Chương 80: Hoàn

Đừng quay đầu lại (mười)

Căn hộ của Vu Mạn Di ở trên tầng cao, nhìn ra cửa sổ có thể thấy rất nhiều căn nhà thấp tầng ở phía xa xa. Cùng với tiếng súng đứt quãng và ánh sáng trắng, rất nhiều cửa sổ gần đó đã sáng đèn.

Mọi người đều nhìn ra, nhưng đêm quá tĩnh lặng. Tiếng súng kia ban đầu thưa thớt và đứt quãng, nhưng thời khắc này lại dày đặc và rền vang, phát ra một chuỗi “đùng đùng đùng” liên tục.

Cuối cùng ngoài hành lang cũng có động tĩnh, mấy hàng xóm sát vách mở cửa phòng ra. Nghe thấy tiếng động, Vưu Hồng cũng vội vàng mở cửa, cửa phòng vừa mở ra, Vu Mạn Di nghe một ông cụ bên ngoài đang trấn an mọi người.

“Không sao, không sao, năm hai mươi bảy cũng có một trận… Có lẽ sáng mai sẽ ngừng thôi.”

Sáng mai có ngừng thật không? Vu Mạn Di cũng không biết. Cô và Vưu Hồng không ngủ riêng mà chen chúc cùng nhau trên giường của cô, thậm chí còn dọn vài đồ đạc linh tinh vào cặp da. Trong tủ quần áo của cô có nhiều đồ đẹp như vậy, nhưng Vu Mạn Di không lấy cái nào, chỉ lấy hai chiếc quần dài, một chiếc áo len và một chiếc áo bông, giày bốt cũng được đặt sẵn trước cửa phòng ngủ.

Tiếng súng vang lên suốt cả đêm.

Vu Mạn Di có linh cảm và năng lực của động vật, cô cảm thấy những ngày sắp tới sẽ không dễ dàng, nhưng cô không thể đoán chính xác là sẽ khó khăn như thế nào. Cô an ủi Vưu Hồng ngủ trước, còn mình thì đi giấu đồ quý giá trong nhà, kiểm tra lại thực phẩm và tiền mặt tích trữ trong nhà.

Tầm bốn giờ sáng, Vưu Hồng thức dậy, bảo cô đi nghỉ ngơi. Vu Mạn Di buộc bản thân mình chìm vào giấc ngủ, cũng không biết rốt cuộc là tỉnh hay là mơ, nhưng trong cõi u minh có một giọng nói quen thuộc cứ nói với cô, không sợ, đừng sợ, không cần phải sợ.

Trong giấc ngủ, hai mắt Vu Mạn Di ươn ướt, Tống Kỳ lại trở về vào lúc này.

Cô ngủ hai tiếng, hơn sáu giờ sáng đã thức dậy, phát hiện điện trong nhà đã bị cúp. Rốt cuộc tiếng ồn ào trong hành lang cũng biến mất, có lẽ mọi người đã về nhà để lập kế hoạch. Tiếng súng ở Áp Bắc càng ngày càng dày đặc, kèm theo tiếng trực thăng gầm rú và tiếng nổ còn lớn hơn. Cô và Vưu Hồng đứng bên cửa sổ, nhìn từng cụm khói đen bốc lên giữa sắc trời tờ mờ sáng.

“Là Áp Bắc…” Vưu Hồng lẩm bẩm, “Là… Là Thương vụ Ấn thư quán… Mạn Di, chúng ta…”

“Chờ một chút.” Vu Mạn Di cũng rất lo lắng, nhưng vẫn tỉnh táo nhìn về phía xa xa, “Chị Thời Văn bảo tôi đừng ra khỏi tô giới, chúng ta cứ chờ ở đây, tin tức sẽ đến.”

Con đường bên dưới tòa nhà họ thuê rất sầm uất, bình thường sạp báo rao hàng từ sáng sớm, nhưng hôm nay không có người nào. Tin tức được truyền đến theo cách thức nguyên thủy nhất, Vu Mạn Di đứng yên bên cửa sổ rất lâu, trời vừa sáng lên, cô nhìn thấy rất nhiều người ăn mặc xộc xệch tràn vào con đường này, rõ ràng là người từ Áp Bắc chạy nạn đến tô giới để tìm người thân thích mà nương tựa.

Cô nghe có người vừa chạy vừa khóc: “Có người bị trúng bom, bom nổ chết người!”

Cô cẩn thận nhìn từng gương mặt, rốt cuộc vào một thời khắc thoáng qua, cô phát hiện một gương mặt quen thuộc. Tô Văn đội mũ, đang thoát ra khỏi dòng người, đứng ngẩng đầu dưới tòa nhà của Vu Mạn Di, đúng lúc đối diện với ánh mắt của cô.

“Thầy Tô!” Vu Mạn Di gọi to, sau đó lập tức kéo Vưu Hồng ra mở cửa, chạy nhanh xuống lầu.

Thầy Tô đi đường mệt nhọc, bụi đất phủ đầy mũ và quần áo, sắc mặt rất nghiêm túc. Ba người họ đứng dưới lầu nói chưa được mấy câu, hàng xóm đang chờ tin tức phát hiện Tô Văn nắm rõ tình hình, lại ùa xuống.

“Hôm qua quân Nhật Bản tiến công từ Hồng Khẩu đến Áp Bắc, sáng nay lại có ném bom.” Anh ta nói, “Hội quán Hồ Châu (*) vừa trúng bom, máy bay vẫn lượn lờ xung quanh, hai người không nên đến đó.”

(*) Là Sở chỉ huy Cuộc khởi nghĩa vũ trang lần thứ ba của công nhân Thượng Hải, được khởi công năm 1900 do các thương gia vùng Hồ Châu, Chiết Giang cùng nhau góp vốn xây dựng làm hội quán đồng hương. Trong Sự biến 28 tháng 1 năm 1932, Hội quán Hồ Châu nằm trong vùng chiến sự, phần lớn đã bị phá hủy, chỉ còn lại một số ít ngôi nhà ở phía Tây.

