Chương10: Thiên lộ

Trở về từ công ty, Hứa

Nhược Thần lập tức lôi vali ra, vội vàng sắp xếp hành lý, lại dọn dẹp nhà cửa

gọn gàng ngăn nắp, sau đó mới mở máy tính, login vào trò chơi.

Bồn hoa trung tâm xuất

hiện trước mặt nàng, trong box chat [bang phái] đã có người nói : "Bang

chủ online rồi."

Diêm Bán Cô Bé lập tức

hăm hăm hở hở hỏi : " Lão đại, nghe nói tỷ tỷ và Công Tử Phù Tô hẹn hò ở

vườn hoa trung tâm phải không ?"

"Ta với anh ấy chỉ

là bằng hữu, chỉ ngồi đó tâm sự nói chút chuyện, cái gì mà hẹn với chả hò

chứ." Nhất Tiếu Hồng Trần vừa chỉnh lý cửa hàng của mình vừa cười : "

Các ngươi chỉ ngồi đoán mò lung tung."

" Aidza, lão đại,

mau nói thật đi, tỷ tỷ thích Công Tử Phù Tô hay Công Tử Liên Thành vậy ?"

Diêm Bán Cô Bé vẫn tò mò bám chặt lấy nàng : " Mấy cái topic nhảm trên

diễn đàn đều nói tỷ và Công Tử Liên Thành là một đôi, nhưng hôm nay lại có

người post tấm ảnh tỷ và Công tử Phù Tô đang ngồi ở cạnh bồn hoa trung tâm, nói

rằng hai người các ngươi hẹn hò, làm mọi người đều hồ đồ cả. Chúng ta đều là

người nhà, tỷ đừng có giấu diếm nữa. Rốt cuộc tỷ thích ai, bọn ta sẽ giúp tỷ

tóm hắn tới bắt kết hôn đi."

Nhất Tiếu Hồng Trần dở

khóc dở cười : " Các ngươi đừng có nói lung tung nữa, cho dù muốn ép hôn,

cũng không đánh nổi người ta đi."

Cưỡi Thỏ Truy Rùa Đen

cười khoái chí : " Đánh thì không đánh nổi, nhưng có khi người ta có thể

xuôi dòng đẩy thuyền, mặc kệ cho bọn ta trói lại dẫn về đấy chứ."

Những người khác trong

bang lập tức ồn ào nhao nhao lên trêu ghẹo.

Nhất Tiếu Hồng Trần vẫn

vui vẻ lắc đầu : "Mấy kẻ bọn ngươi kia, chuyện chính không làm, toàn thích

nói chuyện nhảm. Ngày mai ta đi công tác rồi, đại khái phải mấy ngày nữa mới có

khả năng online."

Đây là một chuyện rất

bình thường, người trong bang có một nửa là sinh viên, nửa còn lại cũng là

những người đã ra đời đi làm, có chuyện không online được là quá bình thường,

liền nhao nhao đáp ứng, không tiếp tục chọc ghẹo nữa.

Nhất Tiếu Hồng Trần chỉnh

lý cửa hàng xong, mới mở cửa sổ chat nói chuyện với Khinh Ca Thủy Việt "Mấy ngày nữa cậu giúp mình quản cửa hàng nhé."

" Được." Khinh

Ca Thủy Việt lập tức đáp ứng, cuối cùng vẫn không nhịn nổi, tò mò hỏi "Công Tử Phù Tô tìm cậu có chuyện gì vậy ?"

"Đương nhiên là nói

về cậu rồi" Nhất Tiếu Hồng Trần cười với vẻ rất xấu xa.

Khinh Ca Thủy Việt liền

làm bộ ngượng ngùng : " Thế cậu nói thế nào ?"

"Đương nhiên là nói

thẳng rồi." Nhất Tiếu Hồng Trần càng cười một cách âm hiểm.

Khinh Ca Thủy Việt lập

tức tỏ vẻ buồn rầu : " Mình có chuyện gì không thể để cho người khác biết

sao ?"

" Xì." Nhất

Tiếu Hồng Trần tỏ vẻ khinh bỉ nàng.

Khinh Ca Thủy Việt càng

thêm ưu sầu : " Vì sao lại xì mình"

Nhất Tiếu Hồng Trần tỏ vẻ

khinh thường nói : " Tự yêu mình đến phát cuồng."

Khinh Ca Thủy Việt lập

tức làm ra vẻ thẹn thùng, thực ra là rất đắc ý : " Mình không tự yêu mình

nha, mình mê luyến mỹ nhân hơn nha."

Nhất Tiếu Hồng Trần không

còn lời nào để nói trước sự vô sỉ của nàng ta, ấm ức trong giây lát, bỗng nhiên

thoát ra một câu : "Cậu với Công Tử Phù Tô đúng là trời sinh một

đôi."

Khinh Ca Thủy Việt không

khỏi toát mồ hôi dầm dề : " Mình làm sao khéo ăn khéo nói như Công tử

được."

Đang đùa giỡn, Công Tử

Liên Thành đã mở cửa sổ chat : " Hồng Trần, có online không ?"

Nhất Tiếu Hồng Trần nhanh

chóng trả lời : " Dạ"

" Ừm, hiện có bận gì

không"

" Không có gì cả,

đang ở Kim Đài, chỉ ngồi không thôi."

Công Tử Liên Thành cười " Vậy thì tới tiên giới đi, chúng ta cùng treo máy."

" Vâng." Nhất

Tiếu Hồng Trần lập tức chạy về phía truyền tống trận, cũng nói luôn với Khinh

Ca Thủy Việt : " Mình đi treo máy đây, không tán bậy với cậu nữa

đâu."

" Ừm, vậy mình cũng

treo máy." Khinh Ca Thủy Việt Nhiệt tình hỏi : " Muốn tổ đội cùng

mình không ?"

Đương nhiên Nhất Tiếu

Hồng Trần không muốn, đầu óc khẽ chuyển, lập tức cười nói : " Cậu đang

cùng tổ đội với Công Tử Phù Tô phải không ? Mình không muốn quấy rầy thế giới

riêng tư của hai người đâu."

Khinh Ca Thủy Việt đỏ

mặt, cũng không chối, tỏ vẻ tự nhiên nói : " Đúng vậy, mình tổ đội với

Công tử, Công tử đang làm việc, mình là đội trưởng, có thể invite thêm cậu. Cậu

đến lúc Công tử đánh quái mà xem, đẹp trai cực kỳ."

Nhất Tiếu Hồng Trần không

chút do dự khinh bỉ nàng : " Vậy cậu tiếp tục làm hoa si*** đi, mình có

đội rồi." Nói xong, nàng chấp nhận invite của Công Tử Liên Thành, sau đó

truyền tống tới Tiên giới.

Công Tử Liên Thành không

ở trong thành, nàng tìm một vòng không thấy người đâu, phải mở bản đồ ra xem,

phát hiện anh đang đứng ở cửa Tiên Giới, liền lập tức chạy thẳng tới đó.

Phía bên ngoài là một khu

vực trung lập hẹp và dài, có thể tự do PK, giết người không bị biến thành nick

đỏ, cho nên nên về cơ bản nơi này có thể coi như chiến trường, mà tất cả những

người từng tiến vào tam giới đều phải đi xuyên qua khu đất này mới tới được chỗ

NPC tiếp nhận nhiệm vụ, sau đó đánh xong quái đi giao nhiệm vụ mới nhận được

điểm kinh nghiệm cao, đều xưng tụng nơi này là "Chảo lửa", muốn xuyên

qua chốn này trước hết phải thêm đủ trạng thái, mở vô địch, sự an toàn được đề

cao vào bậc nhất. Nhất Tiếu Hồng Trần cũng không ngoại lệ, nhanh chóng tự tăng

thêm phòng ngự mấy lần, đồng thời giảm bớt những trạng thái gây thương tổn bất

lợi, sau đó mới chạy qua kết giới.

Nơi này quả không hổ danh

là "Chảo lửa", nàng vừa mới đứng vững, đã thấy hoa lửa văng bốn phía,

khói đen cuồn cuộn, sấm sét vang dội, những bóng người ẩn hiện trước mắt, truy

đuổi, đánh nhau, làm người ta hoa cả mắt. Không ít người dùng kỹ năng quần công,

làm lan tới cả mấy người xung quanh, Nhất Tiếu Hồng Trần cũng không thể may mắn

thoát khỏi, nhiều công kích như vậy tấn công tới nàng, cho dù thêm bao nhiêu

phòng ngự đi chăng nữa cũng không ăn thua. Côn Luân không có trạng thái vô

địch, phòng ngự lại thấp, chỉ một lát Nhất Tiếu Hồng Trần đã phát hiện ra dây

máu của mình cạn dần, vội vàng vừa uống hồng dược vừa nhanh chóng chạy lên phía

trước.

Thân ảnh của Công Tử Liên

Thành chợt xuất hiện trước mắt nàng, lúc Nhất Tiếu Hồng Trần thấy anh, anh đã

đánh cho một người ngã lăn xuống đất. Người này ngã hồi lâu vẫn không đứng dậy,

Nhất Tiếu Hồng Trần thấy tên của hắn có phần quen thuộc, liền nhìn kỹ, hóa ra

chính là cái tên Bộ Dạng Xấu Đi Khắp Nơi. Công Tử Liên Thành đứng coi chừng bên

cạnh thi thể của hắn, hiển nhiên đang đợi hắn đứng dậy sẽ tiếp tục hạ gục. Kẻ

kia nằm hồi lâu, không tìm ra cơ hội nào để vùng vẫy, chỉ đành lựa chọn về

thành hồi sinh, trong chốc lát đã tiêu thất.

