Chương9: Tình Cảm Âm Thầm Nảy Nở

Dọc đường, quản lý và Tần Vịnh trò chuyện về tình hình nhà

xưởng câu được câu không, đến nhà hàng ông ta âm thầm thở phào.

Rốt cuộc trực tiếp cảm

nhận được thế nào là gần vua như gần cọp rồi.Lâm Phàm theo đoàn người đi vào

phòng VIP xong nhẹ nhàng đóng cửa dùm họ, đứng ngoài cửa làm một vệ sĩ xứng với

danh hiệu.

Đột nhiên cửa bị mở

ra, mặt Tần Vịnh âm u “Còn phải đợi mời vào à?”“Hả?” Lâm Phàm không kịp phản ứng.“Đi

vào, ăn cơm.” Tần Vịnh không biết tại sao mình nhiều chuyện thế, cô vệ sĩ nhỏ

này ăn hay không thì có liên quan gì.

Vốn cho rằng Lâm Phàm

nghe xong sẽ cảm động rưng rưng nước mắt, ai dè cô kiên quyết lắc đầu, “Ông tổng,

các vị bàn chuyện làm ăn tôi không tiện nghe chuyện cơ mật lắm! Tôi sẽ đứng

ngoài cửa bảo vệ an toàn cho ngài!”“Cô tưởng bây giờ đang đóng phim chắc! Cơ mật

đâu ra lắm thế!” Bực bội kềm nén suốt một ngày rốt cuộc bùng nổ, Tần Vịnh phát

hiện gần đây tâm tình hắn dao động cực lớn.

Nhìn khuôn mặt vô tội

của cô, hắn thở hắt ra, bất lực nói, “Vậy cô ngồi ngoài đại sảnh chọn món đi,

tiền ghi vào bữa ăn của phòng này.”“Nhưng…” Lâm Phàm theo bản năng tính cự tuyệt,

mặt Tần Vịnh lập tức đen như đít nồi “Người không biết còn tưởng tôi chèn ép

nhân viên, đây là lệnh!”“… Rõ!” Lâm Phàm hơi chần chừ, đáp ứng.

Trong lòng đột nhiên

cảm thấy, ông tổng này tuy hơi ngốc, hơi yếu nhưng thật sự là người tốt.Tần Vịnh

hài lòng gật đầu, mặt mày sáng sủa như trời mới tạnh mưa xong.

Tiện tay đóng cửa lại,

có lẽ hắn nên cảm thấy may mắn có một nhân viên yêu nghề, tận tâm bảo vệ mình

như thế.Người trong phòng VIP tuy không nghe rõ hai người nói gì nhưng đều lén

lút trao đổi bằng mắt.

Mọi người nhất trí

cho rằng cô trợ lý nhỏ này chỉ sợ không phải trợ lý bình thường.Chẳng lẽ… có

quan hệ gì đó với chủ tịch Tần?Không phải chứ, phương diện đó chủ tịch Tần rất

ít tin đồn mà, không phải dồn đại ngài ấy và Lâm Lỗi phòng marketing là một đôi

sao?Tàm xàm, nhìn chủ tịch Tần rất bình thường.Sao ông biết được, bình thường

hay không bình thường ông nhìn ra được chắc? Tôi cũng cảm thấy chắc chắn ngài ấy

thích đàn ông.Phải đó, nếu không bao nhiêu năm nay một chút tin giật gân cũng

không có, còn không phải mèo ăn trộm thịt?Tôi nghe nói…Mọi người đều dùng ánh mắt

cực kỳ ăn ý giữa đồng nghiệp với nhau thảo luận, giao lưu.

Còn Tần Vịnh, không

có sự ăn ý với bọn họ thì đầu óc mịt mù, đám người này làm gì mà đưa mắt nhìn

nhau đăm đăm thế này, lại còn ánh mắt đan chéo nữa chứ? Bị bệnh gì à?“Khụ khụ…”

Tần Vịnh ho khẽ nhắc nhở.

