Chương17: Cưới nàng thôi

Đêm hôm đó Cố Duệ đã tới

tỉnh lị, anh gửi cho Hứa Nhược Thần một tin nhắn báo đã tới nơi bình an, sáng

sớm hôm sau đáp máy bay trở về bằng chuyến sớm nhất, sau đó vô cùng bận rộn, từ

sáng sớm tới đêm khuya bận xử lý công việc, gặp mặt xã giao, ngay cả trò chơi

cũng không online được. Bởi cũng sắp tới lễ Quốc Khánh, lượng công việc của

Công Tử Phù Tô không nhiều, liền login luôn cả nick của anh, giúp anh lên chiến

trường, làm nhiệm vụ, buổi tối cũng treo cả hai máy.

Từ lúc Cố Duệ đi rồi, Hứa

Nhược Thần liền chuyên tâm làm việc, mỗi đêm đều gửi cho anh một tin nhắn chúc

ngủ ngon, lòng nàng cũng đã xác định rõ ràng. Mỗi lúc lên game online, thấy

nick của Công Tử Liên Thành vẫn sáng rực trong danh sách bạn bè, nếu anh không

chủ động gọi nàng, nàng cũng biết đây là do Công Tử Phù Tô đang dùng, cũng

không chủ động gọi anh.

Thời gian gần đây bang

chúng của mấy đại bang đều nỗ lực xung cấp, Khải Hoàn Hào Môn là vậy, mà Huy

Hoàng Vương Triều bên kia cũng thế, đều cố gắng đạt mãn cấp trước khi trận thi

đấu PK bắt đầu. Những vụ đánh nhau vẫn phát sinh liên tục không ngừng nghỉ, hai

phe đối địch không ngừng cắt cử những thành phần tinh anh của bang mình đi quấy

rối đối phương, đám hồng danh ngày bốn năm lần chạy khắp mười tuyến tìm tòi, hễ

thấy người thuộc phe đối địch thì lập tức giết ngay, tại tam giới không thể

giết người thì an bài người cướp vị trí, cướp quái, tận lực cản trở đối phương

thăng cấp. Chiến tranh lan tràn nhanh chóng, có thời điểm giết sướng tay, bang

phái trung lập hoặc những người vô bang vô phái cũng vô tình bị kéo vào. Trên

[Thế giới] tiếng chửi mắng vang lên không ngừng, sự tranh đấu diễn ra khắp nơi,

sự hợp tác đoàn kết thời điểm yêu thú công thành có thể coi như một giấc mộng

mãi mãi không bao giờ tìm lại được.

Tuy rằng bản thân Công Tử

Liên Thành không online, nhưng lúc trao đổi qua điện thoại cũng nói với nàng về

việc mọi người đề nghị nàng làm mấy trang bị cao cấp kia, đương nhiên Nhất Tiếu

Hồng Trần đáp ứng ngay, sau khi online lập tức làm ra hai cái Vạn Kiếp Độ Tận

Bách Thắng Khôi (mũ),ba cái Vạn Kiếp Độ Tận Bách Thắng Ngoa (giày) và một cái

Vạn Kiếp Độ Tận Bách Thắng Trảm ( vũ khí),cũng không nói tới chuyện tiền bạc,

liền giao cả cho Công Tử Phù Tô. Nàng vẫn không tìm được Cửu Thiên Huyền Vũ,

cũng không biết chỗ nào mới có, lần trước nàng được mấy tài liệu này là do lỗi

mạng ( BUG),đương nhiên chuyện tốt cũng không dễ xảy ra hai lần, cũng bởi vậy

không thể nào làm ra bộ Vạn Kiếp Độ Tận Bách Thắng Giáp. Không có y phục, thuộc

tính của bộ đồ không thể đầy đủ được, chỉ tăng thêm nội lực, tăng thêm máu,

thêm kháng tính, thêm công kích và thêm bạo kích, không có kỹ năng ẩn thân và

những thuộc tính phụ trợ cho bạo kích .

Lúc đó, Công Tử Phù Tô

đang dẫn theo một đội người đi đánh nhau với đội người do Kiếm Tẩu Thiên Phong

chỉ huy ở trên vùng băng hà tại Côn Luân, vừa nhận được tin tức của Nhất Tiếu

Hồng Trần lập tức rời khỏi chiến đấu, nhanh chóng hồi thành, truyền tống tới

Kim Đài Thành.

Đám người thuộc Huy Hoàng

Vương Triều lập tức chạy lên [Thế Giới] châm chọc : " Chó Phù Tô kia, chạy

cái gì ? Sao tự nhiên gan lại nhỏ như vậy chứ ? Chúng ông còn chưa kịp nặng

tay, ngươi đã sợ rồi sao ? Mau mau quay lại đây, chúng ông còn ở đây chờ ngươi

đây"

Công Tử Phù Tô không thèm

để ý tới bọn họ, vừa vội vàng chạy tới cửa hàng của Nhất Tiếu Hồng Trần, vừa PM

cho Công Tử Vô Kị : " Ta tới chỗ Hồng Trần lấy trang bị, ngươi thay ta tới

Côn Luân giết mấy tên chó kia đi."

Đối với Công Tử Vô Kị mà

nói, sắp có được trang bị cực phẩm cùng với giết người thống khoái là hai thông

tin làm anh hạnh phúc nhất trên đời. Lúc đó anh và lão bà đang cùng lên chiến

trường, lập tức không thèm quan tâm tới điểm kinh nghiệm cao hay vật phẩm gì

nữa, vội vàng dẫn Ma Hồn Quỷ Cơ rời chiến trường, chạy thẳng tới Côn Luân, mở

vô địch, xông lên chém giết luôn.

Mấy người chơi đang đứng

trên dòng sông băng, vừa đánh nhau với bang nhân của Khải Hoàn Hào Môn vừa chửi

mắng Công Tử Phù Tô, không kịp phòng bị, đã nhanh chóng bị Công Tử Vô Kị chém

chết. Trước giờ Kiếm Tẩu Thiên Phong chỉ giết người, không mắng chửi người,

càng không lên [Thế giới] để ý mấy cái trò hoang phí nước bọt như thế, lúc này

thấy người trong bang bị giết, lập tức mạnh mẽ xông tới, tấn công Công Tử Vô

Kị.

Hiện tại level của hắn đã

lên tới 190, thấp hơn so với Công Tử Vô Kị, nhưng trang bị rất tốt, hơn nữa

thao tác xuất sắc, nhất thời lực lượng có phần tương đương với nhau. Lấy hai

người làm trung tâm, hai lộ nhân mã của hai bang vây quanh chủ tướng của mình,

chạy qua chạy lại, lăn lăn lộn lộn, sương mù băng tuyết tung mù mịt, hỗn đánh

tới mức không rảnh lên [ thế giới] nói nhăng nói cuội.

Công Tử Phù Tô cực kỳ

hứng thú chạy vọt vào Uy Võ Các, nhận được trang bị từ tay Nhất Tiếu Hồng Trần,

ngắm nghía sung sướng hồi lâu, mới nhớ tới bước giao dịch trọng yếu đầu tiên,

liền nhanh chóng hỏi nàng : " Bao nhiêu tiền vậy ?"

Nhất Tiếu Hồng Trần vui

vẻ nói : " Không lấy tiền, tặng cho mọi người thôi."

" Như vậy không

được, trang bị này quá quý, nhất định phải trả tiền." Công Tử Phù Tô kiên

trì nói : " Nàng gửi cho ta số tài khoản, bọn ta sẽ chuyển tiền nhân dân

tệ cho nàng đi."

