Chương48: Câu chuyện về quá khứ - chiếc cốc vỡ và những bức tranh bị xé

Thu Thảo bước khỏi lớp học, vừa đi, cô vừa mĩm cười nhìn cây kẹo

socola trên tay của mình. Bởi lúc nãy, khi mở balo ra để bỏ túi quà của

Thiên Bảo vào, cô sực nhớ là mình còn quên cây kẹo trong học bàn, mà lúc ra chơi Anh Tuấn đã mua cho cô, nên cô bảo Thiên Bảo về trước, còn mình thì quay lại lấy cây kẹo.

Ngắm nghía cái kẹo trên tay, cô mĩm

cười hạnh phúc, đơn giản chỉ là một cái kẹo, nhưng cô lại xem nó rất

quý, vì sao ư, vì đó là của Anh Tuấn tặng cô. Ngày nào cũng thế, Thu

Thảo đã quen với việc mỗi ngày Anh Tuấn đều mua kẹo cho mình, cô quý

những cây kẹo ấy đến nỗi cô còn chẳng dám ăn chúng, nên cô cất nó vào

một cái lọ thủy tinh, để ngày ngày ngắm nghía.

Đang đi, Thu Thảo bỗng dừng lại khi có tiếng nói của ai đó vang lên

  • Hạnh phúc quá nhỉ?

Thu Thảo thôi không nhìn cái kẹo nữa, mà cô chuyển mắt lên phía trước nhìn

xung quanh. Âm thanh của người lúc nãy phát ra là ở đây – Cầu thang giữa dãy lầu 1

  • Mày định chơi trò bắt cá hai tay đấy hả?

Phía

sau người đó, xuất hiện thêm một vài bóng đen nữa, họ dần bước tới phía

Thu Thảo cùng nụ cười nham hiểm, xảo trá nở ra trên môi

  • Kim Cương?

Thu Thảo hơi bất ngờ khi phải gọi tên con người này, bởi vốn dĩ Kim Cương

và Thu Thảo đâu ưa nhau, cớ sao Kim Cương hôm nay lại chủ động bắt

chuyện trước với mình, dù với ý mỉa mai

  • Thắc mắc hả? – Kim Cương nhìn Thu Thảo mĩm cười “hiền hậu” – “Đợi” mầy đấy! Thấy bọn tao tốt không nào?

Biết có chuyện chẳng ổn, nên thay vì trả lời, cô lại vội vã bước đi, nhưng

những người đang đứng trước mặt cô, lại không cho phép cô tự ý bỏ đi như thế

  • Đi đâu mà vội mà vàng, dừng chân ghé lại tiếp “hàng” chúng em!

Vừa dứt câu, Kim Cương tát ngay vào mặt Thu Thảo mặt một cái như trời

giáng, cô vừa bất ngờ, vừa đau đớn trước cái tát không báo trước ấy. Tức thì sau cái tát đó, có hai đứa con gái nhanh chống giữ chặc hai tay Thu Thảo lại, để Kim Cương có thể túm tóc cô, mà cô không thể phản kháng

được

  • Mầy đang làm gì thế hả con nhỏ xấu xí này! Mầy dám hớt tay trên của tao đấy hả? Sao mầy dám giành Anh Tuấn của tao hả?

Chữ “hả” ấy sao mà cay nghiến thế này! Kim Cương nghiến nghiến răng, trợn mắt nhìn áp vào Thu Thảo. Nhỏ lại nói tiếp

  • Tao không yếu đuối như nhỏ Thảo Trân đâu, tao là Kim Cương, kim cương

là thứ quý giá nhất, cứng nhất, sắt nhất trên thế giới này, mầy chắc

thừa biết chứ. Khi nghe đến tên tao, thì tao nghĩ mầy dư biết tao như

thế nào rồi, vậy thì tại sao mầy lại dám hả?

Nói rồi Kim Cương dùng tay phải bóp chặc vào hai má của Thu Thảo, nhỏ đẩy nó lên cao và chăm chú nhìn vào cổ của cô

  • Nhìn cái cổ của mầy, tự nhiên tao nhớ đến cảnh người ta cắt tiết gà

vịt, mà nhớ không lầm thì trước khi cắt cổ chúng, người ta hay vỗ vỗ vào đấy mấy cái – Kim Cương cũng dùng tay vỗ vỗ vào cổ Thu Thảo mấy cái –

Nhưng mầy yên tâm đi, tao không có cắt cổ mầy đâu mà lo

Kim Cương

thả tay ra khỏi má của Thu Thảo, tuy nhỏ đã thả ra, nhưng không phải là

nhỏ đã hết trò, mà nhỏ đã tìm được thứ thú vị hơn nhiều. Đảo mắt vào cái balo đeo sau lưng Thu Thảo, Kim Cương hất mặt ra hiệu cho mấy đứa con

gái đem balo lại cho mình.

