Chương 126: Lời khai của vương hạo

Thật ra thì, cô thật sự rất muốn kết hôn với Đơn Triết Hạo, có lẽ kết

hôn cũng sẽ không trở ngại như vậy, cũng sẽ không có nhiều người muốn

phá hư tình cảm của bọn họ, cô còn có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ với

Đơn Triết Hạo, còn có cả đứa bé của bạn họ, cùng nhau xây dựng một gia

đình hạnh phúc.

Đơn Triết Hạo dịu dàng nâng gương mặt của cô lên, cúi người hôn lên nước mắt của cô, nhưng không thể trả lời Giản Nhụy Ái, vì vấn đề này đã

khiến tim anh sôi trào, làm sao anh lại không muốn kết hôn với cô, có lẽ nằm mơ cũng muốn vĩnh viễn được ở bên cạnh cô.

Tâm Giản Nhụy Ái bất ổn, đưa mắt nhìn con ngươi thâm thúy của Đơn Triết

Hạo, đôi mắt xinh đẹp mang theo thật nhiều lo lắng, chẳng lẽ Đơn Triết

Hạo lại không đồng ý sao? Trong lòng có chút mờ hồ.

Cô có chút hối hận, tại sao muốn mở miệng đi cầu người ta kết hôn? Giống như mình không thể không có được anh vậy.

Bàn tay Đơn Triết Hạo ôm lấy gương mặt Giản Nhụy Ái "Đứa ngốc, tại sao

em lại nói chuyện kết hôn với anh? Chuyện này nê là anh nói mới đúng."

Anh dịu dàng nói.

Giản Nhụy Ái không cách nào tự kềm chế như ngã vào vũng sâu giữa không trung!

"Tiểu Nhụy, em có biết hay không? Trong mơ anh cũng muốn được kết hôn

với em, anh yêu em thật nhiều, đã yêu em đến cảnh giới điên cuồng rồi.

Anh đã không thể sống mà không có em, em hiểu chưa?"

Chầm chậm, chầm chậm nói ra, những câu nói vô cùng đơn giản, vô cùng mộc mạc, cũng vô cùng bình thường, nhưng lại đâm vào cõi lòng cô, khiến chô bị kích động không nói ra được lời nào.

Tại sao cô có thể không tin tưởng Đơn Triết Hạo? Tại sao có thể chấp vấn người mình yêu? Những hồi ức kia, anh vì cô mà rơi xuống vách đá, anh

vì cô mà trở mặt với Lạc Tình Tình, anh vì cô mà đi đến Maldives phấn

đấu quên mình, anh vì tôn nghiêm của cô mà không cần bất cứ điều gì cả.

Nhớ lại nhiều như vậy, những hình ảnh để cô khắc cốt ghi tâm, tại sao cô có thể hoài nghi tình cảm của anh? Một cỗ ấm áp mãnh liệt bao thật chặt lấy Giản Nhụy Ái, gương mặt của cô càng thêm dán chặt vào lồng ngực

nóng hổi của Đơn Triết Hạo.

Đơn Triết Hạo thỏa mãn mãn nhắm mắt lại hưởng thụ!

Cô nói lên những yêu cầu này, Đơn Triết Hạo lại liếc nhìn cô, Giản Nhụy

Ái sợ tình cảm của bọn họ bị phá hư, không phải là anh không hay nói

những lời đó sao?

Có lẽ, anh nên nói chuyện với bà nội một chút, hỏi bà xem muốn chuẩn bị hôn lễ thì phải chuẩn bị những gì?

Bóng đêm phủ xuống, trên bầu trời trở thành một mảng đen tuyền, không có sao trời và trăng sáng, im ắng yên tĩnh, làm cho người ta không hiểu

cảm giác sợ hãi.

Trong ga ra tầng ngầm, một người đàn ông bị trói, mà người đàn ông bị

trói đó là người có gương mặt vô cùng điển trai, hai mắt màu vàng, trợn

mắt đầy giận dữ.

Và người kia chính là Vương Hạo đó!