Nhất Tiếu Hồng Trần vẫn

cười rất khoái hoạt : " Cho dù quý trọng tới đâu đi chăng nữa cũng không

bằng tình bằng hữu, ta nói không thu tiền là không thu tiền."

" Ta biết tình nghĩa

là vô giá, nhưng bằng hữu là bằng hữu, làm ăn là làm ăn." Công Tử Phù Tô

vẫn tận tình khuyên bảo nàng : " Nếu nàng không lấy tiền, về sau làm sao

bọn ta còn dám đặt hàng thứ gì ở chỗ nàng nữa. Đây rõ ràng là chiếm tiện nghi

của nàng mà."

" Không thể nói như

vậy được." Nhất Tiếu Hồng Trần nghĩ đi nghĩ lại, nhưng không tìm ra được

lý do nào để biện bạch, có điều nàng cũng không nguyện ý thu tiền của bọn họ.

Công Tử Phù Tô nghĩ một

chút, cũng không bức nàng nữa, liền gọi điện cho một người khác ở cùng thành

với mình.

Trong chốc lát, đang ở

nơi núi sâu rừng thẳm, Nhất Tiếu Hồng Trần liền thu được một tin nhắn : "

Gửi số tài khoản của em cho lão Tứ đi. Làm ăn là làm ăn, nếu như anh mời lão Tứ

lên tòa án, hoặc đến chỗ lão Tam khám bệnh, bọn họ cũng phải lấy tiền, mà nếu

thân thích bằng hữu của bọn họ đi du lịch, tới chỗ anh , đương nhiên anh cũng

không miễn phí."

Hứa Nhược Thần cười,

reply lại một chữ “ Vâng”, sau đó mới mở cửa sổ chat, gửi tên, số tài khoản và

địa chỉ ngân hàng cho Công Tử Phù Tô. Nghĩ một lát, nàng vẫn cảm thấy ngượng

ngùng, liền nói với anh : “ Sáu thứ trang bị tổng công một ngàn nhân dân tệ là

được.” Giá này cũng rất thấp, cũng không tính là cắt cổ bằng hữu.

Công Tử Phù Tô gửi lại

cho nàng một cái icon mỉm cười ( :D ),cũng không nói rõ là đồng ý hay không.

Chạng vạng ngày hôm sau,

trên đường tới một bữa tối xã giao, Cố Duệ gọi điện thoại cho Hứa Nhược Thần,

giọng rất ôn hòa : “ Em lên mạng tra sao kê tài khoản của mình thử xem, mấy

người bọn họ chuyển cho em năm nghìn nhân dân tệ rồi đó.”

“ Sao lại nhiều như vậy

?” Hứa Nhược Thần rất kinh ngạc : “ Có hiểu lầm gì hay không ạ ? Ý em là thu

một nghìn đồng tất cả cơ.”

“ Giá của em bậy bạ, số

tiền họ chuyển mới là hợp lý. Nếu như có thêm cả y phục, thì giá của bộ đồ còn

phải gấp ba lần ấy chứ.” Cố Duệ khẽ cười : “ Đây là trả đúng theo công sức của

em, em cứ lấy không phải ngại ngùng.”

“ Vâng, vâng, được rồi,

em nghe lời anh.” Hứa Nhược Thần đứng ở ven đường, nhìn bóng chiều tà đang dần

buông xuống nơi chân trời, cười vui vẻ.

Cố Duệ hỏi rất quan tâm “ Dạo gần đây mọi việc thế nào rồi ? Công trình của em sắp hoàn thành chưa ?”

“ Sắp rồi ạ, đại khái chờ

tuần lễ vàng quốc khánh kết thúc, em có thể rời khỏi đây về nhà rồi.” Hứa Nhược

Thần nói đại khái về tình hình công việc cho anh, lan man một chút lại chuyển tới

trò chơi : “ Dạo gần đây bên bang phái của anh và Huy Hoàng Vương Triều đánh

nhau cũng thật khiếp. Em cũng bị người ta giết rất nhiều lần, đều là những hồng

danh vô danh vô phái, thật là kỳ quặc.”

“ Có chuyện này sao ? Để

anh kêu lão Tứ đi kiểm tra ?” Thanh âm của Cố Duệ trầm hẳn xuống, có vẻ như nổi

giận : “ Nếu lần sau tiếp tục có người giết em, em cứ gọi lão Tứ tới. Gần đây

chỉ có anh là bận rộn, ba người bọn họ đều được nghỉ lễ, em cũng không lo là

làm phiền bọn họ, bị giết vẫn cố chịu đựng.”

“ Vâng, được ạ.” Hứa

Nhược Thần nhanh chóng trấn an anh : “ Kỳ thật cũng không phải chuyện lớn gì

cho cam, ở mấy trò chơi như thế này, giết người và bị người giết là chuyện quá

bình thường, em vẫn mang theo Kim Thuyền, không bị mất điểm kinh nghiệm.”

“ Không phải chỉ đơn giản

như thế” Cố Duệ vẫn rất không vui vẻ : “ Em không tranh sự đời, lại thuộc môn

phái Côn Luân, nếu có mấy kẻ vô duyên vô cớ giết em, đúng là khốn khiếp, tuyệt

không thể bỏ qua được. Việc này em cũng đừng quan tâm nữa, anh sẽ nhờ người đi

thăm dò.”

“ Vâng, vậy thì được

rồi.” Tìm kiếm hung thủ và báo thù vốn là một bộ phận của game online, Hứa

Nhược Thần cũng không phản đối nữa, đang muốn ngắt điện thoại, chợt nhớ tới một

chuyện : “ Có một người tên là Mộc Dung Hồng Ngọc mấy dạo gần đây suốt ngày

chạy lên [ Thế giới], không ngừng giải thích, khóc lóc ầm ĩ, rốt cuộc là có

chuyện gì vậy ?”

“ Lão Tứ đã báo cho anh

rồi.” Cố Duệ thở dài : “ Là bằng hữu của Tháng Bảy, nói là bái anh làm thầy,

anh cũng thu, kết quả là lúc làm nhiệm vụ tự nhiên nói lăng nhăng một thôi một

hồi toàn những thứ vớ vẩn. Ban đầu anh cũng không quan tâm, sau nàng ta càng

ngày càng quá phận, anh liền đẩy nàng ra khỏi môn phái, không ngờ là nàng ta

vẫn dây dưa không ngớt, thật là… Aidza, từ nay về sau anh chỉ lấy nam đồ đệ,

miễn phiền toái.”

Hứa Nhược Thần giật mình

: “ Bang phái của em có một thằng bé khá tốt, vẫn muốn bái anh làm sư phụ, nếu

không anh thu luôn đi.”

“ Được” Cố Duệ nhanh

chóng đáp ứng : “ Khuya hôm nay nếu anh về sớm được, sẽ online, đến lúc đó em

kêu nhóc kia đi qua đi, anh sẽ thu nó làm đồ đệ.”

“Vâng” Hứa Nhược Thần rất

cảm động. Lần trước nàng giới thiệu Kiếm Tẩu Thiên Phong vào Khải Hoàn Hào Môn,

Cố Duệ chẳng nói một câu lập tức đáp ứng, kết quả bị lừa gạt, bị luân bạch, gặp

phải thương tổn lớn như vậy, nhưng sự tín nhiệm đối với nàng vẫn không chút

thay đổi, hiện tại vẫn không chút do dự thu nhận người nàng tiến cử làm đồ đệ,

làm nàng cảm thấy vô cùng ấm lòng.

Lúc này Cố Duệ đã tới cửa tửu lâu, liền vội vàng tạm

biệt nàng, ngắt điện thoại.