Mọi người giật mình tỉnh

ra đều thay đổi vẻ mặt chuyên nghiệp mỉm cười nhìn Tần Vịnh.“Chủ tịch Tần, ngài

thử món tôm hùm rang muối tiêu này xem, đây là món ruột của nhà hàng này đó.”

Quản lý hơi lớn tuổi lập tức mời chào Tần Vịnh một cách thành thạo.

Người đàn ông vẻ mặt

đứng đắn bên cạnh cẩn thận bẩm báo, “Chủ tịch Tần, lần này máy móc và dây chuyền

tiên tiến nhất đã chuẩn bị kỹ rồi, lát nữa ngài…”“Ăn cơm không nên bàn việc

công, chủ tịch ~ ngài thử món bào ngư hấp tỏi này xem.” Nữ quản lý cười tươi

rói, yểu điệu gắp một con bào ngư bỏ vào dĩa của Tần Vịnh, giọng điệu nhu mì

làm bà con phát rét.Ai ngờ Tần Vịnh không khách khí đẩy dĩa ra, nói “Tôi không

ăn tỏi, các người cũng không cần gắp đồ ăn cho tôi, trên đũa có dính nước miếng

của mấy người.”“Anh nói tiếp đi, máy móc kiểm tra hết rồi sao?” Tần Vịnh lại

nhìn anh chàng vẻ mặt đứng đắn.Mọi người chưa kịp xấu hổ vì sự kiện nước miếng

lập tức nâng cao tinh thần chuẩn bị phối hợp với ông chủ tháo vát.Cả bữa cơm,

trừ Tần Vịnh ra, không ai ăn ra mùi ra vị gì cả.Gần hết bữa tiệc, điện thoại Tần

Vịnh đột nhiên reo lên.

Hắn móc ra thấy là điện

thoại của mẹ già nhà mình bèn cầm điện thoại đứng dậy đi ra ngoài.

Bất ngờ là ngoài cửa

lại không thấy Lâm Phàm.“A lô?” Ấn nút nhận cuộc gọi, Tần Vịnh không nhịn được

dòm chung quanh, chẳng lẽ còn đang ăn cơm?“Con trai! Con đi thành phố Y à?” Giọng

nói thân thiết của bà Tần vọng qua điện thoại.“Dạ, rồi sao?” Quan sát sơ sơ mấy

bàn ăn chung quanh, không thấy bóng dáng Lâm Phàm đâu hết, có chút bất an trả lời

bà Tần.“Trung tâm thành phố Y có một tiệm bánh nướng, lúc về mua cho mẹ một ít,

là tiệm bánh nướng phô mai XX!”Tần Vịnh không nhịn được trợn trắng mắt, “Biết rồi.”“Hì

hì, con ở ngoài cẩn thận chút, mẹ ngắt đây! Bái bai!”Tắt điện thoại xong, Tần Vịnh

vẫn không nhịn được ngoắc phục vụ đi ngang hỏi “Cô gái đi cùng tôi ban nãy ngồi

bàn nào? Người cao cao tóc ngắn ấy.”“À, cô ấy không gọi cơm, tôi thấy cô ấy đi

ra ngoài rồi.” Cô gái cao cao tóc ngắn không nhiều lắm, với lại còn đi cùng bọn

họ nữa, phục vụ nhớ ra ngay tức khắc.Tần Vịnh cám ơn xong sải bước đi ra cửa, đứng

ngay cửa nheo mắt lần mò dáng người thanh tú cao gầy trong đám đông.Không tới một

hồi, một cảnh tượng đập vào mắt hắn.Bầu trời u ám, xe cộ tới lui trên đường,

người đi bộ tấp nập sải bước.

Một bà lão vừa bẩn vừa

đen ngồi bên vành đai xanh, thân hình khòm khòm nhìn qua có vẻ là dân lang

thang hoặc ăn mày, với lại ánh mắt vô hồn, quá nửa là thần kinh không bình thường.

