Chương 125: Chúng ta kết hôn đi

Sắc mặt Giản Nhụy Ái bỗng nhiên tái nhợt. Đúng vậy, trong video thiếu

chút nữa thì Đơn Triết Hạo đã vì cô mà giết hại Lạc Tình Tình. Thiếu

chút nữa giết Lạc Tình Tình. Ánh mắt tức giận kia không phải là giả, anh vì cô mà chút nữa đã giết một mạng người.

Tự nhiên cô sẽ tin tưởng Đơn Triết Hạo là yêu mình. Cho nên, tại sao

Giản Nhụy Ái lại không tin tưởng anh, tại sao lại muốn chất vấn anh.

Trong lòng Đơn Triết Hạo không thể nào tin tưởng Lạc Tình Tình. Nếu

không phải là vì cô chắc chắn anh cũng sẽ không nể tình Lạc Tình Tình .

Có lẽ cảnh triền miên trong phòng làm việc là hiểu lầm, tại sao người ta nhất định bắt lấy không thả. Đơn Triết Hạo đều đối với mọi người một

cách vô cùng công bằng. Đột nhiên, trong lòng cô nhẹ nhõm hơn thật

nhiều.

Mặc kệ tương lai sẽ như thế nào. Mặc kệ ai muốn hãm hại mình. Mặc kệ về

sau đường có khó khăn như thế nào. Chỉ cần cô tin tưởng vào Đơn Triết

Hạo, như vậy là được rồi.

Thiếu chút nữa cô đã bởi vì sự hẹp hòi và ghen tỵ của mình mà trách lầm Đơn Triết Hạo.

Giản Nhụy Ái cứ nhìn gương mặt anh tuấn của Đơn Triết Hạo mà không hề

chớp mắt, dường như gương mặt kia tiều tụy đi một chút, tay của cô không ngừng chạm lên mặt của anh, nở một nụ cười."Hạo, em tin tưởng anh."

Một câu nói, khiến Đơn Triết Hạo như nhận được hoàn toàn sự tin tược,

anh phải cố gắng lắm mới khắc chế được việc không ôm Giản Nhụy Ái vào

trong ngực, ngoài miệng nâng lên một nụ cười nồng đậm.

Cụ Duệ Tường nhìn về phía đôi oan gia đang vui mừng kia mà có chút bất

đắc dĩ. Nhìn bọn họ ôm nhau thật chặt. Cái hình ảnh ấy giống như kim

châm vào trái tim anh. Để cho anh rất không thoải mái."Các người trở về

đi, chuyện này tôi sẽ xử lý. Người đàn ông kia mhất định sẽ bị bắt. Hắn

ta và Lạc Tình Tình dám làm ra chuyện này, chỉ cần hắn ta mở miệng nhất

định sẽ biết sự thật. Các người cứ ở đó chờ tin tức của tôi."

Đơn Triết Hạo vỗ cánh tay của Cụ Duệ Tường "Cảm ơn."

Mang theo Giản Nhụy Ái rời khỏi căn phòng bóc mùi, bọn họ liên tục hít

thở không khí trong lành. Cả người giống như thoải mái hơn rất nhiều.

Ngồi ở trong xe Đơn Triết Hạo, Giản Nhụy Ái có cảm giác như ngồi trong

Yun-night Speed (tàu lượn trên không),trái tim vẫn chưa đập ổn định.

Trong lòng Đơn Triết Hạo dâng lên một tia áy náy. Nhưng nếu anh có thể

mạnh mẽ hơn, có thể đề phòng Lạc Tình Tình nhiều hơn. Có lẽ chuyện cũng

sẽ không xảy ra như thế này. Nhìn Giản Nhụy Ái đau đớn, tim của anh còn

đau hơn rất nhiều.

Nhiều khổ sở như vậy, hoảng sợ như thế. Cô đã nhìn đến thi thể tự vọng,

khi đó cô vô cùng tuyệt vọng. Đôi mắt ẫn nhẫn một tia đau lòng. Đơn

Triết Hạo đưa tay qua ôm chặt lấy bả vai của cô. Để cho cô tựa vào trên

vai mình. Bàn tay dịu dàng v**t v* những sợi tóc mềm mại của cô. Để đầu

cô tựa vào vai anh, đặt một nụ hôn ln đnh đầu. Lúc này Đơn Triết Hạo

tựa như che chở bảo bối. Trong đôi mắt hiện đầy tia yêu thương.

