnh thoảng lại

sử dụng chiêu Phổ Độ Chúng Sinh để thêm máu cho mọi người, Công Tử Liên Thành

không lên đánh, mà chỉ đứng cảnh giới bên cạnh, Ta Không Phải Thiên Sứ cũng đứng

cùng một chỗ với anh.

Nhất Tiếu Hồng Trần nhanh

chóng phân tích tình huống hiện tại một chút, rồi cũng không đứng bên cạnh Công

Tử Liên Thành, mà chạy lại hiệp trợ Công Tử Phù Tô công kích, ngoại trừ chiêu

Sấm Vang Chớp Giật lả nàng không thể sử dụng được vì level quá thấp, những kỹ

năng quần công khác đều đã học cả, lúc này lôi toàn bộ ra sử dụng, đồng thời

tiếp tục chỉ huy Thanh Long đang giương nanh múa vuốt trên đầu, dùng toàn bộ kỹ

năng tấn công.

Nhất thời chỉ thấy sấm

sét vang dội, mưa to như trút nước, Phật Châu bay đầy trời, thương tổn xuất

hiện liên tiếp, dây máu của ba thủ thành từ từ giảm xuống.

Ngay lúc này đây, phía

bên ngoài đột nhiên có hai đội người xông tới. Bọn họ thấy có người đang đánh,

liền dừng lại đứng nhìn. Công Tử Liên Thành lập tức chạy qua xem thử.

Căn cứ vào số lượng người

có thể đoán đây là hai đội người, một đội thuộc Phật, một đội thuộc Tiên. phía

trên đầu đều gắn danh tự thuộc mấy bang Huy Hoàng Vương Triều, Thiết Huyết Đại

Kỳ Minh và Huynh Đệ Long Hổ Đường, ngoài ra có hai người thuộc một cái bang

phái nhỏ trung lập. Dựa theo quy tắc của tam giới, cùng phe không thể PK, bởi

vậy nếu muốn đánh nhau, chỉ có đội thuộc Phật mới có khả năng ra tay.

Thấy kẻ đối địch, đương

nhiên cả bọn không chút khách khí, phản ứng đầu tiên là xông lên giết.

Công Tử Liên Thành và Ta

Không Phải Thiên Sứ vừa mới chạy tới, hai thầy thuốc nhập Phật trong đoàn người

lập tức tranh động thủ trước, sử dụng kỹ năng đặc thù của Phật Tử Trúc là Tam

Nhập Địa Ngục tấn công ngay lập tức. Kỹ năng này chẳng những có thể làm người

ta ngủ mê, lại có thể khiến mục tiêu liên tục rớt máu trong suốt một phút đồng

hồ liền, cực kỳ bn th. Bọn họ vừa ra tay, mấy tên Phật Tiêu Dao, Phật Côn

Luân còn lại cùng nhất tề xông lên, bắt đầu vây công. Đội Tiên còn lại cũng lập

tức vọt tới chỗ đại tướng Ma giới kia, dùng toàn kỹ năng công kích, lộ rõ ý đồ

cướp quái của bọn họ.

Ta Không Phải Thiên Sứ bị

ngủ vùi, không thể động đậy, chỉ có nhanh chóng uống hồng dược vào để tăng máu

lại, tránh bị chết.

Công Tử Liên Thành mắt

lanh tay lẹ, đã sớm mở ra trạng thái vô địch. Cho tới lúc bọn chúng chạy lên

vây công, anh đã lao ra như tia chớp, một chiêu nối tiếp một chiêu, lập tức

giết hai tên Phật thầy thuốc trước, sau đó mới quay sang hỗn chiến cùng đoàn

người. Level của anh không cao, đánh nhau với những người thuộc level cao như

thế cũng hơi quá sức, không thể đánh thẳng mặt, chỉ đành dựa vào thao tác kỹ

thuật cực tốt linh hoạt xuyên qua đám người, cùng thay phiên sử dụng hai kỹ

năng thân pháp Lăng Ba Vi Bộ và Phù Quang Ảnh Lược, khiến cho công kích của đối

phương trượt ra phân nửa. Anh ra lệnh cho Xích Long dùng kỹ năng quần công Kiếp

Hỏa Địa Ngục tấn công trong phạm vi lớn, làm cho mấy người kia chống đỡ càng

thêm gian nan.

Nhất Tiếu Hồng Trần có

phần kinh ngạc, vốn ở tam giới không thể PK, chỉ có ở chỗ Tuyền Ki giao nhau

giữa ba giới mới có thể đánh nhau, vì sao ở chỗ này cũng có thể đánh nhau ?

Chẳng lẽ có một số khoảng thời gian là có thể, ví dụ như lúc xuất hiện nhiệm vụ

khiêu chiến tam giới ? Nghi ngờ thì nghi ngờ, tay nàng cũng không ngừng một

giây, dốc hết kỹ năng công kích, hy vọng bên mình có thể tạo ra thương tổn lên

thân quái lớn hơn bọn tới cướp quái kia, để bọn họ không thể cướp được.

Công Tử Liên Thành giết

Phật thầy thuốc ở phe đối phương đầu tiên, nhất thời khiến bọn họ lâm vào trạng

thái bất lợi. Giống như việc cùng một phe không thể PK, thuộc hai phe bất đồng

cũng không thể cứu viện cho nhau, thầy thuốc bên nhập Tiên cũng không thể cứu

bên nhập Phật, cho nên đội ngũ bên nhập Phật cũng vô pháp phục sinh tại chỗ,

chỉ có thể chết hồi thành rồi tiếp tục chạy lại. Thiết kế trò game này cũng khá

bn th, nếu chết ở tam giới, sau khi trở về, người chết cũng không được sống

lại ở khu vực an toàn gần nhất, mà bị trở về chỗ cửa khẩu tam giới, tiên thì

tại Côn Luân, Phật tại Phổ Đà, Ma ở Ma Vực, sau đó mới từ những nơi đó truyền

tống tới Tuyền Ki, mấy người của những phe kia sau khi bị đẩy về thành lại phải

truyền tống lại, rất tốn thời gian, quay lại rất mệt mỏi, bởi vậy nếu đánh nhau

ở những chỗ này, vai trò của thầy thuốc rất trọng yếu, Công tử Liên Thành vừa

ra tay đã giết sạch thầy thuốc của bên họ, làm bọn họ vô cùng bị động. Sau khi

thầy thuốc bị giết, cũng không còn kẻ nào có thể xuất ra kỹ năng mê man, Ta

Không Phải Thiên Sứ đã động đậy trở lại, lập tức chạy qua gia nhập cuộc chiến.

Công Chúa Tháng Bảy chậm mất mấy nhịp, lúc này mới sử chiêu Ma Ha Quyết, giữ

chặt chân toàn bộ đoàn người, giúp Công Tử Liên Thành và Ta Không Phải Thiên Sứ

giết được cực kỳ nhẹ nhàng thống khoái.

Cũng giống như mọi khi,

mấy người kia vô cùng tức giận, liền lập tức chửi mắng ầm ĩ, đội nhập Tiên đang

cướp quái của bọn họ cũng gia nhập vào cuộc khẩu chiến, nhao nhao chửi mắng

theo. Căn bản Công Tử Liên Thành không để ý tới bọn họ, nhưng Công Tử Phù Tô

cũng không chịu kém cạnh, lập tức chửi lại, Công Chúa Tháng Bảy, Ta Không Phải

Thiên Sứ, Đừng Kêu Ta Bảo Bối, Phấp Phới Hồ Điệp Bay cũng nối đuôi theo, nhất

thời trước mặt chữ xuất hiện liên tiếp như đèn kéo quân, chạy cực nhanh.

Nhất Tiếu Hồng Trần cực

kỳ bội phục bọn họ, đừng nói là đánh nhau, chỉ là đánh quái không, chính bản

thân mình hai tay không rảnh, thế mà bọn họ có thể vừa đánh quái, vừa PK, lại

vừa gõ chữ chửi nhau, tựa như là có tận bốn cánh tay, làm nàng không thể không

khâm phục.

Giữa lúc đang đánh nhau

túi bụi, bên đối phương đã gọi viện binh, là một đội nhập Ma, đại bộ phận đều

là Ma Giáo cao cấp, còn có một hai người thuộc Côn Luân và Tử Trúc, hai thầy

thuốc của đội nhập Phật cũng hồi sinh chạy tới. Cùng lúc đó, đội trợ giúp của

Khải Hoàn Hào Môn cũng đã tới, Tiên Phật Ma cũng đều có đủ. Lập tức, song

phương lâm vào chiến đấu kịch liệt hỗn loạn.