Tay cầm một cái bánh

bao nhân đậu nhai ngấu nghiến.Lâm Phàm nhẹ nhàng ngồi xổm bên cạnh bà ấy, tay

cũng cầm một cái bánh bao đậu mà cắn, tay kia cầm một bình nước khoáng, thỉnh

thoảng lại rót đầy cái chén mẻ trước mặt bà lão.Tần Vịnh nghĩ mãi không tìm ra

từ nào thích hợp diễn tả vẻ mặt cô, dịu dàng? Thương cảm? Ân cần?Mà gương mặt

tươi cười sáng sủa của cô trong mắt hắn có chút quái lạ, giống như một bức ảnh

chụp lặng lẽ khắc vào lòng hắn.Có chút hoảng hốt trước cảm giác lạ lùng phát ra

từ trong lòng, hắn hơi giật mình quay người đi vào nhà hàng, âm thầm nói với

mình, chẳng qua là lần đầu tiên hắn thấy một phương diện khác của cô gái này

nên mới giật mình thôi.

Đúng, chỉ là giật

mình mà thôi.“Chủ tịch Tần, lát nữa ngài trực tiếp đi tuần tra nhà xưởng hay là

thuê một căn phòng trong nhà hàng nghỉ ngơi một lát?” Quản lý lớn tuổi chu đáo

hỏi Tần Vịnh.“Trực tiếp xuống xưởng.” Trở về phòng VIP, suy nghĩ của Tần Vịnh vẫn

treo lơ lửng trên người Lâm Phàm, lúc này hắn rất bực mình.Mức độ sùng bái Tần

Vịnh của mọi người lại tăng thêm một bậc, ông tổng yêu nghề kính nghiệp quá!

Không biết bao nhiêu cậu ấm đời thứ hai ăn chơi tới chết cũng không làm việc

đàng hoàng nhưng ông tổng của bọn họ lại anh minh thần võ như thế, chịu khó chịu

khổ.

Vì công ty dốc hết

tâm huyết, cúc cung tận tụy phục vụ!Tần Vịnh không biết hình tượng bản thân đã

thăng hoa trong lòng bà con, mở cửa thấy Lâm Phàm đứng ngoài thì cảm giác lạ lẫm

trong lòng lại càng mạnh hơn, làm hắn hơi luống cuống.“Mới rồi đi đâu?” Nhưng mặt

vẫn giả vờ bình thản, cực kỳ trấn tĩnh.“Không phải ngài để tôi đi ăn sao?” Lâm

Phàm đột nhiên ý thức được vừa rồi mình rời bỏ cương vị, mở to mắt có chút lo lắng.“Kêu

cô ở trong nhà hàng ăn, cô đi đâu?” Nếu có quần chúng vây xem lúc này nhất định

sẽ xông lên trực tiếp đập vô cái đầu đẹp trai của Tần Vịnh, giả vờ bà mẹ mày á!

Không phải tận mắt thấy Lâm Phàm ăn bánh bao đậu ngoài cửa sao?Lâm Phàm hơi xấu

hổ gãi gãi đầu, nói nhỏ: “Đồ ăn ở đây mắc quá, tôi đi ra ngoài mua món khác.”“Tần

thị bị cô ăn sập được hả?” Tần Vịnh tối mặt.“Không, nhưng tôi chỉ là vệ sĩ,

không cần ăn đồ mắc vậy.” Lâm Phàm nghiêm túc nhìn hắn.Cuộc sống lúc nhỏ khiến

cô hiểu được, kiếm đồ ăn không dễ, vì thế cô không kén chọn, không chê ghét thứ

gì.

Tuy đồ ăn trong cái

nhà hàng xa xỉ này không cần cô bỏ tiền ra nhưng từ nhỏ bà ngoại đã nói với cô,

làm người nhất định phải thành thực, không nên vì nghèo đói mà lợi dụng người

khác.Tần Vịnh chỉ cảm thấy ngực bị cục tức chặn lại, sầm mặt đi ra khỏi nhà

hàng.

Lâm Phàm không hiểu

vì sao Tần Vịnh tức giận, vội vàng đi theo.Ngồi ở sau xe, Tần Vịnh nhìn qua cửa

kính, thấy bà lão ban nãy còn ngồi chỗ cũ, chỉ là bên cạnh có thêm một cái túi

gì đó trắng trắng cùng một chai nước khoáng.“Mấy cái bánh bao đó là cô để hả?”