“Họ làm gì vậy chứ!” Một người quan tâm đến tin tức hiện tại phẫn nộ nói, “Không phải đã đưa ra những điều kiện vô liêm sỉ, trưa hôm qua cũng đã đồng ý rồi sao!”

“Người ta muốn đánh ông thì còn quan tâm ông đồng ý hay không làm gì!” Một người trẻ nóng tính nói.

Càng nhiều người ùa đến, người vây quanh cũng tản ra, Vu Mạn Di bị đẩy lùi về cửa căn hộ. Tô Văn quay đầu, đưa chiếc túi trong tay cho Vu Mạn Di, nói “Đây là một ít thức ăn và nhu yếu phẩm, hai người lấy trước đi. Hiện tại rất nhiều người chạy nạn từ Áp Bắc đến tô giới, phương tiện giao thông đều được trưng dụng, nhất định sẽ thiếu thốn nhu yếu phẩm… Cố gắng chăm sóc bản thân, hiểu chưa?”

“Thầy Tô, còn anh…”

“Tôi đi làm việc của tôi.” Tô Văn kéo mũ xuống thấp, nói lời từ biệt cuối cùng với cô, “Mạn Di, thời cuộc như vậy, hành động được đã là may mắn rồi. Nếu có cơ hội, tôi sẽ trở về thăm cô.”

Có cơ hội.

Nhưng nếu không có cơ hội thì sao?

Tô Văn không nói.

Thậm chí Vu Mạn Di còn chưa kịp liếc anh ta một cái hay nói với anh ta thêm một câu, anh ta đã xoay người, hòa vào đám đông như dòng lũ dâng trào. Hàng xóm nghe anh ta báo tin, có người phẫn nộ, có người lo lắng, bởi vì có quá nhiều người, tiếng nói chuyện càng lúc càng lớn, tràn ngập sảnh chính dưới tầng trệt.

Nhưng bất kể tiếng nói chuyện của họ có lớn bao nhiêu cũng bị một tiếng nổ lớn lấn át.

Vu Mạn Di ngẩng đầu, nhìn thấy một cột khói đen kịt bốc lên từ phía Áp Bắc. Hiện tại là mười giờ sáng ngày 29 tháng 1, sau đó cô mới biết cột khói kia là dấu vết cuối cùng trên đời của Thương vụ Ấn thư quán sau khi nơi đó bị ném bom.

Thương vụ Ấn thư quán làm xuất bản, giấy tờ chồng chất trong xưởng chính rất nhiều. Lửa cháy từ mười giờ sáng đến năm giờ chiều, tro giấy bay bốn phương tám hướng theo gió Bắc, nhuộm đen bầu trời ở tô giới.

Vu Mạn Di không có khái niệm thuốc nổ tạo nên lửa như thế nào, thậm chí còn hy vọng có gì đó còn sót lại trong xưởng chính. Nhưng hai ngày sau, báo chí khôi phục xuất bản, tám chữ ngắn gọn miêu tả tình hình của Thương vụ Ấn thư quán: Sách cổ độc bản, cháy rụi hoàn toàn.

Xưởng chính hơn tám mươi mẫu vuông ngã rạp xuống như con thú sắt khổng lồ ở Áp Bắc, xưởng chính ngày đêm tỏa hơi nước của Thương vụ Ấn thư quán lại hóa thành khói đen và tiêu tan chỉ trong một ngày.

Vu Mạn Di vô cùng sốt ruột, cô chưa từng sốt ruột như vậy. Tình cảm của cô dành cho Thương vụ Ấn thư quán rất phức tạp, thế giới mới của cô bắt đầu tại đó, thậm chí cô còn hoạch định tương lai của mình tại đó. Nhưng bây giờ nó tan biến rồi… Tại sao, tại sao tất cả những gì cô quý trọng trong đời đều rời bỏ cô theo cách thức này!

Tiếng súng vang rền bốn ngày, đến ngày 1 tháng 2, Vu Mạn Di đang đứng bên cửa sổ thì thấy làn khói đen còn dày đặc hơn dâng lên từ phía Áp Bắc, theo gió bao trùm người đi đường, làm những người hít phải đều khom lưng ho dữ dội. Đám khói này lan ra xa hơn đám đầu tiên,thậm chí còn lan đến đại lộ Nam Kinh. Đến buổi chiều, cậu bé bán báo lại truyền tin khẩn, đứng dưới đường hô to “Thư viện Phương Đông bốc cháy ngùn ngụt, khói bụi đầy trời, tòa nhà năm tầng bị thiêu hủy hoàn toàn.”

Thư viện Phương Đông… Thư viện Phương Đông cũng bốc cháy.

Dường như tin tức này không khiến Vu Mạn Di đau buồn hay hoang mang hơn tin xưởng chính bị trúng bom. Cô chỉ đứng bên cửa sổ, ngơ ngác nhìn hết thảy bên ngoài, sự hoài nghi về tính chân thật của thế giới lại dâng lên lần nữa.

Nếu mọi thứ trên cõi đời này đều có thể bị phá hủy dễ dàng như vậy, rốt cuộc có thứ gì bất khuất và vĩnh hằng không? Tống Kỳ từng nói với cô, Thượng Hải chỉ là dinh thự nhà họ Vu mà không có nóc. Vậy còn những nơi bên ngoài bến Thượng Hải thì sao? Cô từng thề sẽ giết hết những kẻ đã cướp đi Du Tiểu Thanh và Vưu Hồng giống như Lưu Phong Diêm, cô từng cho rằng g**t ch*t bọn chúng thì thế giới này sẽ trở nên tốt đẹp hơn, cô sẽ đi đến điểm cuối cùng trong sứ mệnh của mình… Nhưng khi càng nhiều người bị vây hãm trong khổ đau, khi những người cô để ý và quan tâm đều bị dòng lũ chiếm đoạt, cô nên làm gì? Cô sẽ đi hướng nào?