Nói ra cũng kỳ quặc, hai

phe cánh đánh tới đánh lui, lại không gây nên bất kỳ thương tổn nào cho Nhất

Tiếu Hồng Trần, nàng tận mắt thấy một thầy thuốc nhập Phật của Khải Hoàn Hào

Môn bị hai Ma Giáo của Huy Hoàng Vương Triều đuổi sát theo, rồi bị giết trước

mặt mình, hai người kia chỉ ngừng lại một chút, lại không đụng tới mình, mà

cùng xoay người sang công kích Công Tử Phù Tô.

Chuyện như vậy phát sinh

nhiều lần, rốt cuộc Nhất Tiếu Hồng Trần cũng hiểu rõ, hình như phe đối phương

hình như không muốn gây thương tổn tới nàng, hơn nữa lúc giết người ở gần chỗ

nàng đang đứng, cũng không dùng kỹ năng quần công, phân nửa là sợ thương tổn

tới nàng. Trong tam giới, level của nàng thuộc cấp thấp nhất, là một tiểu Côn

Luân vô cùng vô cùng yếu ớt, chỉ sợ tùy tiện dùng một kỹ năng quần công nhỏ bé

cũng có thể hạ sát nàng ngay lập tức, nếu như muốn phòng ngừa sự tình như vậy

phát sinh, chỉ còn cách không dùng kỹ năng quần công, tuy rằng như vậy lúc đánh

nhau sẽ phải cố gắng hơn rất nhiều, nhưng bọn họ tuyệt nhiên không làm bừa, như

là có một người nào đó đã ra lệnh cho bọn họ, khiến bọn họ không thể thương tổn

tới nàng.

Nhất Tiếu Hồng Trần phát

hiện ra chuyện đó, những người khác đương nhiên cũng phát hiện ra, Công Chúa

Tháng Bảy là người đầu tiên không kiềm nén được, lập tức nói trong [ đội ngũ] " Cái tiểu Côn Luân level 125 kia có phải nội gian hay không vậy ? Tại sao

bọn họ không giết ngươi ? Mà sao ngươi cũng không giết bọn họ ?"

"Không giết người

thì không sao, dù sao nàng ta cũng là một tiểu Côn Luân level thấp, cho dù

người ta có đứng im ở đó không hoàn thủ, nàng cũng không giết nổi." Phấp

Phới Hồ Điệp Bay cũng mỉa mai theo : "Có điều, không thể giết người cũng

không sao, nhưng chửi mắng người chắc cũng có khả năng chứ ? Không lên tiếng là

nghĩa làm sao ? Định giả bộ làm thánh mẫu ở đây sao ?"

Nhất Tiếu Hồng Trần hít

sâu vào một hơi, đang muốn phân trần, Công Tử Liên Thành đã mở miệng "Nàng là bang chủ của phe trung lập, đương nhiên không bị đối phương giết.

Bên phe chúng ta cũng không cho phép giết lung tung những người thuộc phe trung

lập, chỉ giết đối địch. Về phần chửi mắng người, có người am hiểu, có người

cũng không biết, ta cũng không biết chửi mắng người khác, đâu thể cưỡng

cầu."

Công Tử Phù Tô gần như thốt

ra cùng một lúc với anh : " Hồng Trần chỉ cần hỗ trợ đánh quái là được

rồi, những chuyện khác không cần để ý tới. Con gái bình thường không thích đánh

nhau, các muội cũng đừng ép buộc người ta. Tháng Bảy, Hồ Điệp, nếu các muội

không muốn đánh nhau, cũng quay ra đánh quái, không muốn gây chuyện với bọn họ

cũng đừng mở miệng, đều không sao cả. Những chuyện đó cứ giao cho bọn ta

đi."

" Cám ơn. Người khác

không giết ta, cũng không chửi ta, quả thật ta cũng không có lý do để đi công

kích bọn họ." Nhất Tiếu Hồng Trần cũng cố gắng gõ ra được một câu như vậy,

sau đó một tay ấn bàn phím, một tay giữ chuột, hết sức chăm chú theo dõi tình

hình chung quanh cùng với dây máu của đại tướng Ma Giáo, không dám lơi lỏng.

Công Chúa Tháng Bảy nổi

giận nói : "Tam ca nói ngươi là bằng hữu của huynh ấy, những kẻ đó giết

Tam Ca, chửi Tam Ca, lẽ nào ngươi không nhìn thấy sao ?"

"Đúng vậy, nói lấp

l**m mấy câu như thế, nhìn qua có vẻ khảng khái hào hùng lắm, nói trắng ra

không phải ích kỷ sao ?" Phấp Phới Hồ Điệp Bay cũng lạnh lùng nói tiếp " Chẳng qua chỉ vì bảo toàn chính mình, thế mà Tam Ca còn bênh vực nàng

ta, thật không đáng."

Nhất Tiếu Hồng Trần cảm

thấy rất khó chịu, nhưng thân phận hiện tại của nàng không thuộc Khải Hoàn Hào

Môn, bên phe Huy Hoàng Vương Triều kia cũng không chủ động gây thương tổn cho

nàng, nên nàng cũng không thể động thủ, nếu như bây giờ nàng tỏ rõ lập trường,

cũng đồng nghĩa với việc kéo bang phái của nàng vào đối địch với Huy Hoàng

Vương Triều, điều này hoàn toàn trái với nguyên tắc của nàng. Huống chi, bắt

nàng phải chủ động giết những người không chút ác ý với mình, dù sao đi chăng

nữa nàng cũng không hạ thủ được. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng không khỏi cười khổ,

nhất thời như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, nếu không phải nàng

ngại rằng rời khỏi đội có khả năng làm cho nhiệm vụ bị thất bại, nhất định nàng

đã rời khỏi đội ngay, không tiếp tục làm nhiệm vụ này nữa. Đối với nàng, phần

thưởng nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ nhiều hay ít cũng không quan

trọng, nàng không nguyện ý bị cuốn vào thị phi tranh chấp.

Trong lúc nàng đang tự

đấu tranh với mình xem có nên rời khỏi đội hay không, Công Tử Liên Thành đã mở

cửa sổ chat riêng với nàng : "Tháng Bảy và Hồ Điệp đều là còn ít tuổi, nói

năng không biết cân nhắc, thật ra cũng không có ác ý, nàng chớ để trong

lòng."

Trong lòng Nhất Tiếu Hồng

Trần thấy ấm áp, lập tức trả lời : " Ta không sao cả, sẽ không để ý. Anh

chuyên tâm đánh nhau đi, đừng phân tâm vì ta."

" Được." Công

Tử Liên Thành cũng không nói gì nữa, tiếp tục vùi đầu khổ chiến.

Giữa lúc mọi người đang

hoa mắt trong đám kỹ năng kia, ba đại tướng Ma Giới đã bị g**t ch*t, sau đó

Công Tử Phù Tô lập tức giơ cái chìa khóa " Mở ra rương chứa bảo bối"

cho mọi người trong đội ngũ xem, cười nói : " Bên chúng ta đã cướp được

rồi."

Công Chúa Tháng Bảy lập

tức nói to : " Cám ơn các ngươi đã hỗ trợ bọn ta đánh quái, khổ cực cho

bọn ngươi rồi."

Ta Không Phải Thiên Sứ và

Đừng Kêu Ta Bảo Bối cũng cười ầm ĩ, liên mồm cảm ơn theo.

Phe đối phương lập tức chia hai đội người ra vây quay

bảy cái rương, chuẩn bị toàn lực chặn đánh những người chạy lên mở rương.

Đây là lần đầu tiên Nhất

Tiếu Hồng Trần bị cuốn vào trận chiến kịch liệt như thế, nhất thời cũng phản

ứng không kịp. Thấy nhiều người bảo vệ chung quanh rương như vậy, không khí

khẩn trương xung quanh lại càng căng thẳng hơn, trong đầu nàng bắt đầu thấy

trống rỗng, cảm thấy vô kế khả thi, chỉ sợ là hôm nay không thể hoàn thành được

nhiệm vụ này.

Dường như Công Tử Phù Tô

đã định liệu trước những việc này, liền nói trong [đội ngũ] : " Bảo Bối,

ta sẽ đưa chìa khóa cho ngươi, ngươi đi mở rương. Ta sẽ phụ trách làm bọn họ

ngủ mê, những người khác cũng đừng công kích, đừng để bọn họ bị đánh thức. Phe

nhập Tiên không đánh bọn ta được, không cần quan tâm."