Sau bữa cơm chiều, Nhất

Tiếu Hồng Trần xuất hiện ở Kim Đài Thành, việc đầu tiên là liên hệ với Thương

Hải Hoành Lưu : “ Có ở đây không ?”

Thương Hải Hoành Lưu lập

tức trả lời : “ Có ạ”

Nhất Tiếu Hồng Trần vui

vẻ nói : “ Không phải đệ muốn bái Công Tử Liên Thành làm sư phụ hay sao ? Công

tử đã đáp ứng, nói là khuya hôm nay sẽ cố gắng bớt thời gian online, thu đệ làm

đồ đệ.”

“ Thật không ?” Một người

vẫn luôn luôn trầm ổn như Thương Hải Hoành Lưu cũng phải vừa mừng vừa sợ, vốn

đang đánh quái luyện cấp ở Kính Hoa Thủy Nguyệt , vội vàng kết thúc công việc

hồi thành, chạy thẳng tới Uy Võ Các ở Kim Đài Thành.

Nhất Tiếu Hồng Trần nhìn

level của cậu, không khỏi bất ngờ : “ Đệ đã ở level 124 rồi, làm sao bái sư

được nữa.”

“ Vẫn được ạ.” Thương Hải

Hoành Lưu vui vẻ đáp lại : “ Lần này công ty quản lý trò chơi mới tiến hành

điều chỉnh, trước kia level dưới 90 mới có thể bái sư, bây giờ dưới 125 vẫn

được, chỉ cần chưa phi thăng, lại chưa thu đồ đệ, thì đều có thể bái sư, tới

level 150 mới xuất môn, sư phụ có thể thêm nhiều điểm dạy dỗ, đệ cũng có thêm

điểm kinh nghiệm và nhận được rất nhiều phần thưởng là trang bị.”

“ A, vậy thì tốt quá

rồi.” Nhất Tiếu Hồng Trần cười nói : “ Vậy chứng tỏ hai người có duyên phận

thầy trò rồi.”

“ Đúng vậy.” Thương Hải

Hoành Lưu rất sung sướng : “ Đại tỷ, nếu như tỷ nói chậm một ngày, ta đã lên

tới level 125 mất rồi.”

“ Ha ha, đúng vậy.” Nhất

Tiếu Hồng Trần cười rất thỏai mái : “ Ta muốn đi Côn Luân hái thuốc, đệ có muốn

đi cùng hay không ?”

“ Được ạ.” Thương Hải

Hoành Lưu nhanh chóng tới kho hàng lấy ra những tài liệu mới thu được gần đây

tiến hành giao dịch với Nhất Tiếu Hồng Trần, sau đó cầm thêm một cái cuốc nhỏ

chuyên đào khoáng, một cái liềm chuyên hái thuốc cùng truyền tống tới Côn Luân.

Hai người thương lượng

một chút, liền quyết định tới Ngọc Hư Phong, có thể đào quáng ở trong động,

cũng có thể lên sườn núi hái thuốc.

Nàng vẫn tiếp tục cưỡi

trên con Bạch Kỳ Lân mỹ lệ, còn tọa kỵ của Thương Hải Hoành Lưu là một con Hỏa

Kỳ Lân có một ngọn lửa đỏ rực vây quanh, hai người cùng hợp thành một tổ, một

trước một sau chạy ra khỏi thành, lội qua sông băng, đi vòng sườn núi băng, lại

lướt qua mặt Thiên Hồ đã đóng thành băng, chạy thẳng tới ngọn Ngọc Hư Phong vừa

cao vừa dốc kia.

Bỗng nhiên, Nhất Tiếu

Hồng Trần thoáng trông thấy trên bản đồ có mấy điểm đỏ đang tiếp cận mình, là

màu sắc quen thuộc của mấy kẻ địch vẫn giết nàng bấy lâu nay. Nàng lập tức cảnh

giác, nói trong [ Đội ngũ] : “ Có mấy cái hồng danh vẫn hay giết ta đang chạy

tới, đệ đánh không lại bọn chúng đâu, thôi đi trước đi.”

“ Không, đệ không đi,

chúng ta cùng liều mạng với bọn họ một chút. Đệ sẽ mở vô địch trước, sau đó tỷ

tiếp tục tự bạo.” Thương Hải Hoành Lưu lập tức dừng bước, vừa quan sát tình

huống bốn phía, vừa tăng thêm công kích cho nàng, vừa tự tăng thêm công kích,

thêm khả năng phòng thủ cho mình.

Nhất Tiếu Hồng Trần cũng

thầm thả lỏng, liên tiếp tăng thêm trạng thái cho cậu và bản thân mình.

Động tác của hai người

bọn họ đã tuyên bố rằng bọn họ chuẩn bị ứng chiến, năm cái Hồng danh kia vẫn

không giảm bớt tốc độ tiếp cận hai người, hiển nhiên bọn chúng không chút coi

trọng hai cái bạch danh này một chút nào.

Trong game online, cho dù

cùng một cấp bậc, trang bị giống nhau, những kỹ năng thêm vào cũng giống nhau,

người chơi mang nick trắng cũng không thể đánh lại được hồng danh, bởi vì hắn

sẽ bị cố kị, bị sợ biến thành Hồng danh, không dám sử dụng những tuyệt chiêu

công kích ngoan độc khác, nhưng hồng danh thì không như vậy, nhất là những đại

hồng danh, đều không chút cố kị đại khai sát giới tứ phương, không chút do dự,

mỗi lần at ay ngoan độc vô cùng. Đối mặt với tận năm đại hồng danh có level từ

135 trở lên, đương nhiên Nhất Tiếu Hồng Trần và Thương Hải Hoành Lưu không có

tham vọng g**t ch*t hết đối phương, có điều dứt khoát sẽ liều chết chống cự.

Người chơi thuộc phái Côn

Luân bị giết là chuyện bình thường, nhưng Ma Giáo thường rất ngoan cường, tính

tình của chiến sĩ là như thế, càng gặp nạn càng đứng vững hơn, tuyệt nhiên

không có chuyện lâm trận bỏ chạy. Thương Hải Hoành Lưu nhìn mấy cái đại hồng

danh đang tiến lại trước mắt mình đây, Mặt Người Dạ Thú, Khắp Chân Trời Đầy Cỏ

Dại, Bộ Dạng Xấu Đi Khắp Nơi, Hoàng Giả A Trùng, Tử Sắc Điểu Nhân, cảm giác tên

tuổi đều rất xa lạ. Nhất Tiếu Hồng Trần nói trong [ Đội ngũ] : “ Mấy tên đó đều

là những đồ khốn khiếp thích giết người chơi level thấp”

“ Vâng, đệ biết rồi.”

Thương Hải Hoành Lưu đáp lại một câu, nhanh chóng tính toán cự ly từ chỗ mình

tới chỗ bọn họ.

Năm người này đều thuộc

phái Tiêu Dao hoặc Ma Giáo, không có kỹ năng đánh xa, bởi vậy cậu cũng không sợ

bọn họ đánh đòn phủ đầu, chỉ cần tính toán cự ly thật tốt sao cho đúng lúc bọn

chúng rơi vào trong phạm vi tự bạo của Côn Luân, lập tức mở vô địch là được. Kỹ

năng này thời gian rất ngắn, nhất định phải mở ra đúng lúc, sớm thì lãng phí,

muộn tất không còn tác dụng gì nữa.

Năm đại hồng danh kia

không chút cố kỵ lập tức xông tới, sau đó một tên Ma Giáo bắt đầu sử dụng chiêu

Ma Vương Bản Nguyện.