Tống Kỳ, em phải đi hướng nào? Nhưng Tống Kỳ không nói cho cô biết. Anh tiễn cô lần cuối ở Mộ Thừa tướng, con đường sau đó, Vu Mạn Di phải tự đưa ra quyết định.

Khói đen không tan biến, Vu Mạn Di nhắm mắt bên cửa sổ.

Mùi khói súng len lỏi qua khe hở của cửa sổ, làm cổ họng cô có cảm giác cháy bỏng lạ thường. Cô đứng giữa mùi khói súng và bom đạn một lát, chợt xoay người đi vào phòng ngủ, thay quần áo nhẹ nhàng, lại nhét súng vào bốt cưỡi ngựa.

Cũng may điện thoại dưới sảnh chính của tòa nhà vẫn còn gọi được. Vu Mạn Di đi đến chỗ nhân viên quản lý điện thoại, đưa người đó số điện thoại thứ hai. Mấy ngày trước có người nói với cô đây là số điện thoại văn phòng tạm của Thương vụ Ấn thư quán trong tô giới.

Hai vụ nổ diễn ra đột ngột như vậy, Thương vụ Ấn thư quán thiệt hại nặng nề, thậm chí còn có thể nói là bị phá hủy hoàn toàn. Cũng may ngày đó chỉ có hai mươi mấy người ở lại trong xưởng, khi tình hình trở nên nguy cấp, họ cũng gấp rút đi sơ tán.

Toàn bộ trụ sở chính ở Thượng Hải đã đóng cửa, tất cả đồng nghiệp đều rơi vào trạng thái tạm ngừng công việc, trong văn phòng tạm ở tô giới cũng chỉ có ủy ban giải quyết hậu quả lâm thời đang làm việc.

Lúc cuộc gọi của Vu Mạn Di được kết nối, giọng nói của người bên kia rất sốt ruột, Vu Mạn Di chưa kịp lên tiếng, anh ta đã giải thích: “Chúng tôi đang xử lý việc vận chuyển, nếu là chuyện liên quan đến sổ sách khách hàng hay nợ nần, vui lòng cho chúng tôi thêm thời gian…”

“Vận chuyển cái gì? Các anh có cách tiến vào Áp Bắc sao?” Vu Mạn Di vào thẳng vấn đề.

“Cái gì?” Người kia sững sờ, “Cô là…”

“Tôi là nhân viên của Thương vụ Ấn thư quán.” Vu Mạn Di nói, “Các anh có cần thêm người không?”

Người kia nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, công việc bề bộn, bị bao nhiêu người không liên quan thúc giục đến sứt đầu mẻ trán, đột ngột nhận được cuộc gọi này, giọng anh ta cũng run rẩy.

“Cần… Cần.” Anh ta vội vàng nói, “Cô ghi lại địa chỉ tập trung đi, buổi chiều chúng tôi có đoàn công voa (*) đến xưởng in số năm trên đường Bắc Thiên Thông Am (**) để vận chuyển máy móc.”

(*) Là một đoàn xe, đoàn tàu hoặc đoàn phương tiện vận tải đi nối đuôi nhau nhằm mục đích vận chuyển hoặc hộ tống.

(**) Là đoạn phía Bắc của đường Thiên Thông Am. Đường Thiên Thông Am và khu vực nhà ga xe lửa cũ cùng tên là một trong những nơi xung đột trong Sự biến ngày 28 tháng 1 năm 1932 bùng nổ ác liệt nhất. Do vị trí chiến lược nằm gần tuyến đường sắt Thượng Hải – Ninh Ba cũ, con đường này từng là ranh giới phòng thủ quân sự quan trọng, hứng chịu nhiều bom đạn.

Trụ sở chính của Thương vụ Ấn thư quán đã bị phá hủy hoàn toàn, nhân viên vận chuyển cố đến đó mấy lần mà không được, chỉ có thể điều chỉnh chiến lược, dồn toàn lực cứu lấy xưởng in số năm trên đường Bắc Thiên Thông Am. Nơi này cũng là một xưởng in rất lớn, có rất nhiều máy móc và sách, lại nằm phía sau phòng tuyến số hai, vẫn còn đường cứu vãn.

Lúc đi ra ngoài, Vu Mạn Di không mang nhiều đồ đạc, quan trọng nhất là khẩu súng trong giày bốt và một chiếc đèn pin. Vưu Hồng lo lắng cho cô, còn gói một ít bánh nếp hấp, nhét vào túi của cô, bảo cô đừng để bụng đói.

“Sao cô lại chủ động đến Áp Bắc thế?” Cô ấy dẫn cô xuống lầu, người chạy nạn ngủ đầy đường. Mọi người đều chạy khỏi Áp Bắc, Vu Mạn Di lại muốn đi đến đó, cô ấy thật sự không hiểu được.

“Không phải thầy Tô đã nói sao?” Vu Mạn Di trấn an cô ấy, “Thời cuộc như vậy, hành động được đã là may mắn rồi. Tôi không muốn… Tôi không muốn trơ mắt nhìn, tôi không phải là người như vậy.”

“Cô thật sự không phải là người như vậy.” Vưu Hồng không ngăn cản cô nữa. Nếu Vu Mạn Di chỉ là khán giả đứng xem, ngày đó cô ấy đã biến thành bộ xương khô trong ngọn núi sau xưởng dệt kia rồi.

Vu Mạn Di đi bộ đến địa điểm tập trung tạm, nhìn thấy một đồng nghiệp cầm loa sắp xếp đoàn công voa. Xe gì cũng có, ô tô, xe ngựa, xe ba bánh… Cô báo tên mình, sau đó có người dẫn cô đến ngồi trên ghế phụ của một chiếc xe nhỏ.