Đừng Kêu Ta Bảo Bối lập

tức đáp ứng : " Được" liền lập tức muốn giao dịch chìa khóa với hắn.

Phấp Phới Bươm Bướm bay

lập tức dị nghị : " Phải kêu Nhất Tiếu Hồng Trần đi mở rương đi, dù sao

đối phương cũng không công kích nàng ta. Bảo Bối đi giết thầy thuốc của bên họ,

ta với huynh làm cho bọn họ bị ngủ, vậy mới là an bài tốt."

Trong chốc lát, Công Tử

Phù Tô trầm mặc không nói nên lời, phàm người nào đã vào bang được một thời

gian, cơ hồ đều có thói quen, từ trước tới giờ mỗi khi làm nhiệm vụ không bao

giờ cãi lời bọn họ, anh đã quên mất cảm giác bị người ta phản bác, lúc này

không khỏi ngẩn người ra, không kịp phản ứng.

Ngay lúc anh vừa ngây

người, thầy thuốc nhập Ma ở phe đối phương đã tranh động thủ, lập tức phát động

kỹ năng mê man tấn công tới bọn họ, nhất thời làm bọn họ không động đậy được.

Công Tử Phù Tô lập tức nói trong box chat bang phái : " Mau tới đánh thức

bọn ta."

Lập tức có hai người

thuộc phe nhập Phật và nhập Ma lập tức chạy tới tấn công bọn họ một chiêu nhẹ

nhàng. Công Tử Phù Tô vừa tỉnh lại liền phát động kỹ năng ngủ trụ đối phương,

sau đó nói : " Bảo Bối, ta ném chìa khóa ra, ngươi mau mau nhặt lấy."

Đừng Kêu Ta Bảo Bối vọt

tới bên cạnh anh, thấy chìa khóa vừa rơi ra lập tức nhặt lấy, sau đó sử Lăng Ba

Vi Bộ lập tức chạy tới gần rương, hơi do dự một chút, rồi mở ra cái thứ ba.

Có tất cả bảy cái rương,

đồ vật bên trong không giống nhau, mà mỗi chìa khóa chỉ có thể mở được một lần,

sau đó tự động biến mất, bởi vậy người mở rương chỉ có thể mở một cái, lúc này

chỉ xem nhân phẩm và vận khí của hắn tốt tới đâu, có điều, chỉ cần mở rương,

Boss sẽ xuất hiện, nhưng địa điểm xuất hiện không giống nhau.

Đừng Kêu Ta Bảo Bối click

vào cái rương, thấy tiến độ hoàn thành bắt đầu từ 1% chạy lên, phải tới con số

100% rương mới mở ra, quá trình này cần tới 30s, nếu gặp phải công kích, lập

tức bị gián đoạn, phải lặp lại từ đầu. Công Tử Phù Tô làm hộ pháp cho cậu,

không ngừng tung ra hàng loạt kỹ năng mê man với phạm vi lớn, đảm bảo rằng cậu

không chịu bất kỳ thương tổn nào.

Hai đội nhập Phật và nhập

Ma đang triền đấu cùng Công Tử Liên Thành lập tức xông tới, có kẻ đánh thức

đồng bọn đang bị ngủ vùi, có kẻ chuyển sang công kích Công Tử Phù Tô và Đừng

Kêu Ta Bảo Bối, Phấp Phới Hồ Điệp Bay level thấp, chưa học được kỹ năng ngủ

quần công, chỉ có thể mở pháp trận, gia tăng công kích, tiêu trừ trạng thái bất

lợi cho Công Tử Phù Tô.

Nhất Tiếu Hồng Trần không

nhịn nổi nữa đang định tiến lên hỗ trợ, Công Tử Liên Thành đã chat riêng với

nàng : "Nàng đừng động thủ."

"Vâng." Nàng

dừng chân, khẩn trương nhìn tình hình chiến đấu trước mặt.

Những người thuộc phe

Khải Hoàn Hào Môn chạy tới tiếp viện không ít, lúc này cũng nhao nhao chạy qua,

kỹ năng ngủ quần công không ngừng xuất hiện loang loáng, đồng thời còn có Sấm

Vang Chớp Giật của Côn Luân, Thanh Liên Thịnh Ca của Tiêu Dao, Ma Diễm Phần

Thiên của Ma Giáo, đều là những kỹ năng cuối cùng của từng môn phái, các loại

hiệu quả cùng nở rộ như pháo hoa, chiếu sáng rực rỡ cả khu vực âm u tối tăm của

Ma Vực.

Không ngừng có người ngã

xuống, sau đó bị thầy thuốc hồi sinh, lại ngã xuống, lại hồi sinh, mà Nhất Tiếu

Hồng Trần đứng giữa luồng mưa bom bão đạn đó lại không bị rớt xuống dẫu chỉ một

cọng tóc. Trong lòng nàng rất lúng túng, cũng không thể đứng im đó một cách

thanh thản, sau đó hưởng thụ thành quả do bọn họ khổ cực kiếm được, có điều

nàng cũng không nguyện ý bị cuốn vào cái vòng tranh chấp giữa hai đại bang kia,

hơn nữa trước mắt nàng cũng không đủ năng lực này.

Chính vào lúc đang lưỡng

lự, rốt cuộc Đừng Kêu Ta Bảo Bối cũng mở được cái rương này ra. Hắn giơ đồ vật

bên trong cho mọi người trong đội ngũ xem, nói một cách chán nản : "Vớ

vẩn"

Đó là một viên Ma Ngục

Huyết Thạch, ngoại trừ Nhất Tiếu Hồng Trần, không người nào biết cách dùng, mà

trên thị trường cũng không có kẻ nào nguyện mua, nên trong mắt bọn họ nó hoàn

toàn vô giá trị, bởi vậy kêu là đồ vớ vẩn. Nhất Tiếu Hồng Trần tim đập thình

thịch, lập tức chat riêng với Công Tử Liên Thành " Ta muốn cái này, trả

bao tiền cũng được."

Công Tử Liên Thành nhanh

chóng hiểu ra : " Dùng để làm bộ trang bị của ta sao ?"

" Đúng" Nhất

Tiếu Hồng Trần hưng phấn gõ một loạt : " Thiên Giới Tinh Trần, Ma Ngục

Huyết Thạch, Cửu Thiên Huyền Vũ, Bồ Đề Xá Lợi, cần bốn thứ này."

" Hiểu rồi, nàng

đừng nói gì cả, để ta." Công Tử Liên Thành lập tức nói trong [ đội ngũ] " Bảo Bối, cái đó đưa cho ta đi"

" Được." Đừng

Kêu Ta Bảo Bối không chút do dự : " Đánh Boss xong sẽ chuyển cho

huynh."

Công Chúa Tháng Bảy rất

tò mò : " Tam ca, cái này dùng để làm gì ? Bằng hữu của ta cũng có một

viên, hình như cũng là mở rương ra thấy, nhưng mọi người không biết dùng để làm

gì, để lại chỉ tốn chỗ, hắn đang định vứt đi."

" Đừng vứt. Bằng hữu

của ngươi nếu còn có thứ gì vô dụng thì bán cho ta, ta sẽ trả tiền." Công

Tử Liên Thành nói một cách thản nhiên như không : " Ta đang muốn dùng mấy

thứ này để tinh luyện trang bị, không rõ là có được hay không."

" Được, đợi đánh

xong Boss ta sẽ tìm hắn nói." Công Chúa Tháng Bảy vô cùng hăm hở "

Kêu bọn hắn chuyển toàn bộ mấy thứ rác rưởi này cho ta."

Bọn họ vừa bàn luận hào

hứng vừa đi tìm Boss.

Tuy rằng địa điểm xuất

hiện rất tùy tiện, nhưng vẫn có quy luật, chỉ yếu thường xuất hiện tại hai địa

điểm tại Ma Vực, Công Tử Liên Thành mang theo Nhất Tiếu Hồng Trần, Ta Không

Phải Thiên Sứ và Công Chúa Tháng Bảy, Công Tử Phù Tô mang Theo Phấp Phới Hồ

Điệp Bay và Đừng Kêu Ta Bảo Bối chia làm hai đội đi tìm Ma Quân Địa ngục.

Mấy đội nhân mã tới trợ

giúp bọn họ vẫn liều mạng cuốn chặt lấy phe đối phương, không cho phép bọn họ

giành chạy đi cướp Boss, nhưng cũng có không ít những kẻ đã thoát ly chiến

trường, chạy về hai địa điểm kia.