Lúc này Nhất Tiếu Hồng

Trần mới nói trong [ đội ngũ] : "Ta tới rồi"

Công Tử Liên Thành cũng nhìn

thấy nàng, liền nhanh chóng chạy tới bên cạnh nàng : " Chúng ta cùng đi

tiếp nhận nhiệm vụ thôi, nhớ để ý tới máu, chú ý uống hồng dược đúng lúc."

" Vâng." Nhất

Tiếu Hồng Trần lập tức lấy hồng dược ra uống để bổ sung máu.

Công Tử Liên Thành chạy

trước mở đường, Nhất Tiếu Hồng Trần đi theo ánh, chẳng mấy chốc đã an toàn

xuyên qua Chảo Lửa, tới chỗ NPC. Hàng ngày, cho dù là nhập Tiên, Phật hay Ma,

mọi người đều phải nhận nhiệm vụ ở chỗ này, cho nên cái khu vực nho nhỏ này lúc

nào cũng đầy nghẹt người. Chỉ cần song phương đối địch nhìn thấy nhau, lập tức

đúng như cừu nhân gặp mặt, mắt đỏ ngầu, không chút suy nghĩ lập tức bn r một

cái kỹ năng sang bên đối phương, nếu không thể giết ngay lập tức, đương nhiên

bên kia cũng nhanh chóng phản kích, kết quả lại xuất hiện một trận kịch chiến.

Nhất Tiếu Hồng Trần thấy

dọc đường đi khói thuốc súng mù mịt, thây nằm ngổn ngang, tiếng chửi rủa, tiếng

châm biếm trêu ghẹo vang khắp đầu đường xó chợ, không thể thích ứng nổi.

Dưới sự che chở bảo vệ

của Công Tử Liên Thành, Nhất Tiếu Hồng Trần tiếp nhận nhiệm vụ hôm nay, sau đó

nói trong [đội ngũ] : " Ta đã nhận rồi."

Công Tử Liên Thành liên

tiếp giết hai kẻ đối địch xong, lúc này mới mở trạng thái vô địch, chạy tới

tiếp nhận nhiệm vụ.

Ngay lúc này đây, một kẻ

đại hồng danh thuộc Ma Giáo cũng chạy tới, hình như cũng chuẩn bị tiếp nhận

nhiệm vụ. Vừa mới chạy tới gần chỗ bọn họ, hắn liền dừng lại.

Nhất Tiếu Hồng Trần nhìn

thấy thân ảnh và cái tên Kiếm Tẩu Thiên Phong đầy quen thuộc đính trên đỉnh đầu

hắn, nhất thời trong lòng ngổn ngang trăm mối. Từ sau khi Công Tử Liên Thành bị

luân bạch, đây là lần đầu tiên nàng gặp lại hắn.

Một kẻ Ma Giáo level cao

mà muốn giết một tiểu Côn Luân trong một chiêu là chuyện quá đơn giản, lẽ ra

Nhất Tiếu Hồng Trần phải lập tức thêm trạng thái, quay đầu bỏ chạy, có điều

nàng cứ đứng im đó không nhúc nhích, mà Kiếm Tẩu Thiên Phong cũng không động

đậy, đã không công kích, cũng chẳng mở trạng thái vô định, trông khá giống đang

khoanh tay chịu chết. Từ khi Nhất Tiếu Hồng Trần đăng ký tham gia vào trò chơi

này tới giờ, nàng chưa bao giờ chủ động công kích người khác, bây giờ cũng thế.

Nàng cũng không còn hận ý đối với Kiếm Tẩu Thiên Phong nữa, chỉ là trong lòng

vẫn cảm thấy hơi nhoi nhói.

Hiển nhiên là Công Tử

Liên Thành cũng thấy hắn, lại thấy hắn không có ý động thủ, cũng không chủ động

giết hắn, chỉ nói với nàng một cách thản nhiên : "Chúng ta tới Tiên Giới

thôi."

“Vâng” Nhất Tiếu Hồng

Trần cũng thấy đây là cách tốt nhất, liền chạy tới trước mặt NPC ở truyền tống

trận, ở chỗ này có thể truyền tống tới Tiên Giới, cũng có thể truyền tới Kim

Đài thành, chính là không thể quay đầu lại được, nàng có phần tâm phiền ý loạn,

tay run lên, đáng lẽ phải truyền tống tới Tiên Giới, con chuột lại dịch xuống

một hàng, lại chuyển thành truyền tống tới Kim Đài Thành.

Nghĩ tới lúc Công Tử Liên

Thành truyền tống tới Tiên giới lại không thấy nàng đâu, chắc chắn là sẽ nảy

sinh nghi ngờ, nàng xấu hổ nói : "Ta bấm lầm, bây giờ đang truyền tới Kim

Đài Thành. Anh cứ chờ ở đó đi, ta sẽ chạy tới ngay."

Công Tử Liên Thành cười

nói : "Đừng vội, cứ từ từ tới cũng không sao."

"Vâng." Nàng

cũng mỉm cười, nhất thời đã trấn tĩnh lại.

Đang muốn chạy về phía

truyền tống trận, nàng bỗng nhận được PM của một vị khách, đó là một khách hàng

quen thuộc đã lâu của nàng, là một người chơi thuộc bang trung lập, mấy ngày

hôm trước đã đặt hàng nàng một bộ y phục, hôm qua nàng đã thu thập đủ tài liệu,

đã làm xong, đã gửi email cho nàng ta, hiện tại nàng ta mới online, vừa nhìn

thấy email liền vội vàng chạy tới lấy hàng.

Nhất Tiếu Hồng Trần có

phần khó xử nói trong [ đội ngũ] : " Có khách hàng muốn tới lấy hàng hóa,

anh chờ một chút được không ?"

Công Tử Liên Thành trả

lời ngay : " Không sao cả, nàng đi đi."

Nhất Tiếu Hồng Trần nhìn

thấy sáu chữ ngắn ngủi này, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy rất ngọt ngào. Nàng

chạy vội về Cẩm Tú Phường, lấy bộ y phục "Đôi cánh Thiên sứ" ra, đợi

vị nữ Tiêu Dao cao cấp tới lấy hàng. Hình như cô gái này cũng xuất thân trong

một gia đình giàu có, phàm là y phục hay tọa kỵ của nàng ta, mỗi lần xuất hiện

đều chói lòa rực rỡ, hơn nữa tính tình hào sảng, chẳng ỷ thế bắt nạt người, làm

người ta cảm thấy rất dễ chịu. Nhất Tiếu Hồng Trần đã làm cho nàng ta mấy bộ

trang phục liền, lúc báo giá cũng chỉ vừa đúng, nàng ta cũng chẳng mặc cả, nên

dần dần hai người cũng trở thành bạn bè.

Vị nữ Tiêu Dao nhập Ma

kia đã xuất hiện trong chốc lát, cưỡi một con bạch xà*, mặc một bộ y phục bách

hoa**, trông mỹ lệ như một nữ yêu. Nhất Tiếu Hồng Trần thấy con cự xà kia nhanh

chóng bay tới trước mặt, liền cười chọc nàng ta :" Một lần nữa lại lóng

lánh đăng đài."

Cô gái send một cái icon

tỏ vẻ hả hê đắc ý, hưng phấn nói : " Mau lên, gửi y phục cho ta đi."

Nhất Tiếu Hồng Trần lập

tức tiến hành giao dịch, một người chuyển hàng, một người trả tiền, hoàn thành

một cách thuận lợi. Người con gái kia lập tức nhảy khỏi bạch xà, thay đổi y

phục mới. Bộ y phục này là loại trang phục có kèm theo thuộc tính, không phải

chỉ là một bộ quần áo bình thường, chỉ cần mặc lên, không cần cưỡi tọa kỵ hoặc

cưỡi phi kiếm vẫn có thể bay lượn trên không trung, có điều cần tiêu hao nội

lực, nhưng so với việc có thể tự do bay lượn, mấy lọ lam dược kia cũng không

đáng bao nhiêu. Người con gái kia vui vẻ nói với nàng : " Cám ơn" sau

đó lập tức giang rộng đôi cánh trắng muốt, bay vút lên trên trời.

Nhất Tiếu Hồng Trần nhìn

theo thân ảnh càng ngày càng xa của nàng cho tới lúc mất hút giữa trời xanh,

mới chuẩn bị chạy tới truyền tống trân.Vừa mới bước được hai bước, nàng kinh

ngạc phát hiện, trên bản đồ biểu hiện một chấm vàng ghi tên đội trưởng ở gần

chỗ nàng. Nàng vội vàng chạy tới, quả nhiên phát hiện ra thân ảnh của Công Tử

Liên Thành.

Anh đứng im lặng ở đầu

dãy phố buôn bán, những người khác đi tới đi lui bên cạnh anh, mà anh giống như

một tảng đá giữa dòng nước xiết, không hề nhúc nhích. Nhất Tiếu Hồng Trần chạy

tới bên cạnh anh, lại thấy trước mặt anh có một vị tiểu Côn Luân level 62, tên

gọi là "Thuần Chủng Ác Ma Lộ Lộ", một vị tiểu cô nương lưng đeo một

thanh tiểu kiếm tinh luyện cấp 3, mặc một bộ y phục tinh luyện cấp 5, sử dụng

một pháp bảo bình thường chỉ cần bỏ 20 kim tệ là có thể mua được trong bất kỳ

cửa hàng nào, thoạt nhìn trông đầy sức sống.