Phòng dưới đất, còn có hai người khác, bọn họ đều mang một thân thể to

lớn và cao ngạo, gương mặt anh tuấn, hai mắt lạnh lẽo và mạnh mẽ. Hai

người đó chính là Đơn Triết Hạo và Cụ Duệ Tường.

Trước sau Cụ Duệ Tường vẫn luôn mặc một bộ quần áo màu trắng, phong cách dịu dàng và lạnh lẽo, trên người tản ra khí lạnh, không người nào có

thể địch, "Hạo, người, chúng ta đã mang tới."

Đơn Triết Hạo nhìn người mặt bộ quần áo màu đen một chút, hai mắt thâm

thúy và vẻ mặt bá đạo không ai bì nổi, ở trong mắt của anh tất cả sự vật đều phải do anh thao túng.

Vương Hạo nhìn chằm chằm Đơn Triết Hạo, một chút cảm giác sợ hãi cũng không có, "Mau buông tôi ra."

Anh dùng lực giãy giụa, cái ghế phát ra tiếng vang khổng lồ, nhưng sợi

dây vô cùng chắc, người bình thường căn bản không cách nào giãy giụa để

mở ra, trừ phi Đơn Triết Hạo buông anh ta ra.

Phòng ốc tối đen, bên cạnh Cụ Duệ Tường còn có hai thuộc hạ, thấy Vương

Hạo không an phận, một quyền đánh vào trên mặt của anh ta.

Khóe miệng Vương Hạo chảy ra tia máu, anh khinh thường bĩu môi.

Đơn Triết Hạo nhìn chằm chằm Vương Hạo, không ngờ Lạc Tình Tình còn là

một người đàn ông khác, bàn tay anh vững vàng đoạt lấy cây súng lục do

thuộc hạ của Cụ Duệ Tường ném tới, ánh mắt biến thành bắc cực, lưu loát

cầm súng lục lên, hướng về phía cái trán Vương Hạo.

Khẩu súng màu bạc được lên cò, "Nói, chỉ cần ngươi đem ngọn nguồn mọi

chuyện nói rõ ràng, có lẽ tôi sẽ để ngươi một con đường sống."

"Tôi phải nói cái gì đây, các người nhiều người như thế, bắt một mình

tôi, vậy có tính là đàn ông hay không? Đơn Triết Hạo, nên thả tôi ra

chúng ta đơn phương đấu với nhau mới đúng." Vương Hạo đè nén lửa giận

trong lòng, nhìn về phía Đơn Triết Hạo, lên tiếng .

Người đàn ông trước mắt căn bản để cho Đơn Triết Hạo nhìn không thuận

mắt, cười lạnh, bên môi cong lên tia giễu cợt, ‘một đấu một’? Vẫn chưa

có người nào dám đề cập với anh chuyện như thế, Vương Hạo, người cháu

này cũng không suy tính mình có bao nhiêu năng lực, lại còn dám tỏ uy

phong trước mặt anh

"Bùm" một tiếng, súng lục của Đơn Triết Hạo bốc lửa, ánh mắt sát khí

nhìn chằm chằm người đàn ông đang rống to, đáy mắt sờ qua một tia giễu

cợt, cái loại công tử như thế này, chỉ biết đùa đùa nghịch nghịch với

những âm mưu đơn giản, ngoài ra còn biết làm cái gì nữa chứ?

Vương Hạo nhìn cái chân trúng đạn, cái loại đau để cho anh cố gắng nhịn

không thét lên, cái trán toát ra mồ hôi lạnh, "Đơn Triết Hạo, mày không

phải là đàn ông . . . . . A!"

"Bằng" Vừa rồi là một viên đạn, một viên đạn khác lại rơi vào chân còn

lại của Vương Hạo, tay đứt ruột xót, chân cũng là một phần thân thể, anh hít vào một hớp lạnh.

Uy phong lẫm liệt trước kia đã không còn, sắc mặt tái nhợt, đau đớn đến nước mắt lăn ra.

Anh nở một nụ cười khi dễ, "Sợ chưa? Nói nhanh một chút, nếu không mày sẽ chết rất thê thảm ."