Trong khoảnh khắc Công Tử

Liên Thành đã nhìn thấy bóng dáng cao lớn quỷ dị hừng hực lửa của Ma Quân Địa

Ngục, mà bên cạnh hắn có hai đội người đang chiến đấu ác liệt. Một đám đang

giết Boss, còn một đám đang định giết họ.

Kỳ thật từ lúc bọn họ bắt

được cái chìa khóa, nhiệm vụ này đã tính lên người họ, những người kia cho dù

có giết được Boss này cũng chẳng được cái gì cả, nhưng bọn chúng muốn giết Boss

kia đi, để những người đang làm nhiệm vụ này cũng không được gì cả. Mà mấy

người bên Khải Hoàn Hào Môn đương nhiên kiệt lực ngăn cản hành động này của bọn

chúng, vì thế nơi này cũng thành bãi chiến trường, thây nằm ngổn ngang khắp

nơi, mà nhìn qua lớp dung nham chảy xiết trong những kẽ đá phảng phất như máu

tươi, làm người ta càng thấy rợn mình.

Nhất Tiếu Hồng Trần có

phần không biết phải nói gì. Đại khái đây chính là bộ mặt thật của giang hồ đi.

Công Tử Liên Thành liền

nói với bọn họ : "Mọi người dùng toàn bộ kỹ năng, cướp Boss" Sau đó

lập tức nhảy lên tấn công đầu tiên.

Nhất Tiếu Hồng Trần cũng

lập tức chỉ huy Thanh Long tiến công, đi ngay phía sau.Hai con cự long đồng

thời tấn công Ma Quân Địa Ngục, khí thế bức người. Ta Không Phải Thiên Sứ và

Công Chúa Tháng Bảy cùng theo sát, hoàn toàn không quan tâm tới những kẻ tới

cướp Boss, chỉ dùng toàn bộ kỹ năng để công kích.

Công Tử Phù Tô liếc đọc

qua câu nói của Công Tử Liên Thành đã hiểu rõ tình hình, lập tức nói trong [

đội ngũ] : " Chúng ta sẽ lập tức tới ngay."

Công Tử Liên Thành cũng

không rảnh nhiều lời, chỉ đáp lại một tiếng " Được' rồi tiếp tục dùng toàn

lực tấn công.

Chung quanh Nhất Tiếu

Hồng Trần là đám người đang giết nhau trối chết, nhất thời sấm sét vang dội,

mặt đất chấn động, làm người ta phải hoa mắt chóng mặt, nàng hoàn toàn không

nhìn rõ ai với ai, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào dây máu của Ma Quân Địa Ngục,

vừa dùng toàn lực công kích, vừa chỉ huy Thanh Long trên đầu.

Chỉ một lát sau, mấy

người Công Tử Phù Tô cũng đuổi tới nơi, lập tức gia nhập chiến đoàn, dùng toàn

bộ kỹ năng tấn công Boss.

Nhất Tiếu Hồng Trần cũng

không rõ ai đang đánh quái chính, những người đánh Boss quá nhiều, chỉ thấy

quái gầm lên giận dữ ra sức đánh trả, dây máu dài thượt của nó nhanh chóng giảm

xuống, có thể thấy lực công kích lên người nó nhiều biết bao nhiêu.

Cho tới khi dây máu cạn

tới đáy, trên thân Ma Quân Địa Ngục xuất hiện một ngọn lửa hừng hực, bao trọn

lấy nó, nhưng Nhất Tiếu Hồng Trần cũng không thấy thông báo nhiệm vụ hoàn

thành. Nàng không nhúc nhích, cũng không nói năng gì, chỉ đứng đó lo lắng chờ

nghe mọi người giải thích.

Cả đội đều trầm mặc, cuối

cùng Công Tử Liên Thành là người lên tiếng đầu tiên. Anh nói một cách thản

nhiên như không : " Boss đã bị bọn chúng cướp mất rồi, chúng ta quay về

thôi."

Nhất Tiếu Hồng Trần bấy

giờ đã hiểu, lần này nhiệm vụ đã thất bại mất rồi. Từ lúc bắt đầu tham gia vào

trò chơi này tới giờ, nàng đã sớm có thói quen bị những đại hồng danh khốn

khiếp giết, hoặc bị người đang PK ngộ sát, cũng có thói quen đang làm nhiệm vụ

bị kẻ khác cướp quái, lúc treo máy bị người gây rối, vì thế cũng không muốn làm

những nhiệm vụ có phần thưởng lớn hấp dẫn, chỉ trốn trong địa cung Phó Bản treo

máy một mình. Từ trước tới giờ, nàng vẫn giữ thói quen bình thản, đã trải qua

sinh tử trong hiện thực, căn bản nàng cũng không muốn tranh cao thấp với người

khác trong trò chơi như thế này. Nhìn thấy câu nói này của Công Tử Liên Thành,

nàng cũng không biết phải nói gì cho phải, liền im lặng không nói năng gì.

"Tổng công kích của

đội chúng ta thấp, không tranh được với người ta, nên cũng không thể nói gì

được." Hiển nhiên là Công Chúa Tháng Bảy vô cùng bực bội : " Tam ca,

ta không nuốt trôi được cơn tức này, chỉ muốn đi giết người. Chúng ta đi bao

vây chung quanh NPC, để bọn chúng cũng không giao nhiệm vụ được."

Công Tử Liên Thành cười " Được, chúng ta đi thôi."

"Hồng Trần bang chủ

không cần đi theo đi." Nghe qua Công Chúa Tháng Bảy có vẻ khách khí, kỳ

thực cố tình châm chọc : "Ngươi dịu dàng ngọt ngào như vậy, chúng ta đi

đánh nhau, ngươi chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn, chắc là nhàm chán quá đi."

" Đúng vậy."

Phấp Phới Hồ Điệp Bay cũng cười rạng rỡ " Không dám lãng phí thời gian của

Hồng Trần Bang Chủ. Những chuyện giết người nhàm chán như vậy để chúng ta tự

làm thôi."

Công Tử Liên Thành lấy Ma

Ngục Huyết Thạch từ tay Đừng Kêu Ta Bảo Bối, sau đó giao cho Nhất Tiếu Hồng

Trần, nói đầy vẻ quan tâm : "Hồng Trần, nàng vốn không thích đánh nhau,

đừng đi nữa."

" Vâng." Nhất

Tiếu Hồng Trần lập tức đáp ứng, rời khỏi đội ngũ, sau đó click vào bùa hồi

thành, trực tiếp quay trở về Cẩm Tú Phường ở Kim Đài Thành.

Có vẻ như Công Tử Liên

Thành cũng không yên lòng, lập tức mở cửa sổ chat nói với nàng : "Nàng

đừng nghĩ gì cả, ta chỉ không muốn nàng bị cuốn vào mấy thứ đó thôi."

Nghe vậy Nhất Tiếu Hồng

Trần thấy vui vẻ hơn rất nhiều, lập tức mỉm cười trả lời : "Ta không sao

cả, chủ yếu là thấy mình liên lụy tới mọi người, làm mọi người không hoàn thành

được nhiệm vụ, có phần không yên tâm"

"Đừng nói vậy, nếu như

thiếu bớt một người trong đội ngũ, lực lượng của chúng ta càng suy yếu, càng

không có khả năng hoàn thành nhiệm vụ." Công Tử Liên Thành lập tức an ủi

nàng : " Lần này cũng nhờ bọn chúng dốc toàn lực ngăn chặn chúng ta, hai

đội của Tiểu Bạch và Vô Kị đều hoàn thành nhiệm vụ, vừa mới giao xong nhiệm vụ

rồi, như vậy không phải rất tốt sao ? Hơn nữa, cho dù bọn chúng ta không hoàn

thành nhiện vụ, nhưng cũng lấy được cái tài liệu này, cũng coi như thắng lợi

không nhỏ."

" Đúng, anh nói

đúng. có thể lấy được tảng đá này, ta đã rất thỏa mãn rồi." Nhất Tiếu Hồng

Trần vô cùng cao hứng : "Chủ yếu là mọi người tốn nhiều công sức như vậy,

lại không được cái gì, ta có cảm giác có lỗi, nếu không, ta sẽ trả tiền, anh

đưa cho bọn họ đi."

"Không cần."

Công Tử Liên Thành mỉm cười : " Việc này nàng không cần xen vào, ta sẽ có

cách xử lý."

"Vâng." Nhất

Tiếu Hồng Trần hoàn toàn không thắc mắc gì những lời của anh, vừa đáp ứng vừa

đi vào trong cửa hàng, thả khối Ma Ngục Huyết Thạch vào trong kho hàng.