Cô ngồi ngay ngắn trên ghế phụ, chưa đầy nửa phút sau, tài xế đã đến. Tài xế này đầu tóc rối bời, gọng kính đã gãy, nhưng vẫn ăn mặc rất chỉn chu, mặc dù sự chỉn chu này bị vùi lấp trong bụi đất.

Vu Mạn Di thốt lên: “Giả tiên sinh?”

Nghe cô gọi, người kia ngẩng đầu lên, dở khóc dở cười: “Cô Vu? How are you? Sao lại gọi tôi là Giả tiên sinh, tôi họ Chân mà!”

Vu Mạn Di buồn cười, áy náy vì đến hôm nay mới biết họ thật của người qua đường, anh ta thật sự mang họ Chân!

Đoàn công voa bắt đầu di chuyển, Vu Mạn Di chậm rãi theo sau. Trong đoàn có hơn mười chiếc xe đủ loại, tất cả đều hướng đến Áp Bắc. Bên đường đều là người chạy nạn, chốc chốc lại có xe cấp cứu đến, cán cứu thương rải rác khắp nơi. Vu Mạn Di nhìn ra ngoài cửa xe, càng thấy nhiều, sắc mặt của cô càng nghiêm trọng.

Cảnh tượng này kéo dài suốt đoạn đường, rốt cuộc Áp Bắc còn ra hình dạng gì nữa chứ? Thương vụ Ấn thư quán ở nơi đó, rất nhiều ký ức của cô sau khi đến Thượng Hải cũng ở nơi đó, thậm chí còn có quầy hoành thánh mà cô ăn cùng Tống Kỳ… Sau vụ nổ này, có lẽ không còn lại thứ gì.

Thỉnh thoảng Chân tiên sinh lại nói chuyện với cô, hóa ra anh ta đã bắt đầu vận chuyển đồ đạc trong xưởng in số năm từ hai ngày trước, đây là tài sản cuối cùng có thể cứu vãn được của Thương vụ Ấn thư quán ở quận Áp Bắc. Lần này nhà xuất bản bị thiệt hại quá nghiêm trọng, mặc dù chưa có thông báo chính thức, nhưng khả năng cao là sẽ ngừng hoạt động vô thời hạn. Nhân viên bọn họ lại phải tìm kế sinh nhai, nghe nói họ có thể nhận được một khoản phí sinh hoạt, nhưng tái hoạt động là chuyện bất khả thi.

“Tôi không nói bản thân mình danh giá thế nào, nhưng trong xưởng in số năm có một lô sách ngoại văn là do tôi translate. Vừa mới in xong, nếu không còn sót một quyển nào thì what a pity!” Chân tiên sinh lảm nhảm với Vu Mạn Di.

Trước đây Vu Mạn Di ghét nhất là Chân tiên sinh nói tiếng Anh, bây giờ cô lại hứng thú lắng nghe. Hai người họ đi cùng đoàn công voa, tiến vào Áp Bắc mấy ngày liên tiếp, mang từng chiếc máy, sách và giấy còn sử dụng được về tô giới.

Vu Mạn Di cố khống chế ánh mắt của mình, không nhìn lâu vào những tòa nhà đã bị nổ nát, bởi vì nhìn lâu sẽ làm người ta đau buồn vô định. Lá trên cây đều bị lửa đốt sạch, chỉ chừa gốc cây đen nhánh giống như thân thể không lành lặn. Cửa kính của các tòa nhà đều vỡ nát, ống khói gãy xuống. Chỉ có vài tòa nhà hơi kiên cố hơn một chút vẫn giữ được bộ khung bên ngoài, nhưng nóc nhà cũng bị thủng một lỗ lớn; mà đa số nhà dân đều yếu ớt như vậy, xà nhà rơi xuống đất, cổng nhà sụp đổ, mặt đất bừa bộn.

Cũng may xưởng in số năm mà họ đang đi đến nằm sau phòng tuyến, không đối diện với chiến trường. Vu Mạn Di dần dần quen nghe tiếng súng và tiếng nổ ở phía xa xa từ ghế phụ, mà rõ ràng vào lúc này, cô có cảm giác Tống Kỳ đã đến.

Anh lo lắng vì cô tiến vào vùng chiến hay ghen vì cô ở bên Chân tiên sinh? Lúc nào anh cũng quản cô thế này thế kia, sợ cô gặp nguy hiểm, không cho cô ở nhà anh, không cho cô chép sách cho anh, kết quả là bây giờ cô lại làm chuyện này. Anh chưa từng ngăn cản được cô.

Ngày thứ tư Vu Mạn Di tham gia đoàn công voa, Thương vụ Ấn thư quán chính thức ban hành thông báo ngừng hoạt động. Rất nhiều đồng nghiệp trong đoàn công voa than thở, nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể tiếp tục việc giải cứu hiện tại.

Thời cuộc như vậy, Vu Mạn Di thầm lặp đi lặp lại lời của Tô Văn. Giữa tiếng súng đạn, cô tự hỏi Tô Văn thế nào rồi? Vưu Hồng nói mấy ngày rồi thầy Tô không đến.

Vu Mạn Di đang nghĩ như vậy, một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên dưới gầm chiếc xe đang tiến về xưởng in số năm của họ.

“Bùm!”

Ánh sáng đỏ lóe lên trước mắt, Vu Mạn Di chợt cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, sau đó chiếc xe bị lật lên. Hôm nay xe họ đi cuối cùng, các xe trước đều đã đi qua, vụ nổ lại xảy ra trúng chiếc xe cuối cùng này.

Chớp mắt một cái, xe bị lật lên, xoay hai vòng trong không trung, sau đó đập mạnh xuống bao cát. Vu Mạn Di cảm giác bóng tối bao trùm mình hết mấy giây, lúc ý thức trở về, cô phát hiện có một bàn tay cầm búa đá đập vào cửa kính bên ghế lái, hình như là đang cố kéo Chân tiên sinh bất tỉnh ra ngoài.

Là ai… Không phải là người của bọn họ chứ!