Chiêu vô địch tập thể này

cũng có cự ly hạn chế, tuy hắn sử dụng thật, nhưng cũng chỉ có một người chơi

thuộc phái Tiêu Dao bên cạnh hắn là có thể dùng chung, những người khác cũng

không thuộc phạm vi ảnh hưởng của trạng thái vô địch, hơn nữa bọn họ đã đoán

sai cự ly tự bạo của Côn Luân, mở lên quá sớm, cho tới lúc chạy tới gần chỗ hai

người, trạng thái vô địch đã tiêu thất.

Đúng lúc này, Thương Hải

Hoành Lưu lập tức mở vô địch tập thể, Nhất Tiếu Hồng Trần lập tức tự bạo. Chỉ

thấy nàng làm trung tâm, từng đạo bạch quang hình tròn lan rộng ra xung quanh,

phảng phất như sóng thần, trời đất đều suy chuyển, trong khoảnh khắc phủ kín cả

năm người kia.

Phòng ngự của Tiêu Dao

yếu hơn một chút, Ma Giáo máu nhiều phòng thủ mạnh, gặp phải tự bạo cũng không

chết, Thương Hải Hoành Lưu lđợi khi chiêu tự bạo của Nhất Tiếu Hồng Trần sử

xong, lập tức nhảy lên, xuất chiêu Đạp Sơn Phá Thạch tấn công thẳng về phía Bộ

Dạng Xấu Đi Nơi Nơi. Chiêu số này vô cùng ngoan độc, lực công kích mạnh mẽ vô

cùng, hơn nữa từ level 120 trở lên là có thể sử dụng, đều là kỹ năng mà tất cả

những Ma Giáo cấp trung, cấp thấp thường hay sử dụng lúc PK.

Lúc bọn họ vừa động,

chiêu thức đối phương cũng đã chụp tới người bọn họ, có điều bọn họ đã có trạng

thái vô địch, không rớt lấy một sợi tóc, trong khi đó hai Tiêu Dao một Ma Giáo

của phe kia đều ngã xuống đất chết luôn.

Trong nháy mắt Nhất Tiếu

Hồng Trần lập tức uống hồng lam dược, đổ đầy máu và chân khí, thừa lúc trạng

thái vô địch còn chưa biến mất, lập tức tự bạo lần thứ hai. Thương Hải Hoành

Lưu lập tức nhảy tới bên kia, chém nốt một Tiêu Dao còn lại là Tử Sắc Điểu

Nhân, chỉ còn thừa lại một tên Ma Giáo là Khắp Chân Trời Đầy Cỏ Dại. Cậu lập

tức mở trạng thái vô địch, nhanh chóng chạy khỏi chiến trường, cưỡi rùa đen

biệt vô tăm tích, bỏ lại bốn cái thi thể đang nằm lăn trên mặt đất. Mấy cái đại

hồng danh kia cảm thấy chết thực nhanh chóng, có phần không phản ứng kịp, hồi

lâu không có động tĩnh gì, một lát sau mới lần lượt biến mất, chắc là trở lại

điểm phục sinh trong thành.

Mấy dạo gần đây mấy đại

hồng danh này luôn tìm Nhất Tiếu Hồng Trần gây phiền toái, chỉ cần nàng vừa ra

khỏi an toàn khu là lập tức bị bọn họ chặn giết, làm mỗi lúc nàng làm nhiệm vụ

đều phải cẩn thận đề phòng, cảm giác rất ấm ức, lần này đánh một trận thật mỹ

lệ, không kiềm nổi vui sướng, đồng thời cũng hạ quyết tâm phản kích lại.

Nàng mở cửa sổ chat, gửi

tên năm cái đại hồng danh vẫn vô duyên vô cớ truy giết mình cho Công Tử Phù Tô.

Anh kêu nàng đợi trong khoảnh khắc, sau đó nói : “ Hai người mau tới địa ngục ở

Ma Vực, bọn ta đã đuổi qua đó. Hai người chỉ quan tâm tới việc dẫn bọn chúng

tới cửa là được rồi, những chuyện còn lại cứ giao cho bọn ta.”

Nhất Tiếu Hồng Trần thấy

anh đang ở tuyến VII, liền nhanh chóng nhắc nhở : “ Bọn ta đang ở tuyến I”

“ Ta biết rồi.” Công Tử

Phù Tô lập tức giải thích. “ Không thể đả thảo kinh xà*, trước tiên bọn ta vẫn

ở tuyến VII, sau khi vào tới địa ngục mới chuyển thành tuyến I”

“ A, đã hiểu rồi.” Nhất

Tiếu Hồng Trần giật mình hiểu ra, lập tức gọi Thương Hải Hoành Lưu, trước quay

lại Côn Luân thành, sau đó cùng truyền tống tới Ma Vực, rồi chạy vội về phía

địa ngục, làm ra vẻ trốn tránh sự đuổi giết của năm sát tinh này bằng cách chạy

tới Địa Cung đánh quái luyện cấp. Căn cứ vào level của bọn họ, vào Địa Ngục

cũng thực thích hợp, không khiến kẻ khác phải nghi ngờ.

Năm cái đại hồng danh kia vẫn giết người như nghóe,

lần này lại bị ngã ngựa trước hai người chơi cấp thấp, cảm giác vô cùng mất

mặt, đương nhiên sẽ không từ bỏ ý đố, nhanh chóng đuổi theo phía sau, cùng tiến

về địa ngục giống bọn họ.

Sau khi tiến vào địa

ngục, ven đường có một cái miệng giếng hình vuông, nếu nhảy xuống đó sẽ thấy

trên tường có những phù hiệu kỳ lạ, click vào những phù hiệu đó sẽ được truyền

tống vào một căn phòng kín nhỏ, bên trong thỉnh thoảng có tiểu Boss xuất hiện.

Nếu trước đó đã tiếp nhận nhiệm vụ, thì sau khi đánh chết Boss này, sẽ nhận

được số điểm kinh nghiệm rất lớn, đồng thời có thêm một số tài liệu khá khan

hiếm. Cái phòng đó kín mít không có cả cửa sổ lẫn cửa ra vào, rất khó chui ra,

không thể sử dụng mấy loại kỹ năng hồi thành, không thể sử dụng truyền tống

phù, nhất định phải tiêu diệt Boss đó, hoặc để Boss đó giết, mới có thể ra

được, ngoài ra nếu Boss không xuất hiện, người chơi giống như bị cầm tù, chỉ có

thể ngồi mọc mốc ở trong đó, đợi Boss xuất hiện. Mọi người chơi đều gọi căn

phòng đó là “ Tiểu hắc ốc”**

Nhất Tiếu Hồng Trần vừa

vào tới cửa địa ngục, Công Tử Phù Tô đã nói với nàng : “ Hai người vào Tiểu Hắc

Ốc đi”

“ Được” Nhất Tiếu Hồng

Trần lập tức thông tin cho Thương Hải Hoành Lưu trong [ đội ngũ]

Hai người phối hợp rất ăn

ý, Thương Hải Hoành Lưu lập tức xuất chiêu vô địch tập thể, hai người vọt vào

địa ngục, chạy vọt về phía trước kéo theo một đống quái ở phía sau lưng, sau đó

nhảy vào đường hầm tối đen, thành công tiến vào Tiểu Hắc Ốc

Nơi này không có lấy một

bóng người, hai người im lặng ngưng thần trong căn phòng, lúc nào cũng chuẩn bị

chiến đấu sẵn sàng.

Nhất Tiếu Hồng Trần nói

với Công Tử Phù Tô : “ Bọn ta đã vào trong Tiểu Hắc Ốc, bên trong không có ai

ai."