Chẳng bao lâu, trên [thế giới] đã lại xảy ra một trận

khẩu chiến kịch liệt.

Hiện tại chính là thời

gian những đội hoàn thành nhiệm vụ đi giao nhiệm vụ, Công Chúa Tháng Bảy, Công

Tử Liên Thành mấy người lập tức bao vây xung quanh chỗ NPC ở tiên giới, không

cho người ở bang phái đối địch giao nhiệm vụ.

Trong khoảng thời gian mở

ra nhiệm vụ khiêu chiến tam giới, ở đây có thể tự do PK, giết người không bị

biến thành Hồng danh, người bị giết không bị mất điểm kinh nghiệm, bởi thế đối

với những kẻ thích đánh nhau, nơi đây là thiên đường, mà đối với những kẻ chỉ

đi qua tiếp nhận nhiệm vụ không muốn dây dưa thì nơi đây chính là một nơi đầy

khng b. Cũng bởi vì giết người không bị thành Hồng danh, cho nên rất nhiều

người không chút cố kỵ sử dụng kỹ năng sát thương một cách bừa bãi, chỉ cần

không chung đội lập tức sẽ bị tấn công, thậm chí những người cùng thuộc môn

phái cũng không thể may mắn tránh khỏi. Càng tiến vào những giây phút cuối cùng

của nhiệm vụ khiêu chiến, chung quanh NPC giao nhiệm vụ của Tiên Phật Ma chiến

hỏa càng ngập trời, trên [thế giới] nước bọt lại càng phun mù mịt.

Nhất Tiếu Hồng Trần nhìn

thấy những tiếng chửi mắng đủ loại xuất hiện trên box chat [thế giới], trong

lòng cực kỳ bình tĩnh, lại có một cảm giác vui mừng một cách thản nhiên. Như

thường ngày, nàng tiếp tục chỉnh lý cho tốt hai cửa hàng của mình, sau đó đọc

đoạn chuyện trò của bang phái mình. Khinh Ca Thủy Việt đã trả lại vị trí bang

chủ cho nàng, đương nhiên nàng cần tiếp tục quan tâm tình huống của mọi người

trong bang.

Cưỡi Thỏ Truy Rùa Đen có

chút hưng phấn nói : " Nghe nói cuối tuần vừa rồi update rất nhiều hạng

mục, mới tăng thêm kỹ năng thầy trò, kỹ năng vợ chồng, kỹ năng bang phái, còn

muốn mở thêm Phó Bản mới, ra Boss mới."

" Đúng vậy, đúng

vậy." Diêm Bán Cô Bé cũng rất kích động " Không biết có ra thêm trang

bị gì mới không ? Boss mới có rơi ra cái gì cao cấp không ? Thật khiến người ta

phải chờ mong."

" Dạo gần đây người

thu đồ đệ cũng nhiều lên." Tay Phải Đồng Ý cười nói : " Trước kia

phần lớn tình huống đều là người mới khổ sở cầu xin những người level cao thu

mình làm đồ đệ, hiện tại trái ngược, cao thủ chạy lên [thế giới] kêu gọi thu đồ

đệ."

Gió Thật Lớn : " Các

ngươi có đồ đệ không ?"

" Không có, lười làm

nhiệm vụ thầy trò, ta còn phải bồi tiếp lão bà, không rảnh." Tay Trái Ước

Định đáp một cách khoái lạc : " Dù sao bọn ta cũng có kỹ năng vợ chồng là

tốt lắm rồi."

"Đúng vậy, lão công

nói đúng." Tay Phải Đồng Ý rất vui vẻ : " Có điều nếu kỹ năng thầy

trò đúng là tốt như vậy, cũng có thể thu đồ đệ, nhưng trước hết phải để ta xét

duyệt qua đã."

" Điều đó là đương

nhiên, lão bà là người định đoạt mà." Tay Phải Ước Định có tố chất của một

"lão bà nô"( người

hầu của vợ)

Hai người bọn họ quen

biết trong trò chơi, mến nhau, hiện đã lan ra ngoài hiện thực, cũng đã phát

triển tới mức gặp cha mẹ hai bên, cũng được phụ mẫu cho phép, là một ví dụ tu

thành chính quả hiếm thấy, chỉ cần nhắc tới đã giết sạch những cặp vợ chồng hư

ảo trong trò chơi.

Nghe hai người tung hứng

nịnh nọt lẫn nhau như thế, mấy kẻ trong bang lập tức tỏ rõ thái độ khinh bỉ như

thường lệ.

Cưỡi Thỏ Truy Rùa Đen bò

ra đất nôn ọe : " Các ngươi thật buồn nôn."

Tay Trái Ước Định tỏ vẻ

vô lại hỏi : "Tráng sĩ, ngươi có rồi sao ?"

Tay Phải Đồng Ý lập tức

nói tiếp : " Bao giờ thì sinh ?"

" Sắp được sinh

rồi." Cưỡi Thỏ Truy Rùa Đen mặt không đổi sắc, tỏ vẻ đàng hoàng đáp " Đã sắp tới level 125, sắp phi thăng rồi."

Mọi người trong bang cùng

lăn ra cười, sau đó cùng xông vào khen ngợi hắn.

Khinh Ca Thủy Việt đột

nhiên toát mồ hôi đầm đìa đầy mặt : " Giao nhiệm vụ còn phải mở hết các

loại trạng thái, không hiểu là cái đạo lý gì nữa đây hả trời."

Nhất Tiếu Hồng Trần cười

: "Cậu đi làm nhiệm vụ khiêu chiến hả ? Hoàn thành rồi sao ?"

"Hoàn thành rồi,

thực không dễ gì." Nàng khóc lóc giơ cờ hàng : " Mình làm nhiệm vụ

khiêu chiến Phật giới, tổ đội với bọn Tiểu Đao. Vốn có bang phái đối địch của

bọn họ tới quấy rối, có điều hình như sau đó dốc toàn lực tới Tiên Giới chặn

đường Công Tử Liên Thành, bên chỗ bọn mình có phần thuận lợi hơn, đã cướp được

Boss. Có điều lúc trở về giao nhiệm vụ lập tức gặp mưa bom bão đạn, bọn mình tử

vong mấy lần liền, cũng không thể tới gần NPC, may mà có Công Tử Phù Tô ở đó,

mới dẫn được bọn mình tới, bằng không chỉ còn cách khổ sở bỏ trốn. Mấy người

Công Tử Liên Thành ở đó giết đối địch, phe đối địch cũng giết bọn mình, sau đó

mấy người Công Tử Phù Tô hộ tống bọn mình tới chỗ NPC, lại quấn chặt lấy những

kẻ chặn đường giết bọn mình, mỗi người bọn mình phải thêm đủ loại trạng thái,

lại phải mở trạng thái vô địch, cuối cùng mới có thể giao nhiệm vụ.

" Trời ơi, nghe mà

phát mệt." Diêm Bán Cô Bé buồn bã : " Ta đang nghĩ có thời gian sẽ

làm thử cái nhiệm vụ này, nghe nói phần thưởng rất lớn."

" Thì đúng thế mà,

điểm kinh nghiệm tăng 20%, lại có cả một quyển kỹ năng phi thăng, lúc mở rương

còn thu được mấy thứ." Khinh Ca Thủy Việt tỏ ra rất đắc ý : " Mình

thật phục mình nha, đúng là người tốt được trời thương, lúc mở rương ra được

một bộ ngọc tinh luyện."

"Trời ơi." Rất

nhiều người ch** n**c dãi thèm thuồng : " Lão tỷ ngươi mà người tốt cái gì

?"

"Đúng là đồ ăn

cướp." Cưỡi Thỏ Truy Rùa Đen nước dãi chảy ròng ròng : " Những người

ở đây đều phải có phần."

"Đúng vậy, đúng vậy,

xếp hàng điểm danh chia phần, mau giao thứ đó ra đây." Mọi người cùng ồn

ào bức nàng phải giao thành quả thắng lợi ra chia đều cho mọi người : "

Lão tỷ ngươi mà không chịu giao ra, khó tránh sẽ có kẻ đỏ mắt ghen tị, sau này

gặp ngươi lần nào chém lần đấy ha ha "

“Các ngươi đều là người

xấu." Khinh Ca Thủy Việt lệ tuôn như mưa : " Đây là thứ ta phải mạo

hiểm cả tính mạng mới thu được, mà mấy người bọn ngươi còn muốn cướp, thời buổi

này không có pháp luật gì cả."