Cầm chiếc balo trên tay, nhỏ trút ngược

balo xuống, làm những món đồ trong ấy rơi xuống nền gạch một lượt. Kim

Cương ngồi xuống, nhỏ nhặt trong đóng tập vở ấy lên một cái túi nhỏ, và

một cuốn Atlat địa lí. Kim nách cuốn Atlat bên hông, tay kia thì

lấy trong cái túi ra một cái cốc sứ trắng. Vừa thấy cái cốc sứ, Thu Thảo hớt hãi nhìn nó rồi kêu lên:- Bỏ cái cốc đó xuống! – Thu Thảo cựa người giẫy dụa – Bỏ xuống cho tôi!

Đây là lần thứ hai cô bị đánh hội đồng rồi nhỉ! Nhưng không giống lần

trước, cô không run rẫy, không sợ hãi giống vậy, lần này cô có vẻ bình

tĩnh hơn nhiều, dù trong cô hơi có một chút gọi là lo lắng. Từ lúc Kim

Cương xuất hiện, cô chỉ thốt lên duy nhất hai chữ “Kim Cương” rồi lại im lặng, đến khi Kim Cương động tay động chân tới mình cô cũng không lên

tiếng, nhưng khi Kim Cương cầm trên tay chiếc cốc sứ ấy, thì cô lại bắt

đầu cảm thấy sợ hãi lên, và chính sự sợ hãi đó đã làm cô thốt ra mấy

tiếng. Kim Cương khi nghe Thu Thảo lên tiếng, nhỏ có vẻ hơi khích một

chút nên cười lớn

  • Tao cứ tưởng mầy bị câm chứ! Ha ha ha, tao xin lỗi vì đã nhầm lẫn ha ha ha!

Kim Cương thôi cười, nhỏ liếc sang nhìn khuôn mặt đang lo lắng, sợ hãi

của Thu Thảo, nhỏ bỗng nhếch mép rồi lại nhìn sang chiếc cốc trên tay

mình

  • Lúc nãy mày bảo tao bỏ chiếc cốc này xuống hả? – Kim Cương

đảo hai con ngươi sang Thu Thảo như muốn dọ ý – Vậy thì tao bỏ xuống

Lùi lại mấy bước, Kim Cương đưa ngược tay ra sau và thả chiếc cốc vào

khoảng không trung. Chiếc cốc rơi từ do từ lầu 1 xuống sân trường chưa

đầy 4 giây, một tiếng “choang” của sứ vọng từ dưới lên, làm mọi người có mặt ở đó đều nghe rõ. Tiếng sứ vỡ vụng ấy đập vào tai của Thu Thảo như

một sự sốc âm (sốc âm thanh) thấu đến tận người, tâm can cô như muốn vỡ

ra theo tiếng choang ấy, nhịp thở của cô cũng không biết đã ngừng lại

khi nào, và trên đôi mắt mở to ấy, nước mắt đã tràn ra trong vô thức của tiếng vỡ vụng kia. Những nụ cười ngạo nghễ bắt đầu vang lên, một người

cười, hai người cười, ba người cười, cả một lũ con gái đang đứng trước

mặt cô đều cười hả hê, khi thấy chiếc cốc kia đã vỡ

  • Vỡ rồi! –

Kim Cương mĩm cười nhìn Thu Thảo – Chắc cậu con trai tên Tiểu Bảo sẽ

buồn lắm, vì món quà cậu ta tặng cho mầy chưa đầy một ngày mà nó đã

không còn nữa! Chậc, phải chi lúc nãy mày đừng bảo tao bỏ xuống thì cái

cốc đâu có vỡ. Cái này tao chỉ làm theo lời mầy thôi nhé! Bởi vậy, có

trách thì trách bản thân mầy đi!

Thu Thảo không đáp, cô cuối gầm

mặt, môi mím chặc, răng cắn vào nhau, nước mắt như mưa trút chảy dài

trên má cô, đôi vai ấy đang run lên, không phải run vì sợ, mà run vì một sự phẫn nộ, câm phẫn đến cực độ

  • Tiếp theo là trò xếp hình!