Nàng ta đang hỏi với vẻ

ngây thơ : " Ca ca, có thể giúp ta giết thủ lĩnh thổ phỉ được không

?"

Đó là một trong những

loại quái cao cấp ở mỗi khu vực, không rơi ra tài liệu gì cả, nhưng cho điểm

kinh nghiệm rất cao, mỗi ngày một người có thể chém một lần, Côn Luân và Tử

Trúc level thấp đương nhiên không thể đánh một mình, chỉ có Tiêu Dao và Ma Giáo

có trang bị rất tốt mới có khả năng, mà tiểu Côn Luân này trang bị bình thường,

hiển nhiên là vừa chơi không lâu, cũng không có kinh nghiệm gì, đương nhiên hy

vọng có người giúp đỡ.

Công Tử Liên Thành cũng

không nói gì, chỉ invite nàng vào đội. Nhất Tiếu Hồng Trần cũng không nói năng

gì, chỉ theo bọn họ truyền tống tới Phổ Đà. Tiểu cô nương vô cùng cảm kích nói

luôn mồm : " Cám ơn cám ơn, muội đã hỏi rất nhiều người ở trong thành, đợi

hơn một giờ mà cũng không có ai chịu giúp."

Nhất Tiếu Hồng Trần liền

nhanh chóng an ủi nàng : " Không sao cả, chờ muội lên level 75, có thể

dùng kỹ năng quần công, cũng có thể đi giết hàng loạt quái, sẽ nhanh chóng

thăng level, không cần tốn thời gian để giết cái loại quái kia, ta cũng chẳng

bao giờ đi giết."

Tiểu cô nương quả nhiên

vô cùng ngưỡng mộ nàng : "Cám ơn tỷ tỷ, ta đã hiểu rồi."

Thủ lĩnh thổ phỉ kia ở

trong một sơn trại thổ phỉ cách thành không xa, bên ngoài có vô số lâu la thổ

phỉ, Công Tử Liên Thành căn bản không thèm quan tâm tới chúng, trực tiếp chạy

vào cửa, Nhất Tiếu Hồng Trần đi theo sau, nhìn thấy không nhịn được liền phóng

ra một chiêu Cửu Thiên Huyền Lôi, lập tức giết sạch lâu la bên ngoài.

Thuần Chủng Ác Ma Lộ Lộ

tròn mắt kinh ngạc : "Oa, tỷ tỷ thật lợi hại nha."

Nhất Tiếu Hồng Trần ôn

hòa đáp : " Về sau muội cũng sẽ làm được."

Công tử Liên Thành đứng

trước mặt thủ lĩnh thổ phỉ, đợi hai người các nàng tiến vào, lúc này mới tự

tăng thêm trạng thái có thể bạo kích trong phạm vi lớn trong một khoảng thời

gian ngắn, sau đó xuất chiêu Phong Ảnh Lưu Hương.

Chỉ thấy những cánh hoa

hồng nhạt bay khắp trời, một luồng ánh sáng đánh thẳng tới trên người con quái

cao cấp kia, một con số thương tổn cao ngất trời khiến người ta phải líu lưỡi

xuất hiện, tên thủ lĩnh thổ phỉ kia lập tức ngã ầm xuống mặt đất.

Công tử Liên Thành liền

hỏi trong đội ngũ : "Còn gì nữa không ?"

Vị tiểu cô nương kia hình

như phải nửa ngày trời mới có thể phục hồi lại tinh thần : " A a a a a,

đây chính là một kích tất sát trong truyền thuyết sao ? Ca ca thật là lợi hại

nha"

Công Tử Liên Thành mỉm

cười : "Sau này muội sẽ còn mạnh hơn ta nữa."

" A a a a có thể sao

? Thật sao ?" Thuần Chủng Ác Ma Lộ Lộ vừa chạy theo họ về thành, vừa chìm

đắm trong mơ ước vô hạn.

Vị tiểu cô nương kia nhìn

qua có vẻ không hiểu chuyện kia, lại không giống một số tân nhân khác cứ quấn

quýt lấy bọn họ đòi tiền, xin trang phục, xin mang theo để thăng level; sau khi

về thành liền cảm tạ hai người, lập tức rời khỏi đội, tự đi làm nhiệm vụ.

Hiển nhiên là Công Tử

Liên Thành rất vui vẻ, cười bảo nàng : "Chúng ta tới Tiên Giới thôi"

Đương nhiên Nhất Tiếu Hồng Trần không chút thắc mắc "Vâng."

Công Tử Liên Thành ngựa

quen đường cũ, tiếp tục tìm một vị trí thích hợp ở Tiên Giới để hai người tổ

đội treo máy. Nhất Tiếu Hồng Trần chạy tới vị trí mà anh đã tuyển lựa tốt, bắt

đầu đánh quái, sau đó mới nghĩ tới việc thông báo tin tức đi công tác cho anh.

Nàng đang gõ chữ, đã thấy

Công Tử Liên Thành nói một câu : "Ta sắp phải đi công tác vài ngày."

Nàng ngẩn người ra, chậm

rãi xóa sạch những chữ vừa đánh ra, không nhịn nổi cười nói : " Ta cũng

thế, mai đã phải đi rồi."

Công Tử Liên Thành im

lặng một chút, rồi hỏi với vẻ quan tâm : "Nàng đi công tác ở đâu ? "

Nhất Tiều Hồng Trần nói

tới một địa danh, trước giờ Công Tử Liên Thành chưa bao giờ nghe nói tới, liền

hỏi : " Đó là chỗ nào ? "

" Giáp ranh cao

nguyên Thanh Tàng." Nhất Tiếu Hồng Trần liền thuyết minh rõ ràng : "

Trước kia công ty của ta có làm một hạng mục ở đây, hiện tại có nhiều chỗ xuất

hiện hiện tượng sụt lún, dựa theo quy định của hợp đồng, bọn ta phải tới duy

trì."

" Nàng là một người

con gái, lại đang bị thương, sao lại có thể tới địa phương nguy hiểm như thế

?" Công Tử Liên Thành có vẻ không ủng hộ : " Sao giám đốc của nàng có

thể làm như vậy được ? Chuyện này phải phái nam nhân đi chứ ?"

Nhất Tiếu Hồng Trần biết

anh nói vậy chỉ vì quan tâm tới mình, có điều chính mình quyết định đi cũng vì

một nguyên nhân đặc thù, nàng bình tĩnh đáp : "Những đồng sự cùng làm cái

hạng mục này với ta đã bị chết trong tai nạn lần trước, trong đó có cả giám đốc

của ta, người cùng sống sót với ta là một kế toán, cậu ấy cũng không biết về

những thứ kỹ thuật kiểu này. Giám đốc hiện tại của công ty bọn ta cũng chỉ hỏi

ý kiến của ta, nếu ta không đồng ý đi, ông ấy cũng không ép, tự ta tự quyết

định. Nếu bắt ông ấy phải coi sóc công trình trong núi sâu tới mấy tháng liền,

thì những công trình khác phải xử lý thế nào bây giờ ? Công ty sẽ loạn mất. Bình

thường những công trình của bọn ta đều thuê nhân lực tại địa phương, công nhân

chính thức thuộc biên chế cũng không có mấy, chỉ có hơn một trăm người, có điều

bọn họ đều là nhân lực chính trong nhà, rất cần công việc này, cho nên công ty

không thể bị rối loạn, tuyệt đối không thể. Hạng mục này ta giám sát từ đầu tới

cuối, ta nắm rõ từng chi tiết trong đó, cho nên ta đi là tốt nhất. Hơn nữa,

hiện tại ở đó cũng đã tốt lắm rồi, không còn mang dáng vẻ cái công trình ngày

xưa chúng ta từng làm nữa, cũng không phải ta đi một mình, mà còn mang theo cả

mấy người kỹ sư trẻ tuổi, công việc sẽ do bọn họ nắm chủ yếu, mọi phương diện

đều không có vấn đề gì cả, anh cứ yên tâm đi."

Một lúc sau, Công Tử Liên

Thành mới trả lời : " Nàng nói đúng, nhớ chú ý an toàn nhé."

"Vâng." Nhất

Tiếu Hồng Trần mỉm cười.

Lại một lát sau, Công Tử

Liên Thành liền nói với nàng : " Đọc cho ta số điện thoại của nàng

nhé."

Nhất Tiếu Hồng Trần lập

tức gõ số điện thoại của nàng ra, Công Tử Liên Thành cũng ghi cho nàng số điện

thoại, sau đó dặn dò : "Ngày mai trước khi đi nhớ nhắn tin cho ta."

" Vâng." Nhất

Tiếu Hồng Trần rất vui vẻ.

Công Tử Liên Thành liền

cười nói : "Vậy nàng logout đi, đi nghỉ ngơi đi thôi"

Nhất Tiếu Hồng Trần vẫn

lưu luyến không muốn rời, lại tiếp tục nói tiếp : " Ta đã hỏi giám đốc, ở

chỗ hạng mục kia cũng có mạng, hơn nữa lại là mạng địa phương, còn nhanh hơn ở

nhà rất nhiều. Đợi ta tới bên kia thu xếp ổn định, thì cũng có thể online. Ban

ngày làm việc, buổi tối cũng có thể chơi game."