"Tiểu Nhụy. Để cho em chịu khổ. Thật xin lỗi."

"Hạo, những gì bọn họ đã gây ra cho Đỗ Đức Minh, nhất định anh phải để

cho bọn họ trả giá thật lớn. Nếu như không phải là Đỗ Đức Minh cứu em,

chắn chắn hiện tại chúng ta sẽ không được ở bên cạnh nhau."

"Anh hiểu rồi." Anh đưa đôi mắt thâm thúy nhìn đôi mắt đen sâu thẵm của

Giản Nhụy Ái, đôi mắt ấy lóe lên một ngôi sao sáng lấp lánh, nó giúp cô

bình tĩnh thật nhiều.

"Tình Tình đấy." Giản Nhụy Ái nhớ tới hình ảnh của Lạc Tình Tình trong

camera. Đôi mắt tàn nhẫn như thể muốn hủy diệt cô một cách sạch sẽ,

chẳng lẽ cô ta hận cô rất nhiều sao?

Lạc Tình Tình, cô không muốn quan hệ của bọn họ trở nên xa cách như thế. Trong lòng của cô đã đem Lạc Tình Tình làm thành bạn bè. Lạc Tình Tình

là con gái duy nhất của dì Tần, cô thiếu dì Tần một mạng, nên trong tiềm thức của cô muốn thay dì Tần chăm sóc cho Lạc Tình Tình, xem như để báo đáp cho dì Tần.

Nhưng, cô ấy lại không cho cô cơ hội, vì sao Lạc Tình Tình lại độc ác như thế.

Đơn Triết Hạo bình tĩnh nhìn Giản Nhụy Ái. Trong con mắt thộ lộ sự quan

tâm, bàn tay v**t v* cái trán nhỏ của cô. "Lạc Tình Tình, hãy giao cô ấy cho cảnh sát xử lý. Chuyện này em không cần suy nghĩ nhiều, chờ cảnh

sát ra quyết định đi."

"Hạo. . . . . ." Giản Nhụy Ái mềm mại lên tiếng, giọng nói trở nên khàn khàn.

Ngón tay thon dài của Đơn Triết Hạo không nhịn được mà sờ sờ chóp mũi

của cô. Vui vẻ cười nói: "Được rồi. Nhiều việc mệt mỏi xảy ra như thế,

em cũng mệt mỏi rồi, nằm xuống nghỉ ngơi một chút đi, về đến nhà anh sẽ

gọi em dậy."

Giản Nhụy Ái quả thật có chút mệt rã rời, phụ nữ mang thai thường sẽ ngủ rất nhiều. Hơn nữa chuyện xảy ra mấy ngày nay. Để cho cô thiếu ngủ

nghiêm trọng. Bắt đầu ngáp liên tiếp, vì thế cô nhìn về Đơn Triết Hạo,

ngoan ngoãn gật đầu một cái, tìm một chỗ thoải mái, nhắm mắt lại chuẩn

bị ngủ một chút.

Bộ dáng lười biếng lúc này, khuôn mặt vốn trắng nõn nay lại có chút mệt

mỏi, càng làm cho nó trở nên trắng bệch. Khiến Đơn Triết Hạo vô cùng đau lòng. Nghe tiếng hít thở nho nhỏ. Ngoài miệng nâng lên nụ cười. Không

có nghĩ đến Giản Nhụy Ái lại ngủ nhanh như thế.

Chỉ là, như vậy cũng tốt. Nghỉ ngơi một chút, đối với thân thể cô cũng

tốt hơn nhiều. Anh cởi áo khoác tây trên người mình xuống đắp lên người

cô.

Trong nháy mắt, anh sờ tới dây chuyền Quan Âm trong túi, cầm nó ra,

trong lòng rung lên, khi cô phát hiện mình như thế, không biết tâm trạng cô tồi tệ như thế nào nữa.

Anh không khỏi than thở. Đơn Triết Hạo tuyệt đối sẽ không buông tay Giản Nhụy Ái, tỉ mỉ đem dây chuyền Ngọc Quan Âm đeo và cổ cô, giúp cô đắp

kín cơ thể.