Cả đám người cùng cười âm

hiểm, Cưỡi Thỏ Truy Rùa Đen thừa cơ dụ hoặc : " Việt Việt, lão tỷ nàng

đồng ý lấy ta đi, ta sẽ tới bảo hộ nàng"

Lập tức mọi người đều tỏ

ra khinh bỉ hắn : " Cái này gọi là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn,

ngươi đúng là kẻ vô lại."

Trong lúc bọn họ đang đùa

giỡn ầm trời, Thương Hải Hoành Lưu đã xuất hiện ở trước cửa Cẩm Tú phường. Hiện

tại cậu đã ở level 118, trang bị trên người đều đã được tinh luyện tới cấp 8,

tản ra ánh lam trong suốt, là đại biểu điển hình cho chiến sĩ đồng.

Nhất Tiếu Hồng Trần đi ra

ngoài, tiếp nhận tài liệu và trả tiền cho cậu.

Cho dù tới cấp bậc nào đi

chăng nữa, lúc đánh quái đều thu được tài liệu, có điều cấp bậc của tài liệu là

bất đồng thôi, kỹ năng chế tác của Nhất Tiếu Hồng Trần đã ở mức cuối cùng, tài

liệu cấp nào cũng cần thiết, bởi vậy Thương Hải Hoành Lưu vẫn cung cấp tài liệu

cho nàng. Hai người vẫn giống như trước kia, không bao giờ cò kè mặc cả, Nhất

Tiếu Hồng Trần bao giờ cũng trả cho cậu giá cao hơn giá thu mua bên ngoài, mà

trước giờ Thương Hải Hoành Lưu cũng không có bất kỳ ý kiến gì.

Lần này sau khi giao dịch

xong, Thương Hải Hoành Lưu lại đứng đó không đi. Nhất Tiếu Hồng Trần cảm thấy

có gì khác, liền mở cửa sổ chat hỏi cậu : "Có việc gì cần ta giúp sao ?"

Thương Hải Hoành Lưu chần

chừ trong giây lát mới đáp : "Đệ muốn bái Công Tử Liên Thành làm sư

phụ."

Nhất Tiếu Hồng Trần do dự

một lát : " Đệ là Ma Giáo, phải tìm sư phụ cùng môn phái chứ."

" Công Tử Vô Kỵ cũng

có đồ đệ mất rồi. Đệ biết công tử, hay làm nhiệm vụ cùng với công tử."

Thương Hải Hoành Lưu bình tĩnh đáp : "Công tử nói Công Tử Tiểu Bạch, Công

Tử Phù Tô đều đã có đồ đệ, chỉ riêng có Công Tử Liên Thành là trước giờ chưa

thu bao giờ. Đệ nghĩ, chỉ là làm nhiệm vụ thầy trò, nếu công tử có thời gian, có

thể chỉ điểm thêm cho đệ một chút kỹ thuật PK là được, không cùng môn phái cũng

không sao."

Nhất Tiếu Hồng Trần quen

cậu đã khá lâu, cũng biết cậu là người như thế nào, nếu như trước kia, nàng

không chút do dự đáp ứng ngay, có điều trải qua việc của Kiếm Tẩu Thiên Phong

kia, nàng cũng không dám tùy tiện nhận lời ai bất kỳ điều gì. Nàng trầm tư suy

nghĩ, cân nhắc, Thương Hải Hoành Lưu thấy nàng trầm mặc, liền nói : "

Không sao cả, nếu khó mở lời, thì coi như đệ chưa nói gì đi."

" Không phải."

Nhất Tiếu Hồng Trần lập tức đáp.

Thương Hải Hoành Lưu có

phần nghi ngờ, nhưng không nói năng gì nữa, chỉ chờ nàng nói tiếp.

" Ta không biết công

tử có muốn thu đồ đệ hay không, cho nên mới không có cách nào để nói."

Nhất Tiếu Hồng Trần giải thích một cách khó khăn : "Cho tới bây giờ công

tử không thu đồ đệ, có khả năng là không muốn thu. Đệ cứ chờ đi, lúc nào công

tử muốn thu đồ đệ, đệ có thể tới bái công tử làm sư phụ, như vậy có phải tốt

hơn không ?"

" Dạ, tỷ nói

đúng" Thương Hải Hoành Lưu cười : " Vậy thì đừng nói trước, chờ bao

giờ công tử muốn thu đồ đệ, đệ sẽ tự mình tới xin."

Nhất Tiếu Hồng Trần như

trút được gánh nặng : "Ừm"

Thương Hải Hoành Lưu cưỡi

lên Hỏa Kỳ Lân mới mua được không lâu, chạy về phía truyền tống trận, tiếp tục

tới Ma Giới làm nhiệm vụ.

Trong lòng Nhất Tiếu Hồng

Trần vẫn có chút áy náy, cảm thấy thái độ vừa rồi của mình có phần thương tổn

cậu ta, đây đúng là chuyện không chút mong muốn. Trong lúc đang cân nhắc qua

lại, đang nghĩ xem có cách nào để bổ cứu, đã thấy Công Tử Phù Tô cưỡi tiên hạc

từ từ bay tới.

Nhất Tiếu Hồng Trần thấy

anh dừng trước mặt liền cười hỏi : " Sao không đi đánh nhau à ?"

" Vừa đánh nhau ở

Tiên Giới xong, bọn họ lại tiếp tục đi đánh nhau." Công Tử Phù Tô trả lời

với vẻ thản nhiên như không : " Thầy thuốc chẳng thiếu, để bọn họ thu được

kinh nghiệm từ thực chiến cũng tốt, ta không cần phải đi nữa."

" Ừm" Nhất Tiếu

Hồng Trần thấy có vẻ như anh cố tình tới gặp mình, liền hỏi với vẻ thăm dò " Có chuyện gì sao ?"

" Cũng không có

chuyện gì cả, chỉ muốn tìm nàng tâm sự chút thôi." Công Tử Phù Tô mỉm cười

: " Nàng có thời gian không ?"

" Có ạ." Nhất

Tiếu Hồng Trần cười nói : " Hiện tại cũng không có chuyện gì cả."

" Vậy thì tốt" Công Tử Phù Tô nhẹ nhàng đề

nghị : " Vậy chúng ta tới bồn hoa trung tâm ngồi một chút nhé."

Bồn hoa trung tâm nằm ở

quảng trường trung tâm trong Kim Đài Thành, ở giữa có một bể phun nước, xung

quanh trồng đủ loại hoa đủ màu sắc rực rỡ, cho dù là xuân hạ thu đông, chỗ này

trăm hoa vẫn vĩnh viễn đua nở, chim bồ câu trắng lúc gật gù tại luống hoa, lúc

xòe cánh bay rào rào thành từng đàn, không khí cực kỳ lãng mạn.

Một ngày trong hiện thực

tương đương với bốn ngày trong trò chơi, ở chỗ này càng có thể chiêm ngưỡng

được khung cảnh huy hoàng rạng rỡ của buổi ban mai, cũng như vẻ mỹ lệ lúc chiều

tà buông xuống. Bên cạnh bể phun nước và rìa bồn hoa có những dãy ghế dài,

những đôi tình nhân hoặc vợ chồng rất hay ngồi ở đây để hít thở không khí trong

lành. Hồi trước cũng từng có một số người bày quầy hàng ở đây, nhưng nhiều

người chơi cho rằng bọn họ làm hỏng cả khung cảnh, cùng liên hợp lại để ngăn

cản, kiên quyết không mua đồ của bọn họ, khiến cho bọn họ không thể không quay

về lại khu buôn bán, trả lại sự yên tĩnh đơn thuần và khung cảnh mỹ lệ cho nơi

này.

Nhất Tiếu Hồng Trần và

Công Tử Phù Tô đi tới bên cạnh bể phun nước, cùng ngắm nhìn suối phun đồ sộ một

chút, sau đó mới lựa một băng ghế không có người ngồi, xoay người ngồi xuống,

thoáng nhìn qua như hai người đang sóng vai, tuy rằng chỉ là cảnh giả, nhưng

cũng làm cho người ta thấy vui vẻ thoải mái.