" Vậy thì tốt quá

rồi." Công Tử Liên Thành thật vui vẻ. " Đại khái là ta cũng phải đi

công tác chừng mười ngày, có gì sẽ nhắn tin cho nàng."

"Vâng, được."

Nhất Tiếu Hồng Trần cũng không tìm ra lý do gì để lưu lại nữa, nhìn đồng hồ,

quả thật cũng cần nghỉ ngơi. Sáng sớm mai phải lên đường, lại lái xe đường dài,

đi năm tiếng đồng hồ trên đường cao tốc xong mới tới trong núi, từ đó trở đi là

sơn đạo uốn khúc vòng vèo, cần phải tập trung tinh thần, bằng không rất nguy

hiểm. Nàng liền chạy xa ra khỏi đám quái, rồi nói : " Vậy ta logout, anh

cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi."

"Ừm." Công Tử

Liên Thành lập tức trả lời : " Ta cũng logout đây, ngày mai nàng nhớ nhắn

tin cho ta."

"Nhất định

rồi." Nhất Tiếu Hồng Trần lập tức cam đoan, sau đó quay lại thành, logout,

tắt máy, dùng bao bao kín lại những giao cụ và đồ điện trong nhà, rồi mới an

tâm đi ngủ.

Sáu giờ sáng hôm sau,

sương trắng còn mù mịt, không khí trong lành, Hứa Nhược Thần khoác ba lô trên

vai, kéo theo một chiếc vali du lịch, đi ra khỏi nhà.

Công ty cấp cho bọn họ

hai chiếc xe, một chiếc Jeep Cherokee, một chiếc xe tải nhỏ Pieca, ngoại trừ

Hứa Nhược Thần, còn có thêm ba kỹ sư công trình cũng đi theo, bọn họ vừa mới

tốt nghiệp đại học, toàn là người mới vào công ty, đều là những thanh niên trẻ

tuổi, tinh thần sung mãn phấn chấn, làm việc rất nỗ lực, chuyên tâm, cũng rất

biết nghe lời, đơn thuần, người nào cũng gọi nàng là "lão sư", tôn

trọng nàng như một vị tiền bối. Thấy bọn họ, Hứa Nhược Thần không khỏi nhớ tới

tình cảnh năm đó lúc nàng vừa mới rời khỏi cánh cửa trường đại học.

Ba người trẻ tuổi đó không

biết lái xe, công ty phái một tài xế lái chiếc Pieca, Hứa Nhược Thần tự mình

lái chiếc Jeep Cherokee. Nàng để người tài xế mang xe tới tự bắt xe về, sau đó

mới hỏi ba thanh niên kia : "Đã ăn sáng chưa ?"

Ba người kia vừa thấy

nàng bước ra khỏi cổng khu, cũng đã xuống xe, lúc này nhanh chóng đáp lại "Không đói đâu ạ."

Hứa Nhược Thần cười nói "Vậy chúng ta ra khỏi thành trước, khoảng tám giờ có thể tới Tây Giang,

đến đó hãy ăn sáng đi."

"Vâng" Ba người

và tài xế đương nhiên không có ý kiến gì khác.

Hứa Nhược Thần lái xe đi

trước, con Pieca cũng từ từ lăn bánh theo sau, cùng đi ra ngoại thành. Đi khỏi

trạm thu phí, hai chiếc xe cùng lăn bánh trên đường cao tốc, nàng chuyên tâm

lái xe, cũng không mở điện thoại di động, cho tới lúc tiến vào huyện Tây Giang

lúc tám giờ, ghé vào một cửa hàng ăn mà trước kia bọn họ thường xuyên ghé vào,

lúc đó nàng mới bật điện thoại, gửi đi một tin nhắn : "Ta đi đây."

Bên kia nhanh chóng có

tin nhắn gửi lại : "Chú ý giữ an toàn."

" Ta biết rồi."

Nàng mỉm cười trả lời lại, sau đó mới thong thả bước vào cửa hàng, cùng ngồi ăn

mì thịt bò với đồng sự.

Hôm nay trời rất đẹp, cả

hành trình đều là mặt trời rực rỡ, không có gió to mưa lớn, cho nên sẽ không có

sạt núi, lún, đất đá rơi, đoạn đường này Hứa Nhược Thần và vị tài xế già lái

chiếc Pieca chạy qua không biết bao nhiêu lần, cho nên vô cùng quen thuộc với

những tình huống trên đường, bởi vậy càng thuận lợi hơn, đến tối đã tới nơi.

Lúc trước khi Hứa Nhược

Thần còn giám sát công trình, chỗ này núi non trơ trọi, cơ hồ không có lấy một

ngọn cỏ, nơi hai con sông giao nhau ở dưới sườn núi này, mùa hè nước dâng thành

hồng thủy, mùa đông lại cạn trơ, trấn nhỏ nghèo khó, mọi người trên núi đều

trồng hoa màu theo phương pháp nguyên thủy, đầu tiên đào một cái hố, đổ đất từ

chỗ khác vào, thả hạt giống hoặc thóc vào, nước tưới cũng phải tới một nơi xa

xôi khác gánh về rất khổ cực, trên đường đi nhìn lên, thỉnh thoảng mới có thể

bắt gặp một số mảnh nương rẫy nằm lẻ loi, nếu chẳng may mưa lớn kéo dài, tâm

huyết của bọn họ sẽ bị hủy sạch, tóm lại là hoàn toàn đánh đố với ông trời. Nơi

này khung cảnh vô cùng mỹ lệ, có điều sinh hoạt của người dân lại cực kỳ khổ

cực, làm người ta thấy thương hại vô cùng.

Thời điểm đó, Hứa Nhược

Thần phụ trách trồng rừng, đắp đê, bên B là chính quyền địa phương tỏ ra khá

hài lòng với tiến độ và chất lượng công trình của họ, liền giao thêm cho họ một

số hạng mục tương tự. Cũng giống như những công trình trước kia, bọn họ cũng

phải làm việc rất vất vả, trong lúc làm cũng xuất hiện rất nhiều tình huống

nguy hiểm, may mắn là bọn họ khá nhanh chân, nên cũng không gây ra tai họa gì.

Công trình hoàn thành đã

hơn nửa năm, Hứa Nhược Thần cũng chưa tới xem lại được một lần, lúc này đi qua

thấy non xanh nước biếc, cảm giác hoàn toàn khác hẳn. Trước thị trấn có một

ngọn núi cao, nàng vừa vượt qua đèo, đã thấy trước mắt xuất hiện một thị trấn

phồn vinh, cũng không còn là cái thôn nhỏ nghèo nàn với những căn nhà xập xệ

ngày xưa nữa, khắp nơi đều là những căn nhà hai tầng mới xây, trước sau là

những cây ăn quả xum xuê, trái vươn trĩu cành. Vừa chạy vào trong trấn, đã thấy

có đủ loại ô tô do khách du lịch lái tới, hoặc ô tô khách của công ty du lịch

đỗ đầy ven đường, những nhà hàng khách sạn nối nhau san sát, buôn bán rất náo

nhiệt. Cho dù là người lớn hay trẻ con, trên người cũng đều mặc y phục mốt mới

nhất, trên gương mặt rạng rỡ những nụ cười.

Nhìn thấy cảnh này, Hứa

Nhược Thần rất vui mừng, tuy rằng trải qua một con đường dài xóc nảy, chỗ xương

đùi và xương sườn từng bị gãy hơi ê ẩm, nhưng cũng không thể ảnh hưởng tới cảm

giác sung sướng trong lòng nàng lúc này.

Đỗ xe ở một chỗ ven đường

khá thưa xe xong, nàng đi xuống, đánh giá sự thay đổi chung quanh. Lập tức đã

có người nhận ra nàng, vừa gọi vừa nhiệt tình chạy qua.

Trước kia lúc ở trấn này,

sau khi bọn họ tới đây làm công trình, mọi người hầu như đều hy vọng có thể tới

chỗ họ làm công, những người có chút quan hệ thì đều nhờ những người đang làm

việc với họ, những người không có quan hệ thì tới gặp nàng trực tiếp. Công

trình của bọn họ cũng cần rất nhiều nhân công, chủ yếu là gánh đất đá, gánh cây

giống lên xuống núi, vì vậy chỉ cần không phải người già, bệnh nhân hoặc trẻ

nhỏ, nàng đều nhận cả. Những người sống trên núi đó cũng rất thuần phác, lúc

làm việc không ăn trộm gian dối, lại nghe lời chỉ huy, làm tiến độ công tác của

bọn họ rất nhanh. Nàng trả lương cho bọn họ đúng hạn, không bao giờ khuất nợ.

Những người đó đều coi nàng là bậc cứu tinh, ân nhân, đối xử với nàng rất tốt,

sau mấy người bên công ty nàng gặp phải tai họa lớn, những người này cũng biết

rõ, có điều không có cách nào để liên lạc với công ty của nàng, không biết tình

huống cụ thể thế nào, bây giờ thấy nàng bình yên vô sự đứng ở đó, đều vô cùng

vui mừng chạy tới, bỏ hết mọi công việc đang làm dở.