“ Được.” Thanh âm của

Công Tử Phù Tô rất thản nhiên. “ Bọn ta cũng đang ở Tiểu Hắc Ốc bên tuyến VII.

Đợi sau khi mấy tên kia cũng tiến vào Tiểu Hắc Ốc, kêu vị Ma Giáo của môn phái

nàng lập tức mở vô địch tập thể, rồi thông báo lại cho bọn ta. Khi thời gian vô

địch chấm dứt, bọn ta sẽ đổi tuyến qua đó”

“ Đã rõ.” Nhất Tiếu Hồng

Trần có phần hưng phấn, lập tức nói lại chi tiết kế hoạch hành động cho Thương

Hải Hoành Lưu.

Nàng vừa đem đoạn đối

thoại đó post lại trong [ đội ngũ], năm cái đại hồng danh kia đã đồng thời xuất

hiện trong phòng. Hiển nhiên trước khi xuất hiện bọn chúng đều đã sử dụng chiêu

Ma Vương Bản Nguyện, cả năm người đều ở trong trạng thái vô địch. Tuy rằng năm

bọn họ cùng nhau xông tới, nhưng chắc chắn ở đầu máy tính bên kia đồng hồ cát

vẫn đang chạy, Thương Hải Hoành Lưu lập tức sử dụng chiêu vô địch tập thể, Nhất

Tiếu Hồng Trần nhanh chóng thông báo cho Công Tử Phù Tô : “ Bọn họ đã vào cả

rồi.”

Công Tử Phù Tô lập tức

dẫn cả đội “Đả Cẩu” vào trong phòng đả cẩu mới được thành lập tức thời, chỉ huy

qua kênh ngữ âm.

Bốn Tử Trúc đổi tuyến đầu

tiên, nhanh chóng xuất hiện trong căn phòng hắc ám, kỹ năng ngủ trụ tập thể lập

tức phóng ra, năm đại hồng danh kia và hai nguời Nhất Tiếu Hồng Trần cùng

Thương Hải Hoành Lưu đều bị ngủ trụ hết. Nhất Tiếu Hồng Trần nhanh chóng phát

hiện ra Khinh Ca Thủy Việt cũng nằm trong đó, nhưng giờ phút này là thời điểm

mấu chốt, nên cũng không nói chuyện với nàng.

Sau đó Công Tử Phù Tô và

mấy vị Tiêu Dao, Ma Giáo cấp cao cũng xuất hiện, xem xét một chút trạng thái

hiện tại và dây máu của năm cái Hồng danh kia, quyết định đối sách thích hợp,

hoặc hai chọn một, hoặc ba chọn một, xuất một chiêu giết ngay bọn họ. Trong số

đó có một vị Tiêu Dao có nick là Bộ Dạng Xấu Là Ngươi Sai, nhìn thấy cái cái

đại hồng danh tên là Bộ Dạng Xấu Đi Nơi Nơi liền cười rất vui vẻ : “ Ha ha, cái

tên khốn khiếp này là của ta, lão tử chuyên môn giết hắn, ai dám cướp ta sẽ

liều mạng.” Những người khác cùng cười ầm lên.

Năm cái đại hồng danh

chưa kịp ngã xuống, đã tiếp tục bị năm thầy thuốc cưỡng chế phục sinh, rồi lập

tức bị ngủ trụ. Lần này bọn họ không có bất kỳ trạng thái nào, đương nhiên càng

mặc cho người khác chém giết.

Nhất Tiếu Hồng Trầu và

Thương Hải Hoành Lưu vừa thấy trận thế đã hiểu rõ, chắc chắn bọn họ muốn luân

bạch mấy cái đại hồng danh này.

Công Tử Phù Tô vừa ném ra

mấy cái kỹ năng, vừa nói với Nhất Tiếu Hồng Trần : “ Để ta kêu nguời giết hai

người nhé.”

Vào cái Tiểu Hắc Ốc này,

không chết một lần là không thể ra được, đương nhiên Nhất Tiếu Hồng Trần cũng

hiểu rõ, liền lập tức đáp ứng : “Được, để bọn ta khai hoàng trước***”

Năm thầy thuốc bọn họ một

chọi một, mỗi người chuyên chiếu cố một cái đại hồng danh, Công Tử Phù Tô cũng

không rảnh giết hai người, liền nói trong kênh ngữ âm, kêu Ta Không Phải Thiên

Sứ tiễn bọn họ hồi thành.

Ta Không Phải Thiên Sứ

vốn có quan hệ tốt với Nhất Tiếu Hồng Trần, liền chạy tới trước mặt hai người

cười hì hì nói : “ Mọi người chuyển sang nick vàng đi, ta tiễn các người”

Nhất Tiếu Hồng Trần và

Thương Hải Hoành Lưu cẩn thận cất vũ khí, dùng tay không đánh cậu một quyền,

lập tức nick mình liền biến thành màu vàng, Ta Không Phải Thiên Sứ xuất một

chiêu, giết luôn hai người, danh tự chuyển sang màu vàng, một lát sau lại trở

thành màu trắng, không thành hồng danh. Hai người nằm im trên mặt đất trong

khoảnh khắc, liền lựa chọn Hồi Thành Phục Sinh, nhanh chóng ly khai Tiểu Hắc

Ốc.

Thương Hải Hoành Lưu rất

kích động, nói với vẻ hưng phấn : “ Đệ muốn nỗ lực thăng cấp, để có thể tham dự

những sự kiện luân bạch mấy tên khốn khiếp như thế này.”

“Cố lên.” Nhất Tiếu Hồng

Trần cười nói : “ Kỳ thật không phải hôm nay đệ đã tham gia rồi sao, chúng ta

chẳng dẫn bọn chúng tới đây, để bọn chúng bị mắc kẹt ở đây không làm thế nào

được đành ngoan ngoãn chờ bị luân”

“Ừm, cũng đúng.” Thương

Hải Hoành Lưu đồng ý, tuy nhiên vẫn nóng lòng muốn thử, hạ quyết tâm nhất định

phải nhanh chóng vượt tới level 150 trở lên.

Hai người đứng trong

thành suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn quyết định tới Côn Luân hái thuốc. Lần

này đường đi rất an toàn, gió êm biển lặng, hái thuốc suốt một giờ cũng vẫn

bình an vô sợ. Bọn họ vừa tìm thuốc trên Ngọc Hư Phong, vừa tán gẫu trong [

bang phái], rất là nhàn nhã.

Chẳng mấy chốc đã tới nửa

đêm, Công Tử Liên Thành online. Nhất Tiếu Hồng Trần nhanh chóng mở cửa sổ chat

nói chuyện với anh

Nhất Tiếu Hồng Trần Online rồi sao ?

Công Tử Liên Thành : Ừm,

anh đang ở Kim Đài Thành tại tuyến I, em đang ở đâu ?

Nhất Tiếu Hồng Trần : Em

ở Côn Luân, cũng tuyến I, cậu nhóc mà em nói với anh cũng đang ở đây.

Công Tử Liên Thành : À, được,

để anh qua đó.

Nhất Tiếu Hồng Trần nhanh

chóng nói trong [ đội ngũ] : Công Tử Liên Thành đã tới rồi, chúng ta về thành

thôi.

Thương Hải Hoành Lưu đáp

“ Vâng” một tiếng, vội vã hồi thành. Nhất Tiếu Hồng Trần chậm hơn cậu một chút,

vừa mới đứng vững xong, đã thấy Công Tử Liên Thành xuất hiện ngay trước mặt họ.

Nhất Tiếu Hồng Trần lập

tức tổ đội anh, sau đó giới thiệu hai người một chút. Công Tử Liên Thành rất

khách khí nói một câu : “ Xin chào”, sau đó thu tiểu Ma Giáo kia làm đệ tử.

