Chương8: Bánh Bao Xá Xíu

“Không phải là nên ăn cháo tổ yến, súp vây cá gì đó?” Lâm

Phàm nghiêm túc hỏi lại.“Ai nói với cô?”“Lúc nhỏ coi ti vi thấy đều diễn như vậy.”Lúc

này, Tần Vịnh thật tình rất muốn úp cái bánh bao vô mặt cô.“Ông tổng thích ăn

bánh bao?” Lâm Phàm giống như tìm được người cùng tín ngưỡng, vui vẻ hỏi.Tần Vịnh

chỉ nghểnh nghểnh mí mắt lườm cô không lên tiếng, sợ bị cô chọc tức.“Trước cửa

nhà tôi có một quầy bánh bao xá xíu, ăn khá ngon, ngày mai tôi mua cho ngài hai

cái nhé?” Người quen biết Lâm Phàm đều biết cô là người nhiệt tình rộng rãi,

tuy không có bao nhiêu tiền nhưng tuyệt không bủn xỉn.Tần Vịnh giả vờ không

nghe thấy, âm thầm quyết định nếu ngày mai cô cầm bánh bao xá xíu tới thật, hắn

nhất định sẽ ịn nó vô mặt cô, nhất định thế!Sáng sớm ngày tiếp theo, đúng 7 giờ

rưỡi, Lâm Phàm đứng trước cửa nhà Tần Vịnh, cười rạng rỡ giơ cái túi trong tay

lên.“Ông tổng! Bánh bao xá xíu!” Bánh bao này hai đồng một cái, bình thường Lâm

Phàm ngày nào cũng ăn không bỏ, ít nhất cũng phải ăn ba cái mới no.Mặt Tần Vịnh

đen thui, ịn lên đi, ịn lên đi, ịn lên đi… Tiểu nhân gian ác trong lòng không

ngừng xúi giục hắn.Mặt mày u ám cầm lấy bánh bao, rít qua kẽ răng hai chữ “cám

ơn”.

Không thể trách hắn sợ,

nếu hắn thật sự ịn lên mặt vệ sĩ, bản thân nói không chừng cũng vô bệnh viện

luôn, bản lĩnh con nhỏ này hắn chứng kiến tận mắt rồi.“Ông tổng không ăn à?

Bánh bao này ăn nóng mới ngon!” Lâm Phàm tốt bụng nhắc nhở.“Đến công ty rồi

ăn.”Tiễn Tần Vịnh thẳng đến phòng làm việc xong, Lâm Phàm nhẹ nhõm đi vào phòng

bảo vệ.“Phàm tử à! Bọn họ nói em làm vệ sĩ tư nhân cho ông tổng! Thật không?”

Anh Ngưu lo lắng nhìn cô.“Anh Ngưu sao anh lại đến đây! Thật đó!” Lâm Phàm kinh

ngạc.“Không phải ông tổng nhìn trúng em, mới để em làm vệ sĩ ?” Anh Ngưu ngờ vực,

tuy bản thân cũng không tin.“Hi hi, anh Ngưu anh nghĩ bậy gì thế.” Lâm Phàm cười

to, cảm thấy anh Ngưu nói chuyện quá buồn cười.“Là ông chủ tịch chỉ định, ông

Ngưu à, anh thu hồi cái tư tưởng bẩn thỉu của anh đi.” Anh Thái đi qua, tặng

cho mông anh Ngưu một đá.“Ôi mẹ ơi! Dám động chân với ông Ngưu nhà anh! Xem

chân củ cải Phật Sơn [3] của ta đây!” Anh Ngưu bị cú đá của anh Thái, quên béng

mục đích của mình, giơ cái chân ngắn ngủn đá anh Thái.Mọi người lại cười đùa ầm

ỹ.Phòng làm việc.

Tần Vịnh nhìn bánh

bao xá xíu trên bàn, làm công tác đấu tranh tư tưởng.

Hắn nhịn đói không nổi

vì sáng sớm chưa ăn, giờ phút này bụng réo inh ỏi, mà bánh bao xá xíu này thì

quá hấp dẫn.Chiến đấu kịch liệt với đồ ăn, hắn suýt nữa thì hi sinh.