Hứa Nhược Thần bị mọi

người vây ba tầng trong, ba tầng ngoài, mỉm cười gọi tên từng người, hỏi thăm

tình hình trẻ con tới trường, tình hình sức khỏe của mọi người trong gia đình

họ, rồi tình hình hiện tại, đáp lại nàng là những tiếng "rất tốt, rất tốt,

rất tốt". Hầu như hết thảy mọi người đều mời nàng tới nhà ăn bữa cơm, có người

lại hỏi nàng có phải muốn tiếp tục làm công trình hay không, đến lúc đó nhớ

tiếp nhận mình, người nào người nấy đều rất hưng phấn, mồm năm miệng mười vừa

cười vừa nói, làm người ta cũng không thể nghe nổi ai đang nói cái gì.

Ba người thanh niên của

công ty cũng xuống xe, nhìn thấy cảnh này, đều rất cảm động, càng thêm khâm

phục vị cấp trên trẻ tuổi Hứa Nhược Thần này.

Cuối cùng, trưởng trấn

cũng nghe tin chạy tới, cũng không dễ gì khuyên mọi người cùng tản bớt ra, dẫn

Hứa Nhược Thần tới chỗ khách sạn do nhà mình mở ăn cơm, sau đó lại mời mấy

người các nàng ngủ lại miễn phí trong một khách sạn do chính phủ quản lý tại

trấn, nhiệt tình nói : " Mọi người nghỉ ngơi đi, cần cái gì cứ gọi

nhé."

" Vâng, cảm ơn"

Hứa Nhược Thần mỉm cười gật đầu với ông ta, chờ ông ta ly khai, sau đó mới đóng

cửa phòng.

Công trình mà công ty bọn

họ làm không phải thuộc ủy thác của chính quyền trong trấn, mà thuộc chính

quyền của huyện, ngày mai bọn họ còn phải chạy tới thị trấn, vì vậy cần nghỉ

ngơi thật tốt. Nàng tắm rửa, nằm trên giường đệm sạch sẽ, cầm điện thoại gửi đi

một tin nhắn : "Ta đã tới nơi an toàn rồi."

Trong khoảnh khắc, nàng

đã nhận được tin nhắn trả lời : "Nghỉ ngơi cho khỏe đi, mai nhớ tiếp tục

nhắn tin cho ta nhé."

Hứa Nhược Thần đáp lại một chữ "Vâng" sau đó

mới ném điện thoại di động xuống bên cạnh gối, kéo chăn bông phủ kín người, mỉm

cười nhắm mắt lại.

Bộ phận cần tu sửa là một

đoạn đường bị sụt núi do mưa to tạo thành, sau khi khảo sát qua hiện trường,

Hứa Nhược Thần và bên B cùng xác nhận có tổng cộng mười chín địa điểm cần tu

sửa, toàn bộ đoạn đường cũng cần tiếp tục duy tu, cũng bởi đại bộ phận hư hỏng

là do thiên tai tạo thành, không phải do nguyên nhân chất lượng của công trình,

vì vậy bên B chấp nhận chi trả chi phí tu sửa công trình, chi phí duy tu thì

tuân theo đúng điều khoản đã ký trước đây trong hợp đồng, do công ty của Hứa

Nhược Thần chịu trách nhiệm.

Bàn bạch xong xuôi, Hứa

Nhược Thần đại diện cho công ty tiến hành ký kết phụ lục hợp đồng với các ban

ngành có liên quan tại chính quyền huyện, sau đó bắt đầu khởi công.

Những chuyện này căn bản

nàng rất quen thuộc, nhưng vì mang theo người mới, nên vẫn hướng dẫn tỉ mỉ, gần

như là cầm tay chỉ việc, sau đó nhường cho bọn họ tới tiến hành công tác chuẩn

bị tại công trường, còn mình dẫn theo tài xế, lái chiếc Pieca tới cái trấn gần

đó mua những tài liệu cần gấp.

Tuyết đã sắp rơi, nếu gió

đông về nhất định phải đình công, vì vậy nàng rất vội vàng, hy vọng có thể hoàn

công trước khi mùa đông tới. Sáng sớm bọn họ xuất phát, chiều đã tới cái thành

trấn kia. Những vị thương gia cung ứng hàng hóa vẫn còn nhớ nàng, đương nhiên

bán ra hàng thật giá thật. Chỉ một lát nàng đã có thể mua được những công cụ và

tài liệu cần thiết, rồi cũng không dừng lại, ăn qua loa một chút đã vội vã trở

về.

Ra khỏi thành trấn, bọn

họ chạy qua mấy dặm đường quốc lộ đã bị bỏ phế, con đường này đã lâu lắm không

được tu sửa, chỉ có những tài xế vận tải đường dài mới muốn chạy để lách qua

mấy trạm thu phí cầu đường, còn lại đều là người bản xứ hoặc những du khách bất

chợt rẽ ngang qua. Sau khi vào núi đường càng hẹp, mấp mô vô cùng, dốc ngược

hiểm trở, thỉnh thoảng lại có xe vận tải lớn lao sầm sập từ phía đối diện, làm

người ta càng thấy nguy hiểm. Nhất Tiếu Hồng Trần cũng không dám chạy, nhường

cho lão tài xế kinh nghiệm dày dạn lái, còn mình ngồi ở phụ lái phụ hỗ trợ xem

tình huống trên đường.

Đi được một nửa, trời bắt

đầu đổ mưa, con đường càng trở nên lầy lội, không ít xe sợ bị hãm trụ, đều đỗ ở

sườn núi qua đêm, nhưng bọn họ vẫn tiếp tục chạy lên phía trước. Trong bóng đêm

thăm thẳm thỉnh thoảng mơ hồ hiện lên một ánh đèn leo lắt, chỉ nhìn qua cũng

biết nó ở cách bọn họ rất xa, tựa như ở tít nơi thâm sơn cùng cốc. Mặc dù đã

thấy rất nhiều lần, nhưng Hứa Nhược Thần cũng không thể hiểu được, những người

ẩn cư tận đỉnh núi xa xăm kia là loại người gì ? Vì sao lại lựa chọn ẩn cư ở

cái nơi sơn cùng thủy tận ít người lui tới như vậy.

Mặc dù đang cảm thán,

nàng vẫn rất chú ý tới tình hình giao thông trước mặt cũng như tình huống xung

quanh. Đường vẫn tiếp tục dốc lên cao, có thể đoán được, độ cao hiện tại phải

trên bốn nghìn mét so với mực nước biển, trong ánh đèn xe loang loáng, cảm giác

núi non chung quanh điệp điệp trùng trùng, nếu là người chưa bao giờ tới nơi

này, chắc chắn sẽ cho rằng còn phải đi rất lâu mới có thể ra khỏi núi, có điều

hai người bọn họ đều rất rõ, chỉ cần đi qua ngọn núi này, đã tới nơi công

trình, có thể nghỉ ngơi, bởi vậy cũng không vội vã, xe chạy rất trầm.

Đi quá con đường vẫn được

dân bản xứ xưng tụng là "Miệng Diêm Vương", bọn họ chợt phát hiện có

một chiếc xe việt dã đang ngừng lại ven đường trước mặt, đèn cấp cứu sáng lập

lòe, nhưng cạnh xe lại không có người, không biết là có chuyện gì. Người sống

trên núi quen với việc quan tâm tới nhau, bọn họ cũng đã sớm tiếp thu tập tục

này, lão tài xế cũng không hỏi ý kiến của Hứa Nhược Thần, liền dừng lại phía

sau chiếc xe kia, cũng không tắt đèn pha.

Hứa Nhược Thần xuống xe,

đạp lên bùn đất lầy lội đi tới, nhìn vào xe một cái, phát hiện có một người

đang ngồi ở ghế tài xế, hình như đang ngủ, nàng lập tức giơ tay lên đập mạnh vào

cửa kính.

Một lát sau, người kia

mới tỉnh lại, hình như hơi do dự trong giây lát, mới kéo cửa kính xuống thấp

một chút, khe khe hỏi : "Có chuyện gì thế ?"

Gió núi rít gào, Hứa

Nhược Thần cũng không nghe được những lời anh ta thốt lên, chỉ hét to một câu " Anh có chuyện gì không ? Một mình anh dừng lại ở chỗ này qua đêm rất

nguy hiểm, có cần giúp đỡ gì không ?"

Người kia chần chừ một

lát rồi hỏi : "Chẳng lẽ chỗ này có thổ phỉ sao ?"

Hứa Nhược Thần cười đáp " Không phải. Ở chỗ này có sói, nếu nửa đêm anh xuống xe, có thể nguy hiểm

tới tính mạng. Trên núi rất lạnh, có thể bị chết rét, nếu mở bộ phận sưởi ấm

trên xe ra, lại dễ bị ngạt thở."

" Thật sao ? Có sói

sao ? " Người kia rất kinh ngạc.

" Đúng, chẳng những

có sói, lại còn có cả hổ già nữa." Hứa Nhược Thần tỏ vẻ quan tâm hỏi anh

ta : " Xe của anh bị hư hỏng sao ? Hay là hết xăng ?"

Lúc này người kia phát

hiện ra nàng chỉ là một nữ thanh niên trẻ tuổi, liền không đề phòng tiếp nữa,

đẩy cửa xe ra, có chút lực bất tòng tâm nói : " Hết xăng, nhìn trên bản đồ

thấy không xa lắm, tôi không nghĩ là con đường này lại dài vậy. Khó khăn lắm

mới gặp một trạm xăng dầu ở phía trước, có điều bọn họ kêu hết xăng mất, xăng

từ dưới xuôi chưa kịp chuyển lên. Tôi cũng không còn cách nào khác, tiến thối

lưỡng nan, chỉ còn cách đi tiếp, có điều con đường này càng ngày càng hiểm trở,

buổi tối lái cũng không chắc lắm, tôi đang muốn đợi sáng ngày mai nghĩ cách,

đợi xe đi qua mua thêm ít xăng, sau đó đi tiếp."