Thương Hải Hoành Lưu rất

hưng phấn : “ Sư phụ, thỉnh sư phụ từ nay về sau chỉ giáo cho đệ tử nhiều,

không mang đệ tử thăng cấp cũng không sao, đệ biết huynh rất bận rộn, về sau

nếu có thời gian rảnh rỗi, hướng dẫn cho đệ cách PK là được”

“ Được, chúng ta tỉ thí

với nhau một chút.” Công Tử Liên Thành cũng thật cao hứng : “ Cũng sắp tới mười

hai giờ rồi, trước tiên chúng ta làm nhiệm vụ thầy trò đi đã, chờ qua mười hai

giờ, có thể làm tiếp nhiệm vụ ngày mai, như vậy sẽ không tốn thời gian.”

“ Vâng” Đương nhiên

Thương Hải Hoành Lưu không có ý kiến.

Nhất Tiếu Hồng Trần cười

nói : “ Vậy hai người đi làm nhiệm vụ đi.” sau đó chuyển quyền đội trưởng cho

Công Tử Liên Thành, rồi tự rời khỏi đội.

Công Tử Liên Thành mang

theo tân đồ đệ tới Kim Đài Thành nhận nhiệm vụ, sau đó lần lượt tới từng khu

vực để hoàn thành, trong lúc đó vẫn tiếp tục mở cửa sổ chat nói chuyện với Nhất

Tiếu Hồng Trần : “ Trên đường về anh đã nghe lão Nhị nói, hai người bị mấy tên

khốn khiếp vây công, lão Tứ đã dẫn người đi luân bạch bọn họ.”

Tuy rằng anh không dùng bất

kỳ những từ ngữ đặc biệt bổ trợ, cũng không thêm bất kỳ icon biểu hiện tình cảm

nào, Nhất Tiếu Hồng Trần vẫn cảm thấy anh rất cao hứng, bởi vì nàng chịu nghe

lời anh, cầu viện Công Tử Phù Tô đúng lúc, nhờ bọn họ ngăn chặn mấy cái hồng

danh khốn khiếp đó. Nàng vui vẻ cười nói : “ Em cảm thấy mấy cái đại hồng danh

kia cố tình theo gây phiền nhiễu cho em, nên em mới không muốn khách khí với

bọn họ, ai ngờ Công Tử Phù Tô bố trí tốt như vậy, em cảm thấy rất đã ghiền.”

Công Tử Liên Thành cảm

thấy có phần tiếc nuối : “ Tiếc là anh không ở đó, bằng không nhất định cũng

qua giết bọn chúng.”

Nhất Tiếu Hồng Trần cười

ầm ĩ : “ Anh còn sợ không có cơ hội đánh nhau sao ? Kể cả anh không muốn đánh

đi chăng nữa, vẫn khối người muốn gây hấn với anh. Bất quá, công việc đang bận

rộn, đợi lúc anh rảnh rỗi, thì thi đấu PK cũng bắt đầu mất rồi."

“ Đúng vậy.” Công Tử Liên

Thành cũng có phần hưng phấn : “ Mỗi ngày huynh đệ trong bang đều nghị luận sự

kiện này, đến lúc đó chắc chắn sẽ đánh nhau rất kịch liệt.”

“ Em rất tin tưởng mọi

người.” Nhất Tiếu Hồng Trần nói một cách khẳng định.

“ Anh cũng vậy.” Công Tử

Liên Thành cười nói rất tự tin.

Hai người vừa trò chuyện,

mà động tác vẫn không ngừng, Nhất Tiếu Hồng Trần lấy những dược liệu hái được

bỏ vào kho hàng, kiểm tra lại một chút số lượng của mấy vị dược thảo, quyết

định đi hái thêm một ít. Nàng vừa mới lướt qua sông băng đã nhận được PM của

Công Chúa Tháng Bảy : “ Có ở đây không ? ”

Nhất Tiếu Hồng Trần sửng

sốt một chút rồi mới trả lời : “ Có đây”

Ngữ điệu của Công Chúa

Tháng Bảy có vẻ rất thành khẩn : “ Ta muốn nói chuyện riêng với nàng, nàng có

thời gian không ?”

Nhất Tiếu Hồng Trần do dự

một chút rồi mới đáp : “ Có”

Công Chúa Tháng Bảy lại

hỏi : “ Nàng đang ở chỗ nào ?”

Nhất Tiếu Hồng Trần quay

trở lại thành, nói với nàng : “ Côn Luân, tuyến I, trong thành.”

Công Chúa Tháng Bảy liền

đề nghị : “ Vậy chúng ta hẹn gặp nhau ở Thiên Hồ có được không ?”

“ Được rồi” Nhất Tiếu

Hồng Trần không phản đối, nhưng nói rõ hơn địa điểm gặp mặt : “ Ngay ở chỗ Bạch

Vân Tiên Đồng nhé.”

Công Chúa Tháng Bảy đồng

ý : “ Được”

Nàng không vội đi trước,

mà chờ ở trong thành, chỉ một lát sau đã thấy Công Chúa Tháng Bảy và Phấp Phới

Hồ Điệp bay truyền tống qua, invite nàng nhập đội. Nàng lập tức click vào đồng

ý, gia nhập đội ngũ.

[ Đội ngũ ] Công Chúa

Tháng Bảy : “ Đi thôi”

[ Đội ngũ ] : Nhất Tiếu

Hồng Trần : "Được."

Công Chúa Tháng Bảy đi

trước, Nhất Tiếu Hồng Trần theo sau nàng, cùng chạy về phía Thiên Hồ, Phấp Phới

Hồ Điệp Bay cách bọn họ một quãng cũng chầm chậm đi ở phía sau bọn họ.

Dọc theo đường đi, không

ai nói câu gì, Nhất Tiếu Hồng Trần nghĩ một chút, liền nói với Công Tử Liên

Thành : “ Công Chúa Tháng Bảy hẹn gặp em, muốn nói chuyện riêng với em.”

Qua một lúc, Công Tử Liên

Thành mới trả lời : “ Được, có việc gì thì nhớ gọi anh.”

Nhất Tiếu Hồng Trần vâng một tiếng, rồi mới đóng cửa

sổ chat lại.

Thiên Hồ nằm ở trên đỉnh

Thiên Sơn, đứng ở đây nhìn ra chung quanh, phía trước mặt là thảo nguyên băng

tuyết mênh mông trắng xóa trải dài ngàn dặm, những ngôi nhà gỗ nhỏ nằm thưa

thớt cùng những mảnh rừng tùng cũng bị tuyết trắng bao trùm, vẻ lạnh lẽo mỹ lệ

tới cực điểm.

Hai người cùng bước vào

Thiên Hồ lúc này đã kết thành một mảnh gương băng trong suốt, tọa kỵ của họ cứ

chầm chậm bước đi cho tới khi gặp NPC Bạch Vân Đồng tử ở góc hồ, mới cùng dừng

lại. Chỗ này cách chỗ Phấp Phới Hồ Điệp Bay đứng cũng khá xa, nhưng nàng ta vẫn

không rời khỏi tổ, trong lúc hai nàng nói chuyện trong [Đội ngũ], nàng ta cũng

có thể đọc được.