Cuối cùng vẫn thành

thật cầm bánh bao lên hung hăng cắn một miếng.Vỏ bánh mềm mềm, hơi dai.

Cắn một miếng, thịt

xá xíu lẫn cùng nước thịt thơm nồng tràn ngập trong miệng hắn, bánh bao này ăn

ngon thật! Có lẽ là đói quá, Tần Vịnh lủm mấy miếng liền cầm cái thứ hai lên.

Ăn tới cái thứ ba tốc

độ mới chậm lại.

Không tệ! May mà chưa

ịn lên mặt cô ta.Đột nhiên, điện thoại phòng làm việc vang lên.

Tần Vịnh nuốt bánh

bao trong miệng xuống, nhấn nút nghe.“Anh họ… cứu tao…” Giọng Lâm Lỗi yếu ớt vọng

ra.“Sao vậy?” Tần Vịnh kinh ngạc.“Nói với mẹ tao công ty có chuyện gấp gọi tao

quay về đi… Tao chịu hết nổi rồi…”“A lô? A lô? Nghe không rõ?”“Anh họ…”“Hả? Mày

nói gì? Nghe không rõ gì cả!” Bụp một tiếng, Tần Vịnh gác điện thoại, khóe miệng

không ngừng vểnh lên.

Khoái, khoái quá! Thằng

ranh Lâm Lỗi này bữa trước ám toán hắn thế nào hắn còn nhớ kỹ lắm.Cốc cốc cốcNgoài

cửa vang lên tiếng gõ cửa, Tần Vịnh tiện tay quăng cái bánh bao ăn dở vào thùng

rác, lên tiếng “Vào đi.”Trợ lý Jepi ôm lịch làm việc đi vào, “Chủ tịch, đây là

hành trình ngày hôm nay của ngài.

Hôm nay buổi chiều

ngài đi thành phố Y kiểm tra nhà máy.”“Ừ.” Tần Vịnh cầm lấy tài liệu lật sơ qua

một lượt.“Chủ tịch, có cần thông báo cho cô Lâm đi cùng ngài không?”“Tôi tự

thông báo cho cô ấy, cậu in tập lịch trình này ra một bản cho tôi.”“Được ạ.” Mặt

Jepi cứng nhắc cầm tài liệu ra khỏi phòng làm việc.Phòng bảo vệ vẫn ồn ào như

cũ.“Lâm Phàm, cây côn hôm đó cô xài đâu?” Anh An tò mò hỏi.Lâm Phàm nghe xong

móc cây côn nhỏ cỡ bằng chiếc bút máy trong túi ra.Anh An dùng sức vung, làm

sao cũng không biến dài được.“Đây là cái gì? Hôm đó tôi thấy cô vẫy nhẹ nhàng một

cái là dài ra mà.” Tiểu Hoàng ngồi bên trên thò qua.“Dùi cui bấm.” Lâm Phàm

kiên nhẫn trả lời, giúp anh ta bật ra, “Phải dùng đúng lực mới mở ra được.”“Ồ,

cái này là dùi cui bấm sao? Nghe nói đập một phát là vỡ cả đá luôn!" Anh

An kinh ngạc hô to.“Ừ.” Lâm Phàm gật đầu.“Đám người bị cô đánh hôm đó tới giờ

còn chưa xuất viện được nữa, cô đánh cũng ác thật!” Tiểu Hoàng líu lưỡi.“Nhưng

nếu là chiến trường chân chính không phải cũng vậy sao? Không phải anh chết thì

tôi chết, hiện giờ tôi còn chưa muốn chết.” Lâm Phàm nghiêm nghị trả lời.