"Lần đầu tiên anh

tới nơi này sao ? " Hứa Nhược Thần vừa nghe thấy xong liền minh bạch, cười

nói : "Chỗ này cần phải mang theo xăng dự trữ, bằng không rất dễ xuất hiện

tình huống như anh bây giờ. Chúng tôi có xăng, để đổ cho anh một ít."

"Vậy tốt quá rồi,

tôi sẽ trả tiền mua" Người đó vô cùng mừng rỡ.

"Không cần, đi ra

bên ngoài, ai gặp chuyện này mà chẳng ra tay giúp đỡ." Hứa Nhược Thần quay

lại nói với tài xế : " Triệu sư phụ, đổ cho anh ấy ít xăng."

Vị tài xế kia cũng không

nói không rằng, lập tức quay về xách ra một can xăng lớn, cầm chìa khóa của

người kia, rồi chạy ra phía đuôi xe của anh ta đổ xăng vào.

Đêm tối đen như mực, tuy

rằng xe họ vẫn bật đèn pha, nhưng cũng không nhìn rõ dung mạo của người kia

lắm, chỉ thấy cách ăn mặc khá phổ thông, đều là quần jean, áo jacket, giày da,

nhìn qua rất có vẻ nhanh nhẹn thoải mái.

"Đây là lần đầu tiên

tôi qua đây." Người kia nhẹ nhàng nói : " Thật không thể tin nỗi,

trên bản đồ ghi rõ là đường quốc lộ, thế mà lại như thế này."

"Con đường quốc lộ

này đã không còn mấy ai đi, mọi người đều đi theo ngả Thanh Tàng hoặc Xuyên

Tàng, chỗ này không được tu sửa, nên càng ngày càng xấu." Hứa Nhược Thần

thở dài : " Cũng chẳng làm thế nào được, muốn sửa chữa một con đường như

thế này, cần rất nhiều tiền, nếu quốc gia không ủng hộ, thì chính quyền địa

phương cũng không làm nổi"

" Ừm, đúng

vậy." Người đó tự cười giễu một tiếng : " Tôi còn tưởng rằng mình có

thể tự chạy qua được, lần này đúng là l* m*ng quá."

"Rất nhiều người tự

đi du lịch đều nghĩ vậy, không sao cả, lần sau sẽ có kinh nghiệm hơn." Hứa

Nhược Thần khẽ an ủi anh ta.

Trong lúc đang nói

chuyện, vị tài xế kia đã đổ đầy xăng, cầm chìa khóa đưa lại trả cho anh ta "Không vấn đề gì nữa, đủ cho cậu chạy ba trăm km nữa, cách đây một trăm km

là có một cái trấn nhỏ rồi, ở đó có ba trạm xăng dầu, cam đoan là có

xăng."

"Cám ơn, cám ơn, cám

ơn bác, bao nhiêu tiền đây ?" Người kia vừa nói vừa lôi ví ra.

Lão tài xế cười sang sảng

vẩy tay : " Quản lý của bọn tôi nói không lấy tiền, cậu đừng khách

khí."

"Thế làm sao được ?

Nhất định phải trả !" Người kia rất thành khẩn.

Lão tài xế cầm can xăng

không đi trở về, Hứa Nhược Thần cũng không trả lời, mà cười hỏi anh ta "Anh còn tiếp tục lái được không ? Phía trước còn một đoạn đường khá hiểm

trở."

" Này... cũng hơi

run" Người kia thành thật thừa nhận. " Tôi sống ở đồng bằng, trước

giờ chưa đi qua đường núi thế này."

"Nếu anh tín nhiệm

tôi, thì để tôi lái cho vậy." Hứa Nhược Thần mỉm cười đề nghị : " Để

Triệu sư phụ đi phía trước, chúng ta đi theo"

"Nếu được vậy thì

tốt quá rồi." Người kia gật đầu liên tục : " Phiền chị nhé."

Hứa Nhược Thần liền quay

lại nói vài câu với lão tài xế, sau đó mới lên xe. Chờ người kia ngồi yên ổn

trên ghế phụ, lão tài xế mới nổ máy chạy trước dẫn đường, Hứa Nhược Thần vừa đề

máy vừa hỏi một chút tình huống của xe, nghe anh ta nói không có vấn đề gì cần

chú ý đặc biệt, lúc này mới lái tiếp theo phía sau.

Hứa Nhược Thần vốn không

phải là một người nhiều lời, không giống những người bình thường khác, tùy tiện

hỏi han mấy câu kiểu như " Từ đâu tới đây", "Đi tới chỗ

nào", thật kỳ lạ là người kia suốt dọc đường cũng không bắt chuyện, có vẻ

rất yên tĩnh. Hai người nhìn ánh đèn đuôi xe trước mặt lấp lóa trong bóng đêm

đen mù, lại nhìn những đám đất đá lổn nhổn hiện ra mờ mờ trong bóng đèn pha

trước mặt, phảng phất như có cảm giác rất yên bình.

Không khí này làm người

ta mơ màng muốn ngủ, Hứa Nhược Thần liền với tay mở nhạc. Lập tức, những âm

thanh quen thuộc vang lên, trong không khí này càng thêm trong trẻo âm vang, đó

là bài "Thiên Lộ" của Hàn Hồng : " Sáng sớm ta đứng trên bãi cỏ xanh

xanh, thấy thần ưng tắm trong bóng ban mai ảo mờ"

" Ca khúc này là

thích hợp nhất với khung cảnh cao nguyên" Hứa Nhược Thần hơi cảm khái "Phối hợp với khung cảnh bao la hùng vĩ, làm người ta càng cảm thấy sự mỹ

lệ tăng lên gấp bội"

" Đúng vậy"

Người kia gật đầu : "Xe này là bằng hữu cho tôi mượn, thật kỳ lạ là cái

loại âm nhạc này, lúc nghe trong thành thị thấy réo rắt nhức đầu, thế mà lúc

nghe ở đây lại thấy khác hẳn, tôi rất thích."

" Ừm, anh nói

đúng." Hứa Nhược Thần đồng ý. Trong thành thị quá ồn ào, bình thường những

lúc nàng lái xe, cũng chẳng bao giờ bật nhạc, mới thấy yên tĩnh được một chút.

Hai người nói chuyện

phiếm vài câu, rốt cuộc đã ra khỏi khu vực nguy hiểm, con đường trước mặt tốt

hơn rât nhiều. Người kia có phần kinh ngạc : " Sao lại có sự khác biệt lớn

như thế"

Hứa Nhược Thần khe khẽ

giải thích : " Đây là khu vực chính phủ muốn thu hút khách du lịch, cho

nên mới cắn răng làm từng chút một, hai năm trước cũng khá khó khăn, có điều

một năm gần đây đột ngột thay đổi, càng về sau càng phát triển rất nhanh."

" Ừm, có tầm nhìn xa

trông rộng quyết đoán như thế, quả thật là giỏi" Người kia lập tức tán

thưởng.

Tình hình giao thông đã

tốt hơn, bọn họ liền gia tăng tốc độ, nửa giờ sau đã tới trấn nhỏ trong núi,

chỗ Hứa Nhược Thần bọn họ làm công trình cũng ở đây. Dừng xe tới nơi đóng quân,

Hứa Nhược Thần mỉm cười nói : "Đêm đã khuya, những khách sạn trên trấn

chắc cũng đóng cửa hết, anh có muốn nghỉ tạm một chút hay không, thì tạm nghỉ ở

đây"

Người kia thấy những căn

phòng nhỏ màu lam giống hệt nhau, dưới ánh đèn biển hiệu công ty dựng hiện rõ

mồn một trên nóc nhà, nhìn qua cũng biết đây là lán trại của những người làm

công trình, tuyệt không phải hắc đ**m. Anh ta liền gật đầu, khách khí đáp "Tốt quá, xin phiền chị."

" Không có chuyện gì

cả" Hứa Nhược Thần nhảy xuống xe, đưa chìa khóa trả lại cho anh ta, sau đó

kêu người trực ban mở cửa một căn phòng trống, thu xếp cho anh ta nghỉ lại.

Lần này bọn họ chỉ đi vài

người, còn rất nhiều phòng trống, cũng không thiếu chăn đệm, liền lấy một bộ ra

giao cho người kia, Hứa Nhược Thần liền nói với anh ta : "Anh nghỉ tạm một

đêm đi." Sau đó liền lui ra.

Vị tài xế kia cũng có

chút nghi ngờ, dọc đường đi cứu giúp người ta trong lúc khó khăn hoạn nạn là

điều nên làm, có điều an bài anh ta ngủ trong công ty thì hơi đột ngột. Đương

nhiên, đúng là hiện tại đêm đã khuya, trong trấn nhỏ cũng không có cái nhà nghỉ

nào, có điều thái độ đương nhiên của Hứa Nhược Thần như vậy trước giờ ông ta

chưa thấy qua, không khỏi khe khẽ hỏi : " Hứa quản lý, cô biết anh ta sao

?”