Kim Cương vui vẻ cầm cuốn Atlat lên, hai tay nhỏ cầm trang đầu và trang cuối của cuốn Atlat mở toẹt ra, trút ngược nó xuống rồi dũ dũ mấy cái.

Những bức tranh của Thu Thảo kẹp trong ấy rơi ra một lượt, Kim Cương

cuối xuống nhặt chúng lên rồi xếp chúng ngay ngắn lại. Tiếp đó nhỏ nhoẽn cười nhìn hai đứa con gái đang trấn áp Thu Thảo, với ý lệnh “Ngẩn mặt con nhỏ đó lên”. Hiểu ý Kim Cương, một trong hai đứa ấy túm tóc cô giật lên, đứa còn lại đẩy cao càm cho cô ngẩn mặt lên nhìn Kim Cương

  • Luật chơi thế này nhé, tao sẽ xé tranh của mầy làm đôi, rồi trộn chúng

lại với nhau, sau đó thì mầy ráp chúng lại cho đúng! Đồng ý không!?

Nói là làm, Kim Cương ghì mạnh hai bàn tay, nhỏ dùng hết lực để xé xấp

tranh của Thu Thảo trên tay, nhưng xấp tranh khá dày, nhỏ chỉ mới xé

được chút đã nhăn mặt bỏ ra

  • Nó dày quá! Phải chia làm hai thôi!

Thu Thảo lúc này chứng kiến tranh vẽ của mình đang bị Kim Cương xé đôi, cô giẫy giụa hét lên

  • BỎ TRANH CỦA TÔI RA!!! – Cô càng giẫy, hai đứa con gái sau cô càng giữa chặc cô hơn – BỎ TÔI RA!!! BỎ RA

Trông thấy vẻ mặt sợ hãi của Thu Thảo, Kim Cương lấy đó làm động lực, nhỏ

không cần tách tranh ra làm hai phần nữa, mà nhỏ dồn hết sức vào hai bàn tay, nhỏ cắn răng, nhăn mặt, nhấm mắt, nắm chặc, và……. xẹt 1 cái…… xấp

tranh đã được xé làm đôi.

Mắt Thu Thảo bỗng dần mờ trong những

giọt nước mặn, một bức tranh rơi xuống, hai bức tranh rơi xuống, và cả

xấp tranh được hất lên cao, chúng tản ra và lần lượt rơi vào khoảng

không trung….từng bức một.

Càng thấy được vẻ mặt đau xót, tiếc

nuối của Thu Thảo, thì Kim Cương lại càng thích thú ra mặt. Nhỏ ngạo

nghễ ngước mặt lên trời cười lớn với chiến tích của mình.

Còn Thu

Thảo, lòng cô như bị xé nát theo từng bức tranh đang rơi lả tả kia, tim

cô nhói đau khủng khiếp, vì chiếc cốc vỡ, vì những bức tranh của cô bị

xé đôi, vì đó là những thứ cô trân trọng nhất, nhưng những thứ ấy đã bị

hủy hoại trong bàn tay dơ bẩn của người khác

  • Sao hả, vui không? – Kim Cương nhỏ dùng ngón trỏ phải chỉ vào trán của Thu Thảo

Không lời báo trước nào cả, một cú đạp thẳng vào bụng Kim Cương làm nhỏ công

người lại ôm bụng. Hành động bất ngờ ấy làm cả bọn con gái giật cả mình, vì cả đám không ngờ Thu Thảo lại phản công bất ngờ thế. Chưa đợi cả bọn hoàng hồn, Thu Thảo đạp ngược vào khớp gối nhỏ con gái đang giữ tay

phải cô, khiến nhỏ ngã xuống ôm chân đau đớn. phải cô đã được giải thoát, Thu Thảo không ngần ngại đấm thẳng vào mặt của nhỏ còn lại, làm nhỏ ngã xuống nền gạch tức thì.Kim Cương lúc này đang ôm bụng mình, mặt nhỏ nhăn nhó khó chịu nhìn Thu Thảo

  • Sao mày dám!

  • Sao tôi lại không dám!