Công Tử Phù Tô mở cửa sổ

chat để nói chuyện với nàng : "Công Chúa Tháng Bảy quen bọn ta từ trong

trò chơi. Thời điểm đó level của bọn ta còn thấp, công kích của thầy thuốc cũng

không cao, nhưng có thể thêm máu cứu người, cho nên mọi người đều tụ thành một

đội cố định, thường treo máy, làm nhiệm vụ cùng nhau, Vô Kỵ và Liên Thành dẫn

quái, Tiểu Bạch quần công, ta với Yêu Yêu ở phía sau thêm máu. Thỉnh thoảng gặp

mấy kẻ level cao tới giết người cướp vị trí, chúng ta đồng tâm hiệp lực đánh

nhau với bọn chúng, sinh cùng sinh, tử cùng tử, cảm giác vô cùng vui vẻ. Sau đó

lần lần biết tới Quỷ Cơ, Tháng Bảy, nói chung là ngày ngày vui vẻ cùng một chỗ.

Trong hiện thực Yêu Yêu và Tiểu Bạch cũng là một đôi tình lữ, Quỷ Cơ và Vô Kị

cũng rất hợp nhau, chẳng mấy sẽ cùng nhau, Tháng Bảy thích Liên Thành, mọi

người chúng ta đều có thể nhận ra, nhưng Liên Thành hình như chỉ coi nàng như

muội muội, quan tâm bảo vệ, nhưng cũng chỉ trong chừng mực đó, cũng không có

quan hệ gì sâu sắc hơn."

Nhất Tiếu Hồng Trần thấy

anh thao thao bất tuyệt như vậy, nhất thời không biết phải đáp lại thế nào,

đành phải tùy tiện nói một chữ " Ừm", tỏ vẻ mình vẫn đang nghe.

Công Tử Phù Tô tiếp tục

nói : "Tiểu Bạch, Vô Kị, Liên Thành và ta là bằng hữu từ nhỏ, học cùng

nhau từ mẫu giáo, sau đó lên tiểu học, trung học cơ sở, phổ thông trung học đều

cùng một lớp, chỉ có đại học thì khác, cũng tới một thành phố khác, nhưng lúc

tốt nghiệp lại cùng nhau tụ về làm việc chung trong một thành phố, ở chung lâu

như vậy, đương nhiên đều hiểu rõ lẫn nhau."

" Ừm, vậy thì giống

ta và Việt Việt." Nhất Tiếu Hồng Trần cũng thấy vui vẻ, có thể hiểu thêm

một chút về Công Tử Liên Thành trong hiện thực, nàng đột nhiên có cảm giác vô

cùng vui vẻ sung sướng.

"Thật ra ta cảm thấy

có không ít người chơi tính cách trên mạng khác xa với ngoài đời thực."

Công Tử Phù Tô cười nói : " Nàng thử đoán xem trong hiện thực bốn người

bọn ta làm gì ?"

Nhất Tiếu Hồng Trần suy

nghĩ cẩn thận một chút, đáp theo cảm giác của mình : " Công Tử Tiểu Bạch

có vẻ như là một vị Giám đốc."

" Không sai

lắm." Công Tử Phù Tô lập tức giơ ngón tay cái lên tán thưởng. " Nhà

họ là công ty gia đình, hắn đúng là người thừa kế chính."

Nhất Tiếu Hồng Trần thấy

mình vừa đoán đã trúng, không khỏi vui mừng, liền nói tiếp : " Công Tử Vô

Kị là quân nhân, hoặc cảnh sát, ta thấy anh ấy tính tình mạnh mẽ, là một kẻ

theo trường phái hành động."

" Đúng vậy, nói qua

không hợp lập tức chém người." Công Tử Phù Tô cũng buồn cười : " Thật

ra hắn là thầy thuốc, cũng công tác trong một bệnh viện rất nổi danh ở chỗ

chúng ta, là bác sĩ khoa u bướu, mỗi ngày đều phải nghĩ rất nhiều biện pháp để

cứu vãn tính mạng của người ta."

"Thật sao ? Vậy thì

quả là thần kỳ." Nhất Tiếu Hồng Trần lắp bắp kinh hãi, buột miệng nói " Ta lại cho rằng anh mới là thầy thuốc."

" Cũng nhiều người

nghĩ vậy thật." Công Tử Phù Tô cười nhăn nhở : " Thật ra ta là luật

sư."

" Ừm" Nhất Tiếu

Hồng Trần không kìm được gật đầu : " Thấy cách nói năng của anh như vậy,

cũng có phần giống."

" Thật không ?"

Công tử Phù Tô mỉm cười : " Vậy đoán nữa thử coi, Liên Thành làm gì

?"

" Liên Thành ?"

Nhất Tiếu Hồng Trần nghĩ một lúc rồi mới đáp : " Ta cảm thấy Liên Thành

không thích nói nhiều, lại rất biết cách quan tâm chăm sóc cho người khác, tính

cách nhẹ nhàng, bất quá cũng không dễ đoán được huynhanh ấy làm gì trong hiện

thực. Nói thật, có lúc ta từng nghĩ, không biết anh ấy có cùng một nghề với ta

hay không."

"Sao ? Vậy nàng làm

nghề gì ?" Công Tử Phù Tô cũng thoáng tò mò.

"Công ty của ta là

công ty cây xanh, bất quá không thuộc loại phủ xanh thành thị, mà làm những

công trình lớn ở nơi dã ngoại, ví dụ như sân bay ở cao nguyên, trạm thủy điện,

những quốc lộ ở nơi thâm sơn, bọn ta làm những hạng mục phụ trợ cho những công

trình đó như san dốc, đắp đê, phòng ngừa sụt lúng sạt núi, đá lở.." Nhất

Tiếu Hồng Trần đáp một cách bình thản : "Ta là giám sát hiện trường, quanh

năm công tác ở nơi hoang dã, chẳng mấy khi trở lại chốn phồn hoa đô thị."

Hiển nhiên Công Tử Phù Tô

cảm thấy rất bất ngờ, hồi lâu mới thở dài : "Thật không đoán nổi. Ta thấy

nàng tốt tính như vậy, chẳng bao giờ tranh đua với kẻ khác, cũng không thích so

đo, lại cho rằng nàng sinh sống trong một thành phố lớn, hoặc là thuộc thành

phần trí thức, cả ngày làm việc trong phòng điều hòa, hoặc tự mở công ty, không

lo tới cơm áo. Công tác của nàng như vây, có vẻ khá nguy hiểm nhỉ ?"

" Đúng vậy, gặp phải

đất lún, đá rơi, đất đá sụt lở là chuyện bình thường." Nhất Tiếu Hồng Trần

khẽ thở dài : " Nửa năm trước, bọn ta vừa hoàn thành một hạng mục, lúc

quay về gặp phải đất lún, giám đốc và mấy vị giám sát khác bất hạnh bỏ mình,

chỉ có ta và một đồng sự nữa là giữ lại được mạng, nhưng bị gãy chân, sau khi

ra viện chỉ ở nhà nghỉ ngơi điều dưỡng, cho nên khoảng thời gian này cơ bản chỉ

cắm đầu vào trong trò chơi."

" À vậy thì rõ

rồi." Công Tử Phù Tô bắt đầu cảm thấy kính nể nàng : "Dù sao cũng

trải qua sinh tử, nên thắng thua trong trò chơi cũng không là cái gì cả, vì vậy

nàng mới thoải mái như vậy đi."

" Ta cũng không tốt

như vậy đâu." Nhất Tiếu Hồng Trần có vẻ hơi xấu hổ : " Người ta mạnh

hơn ta nhiều, ta cũng đành chịu nhịn vậy, chứ cũng không phải tốt tính gì

đâu."

" Ừm." Công Tử

Phù Tô nhớ lại đoạn hội thoại ban nãy, liền quay lại chuyện chính : " Liên

Thành không cùng nghề với nàng đâu, hắn làm du lịch."

" Hả ?" Nhất

Tiếu Hồng Trần cực kỳ kinh ngạc : " Thật thế sao ? Cái đó giống như làm

cha làm mẹ người ta, bình thường không biết mỗi ngày phải nói bao nhiêu

câu."

"Đúng vậy, cho nên

hắn cảm thấy rất mệt mỏi, mỗi khi xong việc đều không muốn nói nhiều nữa."

Công Tử Phù Tô cười nói : "Có điều hắn cũng không phải hướng dẫn viên du

lịch, mà tự mở một công ty du lịch, hoàn cảnh cũng khá tốt, hắn không cần tự

thân xuất mã lừa gạt người khác, đều có nhân viên đi làm thay rồi."

Nhất Tiếu Hồng Trần liền

cười ồ lên : " Thì ra là thế."