Dựa trên tiếng mắng chửi, Vu Mạn Di nhanh chóng phán đoán ra phe phái của đối phương. Cô ngồi trên ghế phụ, khuất tầm mắt của đối phương, cô nâng vai lau máu trên mắt, sau đó im lặng đưa tay vào giày bốt để lấy súng.

Nhưng cô chưa kịp chạm tay vào, cửa sổ kính đột ngột vỡ nát, một viên đá to bằng quả trứng ngỗng đập vào đầu Chân tiên sinh, làm anh ta r*n r* một tiếng.

“Chưa chết à?” Người ngoài xe rất ngạc nhiên.

Vu Mạn Di sửng sốt một lát, cảm thấy giọng nói này rất quen thuộc, nhưng cô không nhớ là ai. Đột nhiên đồng tử của cô co lại, cô nhìn thấy người ngoài cửa xe rút một con dao găm từ bên hông, định đâm thẳng vào cổ của Chân tiên sinh.

Không phải là lúc để lấy súng!

Vu Mạn Di kéo dây an toàn, một tay nắm lấy khung cửa đã bị vỡ nát, không quan tâm kính vỡ đâm vào lòng bàn tay, cô dồn sức vào lưng, nhấc chân đá con dao găm trên tay người kia.

Cô đá bàn tay kia, con dao găm đâm vào lưng ghế bên cạnh cổ của Chân tiên sinh. Tay không đánh nhau không phải là sở trường của Vu Mạn Di, cô chưa kịp rút chân lại, đối phương đã trở tay nắm lấy cổ chân cô, kéo cô ra ngoài qua cửa xe vỡ nát.

Mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào lưng và chân của cô, Vu Mạn Di đau đớn hét lên. Cô bị kéo ra khỏi xe, lại bị vứt mạnh xuống đất, trời đất cũng quay cuồng. Lúc cô hoàn hồn lần nữa, một bàn tay đã bóp chặt cổ cô.

Cô bị bóp cổ đến mức mắt nổi đầy tia máu, thứ mà cô thấy rõ nhất là một vết sẹo dài.

Vu Mạn Di biết người này.

Nhưng không phải hắn là người của Công bộ sao? Áp Bắc bị tàn phá như vậy, sao hắn lại làm khó dân thường đi cứu vật liệu chứ? Hay là…

Vu Mạn Di giãy dụa điên cuồng. Đúng rồi, ngoài mẹ ba còn có chú Ba, chú Ba còn cấu kết với Lưu Phong Diêm bên ngoài nhà họ Vu. Trên cõi đời này, tà ác cấu kết với nhau trùng trùng điệp điệp, nhà họ Vu hay bến Thượng Hải cũng có gì lạ đâu?

Cô bị bóp cổ đến ngạt thở, hai chân đá lung tung, sức giãy dụa dần dần yếu đi. Cô không với tới súng, súng nằm trong giày bốt của cô… Vu Mạn Di dùng sức đẩy bàn tay hắn khỏi cổ của mình, nhưng cô không có nhiều sức lực đến vậy.

Cô sắp chết sao, cuối cùng cũng sắp chết rồi sao? Trải qua nhiều chuyện như vậy… cuối cùng lại chết trong tay người như thế này sao?

Không đúng, trong lúc ngạt thở, Vu Mạn Di nghĩ, không đúng, không thể như thế này được.

Tống Kỳ nói anh đã hỏi rồi, cô có thể sống rât lâu, điểm cuối đoạn đường của cô còn rất xa. Cô không thể chết, nếu bây giờ cô từ bỏ, đi đến cuối đoạn đường sớm hơn, Tống Kỳ sẽ không gặp cô!

Không được!

Vu Mạn Di đột ngột ngừng tự vệ, bắt đầu tấn công. Tự vệ cũng vô dụng, trên đời này luôn có người mạnh hơn ta, độc ác hơn ta. Cho nên cô phải tấn công… Nhất định cô phải tấn công!

Vu Mạn Di đột ngột vươn tay, chọc vào con mắt phía trên vết sẹo. Đối phương chưa kịp chuẩn bị tinh thần, bị cô chọc vào mắt, hắn buông tay, nghiêng đầu né tránh. Cô không lơ là, lại giãy dụa điên cuồng, nhấc chân đá vào bụng hắn, hết cú này đến cú khác.

Cô làm như vậy, hắn thật sự buông tay. Vu Mạn Di lập tức ngồi xổm xuống, móc súng ra, nhưng cô vừa cúi người, một đôi bốt da Nhật xuất hiện trước mắt cô, đá thẳng vào sống mũi của cô.

Lực đá đến từ bên trái phía trước, Vu Mạn Di bị đá lăn sang bên cạnh, thân thể cô đau đến mức phải co người tại chỗ. Trong lúc đau đớn, cô vẫn không quên đưa tay vào giày, nhưng ngay thời khắc đó, chiếc bốt Nhật chợt giẫm xuống, đè tay cô xuống đất!

Đế giày cứng như sắt, giẫm xuống làm khớp ngón tay của Vu Mạn Di kêu răng rắc, gãy cũng không có gì lạ. Mấy cú đá vừa rồi, cô còn nhịn được, nhưng đến nước này, cô không thể không hét lên một tiếng.

“Mày rất giống một phạm nhân cũ của tao.” Cá mặt sẹo ngồi xổm xuống, hình như hắn quên mình đã gặp cô bên ngoài căn hộ của Tống Kỳ, “Đau cũng không nói gì… Phải dùng đến biện pháp mạnh thôi.”

Vu Mạn Di đã nhìn thấy những vết thương trên lưng của Tống Kỳ, vết dao, vết roi, vết bỏng, đều là do hắn… Đều là do hắn!

Cô đột ngột trở mình, oán hận nhìn về vết sẹo kia. Ánh mắt của cô thu hút sự chú ý của hắn, sau đó cô xoay gót giày, đạp lên con dao găm vừa rơi xuống đất, chớp mắt một cái, cô đã đưa nó lên ngang cổ của hắn!