Không để cho Thu Thảo tiếp tục động thủ, Kim Cương lao tới túm lấy tóc cô

hòng giành thế chủ động. Xử lí tình huống nhanh chống, Thu Thảo dùng hai tay giữ chặc tay Kim Cương đang túm tóc mình, cô liên tiếp lên cao gối

hai lần làm Kim Cương phải buông tóc cô ra, và lùi lại tiếp tục ôm bụng. Cả đám con gái đứng gần ấy, thấy Thu Thảo bỗng nhiên đánh đấm trả đũa,

nên cả bọn đều ngần ngại, không dám tiến thêm, vì chúng sợ mình sẽ giống Kim Cương

Lần này đến Thu Thảo, cô không đợi Kim Cương chủ động,

mà bản thân cô tự chủ động, bằng cách nhanh chống tiến đến chỗ Kim

Cương, rồi dùng tay dấm chếch vào má trá của nhỏ, làm nhỏ ngã nhào xuống nền gạch ngay lập tức. Không dừng lại tại đó, Thu Thảo tiếp tục đá vào

bụng Kim Cương khiến nhỏ công lưng như tôm, mà ôm bụng đau đớn. Chân

Thu Thảo tiến thêm bước nữa, cô nhất gót chân phải lên và đặt nhẹ nhàng

lên cổ của Kim Cương. Thu Thảo đảo mắt nhìn từng đứa con gái một

  • Nhặt hết những tấm tranh lại cho tôi! Nếu…không muốn Kim Cương bị giẫm nát thanh quản

Giọng Thu Thảo băng lãnh cất lên, ánh mắt ấy thật đáng sợ, vì cái nhìn sâu

thẩm của cô, chứa một màu đen của sự chết chóc và một màu đỏ của máu me

bạo lực. Nghe Thu Thảo nói vậy, cả đám con gái không ai không dám nghe

theo, cả bọn nhanh chống nhặt những mảnh tranh lại rồi bỏ lại vào balo

của cô. Trong đám, chúng “cử đại diện” một người đến đưa cho cô, nhưng

nhìn cách con nhỏ ấy bước, nó đủ cho thấy được sự sợ hãi bởi con ác quỷ

trước mặt thế nào

Cầm lấy cái balo, Thu Thảo trừng mắt nhìn xuống Kim Cương, cô nói

  • Tôi sẽ không tha cho bất kì ai dám động vào những thứ tôi trân trọng.

Tôi trân trọng cái cốc Tiểu Bảo tặng cho tôi, tôi trân trọng những tác

phẩm của mình vẽ ra, tôi trân trọng tất cả chúng, chính vì trân trọng

nên tôi cần bảo vệ chúng – Thu Thảo xiết chặc tay – Nhớ lấy điều đó!

Dứt câu, cô xoay gót giầy mấy cái rồi giẫm mạnh xuống cổ Kim Cương một cách đau đớn. Kim Cương lúc này cảm thấy cổ mình như muốn gẫy làm đôi, trước cái giẫm không thương tiếc ấy. Nhỏ muốn gào lên lắm, nhưng cổ họng nhỏ

quá đau nên cái hước còn không thành tiếng nữa là

Thu Thảo bước

đi, cả đám con gái nhìn theo cô mà tái mét mặt mày, Kim Cương mở một mắt ra nhìn cô trong làn nước trắng, nhỏ không cam trước cái thất bại này,

và càng không thể chịu được sự sỉ nhục của Thu Thảo đối với mình. Tức

thì, sự kiêu hãnh đầy câm phẫn ấy như một nguồn năng lượng chạy khắp

người nhỏ, khiến Kim Cương bỗng bật người dậy và nhanh chống lao tới xô

mạnh người Thu Thảo xuống cầu thang.

Trước cái xô bất ngờ, không

phòng bị ấy, Thu Thảo mất thăng bằng, cô nhanh chống ngã lăn quay hết

mấy chục nất thang từ lầu 1 xuống tầng chệch. Cái ngã cầu thang này khá

giống với lần cô bị Anh Tuấn gạt chân cô, nhưng lần này chắc sẽ đau hơn

nhiều, vì người làm cô ngã không phải là người cô thích, mà đó là người

cô cực kì ghét – Lâm Thị Kim Cương

Thấy Thu Thảo mất thế, Kim

Cương chạy nhanh xuống tầng chệch, nhằm để Thu Thảo không có thời gian

ngồi dậy. Trong lúc cô đang ôm người, Kim Cương đã nhảy ngay lên người

cô, nhỏ dùng hai tay bốp lấy cổ cô rồi xiết chặc

  • Mầy chết đi! Đi chết đi!