Mọi người đều xấu hổ

không biết nên nói sao.“Lâm Phàm!” Lúc này anh Hắc kịp thời hô to, phá vỡ ngượng

ngập, “Điện thoại tầng chót.”Lâm Phàm đi tới cầm điện thoại anh Hắc đưa, đồng

thời đoán người trên lầu chót tìm mình có chuyện gì.“A lô?”“Lâm Phàm?” Giọng Tần

Vịnh trầm thấp thu hút lọt vào tai cô.“Ông tổng!”“Mười phút nữa chờ tôi trong

bãi đậu xe, phải đi công tác khẩn cấp, đêm nay mới về.”“Rõ!”Điện thoại trực tiếp

bị Tần Vịnh cắt đứt, Lâm Phàm nhún vai cầm ba lô lên chuẩn bị xuống bãi

xe.“Phàm tử, ông tổng tìm cô có việc?” Tiểu Hoàng tò mò.“Ông tổng muốn đi công

tác.” Lâm Phàm trả lời ngắn gọn, chào mọi người rồi đi xuống bãi xe.“Lần này

tôi cứ cảm thấy có gì đó không đúng.” Anh An sờ cằm suy nghĩ.“Có gì mà không

đúng? Bản lĩnh Phàm tử như vậy đi bảo vệ ông tổng, nói một câu khó nghe là có

tài mà không được phát huy!’ Anh Hắc trợn mắt xem thường, cảm thấy anh An này

ưa nghĩ bậy.“Dây thần kinh của anh còn thô hơn dây điện cao thế nữa, nói không

thông.” Anh An khinh khỉnh nhìn anh Hắc.“Ôi, chỗ cao thường cô độc mà, bình dân

như chúng ta vẫn khỏe hơn, không có người nào nhớ kỹ cái mạng của chúng ta.” Tiểu

Hoàng gật gù đắc ý đưa ra kết luận.“Đừng nói còn hơn.

Chuyện lão Lý lần này

tôi nghe người trong nội bộ nói, có thể là người đứng đầu công ty bị phát mãi

mà chúng ta nuốt chửng đợt trước xúi giục, ông tổng chúng ta vẫn nên đề phòng một

chút.” Anh Hắc không đếm xỉa tới anh An, thao thao bàn luận cái gọi là tin tức

nội bộ.Buổi chiều, trời âm u, không khí hơi se lạnh.

Lâm Phàm ngồi trong

cái xe yêu quý của Tần Vịnh, theo thói quen nhìn ra ngoài cửa, dọc đường im lặng

không nói.

Đáy lòng Tần Vịnh

không biết là tư vị gì “Có phải cô rất bài xích làm vệ sĩ cho tôi không?”Lâm

Phàm nghe xong, mặt đơ như khúc gỗ quay đầu không hiểu, nhìn bên mặt chuyên tâm

lái xe của hắn “Gì kia?”“Tôi nói, có phải cô rất chán ghét làm vệ sĩ cho tôi

không?” Từ nhỏ được con gái theo đuổi vô số, Tần Vịnh cảm giác tự tôn bị thương

tổn nghiêm trọng.

Hắn thấy Lâm Phàm nói

nói cười cười tùy tiện với người của phòng bảo vệ, đi cùng hắn thì yên tĩnh

không nói.

Sao chứ? Gạt bỏ hắn?

Còn dám không nhìn mặt hắn nữa? Hắn đường đường là ông chủ còn phải tự làm tài

xế, cô ngược lại thoải mái nhỉ! Tần Vịnh càng nghĩ càng bực bội.“Không có đâu.”

Tiếng Lâm Phàm hơi mỏi mệt.“Vậy cái bộ dạng u ám này của cô để ai nhìn!” Tần Vịnh

bùng nổ rồi, không phải cô có bản lĩnh lắm à! Một cước là đá bay một tên đàn

ông sao! Đánh mười mấy tên cũng không th* d*c mà! Sao bây giờ bày ra bộ dạng

này! Không có khả năng sinh bệnh, vừa nãy trước khi lên xe còn sôi nổi lắm

mà!“Không phải, ông tổng, tôi… say xe.” Lâm Phàm ngượng ngùng giải thích.Tần Vịnh