Hứa Nhược Thần do dự một

chút, hơi buồn bực đáp : " Kỳ quái, tôi cảm thấy có điểm quen thuộc, nhưng

không biết đã gặp anh ta ở chỗ nào"

" À, vậy thì tốt

rồi, chắc là trước đó hai người đã gặp xã giao, không nhớ ra cũng không

sao." Lão tài xế cũng yên lòng " Hứa quản lý, trời không còn sớm, cô

cũng đi nghỉ ngơi đi"

" Vâng, được, bác cũng đi ngủ đi, ngày mai còn

phải bận rộn" Hứa Nhược Thần cũng không nghĩ nhiều nữa, cười quay về

phòng.

Trời mới tờ mờ sáng, Hứa

Nhược Thần đã rời giường. Rửa mặt mũi xong, nàng lại ngồi ăn sáng cùng ba cấp

dưới. Chỗ này độ cao không tới ba nghìn mét so với mực nước biển, nhưng vẫn có

thể coi là cao nguyên, thức ăn cũng không dễ chín, cháo, bánh bao đều phải dùng

nồi áp suất mới có thể làm được, cũng bởi vậy mà thực đơn tương đối đơn giản,

số lượng bù chất lượng, dẫu sao cho no là được. Bọn họ đều đã thành thói quen,

ăn sáng xong đã chuẩn bị đi làm.

Hứa Nhược Thần liếc qua

gian phòng mà người khách hôm qua đã tới ở, thấy cửa sổ vẫn còn khép kín, rèm

che vẫn kéo, đoán là chưa rời giường, nàng cũng không tới quấy rầy, liền tới

phòng bếp dặn dò một chút, nhắc đầu bếp nhớ rõ đợi khi khách nhân đi lên phải

mời anh ta ăn điểm tâm, sau đó cùng lão tài xế lái một cái xe, chở theo tài

liệu và ba người kỹ sư trẻ tuổi tới công trình.

Bọn họ đã chiêu mộ không

ít dân công ở thôn xóm chung quanh, hiện tại đều đã ăn sáng, đang chờ khởi

công. Đại bộ phận những người đó đều ở trong những túp lều dựng tạm, có một số

ít về nhà trong thị trấn, bởi vậy chỗ này cũng có không ít người, lại có đầu

bếp chuyên nấu cơm nấu nước cho bọn họ, tóm lại là về phương diện sinh hoạt

cũng khá chu đáo.

Hứa Nhược Thần chào hỏi

qua mấy người tổ trước quen biết cũ, lên núi kiểm tra tình hình thi công ngày

hôm qua của bọn họ, cảm thấy hài lòng với chất lượng, liền kêu bọn họ dỡ tài

liệu xuống, lại giao thêm công việc của ngày hôm nay, sau đó mới lái xe về.

Chỗ này vốn là sơn cốc,

bốn xung quanh núi mơ hồ như có tiếng gió vọng lại, nhưng cũng không tạo thành

ảnh hưởng lớn tới nơi này, thỉnh thoảng lại có những tiếng chim vang lên lích

chích, làm trấn nhỏ trong buổi ban mai càng thêm yên tĩnh. Trên con đường nhỏ

hẹp quanh co có đủ mọi loại xe, từ xe tải hạng nặng cho tới xe kéo, còn có cả

xe vận tải hành khách cỡ lớn, cỡ nhỡ, lại có cả loại nhỏ, xe tải nhỏ, hoặc

những loại xe vượt địa hình như xe nàng, nhưng số lượng không nhiều, thường

phải chạy một quãng khá dài mới có thể thấy từ phía đối diện có một chiếc chạy

qua, hoặc phía trước nàng có một chiếc từ từ chay. Những cái xe chạy qua kia,

mặc dù tiếng máy ầm ầm, nhưng cũng không gây phiền nhiễu cho mọi người bên

đường, phảng phất như một phần của những tiếng vang từ các ngọn núi, chẳng chút

đột ngột.

Hứa Nhược Thần mở nhạc

trong xe , nghe Hàn Hồng hát, yên lặng lái xe chạy trên đường lớn vượt núi, cảm

giác vô cùng thanh thản nhẹ nhàng.

Nhìn thấy xăng sắp hết,

nàng lập tức chạy vào cửa hàng xăng dầu nhỏ trong trấn, yêu cầu nhân viên bán

xăng đổ đầy bình. Lúc đó, điện thoại di động nàng đang thả trong túi áo khoác

chợt vang lên, nàng vội vàng bước ra khỏi trạm xăng dầu, rút điện thoại ra.

Nhìn qua màn hình điện thoại, nàng nhất thời sửng sốt, tim bất chợt đập thình

thịch, nhanh chóng bấm nghe.

" A lô." Thanh

âm của nàng hơi khàn khàn, hơi khẩn trương một chút.

" Hồng Trần ?"

Trong điện thoại có những âm thanh ồn ào, đồng thời có vẻ rất vui mừng.

Mặt nàng hơi ửng đỏ " Đúng vậy, ta đây."

Hồi lâu cũng không có âm

thanh đáp lại từ trong điện thoại, nàng có chút nghi ngờ lập tức giơ ra trước

mặt xem thử, thấy tín hiệu đã bị ngắt, lại càng không hiểu nổi, chẳng lẽ ở phía

bên kia anh không đủ dũng khí ?

Chợt có một tiếng kêu nhẹ

nhàng truyền lại từ cách đó không xa : " Hồng Trần."

Tim nàng nhảy dựng lên,

ngẩng đầu nhìn lại.

Vị khách nhân nửa đêm hôm

qua nàng mang về đang đứng ở ven đường cách đó không xa, trong khóe mắt lấp

lánh ánh cười. Trong ánh ban mai rạng ngời, anh ta mặc quần bò, đôi chân dài

thẳng, áo khoác lông dê màu đen không kéo khóa để lộ ra áo sơ mi màu xám nhạt

bên trong, làm anh trông càng anh tuấn. Cả người anh tỏa ra một khí chất ôn

nhuận như nước, làm ai nấy chỉ cần vừa trông thấy đã có hảo cảm, không phải

chịu bất kỳ áp lực gì.

Mặt Hứa Nhược Thần càng

đỏ hơn, ánh mắt nhìn anh ta sáng rực, hồi lâu không biết phải nói gì với anh

ta.

Trong mắt anh ta, phảng

phất như nhìn thấy một vị cô nương trẻ tuổi vừa bước xuống từ một bộ phim cao

bồi nào đó của Mỹ. Khuôn mặt trái xoan thanh tú linh động, ngũ quan rõ ràng,

càng nhìn càng cảm thấy như có gì đó không thuộc về chốn nhân gian khói lửa.

Chắc là thường xuyên không phơi nắng, khuôn mặt và cánh tay của nàng đều trắng

như tuyết, gần như trong suốt. Thân hình cao gầy nhỏ nhắn, rất khó có thể tưởng

tượng được một người con gái tuổi trẻ lại có phần gầy yếu này lại làm cái công

tác ở nơi hoang dã như vậy.

Hai người yên lặng nhìn

nhau rất lâu, cho tới lúc nhân viên công tác lớn tiếng nói : " Đầy

rồi", bọn họ mới khôi phục tinh thần. Hứa Nhược Thần nhanh chóng cúp điện

thoại, vừa rút ví vừa đi vào phía trong. Anh lại tranh một bước tới thanh toán

ở chỗ thu tiền. Lần này Hứa Nhược Thần không tranh với anh nữa, đứng bên cạnh

nhìn người trong cửa hàng trả lại tiền lẻ và đưa hóa đơn cho anh, sau đó cùng

đi tới cạnh xe mình.

Hai người cùng đứng im

không nhúc nhích, một lát sau, anh mới mỉm cười : " Anh tên là Cố

Duệ."

Nàng cũng xấu hổ hơi cúi

đầu : " Em là Hứa Nhược Thần."

Hai người lại trầm mặc

hồi lâu, Cố Duệ mới nói : " Chúng ta lên xe thôi, ở chỗ này chắn đường của

người ta."

" Vâng." Hứa

Nhược Thần gật gật đầu, mở cửa xe ngồi sau tay lái.

Cố Duệ rất tự nhiên ngồi

vào ghế phụ bên cạnh.

Hứa Nhược Thần nổ máy, âm

nhạc cũng đồng thời vang lên, đúng là khúc " Thiên Lộ" của Hàn Hồng. "Trong ánh

hoàng hôn ta đứng tại sườn núi cao cao, nhìn đường sắt đang được xây dựng tới

tận quê hương ta..."

Nàng lái xe ra khỏi trạm

xăng dầu, xuyên qua trấn nhỏ, chạy tới chỗ lán trại của công ty. Cố Duệ vừa

nghe những tiếng ca trong trẻo, vừa nhẹ nhàng nói : " Bên kia anh cũng

khảo sát một hạng mục, anh nhìn trên bản đồ thấy tên Mỹ Đóa trấn lần trước em

nói với anh, nằm ở ngay gần đó, liền quyết định chạy quá lên xem thử. Không nói

trước với em, bởi vì cũng không muốn quấy rầy em, chỉ muốn xem chỗ làm việc của

em như thế nào thôi. Không ngờ lại bị khốn ở nửa đường, lại càng không ngờ được

là, lại được em cứu."