Đơn Triết Hạo nhếch miệng lên, nở nụ cười ấm áp. Nhìn Giản Nhụy Ái ngủ một cách ngon lành, anh vui vẻ lái xe rời đi.

Khi xe chạy đến cửa nhà họ Đơn. Đơn Triết Hạo nhìn Giản Nhụy Ái ngủ say, không đành lòng đánh thức cô, động tác cực kỳ cẩn thận, ôm cô về trong

phòng. Nhưng không nghĩ đến việc đột nhiên Giản Nhụy Ái lại mở mắt, hai

mắt tràn đầy nghi vấn nhìn anh.

Đơn Triết Hạo ngắt lỗ mũi nhỏ của Giản Nhụy Ái. "Vật nhỏ nhạy cảm, anh ôm em về phòng ngủ."

"Ừ." Giản Nhụy Ái mỉm cười gật đầu một cái, choàng tay qua ôm lấy đôi

tay mềm mại của Đơn Triết Hạo. Trong mắt chan chứa tâm tình phức tạp và

cảm động.

Bà nội nhìn hai người trở về. Thấy cô không có chuyện gì. Cảm giác khẩn trương trong lòng cũng thả lỏng rất nhiều.

"Bà nội."

"Trở về là tốt rồi, cái gì cũng đừng nói. Hạo, nhanh đem Giản Nhụy Ái

trở về phòng ngủ đi. Nhìn khuôn mặt nhỏ bé tái nhợt như người chết thế

này chẳng tốt chút nào." Bà nội đau lòng vuốt gương mặt Giản Nhụy Ái.

Nhìn sắc mặt tái nhợt không có chút huyết sắc nào của cô. Xoay người

phân phó mấy câu với dì Ngọc "Dì Ngọc, ngày mai hầm chút canh bổ máu ăn

lót dạ cho Tiểu Nhụy nhé."

"Đúng vậy." Dì Ngọc đau lòng nhìn Giản Nhụy Ái, vội vàng lên tiếng.

"Bà nội, đừng phiền phức như vậy. Con. . . . . ." Giản Nhụy Ái ngượng ngùng nói.

"Phiền toái gì chứ nấu ít thứ tẩm bổ là đúng rồi. Hạo, còn đứng đó làm

gì nữa. Nhanh ôm Giản Nhụy Ái về phòng đi, không khéo ngã bệnh thì làm

thế nào." Bà nội vỗ vỗ vào vai Đơn Triết Hạo.

Đơn Triết Hạo gật đầu một cái. Ôm Giản Nhụy Ái trở về phòng, nhẹ nhàng

đem cô đặt lên trên giường, đắp kín mền. Vào cửa đến đã đắp chăn, động

tác đều là ấm áp như vậy. Giống như muốn đem con người ta hòa tan đi.

Nhìn lòng tin như vậy, ấm áp như vậy, người đẹp trai như Đơn Triết Hạo

lại vì mình mà làm những chuyện thế, cô không khỏi tức giận, vì mình đã

trách lầm anh, không tin tưởng vào anh, thiếu chút nữa liền mất đi anh.

Nước mắt không nhịn được rơi xuống. Nhìn thấy thi thể của Đỗ Đức Minh.

Cô không có khóc. Hiện tại cô lại vì Đơn Triết Hạo mà khóc.

Lòng của Đơn Triết Hạo bị nước mắt của Giản Nhụy Ái bắt làm tù binh. Anh bận phải giúp cô lau nước mắt. Mặc cho anh đã lau sạch nước mắt cũ thì

nước mắt mới lại xông ra. Người phụ nữ là làm bằng nước hay sao? Chắc là thế rồi.

Anh chỉ có thể ôm chặt cô vào trong ngực. Trấn an nói: "Đừng khóc. Tiểu

Nhụy. Đừng khóc nữa. Nước mắt của em khiến anh phát điên."

Giản Nhụy Ái nghe lời nói của Đơn Triết Hạo. Cô nức nở. Đem gương mặt

mình dán chặt vào lồng ngực của anh. Đơn Triết Hạo đối xử thật tốt với

cô. "Hạo. Chúng ta kết hôn đi."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.