nghe xong ngớ ra, “Cô say xe? Không phải cô biết lái xe tăng, còn lái cả xe

Jeep rồi?” Hắn nhớ là cô nói với hắn như thế.“Ừ, lúc tự lái thì không say, tôi

cũng không biết vì sao, chắc là lúc đó tập trung toàn bộ tinh thần.” Mặt Lâm

Phàm hơi tái, nói.“Cô không ói đấy chứ?” Tần Vịnh cảnh giác, vừa chuyên tâm lái

xe vừa liếc xem trong xe có cái túi nào không.“Không đâu, nhưng nói là lại

say.”“Vậy cô câm miệng lại.” Hình như hắn quên mất trước đó mình còn chửi thầm

Lâm Phàm cả đường bày cái mặt u ám cho hắn nhìn.“Vâng.” Khó có dịp, lần này Lâm

Phàm không dõng dạc trả lời, rõ!Tần Vịnh không nhịn được liếc cô một cái, gương

mặt nhỏ nhắn thanh tú trắng bệch ra, loáng thoáng nét mệt mỏi.Lần đầu tiên thấy

dáng vẻ cô yếu ớt thế này, thì ra cô quả thật là con gái! Tần Vịnh khẳng định

trong bụng.Đến thành phố Y.Chân vừa đặt xuống đất Lâm Phàm liền khôi phục lại bộ

dạng hăm hở, Tần Vịnh nhìn mà ngạc nhiên không thôi, quả nhiên là người ngoài

hành tinh.“Người say xe có say máy bay không?” Hắn tò mò hỏi.“Không biết nữa.

Nhưng lúc tôi làm nhiệm

vụ từng ngồi trực thăng, không say.” Lâm Phàm cầm tập công văn thay Tần Vịnh, cẩn

thận nhớ lại.“Các cô chấp hành nhiệm vụ còn ngồi trực thăng?” Trong óc Tần Vịnh

hiện lên cảnh một đám các cô em bộ đội nhàn hạ ngồi trong khoang máy bay ồn ào,

bây giờ đúng là phát triển, làm nhiệm vụ còn nhàn nhã ngồi máy bay.

Tần Vịnh bắt đầu bổ

sung cho não.“Ừ, chúng tôi bay đến vùng rừng núi Myanmar thì nhảy dù xuống.”“Rắc,”

bức tranh trong đầu Tần Vịnh tan nát, sắc mặt hơi đổi, mất tự nhiên buột miệng

hỏi “Vì sao không hạ cánh mà phải nhảy dù?”Lâm Phàm dùng ánh mắt nhìn thằng ngốc

ngó Tần Vịnh: “Trong rừng máy bay không hạ cánh được.”IQ của ông tổng này hình

như có vấn đề.Tần Vịnh ho nhẹ hai tiếng che giấu xấu hổ, ảo não sao mình lại hỏi

vấn đề ngớ ngẩn như thế.“Đây là lịch trình tuần này của tôi, cô tự sắp xếp thời

gian của mình đi.” Tần Vịnh lôi tờ lịch trình công tác trong tập tài liệu ra

đưa cho cô, có phần thô lỗ.“Rõ!”Không tới một lát, các quản lý trong tòa nhà đều

nối đuôi nhau vây lấy Tần Vịnh nhiệt tình trò chuyện.

Lâm Phàm cảnh giác

quan sát đám người, im lặng không tiếng động nhích đến gần Tần Vịnh.“Chủ tịch Tần,

tôi đã đặt sẵn tiệc rượu ở nhà hàng Vạn Hào, chúng ta đi ăn trước đã?” Một nữ

quản lý nhìn còn khá hấp dẫn mỉm cười nhìn Tần Vịnh.Tất nhiên là Tần Vịnh gật đầu,

đột nhiên có chút nhung nhớ bánh bao xá xíu buổi sáng.Ba chiếc xe chạy bon bon

tới chỗ đã định.

Tần Vịnh và Lâm Phàm

ngồi chung ở ghế sau của quản lý nào đó.“Chủ tịch Tần, vị này là trợ lý mới? Lần

này Jepi không cùng đến ư?” Đối phương cười ha ha hỏi.“Ừ.” Tần Vịnh dựa vào ghế,

trả lời bằng giọng mũi, không định giải thích nhiều.

Lâm Phàm tất nhiên chẳng

quan tâm người khác nói gì.Gương mặt tươi cười của đối phương cứng đờ.

Chủ tịch Tần này tính

tình ông ta còn chấp nhận được, dù sao ai kêu hắn là ông chủ.

Trợ lý nhỏ này cũng

ngang ngạnh như vậy, nhìn ra ngoài cửa cũng không tự giới thiệu với mình? Quả

nhiên là gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.