Sắc mặt của hắn vẫn bình thản, đều nằm trong tầm kiểm soát, rất hứng thú, nhưng dao găm đã đâm xuyên cổ hắn.

Máu chảy dọc con dao, trượt xuống cán dao, chảy xuống cổ tay của Vu Mạn Di, thấm ướt tay áo đang xắn lên của cô, lan đến chỗ trái tim cô. Rốt cuộc Vu Mạn Di cũng thở ra một hơi, nỗi sợ hãi xuất hiện muộn màng trong đôi mắt đó.

Cô không lập tức rút dao ra khỏi cổ của hắn, chỉ nhìn hắn, xem nỗi sợ kia càng lúc càng dâng cao. Vu Mạn Di nắm chặt cán dao, cô biết khi cô rút dao, máu sẽ phun ra từ nơi đó.

“Dạy anh một bài học.” Vu Mạn Di nghiến răng nói, nhúc nhích cán dao một chút, “Đừng khinh địch.”

Cô nghe một tiếng kêu kinh ngạc vang lên bên mình, tựa như có người thán phục vì cô cũng bắt đầu dạy dỗ người khác. Âm thanh vừa rồi rất khẽ, có lẽ là lo lắng đến mức không dám thở mạnh.

Âm thanh vừa phát ra từ cổ họng của hắn cũng giống như âm thanh cô phát ra khi ngón tay bị giẫm lên, răng rắc, răng rắc, như xương cốt bị vật bén nhọn đè ép đến vỡ nát. Vu Mạn Di bắt đầu rút dao, rất chậm, thưởng thức sắc mặt đau đớn của đối phương.

“Vốn dĩ anh có thể chết nhanh một chút.” Vu Mạn Di nhìn hắn chằm chằm, “Ai bảo anh đối xử với Tống Kỳ như vậy!”

Thay vì rút ra, cô lại đâm dao qua cổ hắn lần nữa. Lặp đi lặp lại động tác này làm vết thương mở rộng, máu bắt đầu phun ra, Vu Mạn Di lại xoay dao, sau đó rút mạnh con dao ra!

Vết thương hở miệng, máu lập tức phun ra từ hai bên, bắn xa một mét, cả người Vu Mạn Di dính đầy máu. Cô nhắm chặt hai mắt để máu không bắn vào đó, lại chậm rãi mở mắt ra khi cảm giác được máu đã ngừng bắn.

Rốt cuộc đối thủ của cô cũng ngã xuống, nằm trong vũng máu, thân thể của Vu Mạn Di từ từ mất hết sức lực, nhưng tay vẫn nắm chặt con dao găm kia, tạm thời không buông xuống. Đây là lần đầu tiên cô cướp thứ gì đó từ người khác.

Không ai dạy cô, không ai bảo cô, là vũ khí mà cô tự cướp được.

Vu Mạn Di siết chặt con dao găm, vừa rồi chiếc xe lật ngửa đè ép đầu gối cô, bây giờ nơi đó lại hơi đau. Sao lúc nào thế giới này cũng chống lại đầu gối cô thế? Cô chậm rãi quỳ gối trong vũng máu trên mặt đất, lát sau, cô cũng không ý thức được mình là ai, ở đây làm gì, đang đi đâu.

Đầu óc cô chưa từng trải nghiệm sự trống rỗng thế này, có lẽ lần cuối cùng cô trải nghiệm sự trống rỗng là khi vừa chui ra khỏi bụng mẹ.

Vu Mạn Di vẫn quỳ trong vũng máu, máu đã thấm vào quần áo của cô, bắt đầu lan lên trên. Tiếng súng đạn phía xa xa dần dần ngừng lại, đây là khoảng nghỉ ngắn ngủi giữa hai hiệp. Vu Mạn Di cảm thấy bây giờ chiến trường kia cũng không có gì khó tiếp cận, dù sao cô cũng vừa tạo ra một thi thể ở nơi này.

Cô quỳ giữa nơi hoang vu và trống trải, bên cạnh có tiếng bước chân. Bản năng động vật dâng lên trong lòng Vu Mạn Di, cô biết tiếng bước chân này không có tính uy h**p, nhưng cô không biết gì khác. Hiện tại cô không biết gì cả.

Tiếng bước chân kia dừng lại trước mặt cô, bên cạnh đôi giày, Vu Mạn Di còn nhìn thấy một khẩu súng dài hơn khẩu súng của cô bên cạnh đôi giày đó.

“Thật bất ngờ.” Giọng nói kia vang lên, rất quen thuộc. Sao ở đâu cô cũng nghe thấy giọng nói quen thuộc thế nhỉ? Đối với tiểu thư nhà địa chủ như cô, cô nghe quá nhiều giọng nói quen thuộc rồi.

Vu Mạn Di im lặng nhúc nhích, ý nói mình đã nghe thấy.

Hình như đối phương cũng hiểu thái độ khinh thường của cô, dừng lại một lát, giọng nói kia lại vang lên “Vậy cô là ai?”

Cái gì? Cô biết đối phương, nhưng đối phương không biết cô. Vu Mạn Di lại im lặng nhúc nhích, muốn trả lời, không ngờ mình lại không mở miệng được.

Cô là ai? Đúng vậy… Cô là ai ?

Hiện tại cô không nghĩ ra câu trả lời, cho nên không mở miệng được, nhưng cô cảm thấy không mở miệng cũng không có gì to tát. Cô chỉ chọn không lên tiếng.

Đúng như dự đoán, cô không lên tiếng, đối phương đành phải nhượng bộ cô. Vu Mạn Di cúi đầu, nghe người kia thở dài, sau đó lên giọng, lại hỏi lần nữa “Người đốt dinh thự nhà họ Vu là cô?”

Vài ký ức xa xôi ùa về, Vu Mạn Di ngẩn người một lát, nghĩ, đúng vậy, người đốt dinh thự nhà họ Vu là tôi.