Sắc mặt Vương Hạo kinh sợ đến không biết phải làm gì, mồ hôi lạnh chạy

dọc sống lưng, đôi mắt anh chứa đầy sợ hãi: "Mày dám giết tao sao? Tao

không phải là người Trung Quốc, hơn nữa tại nước Mĩ tao cũng được coi

như người có địa vị, nếu như mày dám đụng đến tao, mày biết hậu quả rồi

chứ!"

Còn chưa chờ Vương Hạo nói xong, súng của Đơn Triết Hạo đã chỉ vào cằm

của anh, ánh mắt thô bạo nhìn chằm chằm Vương Hạo: "Nói! Tao không có

tính kiên nhẫn đâu."

Lòng bàn tay Vương Hạo cũng đầy mồ hôi, sợ hãi nuốt một ngụm nước bọt,

trên mặt mang nước mắt, khóe mắt nhìn chằm chằm cây súng màu bạc, rất sợ nó cướp cò thật sự, vậy thì anh sẽ rời khỏi nhân thế .

Anh biết tính mạng mình đang ở tình thế ngàn cân treo sợi tóc, ánh mắt kinh hãi: "Được. . . . . . được. . . . . Tôi nói."

Đem chuyện ở trên ca-nô, còn chuyện muốn hãm hại Đỗ Đức Minh, tất cả nói trong một lần, thậm chí còn nói cả những chuyện liên quan đến Lạc Tình

Tình.

"Tốt lắm, tôi đã nói hết rồi, các người nhanh thả tôi ra đi." Vương Hạo yêu cầu Đơn Triết Hạo.

Thân thể Đơn Triết Hạo toát ra hỏa khí, hỏa khí giết người, thì ra là

mỗi chuyện ở đây đều nhằm hãm hại anh và Giản Nhụy ái, hai mắt ác độc

tràn đầy lửa giận, quả đấm trong tay khiến khớp xương vang lên tiếng răn rắc.

Toàn thân anh bộc phát, người bên cạnh cũng kinh hãi cực kỳ, trong lòng

Cụ Duệ Tường không ngừng dao động, rất ít khi thấy Đơn Triết Hạo nổi

giận như vậy, Cụ Duệ Tường phải chủ động cầm lấy tay Đơn Triết Hạo "Hạo, bình tĩnh một chút ."

Hai mắt Vương Hạo thoáng qua một tia sợ hãi, anh cũng phát giác ánh mắt

trước kia và ánh mắt hiện tại của Đơn Triết Hạo khác nhau, anh như biến

thành Con quỷ khát máu, anh hoảng sợ nâng quả đấm lên, không nói chuyện .

"Hạo, bình tĩnh một chút , không nên ra tay, dẫu có g**t ch*t Vương Hạo, đối với chúng ta cũng không phải là chuyện tốt, đưa Vương Hạo đến cảnh

sát, đây mới là điều nên làm.!"Cụ Duệ Tường khuyên nhủ.

Mắt Vương Hạo bốc lên hi vọng, lời của Cụ Duệ Tường cứu vãn tính mạng anh, xem ra tánh mạng của anh còn được người ta bảo vệ

Trong mắt anh, gt ch*t Vương Hạo, cũng đơn giản như giết một con kiến, nhưng anh không muốn gt ch*t Vương Hạo, nguyên nhân lớn nhất là muốn

từ từ hành hạ anh ta, để cho anh ta thấm khổ cái gọi là địa ngục trần

gian, sống không bằng chết, chỉ có như thế mới là thay Giản Nhụy Ái báo

thù.

Vương Hạo hiển nhiên không nghĩ tới ý tứ thâm sâu trong lòng Cụ Duệ

Tường, nhìn Đơn Triết Hạo thu súng lục lại, cõi lòng như đang treo trên

cây cũng dần được buông lỏng, nhìn về vẻ mặt hung ác của Đơn Triết Hạo,

anh coi như là đã lĩnh giáo rồi, có lẽ, anh đã bị Lạc Tình Tình lừa gạt, không có lấy được tiền, phạm thượng đến Đơn Triết Hạo, thiếu chút nữa

ngay cả mạng cũng không giữ được.

"Giải hắn đi." Cụ Duệ Tường lạnh lùng phân phó, vung tay lên ý bảo bọn họ rời đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.