Hành động của Kim Cương lúc này như đã không còn kiểm soát được nữa, nhỏ

điên cuồng bốp lấy cổ Thu Thảo, khiến cô sặc sụa vì không thở được. Thu

Thảo phải nhanh chống làm gì đó để giải cứu cái cổ đang bị ngạt kia. Như một phản xạ, cô cũng dùng bàn tay giữa chặc lấy tay Kim Cương, hòng đẩy tay nhỏ rời khỏi cổ mình, và điều cô có thể nghĩ, có thể làm trong lúc

này, để mình có thể giành lại thế chủ động là đập vào đầu Kim Cương một

phát thật mạnh, thật đau.

Không còn sự lựa chọn nào khác, Thu Thảo dùng chút sức còn lại, cô dồn nó vào cái bật người cuối cùng, Thu Thảo

đẩy nữa người lên và dùng đầu đập mạnh vào đầu Kim Cương. Cái va đập khá mạnh khiến đầu Kim Cương bị đau nên nhỏ buông tay ra khỏi cổ cô, và

suýt xoa đầu mình. Chỉ chờ có thế, Thu Thảo lật ngược tình thế. Cô đưa

tay phải lên vấu chặc lấy thanh quản của Kim Cương cùng chút sức bật

người dậy, làm Kim Cương Kim Cương mất đà nên ngã cả người về sau. Lần

này Thu Thảo là người ngồi lại trên người Kim Cương, hai mắt cô lúc này

như hai hòn lửa đang cháy rực, nó ánh lên một sắc đỏ lạ kì, đó chính là

màu của sự giận dữ tột độ trong mình

  • Kim Cương có biết mỗi khi

tôi bực bội ở lớp, thì về nhà tôi làm gì không? Tôi chơi game đối kháng

đấy, tôi tưởng tượng đứa làm mình bực vào sáng nay là đối thủ trong

game, và như thế, tôi dóc sức mà đánh đứa đó cho nó chết thì thôi. Mỗi

lần như thế, tôi đều win rất nhanh. Bây giờ cũng tương tự vậy, giúp tôi

win nhanh nhé Kim Cương

Lời dứt hành động tới, Thu Thảo một phát

đấm mạnh vào mặt Kim Cương, nấm đấm trúng vào vị trí nào trên khuôn mặt

thanh tú kia cô cũng chẳng rõ, vì hình ảnh trong mắt cô bây giờ rất nhòe nhoẹt, bởi một thứ chất lỏng đang bao bọc lấy hai con người của cô. Cú

đấm ấy đủ mạnh làm môi của Kim Cương chảy máu rất nhiều, chúng lăn dài

xuống càm, xuống cổ và thấm vào áo. Mắt Kim Cương lúc này nhấm tịt lại,

vì nhỏ bỗng cảm thấy sợ con người trước mặt mình, vì hình như, đó không

phải là con người, mà đó là ác quỷ, một con quỷ rất đáng sợ

Nguyên nhân là dẫn đến trận đánh nhau này là gì? Vì Anh Tuấn, đúng chứ? – Thu Thảo cười cợt – Kim Cương nói Anh Tuấn là của mình ư? Vậy Kim Cương muốn chiếm hữu Anh Tuấn, dù trong lòng không có tình cảm? – Cô lại cười khinh – Kim Cương nghĩ Anh Tuấn là món hàng sao để mọi người đem ra

giành giật sao? Nếu Anh Tuấn bị giành giật thì chính Kim Cương là người

đã giành giật của người khác đấy! Chẳng Phải Kim Cương và Thảo Trân là

bạn của nhau à, chẳng phải Kim Cương thừa biết hai người đó quen nhau mà vẫn cố tình quen ngầm Anh Tuấn sao!? Giả tạo thật! Tôi biết là mình đã

làm cho Thảo Trân phải khóc, tôi biết Thảo Trân bị tổn thương, tôi cũng

biết là Thảo Trân đau lắm, nhưng Kim Cương thì sao? Vẫn âm thầm hẹn hò

với Anh Tuấn dù biết đó là bạn trai của bạn mình, vậy mà Kim Cương vẫn

làm thế. Nếu người đó không phải là tôi, nếu người làm Thảo Trân khóc là Kim Cương, nếu Thảo Trân biết Kim Cương đang hẹn hò với bạn trai mình,