Hai người cùng rời khỏi

tọa kỵ, sóng vai đứng cạnh nhau, Công Chúa Tháng Bảy đã cất lời : “ Ta và Tam

Ca biết nhau đã hơn một năm rồi…”

Nàng kể lại một chuyện cũ

rất dài, bắt đầu là sự gặp gỡ giống như trong một câu chuyện cổ tích, sau đó

cùng lập thành một nhóm vui vẻ cùng nhau thăng cấp, cùng cứu viện giao tình,

rồi giây phút kinh hỉ khi gặp nhau bên ngòai đời thực, sau khi xuất ngoại không

ngừng nhớ nhung, cũng bởi lâu không gặp mà dần dần tích tụ thành tình cảm, thấy

ngoại nhân chen chân thì đau khổ không chịu được, quyết tâm quét sạch hết thảy

những chướng ngại.

Nhất Tiếu Hồng Trần trước

sau vẫn không nói một câu, chỉ nhìn từng hàng chữ trôi qua trước mắt, trong

lòng nàng rất bình tĩnh. Tình cảm sâu cạn với thời gian quen biết dài hay ngắn

cũng không thật quá liên quan, cho nên cổ nhân mới có câu : “ Vừa gặp như đã

quen từ lâu lắm, bạc đầu mà vẫn như phút mới quen”. Những kỷ niệm muôn màu muôn

vẻ mà Công Chúa Tháng Bảy kể ra đây, nàng có thể lý giải, nhưng cũng chẳng tin

hết tất cả. Nàng không biết vị Tử Trúc này, nhưng nàng hiểu rõ Công Tử Liên

Thành, cho nên, nàng càng tin tưởng cảm giác của mình, tin tưởng rằng hai người

bọn họ chỉ cần vài ngày gặp gỡ ngắn ngủi đã hiểu rõ được tình cảm trong lòng

nhau, càng tin tưởng vào tương lai của hai bọn họ.

Chuyện xưa mà Công Chúa

Tháng Bảy kể lại đã đi vào hồi kết, nàng ta nói một cách thành khẩn : “Hồng

Trần bang chủ, nàng có thể lý giải tình cảm của hai bọn ta không ?”

Nhất Tiếu Hồng Trần tỉnh

táo đáp lại : “ Đối với tình cảm của nàng, đương nhiên ta cũng hiểu được. Về

phần Liên Thành nghĩ như thế nào, xin hỏi chính bản thân anh ấy. Mặt khác, đây là

chuyện riêng của nàng, kỳ thật không cần phải nói cho ta nghe.”

Công Chúa Tháng Bảy không

ngờ nàng lại phản ứng như vậy, không kiềm nổi tức giận : “ Mọi người đều là

người thông minh, ngươi cũng không cần đứng ở đây giả bộ hồ đồ với ta như thế

chứ ?”

“ Nàng nói thế, ta lại

càng không hiểu.” Nhất Tiếu Hồng Trần vẫn bình tĩnh như cũ : “ Rốt cuộc lại là

nàng muốn nói cái gì, có thể nói rõ ràng một chút được không ?”

Công Chúa Tháng Bảy dừng

lại một chút, có phần thẹn quá hóa giận : “ Được rồi, được rồi, không biết là

ngươi ngốc thật hay giả vờ ngốc, vậy ta liền nói thẳng, Tam ca là của ta, ta

rất thích huynh ấy, đề nghị ngươi cách xa huynh ấy một chút, đừng tới làm kẻ

thứ ba, phá hoại tình cảm của hai bọn ta”

Nhất Tiếu Hồng Trần cảm

thấy vô cùng buồn cười : “ Hai người đã kết hôn rồi sao ? Đã đính hôn rồi sao ?

Hoặc đã xác định quan hệ rồi hay sao ?”

“ Đó chỉ là chuyện sớm

hay muộn mà thôi.” Công Chúa Tháng Bảy nổi giận đùng đùng : “ Cái loại nữ nhân

như ngươi sao lại vô sỉ như vậy ?”

Phấp Phới Hồ Điệp Bay thấy

đối thoại của hai người rơi vào bế tắc, liền chạy tới gần, vừa chạy vừa nói “Có phải lão bà nhà ngươi không tìm được nam nhân, nên phải cướp của Tháng Bảy

hay không. Thực không biết xấu hổ!”

Nhất Tiếu Hồng Trần cũng

không nổi giận, chỉ hỏi một cách lạnh nhạt ; “ Các nàng bao nhiêu tuổi rồi ?”

“ Hai mươi tuổi, thì sao

nào ?” Công Chúa Tháng Bảy tỏ ý kiêu ngạo : “ Đừng nói với ta rằng ngươi cũng

từng này tuổi nhá, nhìn qua đã thấy không phải rồi”

“ Đương nhiên không phải,

quả thật ta già hơn các nàng.” Nhất Tiếu Hồng Trần mỉm cười : “ Có điều cũng

chẳng kém Liên Thành bao nhiêu cả.”

Công Chúa Tháng Bảy vô

cùng giận dữ lập tức ném ra một chiêu mê man. Nhất Tiếu Hồng Trần vẫn đề phòng,

nhanh chóng dùng khinh công nhảy xuống khỏi vách đá đen, rơi xuống vùn vụt,

trong lúc ngàn cân treo sợi tóc vẫn kịp tránh thoát chiêu Ma Ha Quyết, thuận

lợi rơi trên mặt băng. Nàng nói trong [ Đội ngũ] : “ Nếu như anh ấy thích nàng,

ta sẽ không cướp của nàng. Nếu như người anh ấy thích là ta, ta cũng quyết

không nhường cho ai cả,” Sau đó nhanh chóng thoát ly đội ngũ, lập tức hồi

thành.

Công Chúa Tháng Bảy tức

đến mức nổi giận đùng đùng, không còn cố kỵ gì nữa lập tức lên [Thế giới] khiêu

khích : “ Nhất Tiếu Hồng Trần, có gan cướp lão công của ta, lại không có gan

đánh đôi với ta sao ? Giỏi thì đừng bỏ chạy.”

Phấp Phới Hồ Điệp Bay

cũng lập tức nói tiếp : “ Nữ nhân vô sỉ, thừa lúc người ta không có ở đây liền

cướp lấy lão công của người ta, lại còn mang danh là bang chủ, bang phái khốn

khiếp, người khốn khiếp, đồ không biết xấu hổ.”

Nàng vừa nói vậy, bang

chúng Phong Sinh Khởi Thủy lập tức nhao nhao ầm ĩ.

[ Thế giới] Cưỡi Thỏ Truy

Rùa Đen : “Ở đâu ra kẻ điên này vậy ? Bị lừa đá hỏng óc rồi hả ?”

[ Thế giới] Diêm Bán Cô

Bé : “Mơ tưởng sỉ nhục bang phái của bọn ta cũng tìm lý do khác được không ?

Lão công của ngươi là ai ? Nói ra cho bọn ta nghe thử một chút, xem có đáng để

lão đại của nhà ta đi cướp hay không ?”

[ Thế giới] Hắc đ**m Lão

Bản : “Đúng vậy, nếu thực đáng giá, thì … cướp ngay thôi, ta lập tức ủng hộ.”

Nhất Tiếu Hồng Trần dở

khóc dở cười nói trong [ Bang Phái] : “Các ngươi đừng gây thêm phiền nhiễu nữa,

đều câm miệng cả cho ta.”

Tuy nàng đã ngăn cấm bang

nhân chạy lên [Thế giới], nhưng chỉ mấy câu ít ỏi này thôi đã khiến Công Chúa

Tháng Bảy càng thêm nổi điên. Nàng ta nguyên quán ở Đông Bắc, lại sinh ra ở nhà

giàu có, từ nhỏ đã được nuông chiều quen thói, không ai ước thúc, trước giờ chỉ

cần nàng thích gì là lập tức đòi lấy, sao chịu nổi sự sỉ nhục này, tính tình

nóng nảy như phích lịch hỏa nhất thời bạo phát, bắt đầu chửi ầm lên trên [Thế

giới], dùng toàn những từ ngữ khó nghe vô cùng. Bang chúng Phong Sinh Khởi Thủy

đương nhiên không chịu thua kém, lập tức chửi lại, căn bản Nhất Tiếu Hồng Trần

không ngăn cản được. Song phương cùng giương thương bạt kiếm, [Thế giới] lại loạn

như đèn cù.