Rốt cuộc hắn cũng không nhịn được thốt lên.“Vâng, sao ngài biết?” Lâm Phàm kinh

ngạc nhìn hắn, lại theo tầm mắt hắn nhìn bà lão khòm khòm, không khỏi thở dài,

quay đầu im lặng không nói.“Sao tôi không biết được? Cô quá mềm lòng?” Tần Vịnh

cười ha ha, không thể nói với cô vừa nãy đi ra nhìn thấy, cô cùng một người ăn

mày ngồi xổm dưới đất ăn bánh bao.Lâm Phàm nhìn phong cảnh lướt qua hai bên cửa

xe, im lặng hồi lâu đột nhiên lên tiếng, giọng có phần cô đơn, “Nếu, bà ấy có

con trai con gái hiếu thảo, hoặc có một người yêu thương chăm sóc bà ấy, sao lại

phải lưu lạc đầu đường xó chợ làm kẻ ăn mày chứ?”Tần Vịnh nghẹn họng, cảm giác

cô gái trước mặt này càng lúc càng khó nắm bắt.

Rốt cuộc cô mạnh mẽ độc

lập hay dè dặt tầm thường? Sảng khoái không câu nệ tiểu tiết hay đa sầu đa cảm?Dọc

đường mỗi người đều mang tâm sự riêng, im lặng không nói.

Quản lý lái xe thấy

không khí lặng ngắt căng thẳng không thôi, “À à, nghe hát không?” Ông ta lấy hết

can đảm hỏi, quả nhiên không ai trả lời.Ông ta không nhịn được liếc qua kính

chiếu hậu, đầu óc hai người này đang suy nghĩ gì vậy, mỗi người một bên nhìn ra

ngoài cửa sổ xe xuất thần, ngoài cửa có phong cảnh gì đẹp đâu?Thấy không ai để

ý mình, ông ta tự giải trí mở nhạc trong xe lên.

Căn cứ theo suy nghĩ trong

đầu ông ta thì, lúc này hẳn là nên mở loại nhạc êm dịu nhẹ nhàng, giảm bớt

không khí đè nén trong xe.

Ai ngờ, tiếng đàn ông

gào rống thê lương một bản rock n’ roll vang lên đột ngột, ba người trong xe đồng

loạt nhảy dựng cái thân hình dũng mãnh lên.

À không, Lâm Phàm là

thân hình xinh xắn nhảy dựng lên.“Cái gì vậy!” Tần Vịnh bị hoảng hồn, nhìn ông

ta trừng trừng, gắt lên.“À à, xin lỗi xin lỗi, ngày hôm qua con trai tôi lái xe

này, chắc chắn là nó bỏ thứ nhạc này vô.

Xin lỗi xin lỗi.” Quản

lý liên tục xin lỗi, tuy mới rồi bản thân cũng bị dọa tới tận tim gan nhưng tim

gan ông tổng quý báu hơn ông ta.Đột nhiên, Lâm Phàm nhịn hết nổi, lấy mu bàn

tay che miệng cười thành tiếng, càng lúc càng lớn.

Dọa cho quản lý sợ hết

hồn.

Mặt Tần Vịnh đen như

đít nồi nhìn cô, “Điểm cười của cô sao mà thấp vậy.”“Ha ha ha, xin… xin lỗi… Ha

ha ha tôi, ha ha cười một lát…”Tần Vịnh trừng cô im lặng không nói nhưng dần dần

bị khuôn mặt tươi cười của cô cảm nhiễm, rốt cuộc cũng không nhịn được bật cười,

dần dần cười thành tiếng.

Không khí cũng nhẹ

nhõm hơn rất nhiều.Nhưng quản lý ngược lại càng sợ hãi, căng thẳng nắm vô lăng

đến nỗi ngón tay trắng bệch.

Hai người này nhất định

mắc bệnh rồi… Hôm nay nếu mình có thể bình an vô sự về nhà, nhất định phải bắt

con trai đem tiêu hủy số đĩa nhạc này đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.