thì Kim Cương sẽ như thế nào? Vui chứ! Kim Cương không xứng đáng để nói

ra câu “Mầy đang làm gì thế hả con nhỏ xấu xí này! Mầy dám hớt tay trên của tao đấy hả? Sao mầy dám giành Anh Tuấn của tao hả?”, Kim Cương không có quyền nói câu đó, vì vốn dĩ Kim Cương là người nẫn

tay trên của Thảo Trân, là người đã giành Anh Tuấn với Thảo Trân. Tuy

tôi biết tôi không tốt đẹp gì, vì tôi cũng như Kim Cương, là kẻ được

tình yêu chọn để tranh giành lấy hạnh phúc. Nhưng ít ra, tôi không bán

đứng bạn bè như Kim Cương, tôi cũng không làm gì có lỗi với bạn bè của

mình! Dù phải tranh giành tình yêu, nhưng tôi cũng đã thích họ, một

cách thật lòng nhất!

Sau hồi nghe Thu Thảo nói, Kim Cương dù cổ họng rất đau, nhưng nhỏ cũng khàng khàng thốt ra được mấy chữ

  • Là Anh Tuấn sao?!

Không ngần ngại, Thu Thảo trả lời Kim Cương một cách thẳng thắng

  • Phải! Vì tôi thích cậu ấy, thích rất nhiều, mà tôi cũng không biết cái

nhiều ấy là bao nhiêu! Chỉ biết là tôi lúc nào cũng muốn ở bên cậu ấy!

Nếu đặt trong hoàn cảnh này, Kim Cương vừa là tình tịch, vừa là kẻ thù

của tôi đấy! Thế nên, mấy cái “vết xướt” này chắc chưa thấm đủ cho “Chị

Hai” của 9a2 đâu nhỉ!?

Tay Thu Thảo xiết chặc lại, cô nữa miệng

cười nhìn khuôn mặt trầy trụa với máu của Kim Cương. Trông Thu Thảo lúc

này như một con thú dữ, đang chuẩn bị xé nát con mồi sau khi đã vờn đủ

với chúng. Còn Kim Cương, nhỏ sợ hãi hơn lúc nào hết, vì hình như, thần

chết đang kề lưỡi hái bén ngót vào cổ của nhỏ. Lần đầu tiên trong đời

của Kim Cương, một đứa chưa từng thảm hại như thế này, cũng chưa từng

biết sợ là gì, mà bây giờ, cả người nhỏ đang run rẫy lên, mồ hôi từ rái

tai nhỏ đã bắt đầu rơi từ lúc nào chẳng hay. 1 giây nữa thôi, cú đấm như quả tạ của Thu Thảo sẽ giáng ngay vào mặt Kim Cương. Môi nhỏ lấp bấp,

vì hình như nhỏ muốn nói ra điều gì đó- Đ…đ..ừng…đừng…m..à…!

Muộn mất rồi, vì Thu Thảo lúc này chẳng nghe gì cả, cô chỉ biết một thứ duy

nhất là phải đấm thật mạnh nấm tay xuống khuôn mặt đang sợ hãi kia

  • Cậu đang làm gì thế!?

Kim Cương đang nhấm tịt mắt bỗng nhanh chống mở ra khi có một giọng nói lạ, nhưng lại vô cùng quen thuộc cất lên trong lúc này

  • A..nh…Tuấn!

Kim Cương thều thào giọng rồi nhẹ nở nụ cười, nụ cười của sự vui mừng, nụ

cười của sự may mắn vì cuối cùng Anh Tuấn đã đến, nhỏ nhấm mắt lại cùng

hàng lệ ứ trào ra, khóc trong sự hạnh phúc, có lẽ là như thế!

Nấm

tay phải của Thu Thảo lúc này đã bị Anh Tuấn giữ lại, cô không thế cử

động tay, cũng không thể cử động mi mắt, vì nó đang mở to hết cỡ nhìn

chân chân vào Anh Tuấn. Nhanh chống, Anh Tuấn không nói thêm gì mà hậm

hực lôi Thu Thảo dậy rồi bế cô đi khỏi đấy

Kim Cương nhìn theo

bóng hai người họ, nhỏ cười cùng hàng nước mắt chảy dài, vì dù Anh Tuấn

đã đến kịp lúc để cứu nhỏ khỏi con ác quỷ kia, nhưng suy cho cùng, nhỏ

vẫn là kẻ thất bại…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.