Công Tử Liên Thành lập

tức hỏi Nhất Tiếu Hồng Trần : “ Có chuyện gì vậy em ?”

Nhất Tiếu Hồng Trần kể

lại sơ lược mọi chuyện, Công Tử Liên Thành cũng rất nổi giận, lập tức lên [Thế

giới] nói một câu : “ Công Chúa Tháng Bảy, từ giờ trở đi, chúng ta tuyệt giao.”

Câu này rất ngắn, chỉ vẻn

vẹn có mười hai chữ cái, lại âm vang mạnh mẽ, cực kỳ có khí phách, lập tức làm

Công Chúa Tháng Bảy im tịt luôn.

Đại bộ phận bang chúng

Phong Sinh Khởi Thủy đều là gian thương, kẻ nào chẳng thông minh lanh lợi, vừa

xem đã hiểu rõ ngọn ngành, không kiềm nổi lập tức lên [Thế giới] ném hoa chúc

mừng.

[ Thế giới] Tay Trái Ước

Định : Nhất Công Tử, Nhất Lão Đại, Nhất Phong Sinh Khởi Thủy, dưới lầu lập tức

giữ vững đội hình.

[ Thế giới] Tay Phải Ước

Định : Nhất Công Tử, Nhất Lão Đại, Nhất Phong Sinh Khởi Thủy, hàng đồng.

[ Thế giới] Cưỡi Thỏ Truy

Rùa Đen : Nhất Công Tử, Nhất Lão Đại, Nhất Phong Sinh Khởi Thủy, hàng bạc.

[ Thế giới] Diêm Bán Cô

Bé : Nhất Công Tử, Nhất Lão Đại, Nhất Phong Sinh Khởi Thủy, hàng vàng.

[ Thế giới] Hắc đ**m Lão

Bản : Nhất Công Tử, Nhất Lão Đại, Nhất Phong Sinh Khởi Thủy, hàng tiếp theo.

Thế giới] Can Tương Bảo

Kiếm : Nhất Công Tử, Nhất Lão Đại, Nhất Phong Sinh Khởi Thủy, ta cũng xếp hàng.

Bọn họ theo nhau chạy lên

một loạt, lập tức đám bạn bè của mấy người cũng đi theo lên khuấy hôi, càng lúc

càng ồn ào. Càng về sau, đám người kia còn chen thêm cả đồng dao vào, cải lại

lời, thêm mắm thêm muối, giỡn tới mức rối tinh rối mù.

[ Thế giới] Liên Khanh

Khuynh Thành : Liên Thành Công Tử cưỡi ngựa trắng.

[ Thế giới] Hạ Tuyết Băng

sơ : Một đường thẳng tới nhà bố vợ

[ Thế giới] Café Mèo Anh vợ đẩy, em vợ kéo

[ Thế giới] hiên hiên Lôi lôi kéo kéo cùng mời ngồi.

[ Thế giới] Anh Lạc Lưu

Tô : Bàn sơn đen, khăn lau sạch

[ Thế giới] Bánh Quế Hoa

Hồng Đậu : Vội vàng bày ra tám cái đĩa

[ Thế giới] triệt vi Uống chén rượu, nói đôi câu

[ Thế giới] Phù Dạ : Rèm

cửa lung lay thoáng thấy nàng

[ Thế giới] Em Chuột Kho

Thóc: Da như phấn, răng như ngọc.

[ Thế giới] Ngọc Cần Một đóa hồng hoa gài nghiêng nghiêng.

[ Thế giới] Thạch Đầu Ký

: Mơ tưởng gặp nhau nói một câu

[ Thế giới] Xạ Lam : Nhà

quá nhiều người không nói được

[ Thế giới] Thuần Chủng

Ác Ma Lộ Lộ : Bỏ bỏ bỏ, về nhà bán vườn bán ruộng, Cưới nàng thôi

[ Thế giới] Thiên Nhai Cưới nàng thôi.

[ Thế giới] Dật Phong vũ Cưới nàng thôi.

[ Thế giới] Đinh Đang

Loạn Kêu: Cưới nàng thôi.

…..

Tới đoạn này, mọi người

đều không nhịn nổi nữa, chỉ thấy trên [Thế giới] có vô số những icon cười lớn

từng tràng chạy lướt qua.

Nhất Tiếu Hồng Trần cũng

cười ngặt nghẽo, nói với Công Tử Liên Thành : “ Kỳ thật việc này cũng không

liên quan tới em nha, chỉ tại anh được hâm mộ quá, bát tự còn chưa xem qua****,

đã có người muốn cùng em mở võ đài, may mà kỹ thuật chạy trốn của em đã tới mức

lô hỏa thuần thanh, nàng ta vừa muốn làm em ngủ, em đã nhảy xuống vách núi đen,

chuồn mất.”

Công Tử Liên Thành cũng

cười, cũng không nhắc lại chuyện này nữa, chỉ dặn dò đầy vẻ quan tâm : “ Thời

gian cũng không còn sớm, ngày mai em còn phải lên công trường, mau đi nghỉ ngơi

đi thôi. Anh dạy đồ đệ làm xong nhiệm vụ cũng logout.”

Lúc này Nhất Tiếu Hồng

Trần mới nhìn thoáng qua đồng hồ ở góc phải màn hình, đã lắp bắp kinh hãi, đã

tới hai giờ sáng, quả thật không thể chơi tiếp được. Nàng liền vâng một tiếng,

lại nói trong [Bang Phái] : “ Ta logout đây”. Lại chào tạm biệt với những bằng

hữu vừa rồi đã vô cùng quan tâm tới nàng, sau đó mới tắt máy, lên giường đi

ngủ.

Trong mộng, nàng nhìn

thấy một vị Hắc Y Thích Khách bịt mặt dáng điệu rất tiêu sái, cưỡi trên lưng

một con Bạch Kỳ Lân, phi như bay trên thảo nguyên mênh mông, có một giọng trẻ

con rất khả ái vang lên như thuyết minh một cách rõ ràng rành mạch : “ Bỏ bỏ

bỏ, về nhà bán vườn bán ruộng, cưới nàng thôi”

Trong bóng đêm, bên môi

người con gái đang ngủ say thoáng ẩn hiện một nụ cười.


  • Đả thảo kinh xà : đánh rắn động cỏ

** Tiểu hắc ốc : căn phòng đen

*** Khai hoàng : chuyển sang nick vàng.

Trong game này có một luật lệ gọi là trừng phạt hồng danh. Nếu giết người sẽ bị

biến thành hồng danh. Người chơi mang bạch danh nếu giết hồng danh cũng không

bị chuyển thành hồng danh.

Nick vàng : nick chuyển sang màu vàng

trong trường hợp tấn công người chơi khác, hoặc cùng một tổ đội với Hồng danh,

xuất các kỹ năng thêm trạng thái cho hồng danh. Giết nick vàng cũng không bị

biến thành hồng danh, mà nick vàng cũng không phải dùng Tẩy Tâm Đan

**** Bát tự : tám chữ, bao gồm giờ sinh,

ngày sinh, tháng sinh, năm sinh. Người Trung Quốc trước khi kết hôn phải mang

bát tự của hai bên ra xem, nếu hợp mới cho phép kết hôn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.