"Liên Thành làm nên

sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, tự mình gian khổ gây dựng sự nghiệp, mà Công

Chúa Tháng Bảy lại là một vị tiểu thư ngàn vàng, hai người bọn họ căn bản không

cùng một loại người." Công Tử Phù Tô khẽ thở dài : " Công Chúa Tháng

Bảy và Phấp Phới Hồ Điệp Bay là bằng hữu trong hiện thực, sau khi hai người đó

biết chúng ta ở chung trong một thành phố, liền thu xếp tụ họp một lần, nên mới

quen biết lẫn nhau. Tâm tư của nàng đối với Liên Thành mọi người đều hiểu rõ,

Liên Thành cũng không muốn giả vờ hồ đồ, đã cự tuyệt nàng rất rõ ràng nhiều

lần, có điều nàng tuổi trẻ khí thịnh, càng ngăn cản càng hăng hái, theo đuổi

không rời. Dù sao đó cũng là một cô gái trẻ, Liên Thành cũng không thể nói quá

tuyệt tình làm người ta tổn thương, trong trò chơi cũng ra sức chiếu cố nàng,

coi như tận trách của một bằng hữu. Trừ cái đó ra, bọn họ cũng không có quan hệ

gì khác."

Nhất Tiếu Hồng Trần thấy

anh giải thích cẩn thận như vậy, ngẩn người ra, bỗng nhiên hiểu, nhất thời mặt

đỏ bừng lên. Nàng xoa xoa khuôn mặt nóng bừng, dè dặt hỏi để chứng thực " Anh nói với ta mấy câu này là có ý gì ? Ta sợ ta đang hiểu lầm."

" Ý của ta là, Tiểu

Bạch, Vô Kị và ta đều cảm thấy hai người bọn nàng rất xứng đôi, hình như cũng

có ý với nhau, có điều cả hai đều là những người kín đáo, nếu chúng ta không

giúp đỡ một chút, có khi chờ tới lúc trò chơi này đóng cửa, các ngươi còn chưa

kịp bước qua cửa." Công Tử Phù Tô tỏ ra rất thẳng thắn : " Hai tên

kia nói ta là một luật sư, cho nên chuyện này ta phải đứng ra, đương nhiên suy

luận này chả logic chút nào cả, nhưng dù sao Liên Thành cũng là bạn bè tốt của

ta, cho nên ta mới đảm nhận việc này. Hồng Trần, xin thứ lỗi cho sự mạo muội

của ta, nàng có thích Liên Thành không ?"

Trên mặt Nhất Tiếu Hồng

Trần như có lửa thiêu đốt, nóng đến mức sắp bốc hơi mù mịt. Nàng do dự hồi lâu

không nói câu nào, Công Tử Phù Tô cũng kiên nhẫn chờ, không nói nửa câu thúc

giục nàng.

Phía sau bọn họ, tiếng

suối phun róc rách liên tục không ngừng, tiếng bồ câu gù gù vang cả trời xanh,

hoa cỏ rực rỡ chen nhau khoe sắc, thỉnh thoảng lại có kẻ đi lướt qua trước mặt

họ, ngẫu nhiên dừng lại nhìn một chút rồi lại tiếp tục đi qua. Hết thảy mọi thứ

đều đẹp đẽ như vậy, Nhất Tiếu Hồng Trần cũng không tiếp tục cố kỵ nữa, quyết

định nói thẳng một lời : " Đúng, ta thích anh ấy."

" Vậy thì tốt

rồi." Công Tử Phù Tô vô cùng vui mừng.

Nhưng Nhất Tiếu Hồng Trần

lại có chút lo lắng : " Có điều, ngay cả bề ngoài của ta như thế nào anh

ấy cũng còn chưa biết, hai người bọn ta chỉ quen nhau qua mạng, tình cảm như

thế, có thể thật sao ?"

"Ta cảm thấy là

thật." Công Tử Phù Tô nói một cách thẳng thắn : " Về bản chất bên

ngoài hiện thực và trên mạng cũng không khác nhau mấy, bản tính con người ta

căn bản không thay đổi. Không biết rõ diện mạo của nhau, nói không chừng còn

không bị vẻ bề ngoài mê hoặc, có thể nhìn rõ trái tim của nhau, tính ra còn

đáng tin tưởng hơn cái trò giả vờ che che đậy đậy trong hiện thực. Hồng Trần,

công tác nguy hiểm như vậy nàng còn không sợ, thì sợ gì mà không cố gắng thử

một lần, biến cảm tình trên mạng ảo trở thành hiện thực."

Nhất Tiếu Hồng Trần nhìn

thấy những câu này, dần dần có lòng tin. Nàng cười đáp : " Hiện tại thực

ta càng tin anh đúng là luật sư, chỉ cần uốn ba tấc lưỡi mà củ cải cũng phải

gật gù."

" Quá khen."

Công Tử Phù Tô tỏ ra rất vui vẻ : " Liên Thành là một cái hũ nút, hơn nữa

lại cực kỳ truyền thống và bảo thủ, tuy rằng có không ít những người con gái

theo đuổi hắn, hắn lại chỉ sợ tránh không kịp, hiện giờ thấy hắn có thể thích

một người, bọn ta đều cao hứng thay cho hắn. Hồng Trần, sau này nàng đừng khi

phụ hắn."

" Không đâu."

Nhất Tiếu Hồng Trần đỏ mặt, vui vẻ đáp.

" Cũng đừng quá dung

túng cho hắn, quản hắn cho chắc, đừng để cho hắn quá hoang phí." Công Tử

Phù Tô nửa đùa nửa thật nói : " Cái phương diện quản lý tài sản này nàng

là người trong nghề, bọn ta đều mặc cảm, có nàng trông coi hắn, bọn ta thật rất

yên tâm. Kỳ thật bọn ta đều đoán rằng nàng làm ở ngân hàng, không ngờ nàng lại

làm một công việc nguy hiểm như vậy."

" Việt Việt mới làm

ở ngân hàng." Nhất Tiếu Hồng Trần cười nói : " Những lúc kết toán số

liệu còn phải tính tới ba số sau dấu phẩy, thường làm nàng nổi điên lên. "

" Vậy sao, thật

khiến người ta không tin nổi." Công Tử Phù Tô rất vui vẻ : " Thảo nào

nàng khá mẫn cảm với những thuộc tính dù khác biệt rất nhỏ, hóa ra là vì chuyên

giao tiếp với những con số."

"Đúng vậy, nghĩ đi

nghĩ lại, hai người bọn anh cũng khá cân xứng đấy chứ." Nhất Tiếu Hồng

Trần tỏ vẻ trêu chọc : " Anh là kẻ khéo ăn khéo nói, nàng tính toán tỉ mỉ,

cùng theo ngạch thầy thuốc trong trò chơi, hơn nữa đều nhập tiên, đúng là một

đôi trời sinh, thật đúng là trời sinh."

Công Tử Phù Tô mặt không

đổi sắc thản nhiên đáp : " Đúng vậy, chính ta cũng thấy vậy."

Thấy anh gặp biến không

sợ như vậy, ngược lại chính Nhất Tiếu Hồng Trần lại không dám nói gì, đành phải

cười trừ đổi đề tài : " Nghe nói cuối tuần update có Phó Bản mới và Boss

mới sao ?"

" Đúng vậy, bọn ta

đang nghiên cứu thông tin xung quanh một chút, nhưng tư liệu tìm được cũng

không nhiều lắm." Công Tử Phù Tô nói qua một chút sự tình có liên quan tới

phó bản mới.

Nhất Tiếu Hồng Trần đang

hứng thú, bỗng nhiên nghe thấy chuông điện thoại vang lên. Nàng thuận tay cầm

lên xem, hóa ra là điện thoại của công ty, liền nhanh chóng nghe "

Alô."

Trong ống nghe truyền ra

thanh âm của giám đốc : " Tiểu Hứa, có một chuyện chỉ có cô mới có thể

tiếp nhận được, cô có thể tới công ty ngay lập tức được không ?"

" Vâng" Nhất

Tiếu Hồng Trần lập tức bỏ điện thoại xuống, nhanh chóng quay sang nói với Công

Tử Phù Tô : " Giám Đốc gọi ta tới công ty, hình như có chuyện gấp."

" Ồ, vậy thì mau đi

đi." Công Tử Phù Tô mỉm cười đứng dậy.

Giám đốc tự gọi điện

thoại tới, dứt khoát chuyện này rất quan trọng, mà cũng rất gấp. Nhất Tiếu Hồng

Trần cũng không có thời gian chạy đi treo máy, lập tức logout, tắt máy tính,

thay quần áo rồi vội vàng chạy thẳng tới công ty.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.