“Người chép sách vô tuyến điện là cô?”

Người chép sách vô tuyến điện… cũng là tôi.

“Người lãnh đạo cuộc đình công là cô?”

Chuyện này không chối được, là cô, sự kiện kia diễn ra được chủ yếu là do cô.

“Người vừa giết kẻ phản quốc là cô?”

Cuối cùng Vu Mạn Di cũng ngẩng đầu, lên tiếng: “Là tôi.”

“Đúng rồi! Vậy cô là ai?”

Tôi là ai.

Tôi là ai?

Tôi là Vu Mạn Di, Nhị tiểu thư nhà họ Vu ở Thiệu Hưng, sống trong dinh thự nhà họ Vu mười sáu năm, hứa hôn với anh họ không cùng huyết thống để làm vợ anh ấy.

Nhưng sau đó anh ấy lại nói tôi phong kiến, muốn từ hôn với tôi, tôi không thể làm vợ anh ấy… Nếu không là vợ của anh ấy, vậy tôi là ai?

Tôi đã từng toàn tâm toàn ý muốn làm con gái của nhà họ Vu, nhưng nhà họ Vu bị tôi thiêu cháy rồi, cho nên tôi không thể làm người nhà họ Vu nữa. Ban đầu tôi không có thẻ căn cước, sau đó tôi được làm một tấm giấy thông hành, nhưng thông tin trên giấy thông hành đều là giả, cho nên tôi không phải là người được ghi trên giấy thông hành kia. Sau đó, sau đó tôi làm việc ở Thương vụ Ấn thư quán, nhưng bây giờ Thương vụ Ấn thư quán cũng không còn nữa, cho nên tôi cũng không thể nói mình là nhân viên của Thương vụ Ấn thư quán.

Tôi… Tôi từng yêu một người, anh ấy dạy tôi rất nhiều điều. Nhưng anh ấy đi rồi, không còn ở đây. Trước khi rời đi, anh ấy dạy tôi điều cuối cùng, anh ấy nói tôi hoàn toàn tự do, tôi chỉ thuộc về chính mình.

Tôi chỉ thuộc về chính mình.

A, hình như tôi biết rồi.

Thì ra tôi không thuộc về bất kỳ ai hay bất kỳ nơi nào. Tôi không phải là con gái của ai, vợ của ai, nhân viên của ai. Tôi bước vào thế giới này, từ đầu đến cuối, tôi chỉ thuộc về chính mình.

Tôi là chính tôi. Ba mẹ tôi cho tôi một cái tên, rất nhiều năm về sau, tôi sẽ dùng cái tên đó để gọi chính mình…

“Tôi là Vu Mạn Di… Tên tôi là Vu Mạn Di!”

“Tốt lắm! Vu Mạn Di.”

Vu Mạn Di đứng lên từ vũng máu, đối mặt với người vừa đến. Ông ấy cao hơn cô rất nhiều, nhưng cô không ngẩng đầu mà lùi lại một bước, vậy thì cô có thể nhìn thẳng vào mắt của ông ấy.

Đó là một gương mặt nghiêm túc và lạnh lùng, một đôi mắt sắc bén như chim ưng. Trước đây Vu Mạn Di chỉ gặp ông ấy khi đi cùng Tống Kỳ, hôm nay cô cũng lên chiến trường, gặp ông ấy giữa làn bom đạn.

“Nghe nói Thương vụ Ấn thư quán ngừng hoạt động rồi.” Người đàn ông kia nói, “Cô có thể nói cho tôi biết tiếp theo cô định làm gì không?”

Vu Mạn Di không trả lời câu hỏi của ông ấy, cô không thích bị hỏi, hiện tại cô muốn hỏi người khác.

“Sao ông lại hỏi tôi chuyện này? Tôi định làm gì thì có liên quan đến ông sao?”

“Bởi vì có một chuyện quan trọng cần cô.”

“Quan trọng thế nào?”

“Quan trọng hơn làm nên tên tuổi. Cô vẫn chưa trả lời tôi, bây giờ cô muốn làm gì nhất?”

“Người… Người xung quanh tôi đều chịu đói khổ, bây giờ tôi chỉ muốn cuộc chiến này dừng lại để cuộc sống của họ tốt hơn một chút.”

“Rất tốt, chúng ta cùng chung chí hướng, chúng ta đều suy nghĩ như nhau.”

“Có hứng thú không? Nhưng tôi cũng phải nhắc nhở cô, có một vài con đường, cô đã bước lên thì không thể quay đầu lại.”

“Ông thật sự cần tôi sao? Vậy ông phải hiểu rõ tôi hơn nữa.”

“Cái gì?”

“Tôi sẽ mãi mãi không quay đầu lại.”

[Năm 1935, mùa hè Paris]

“Không ngờ em cũng sẽ… em cũng sẽ đi du học nước ngoài.”

Bên ngoài quán cà phê lộ thiên, đàn ông cùng phụ nữ ngoại quốc đang hưởng thụ ánh nắng ban chiều. Bên một chiếc bàn nhỏ dưới bóng cây, hai gương mặt phương Đông xấp xỉ tuổi nhau đang ngồi.

Cô gái ngồi phía trong mặc một chiếc váy kiếu Pháp không tay màu xanh đậm, sắc mặt rất nhàn nhã. Cô dựa vào lưng ghế, uống hết ngụm cà phê cuối cùng, lịch sự nói “Em cũng không ngờ sẽ gặp được anh ở nơi này, anh họ. Em còn có việc, em đi trước.”

“Đợi… Đợi một chút, Mạn Di.” Người đàn ông đối diện vuốt tóc bằng sáp, đeo kính gọng vàng, vội vàng đứng lên gọi cô, “À, hoặc bây giờ anh nên gọi em là… Rossela?”

Vu Mạn Di, à, hoặc có thể nói là Rossela, bất lực tháo kính râm, xoay người lại, vẫn khách sáo như trước đó.