" Cái đó... cũng

không tính là cứu đi, đâu có nghiêm trọng như vậy chứ." Hứa Nhược Thần

không dám quay mặt nhìn Cố Duệ, chỉ dám nhìn thẳng con đường trước mặt, gương mặt

vẫn ửng hồng : " Em cũng chỉ trùng hợp, đó chỉ là sự giúp đỡ nho nhỏ mà

thôi"

" Cứu tính mạng của

anh, đây cũng không phải là chuyện nhỏ" Cố Duệ kiên trì nói tiếp : "

Thật ra anh cũng chưa nghĩ ra tới nơi có điện thoại cho em hay không, nhưng lúc

vừa rồi ngồi ăn sáng ở chỗ bọn em, anh có hỏi đầu bếp tới Mỹ Đóa trấn phải đi

như thế nào, ông ấy nói đây đúng là Mỹ Đóa, đột nhiên anh nghĩ, nghĩ... vị cô

nương ngày hôm qua cứu anh không biết có phải là ... em... cho nên... mới gọi

điện thoại...."

" Em ... cũng ...

kinh hỉ ..." Mặt Hứa Nhược Thần càng đỏ hơn, thanh âm khẽ như gió thoảng " Anh tới thăm em... em rất ... vui mừng"

Cố Duệ thấy ráng hồng

trên mặt nàng đã lan tới bên tai, cảm giác không yên tâm đã nhanh chóng tan

thành mâu khói, tâm trạng càng lúc càng dễ chịu. Anh hỏi với vẻ quan tâm " Sáng sớm em đã phải đi như vậy, có mệt mỏi gì không ?"

" Dạ tốt.. quen

rồi." Nói tới công việc, Hứa Nhược Thần đã trấn định lại một chút : "

Bọn em muốn cố gắng hoàn thành công việc trước kỳ hạn, có thể hoàn công trước

khi mùa đông tới."

" À, hóa ra

vậy." Cố Duệ cười gật đầu : " Khác nghề như cách núi, những việc em

đang làm đây anh chẳng hiểu chút nào."

" Thật ra cũng không

phức tạp lắm, đều là lao động chân tay mà thôi." Hứa Nhược Thần chỉ cảm

thấy khuôn mặt nóng bỏng nhiệt độ hạ dần, thái độ cũng tự nhiên hơn nhiều.

Cố Duệ mỉm cười : "

Dời núi lấp biển cơ mà, lao động chân tay như thế cũng không phải bất kỳ ai

cũng làm được."

Hứa Nhược Thần lúc nào

cũng rất tự hào về công việc của mình, lúc trước nói chuyện với người khác,

người ta chỉ nhìn ra gian khổ trong đó, nhưng chưa có ai giống như Cố Duệ, chỉ

dùng bốn chữ đơn giản đã có thể phác họa được sự hấp dẫn của công việc của nàng

không giống những nghề khác. Nàng vô cùng vui mừng, vui vẻ nhìn Cố Duệ một cái,

cũng không có chút khách sáo hay khiêm nhường, chỉ tỏ vẻ cầu thị đáp : "

Em thích công việc của em"

" Nếu như không tới

tận đây, chắc anh sẽ không rõ." Cố Duệ khẽ than : " Bây giờ thì anh

đã hiểu."

Trong lúc nói chuyện, họ

đã tới nơi ở, Hứa Nhược Thần dừng xe ở cửa, vừa mới đẩy cửa xe, một phụ nữ

trung niên khuôn mặt tươi cười có vẻ như đã đợi sẵn ở đó từ lâu lắm chạy ra " Hứa quản lý, cháu đã về rồi"

Hứa Nhược Thần hỏi với vẻ

thân mật : " Tôn ma ma, sao bác lại ở chỗ này vậy ạ ? Tìm cháu có việc gì

sao ? Sao không vào trong nhà chờ."

"Không được không

được, bác không vào đâu." Bà ấy lôi một cái chai từ trong túi ra, vừa đưa

cho nàng vừa nói rất nhiệt tình : "Ông lão nhà bác biết chân cháu từng bị

thương, trên núi lạnh, sợ cháu lại phát bệnh, đau nhức khó chịu lắm, ngày hôm

qua đã lên núi hái thuốc sắc được một chai, là một loại thuốc chuyên trị

thương, là bí phương cổ truyền của nhà ông ấy, rất có hiệu quả, cháu cầm đi,

sáng tối hai buổi, xoa bóp vào chân là đỡ."

" Cám ơn Tôn mama,

nhờ bác cám ơn Trần gia cho cháu nữa nhé." Hứa Nhược Thần vui vẻ cầm lấy,

liên tục cảm ơn

Nàng không nói tới chuyện

tiền nong, Tôn Ma ma cũng rất vui vẻ, liên tục gật đầu, lại dặn nàng có rảnh

vào nhà bà ăn cơm, sau đó lại cự tuyệt lời mời vào nhà ngồi một chút của nàng,

quay người đi về mất.

Hứa Nhược Thần đóng cửa

xe lại, cười nói với người bên cạnh đang nhìn nàng chăm chú : " Vào uống

chén trà thôi."

Cố Duệ gật gật đầu đáp " Được"

Hai người cùng lên lầu,

Hứa Nhược Thần mở cửa phòng mình, mời Cố Duệ vào ngồi.

Chỗ này gian phòng nào cũng

giống gian phòng nào, trong không gian nhỏ hẹp chỉ có một chiếc giường đơn, bên

cạnh là một cái bàn học nho nhỏ, phía trên có máy tính, ở góc gần cửa sổ là một

tủ quần áo giản dị, cạnh cửa là chậu rửa mặt, rất sơ sài, nhưng cũng có đầy

không khí sinh hoạt.

Hứa Nhược Thần cầm chén

trà màu lam mình vẫn thường dùng, pha một chén trà đặt trước mặt Cố Duệ, sau đó

tự mình lấy một chén trà thô ráp sản xuất tại địa phương, cũng pha cho mình một

chén, cầm ngồi vào cạnh giường, nhìn thấy người ngồi bên cạnh chỉ mỉm cười, lại

không biết phải nói gì cho phải.

So với ba người bạn thân,

Cố Duệ có thể coi là người vô cùng không hay chuyện, không ngờ người con gái

trước mặt mình lại cũng chẳng kém anh bao nhiêu, làm cho anh thở phào một hơi,

trong lòng thoải mái hơn rất nhiều.

Nhìn máy vi tính trên

bàn, anh thuận miệng hỏi : " Chỗ này em cũng có thể lên mạng hay sao

?"

" Vâng, có ạ."

Hứa Nhược Thần khẽ nói : " Sinh hoạt trên núi buồn tẻ, giám đốc cũng muốn

cải thiện, liền bỏ tiền yêu cầu cục bưu điện ở huyện kéo một đường dây riêng

qua đây, lắp đặt một đường dây mạng nội bộ nho nhỏ, trong phòng mỗi nhân viên

đều có một máy tính. Tốc độ lên mạng ở chỗ này rất nhanh, còn nhanh hơn trong

thành phố nhiều..."

" Vậy thì tốt quá

rồi, ít ra cũng có cái mà tiêu khiển." Cố Duệ vui mừng gật đầu.

" Em cũng chỉ coi

như người khách, cũng thay đổi một chút, có điều không có thời gian ...."

Hứa Nhược Thần cười nhìn anh : "Anh có muốn lên thử hay không"

" Không cần."

Cố Duệ lắc lắc đầu, ánh mắt lướt qua chai thuốc bên cạnh, lập tức nói : "

Bác gái vừa nãy không phải nói thuốc này chia hai buổi sáng tối sao ? Em trị

thương trước đi"

Hứa Nhược Thần liếc nhìn

anh trong khoảnh khắc, ngoan ngoãn đặt chén trà xuống, cầm lấy chai thuốc, lại

kéo ngăn kéo ra, lấy bông tiêu độc y tế trong gói thuốc mình mang theo, sau đó

mới ngồi lại cạnh giường, kéo ống quần trái lên quá đầu gối.

Cố Duệ thấy nàng đổ thuốc

lên bông y tế xong, sau đó mới xoa nhẹ lên vên thương ở trên chân. Hai ngày nay

nàng đi lại chung quanh khá nhiều, vết thương trên đùi cũng nhức nhối, nhất là

phía bên ngoài, đau không chịu nổi, đương nhiên phản ứng đầu tiên của nàng là

xoa tới chỗ đó. Cố Duệ thấy nàng hơi vặn vẹo lưng, tay phải không với tới, tay

trái lại không thuận, nhìn thấy vướng víu khó chịu, trong lòng thoáng đau,

không nghĩ ngợi gì liền vươn tay ra, khẽ nói : " Để anh đi." Sau đó

một tay nâng chân nàng, đặt lên chân mình, một tay cầm bông y tế, từ tốn xoa

nhẹ.

Hứa Nhược Thần nhìn thấy

những ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng đặt trên phần da đùi trắng hơn cả

giấy của mình, nhẹ nhàng chấm di thuốc, khuôn mặt trắng nõn lại từ từ ửng hồng.

Cố Duệ cúi đầu, chuyên

tâm xoa bóp thay nàng, Hứa Nhược Thần cũng chăm chú nhìn anh thay mình trị

liệu, hai người đều không ai lên tiếng, trong phòng vô cùng an tĩnh, chỉ có

tiếng gió trong lành thổi qua cửa sổ, nhẹ nhàng quấn quýt lấy mái tóc đen mềm

mại của bọn họ, chậm rãi lướt qua giữa hai người bọn họ.


  • Bạch xà : rắn trắng

** Bách hoa : trăm hoa

*** Hoa si : ngây dại vì hoa ( =)) ).

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.