“Hôm nay em thật sự không có thời gian ôn chuyện xưa, anh họ.” Cô nói, “Nghiên cứu sinh tiến sĩ của Anh Quốc nhàn nhã vậy sao? Việc học của em ở Paris rất căng thẳng.”

“Anh chỉ nghĩ, chúng ta tình cờ gặp nhau nơi đất khách, lại cùng gốc gác, có lẽ…” Đánh giá bề ngoài, vóc dáng, cách ăn nói hiện tại của Vu Mạn Di, anh họ không khỏi suy đoán, “Mạn Di, có phải em đã kết hôn với một đại gia, anh ta đưa em đi du học nước ngoài không? Người đó buôn bán cái gì?”

“Cái gì?”

Lúc này, gương mặt lịch sự của Vu Mạn Di cứng đờ, dần dần trở nên lạnh lẽo.

Cô quay lại, bình tĩnh nhìn người kia, trả lời anh ta: “Xin lỗi, em không lấy chồng. Hoặc có thể nói… em sẽ không bao giờ lấy chồng.”

“Cái gì?” Sắc mặt của anh họ khó hiểu, “Làm gì có phụ nữ nào không lấy chồng? Hay là người kia cho em đi du học nước ngoài, chỉ là không ở bên em…”

Anh ta đưa ra những phỏng đoán rất thấp kém, ánh mắt của anh ta làm Vu Mạn Di khó chịu, nhưng sự khó chịu này nhanh chóng biến mất. Người ta khó lòng so đo những chuyện mà bản thân mình xem thường.

“Khó hiểu lắm sao?” Cô thờ ơ hỏi lại, “Không hiểu thì bỏ đi… Chuyện này cũng là do người khác nói với em, anh ấy nói em hoàn toàn tự do, em cứ sống theo ý em.”

Kế hoạch bị chậm trễ quá lâu, Vu Mạn Di cũng không có thời gian và sức lực giằng co với người như vậy, hình như cô còn không nhớ tên của anh ta.

Cô chạm vào bên chân để xác nhận lần cuối, không nhìn anh họ nữa mà sải bước đi qua đường phố Paris, rẽ vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ trước khi anh họ bắt kịp cô.

Cô nhanh chóng đi qua con hẻm nhỏ tối tăm lại ẩm ướt, giống như đã quen thuộc với địa hình xung quanh từ lâu. Rốt cuộc cô nhìn thấy một bóng lưng mập mạp từ góc sâu nhất trong hẻm.

So với Vu Mạn Di, người kia không muốn để lộ gương mặt hơn. Mùa hè nóng nực như vậy, hắn lại che chắn bản thân rất kín kẽ, đến mức mồ hôi đầm đìa. Vu Mạn Di chỉ đeo một cặp kính râm che hết nửa gương mặt.

“Giấy thông hành, nhanh lên, đưa tôi giấy thông hành mới.” Người đàn ông trung niên gấp gáp nói.

Vu Mạn Di lấy một tấm giấy thông hành mới, đưa ra. Người đàn ông kia lật trang đầu tiên, liếc nhìn một cái, lại chửi ầm lên: “Tôi cần một tấm giấy thông hành cho đàn ông Mỹ, cô làm giấy thông hành của phụ nữ Úc cho tôi làm gì?! Cô… Cô…”

Khi nhìn thấy gương mặt trong bức ảnh trên giấy thông hành, giọng nói của hắn chợt cứng đờ.

Hắn từ từ ngẩng đầu, phát hiện nữ du học sinh của Học viện Mỹ thuật Paris khẳng định có cách xử lý giấy thông hành giả cho hắn đã tháo kính râm xuống, lộ ra một gương mặt quen thuộc.

Hắn thấy gương mặt này rất quen thuộc.

Hắn đã gặp cô ở dinh thự nhà họ Vu, gặp lại cô ở Thượng Hải. Đây là lần thứ ba hắn gặp cô… Là trưởng phòng Hạ, lão Hạ, gặp Vu Mạn Di lần thứ ba.

Hắn mở to mắt nhìn Vu Mạn Di lấy một khẩu súng đen từ dưới váy, thành thạo lên đạn, lại nhắm vào ấn đường của hắn.

“Cô… Cô…” Trưởng phòng Hạ vội vàng lùi lại, nhưng đã là hẻm cụt.

“Cô muốn làm gì!” Hắn sợ hãi kêu to.

Vu Mạn Di nâng súng, bước từng bước đến gần hắn. Hắn định xoay người chạy đi, nhưng trước mặt chỉ có bức tường gạch đỏ được phun sơn vẽ.

Hắn nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng lại sảng khoái sau lưng “Tôi sao? Diệt… kẻ phản bội…”

Lời còn chưa dứt, tiếng đùng nặng nề đã vang vọng trong hẻm nhỏ.

Một gương mặt biến dạng trượt xuống mặt tường, máu đỏ phun ra từ ấn đường, tạo nên một bức tranh hoàn hảo bên vết phun sơn trừu tượng kia.

Sau lưng hắn, Vu Mạn Di quỳ một gối xuống, bắn thêm mấy phát súng vào nhiều vị trí trên cơ thể hắn, mãi đến khi băng đạn trống rỗng.

“Đừng quay đầu lại.” Giọng nói của cô dịu dàng, giống như thiện chí nhắc nhở.

Khẩu súng đen lạnh lẽo lại ẩn núp vào bao súng bên chân cô, Vu Mạn Di vuốt thẳng chiếc váy kiểu Pháp của mình, ngâm nga một ca khúc, ra khỏi con hẻm nhỏ.

Thời gian hơi gấp gáp, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cô còn vài chuyện quan trọng phải làm, chẳng hạn như nếm thử bánh vòng trong tiệm bánh ở góc đường kia…

Dù sao thì trước khi đi đến cuối con đường, cô Vu đã vạch ra cho mình vô số trải nghiệm tốt đẹp mà cô nhất định phải thử qua.

[Hoàn toàn văn]

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.