Chương15: Rốt Cuộc Hung Thủ Đã Xuất Hiện

“Anh họ, người ngày đó mày nói không phải cô ta à?” Lăn lộn

cùng Tần Vịnh từ nhỏ tới lớn, sao Lâm Lỗi lại không nhìn ra, nếu quả thật là

cái cô Tôn kia thì đời nào Tần Vịnh còn ngồi đây rung đùi nhàn nhã uống

café.“Nhảm nhí!” Tần Vịnh khinh khỉnh liếc hắn một cái, rủa thầm sao còn chưa

bê thức ăn lên.Lâm Phàm lại lo âu nhìn hắn, bị cô gái mình ngày nhớ đêm mong phản

bội nhất định rất đau khổ nhỉ, thế mà ngoài mặt còn phải giả vờ ung dung như thế,

khó cho anh ta rồi.“Ánh mắt cô kiểu gì thế!” Tần Vịnh thấy ánh mắt thông cảm của

Lâm Phàm tức thì xù lông lên.

Lâm Phàm lập tức gục

đầu, bụng lại càng thông cảm hắn.“Anh thích cô ấy.” Cô Dương phun ra một câu giật

gân.“Phụt.” Tần Vịnh bực dọc vừa bưng café lên uống nháy mắt liền cống hiến cho

bàn ăn.Lâm Lỗi vui triệt để, tốt quá! Mọi người đều bị bà cô khng b này chọc

cho phun café ra hết! Giống như đang quanh quẩn trong mê cung trong rừng, đột

nhiên hắn nhìn thấy người cùng cảnh ngộ vậy, đều bị quân địch bắt làm tù binh,

đột nhiên nghênh đón đội cứu viện của quân ta!“Lâm Lỗi rốt cuộc cô ta là ai!” Lần

này Tần Vịnh thật sự thẹn quá hóa giận rồi, lật đật liếc gương mặt hoang mang của

Lâm Phàm, âm thầm thở ra một hơi, may quá, không phải vẻ mặt chán ghét.“Tao còn

chưa giới thiệu, cô Dương đây là con cưng của cục trưởng X, làm pháp y.

Lâm Lỗi có chút phấn

khởi giới thiệu.

Lòng mừng rỡ y như được

ăn tết vậy.Mặt Tần Vịnh biến đổi có vẻ quái dị, rủa thầm, chẳng trách nói chuyện

kiểu đó, thì ra là qua lại với người chết.“Vừa rồi chắc cô thấy cô Tôn từ đầu

nên mới qua đây nhỉ.” Tần Vịnh sắc sảo tìm ra mấu chốt.“Bằng không tôi ăn no lại

đây làm gì?” Cô Dương không khách sáo vặn lại, nhìn Lâm Phàm, “Vừa rồi sao cô

giúp tôi?”Lâm Phàm thấy họng súng ngắm ngay mình, hơi giật mình, “Lấy góc độ cầm

ly của cô Tôn, café đó nhất định sẽ văng lên người ông tổng trước.” Ý Lâm Phàm

rất đơn giản, tôi không có ý định giúp cô, vì bảo vệ ông tổng thôi.Vốn cho rằng

cái cô Dương chanh chua này sẽ lạnh nhạt châm chích mình, ai ngờ cô ta lại thản

nhiên cười, làm ba người có mặt chỗ này ngơ ngơ như bò đội nón [5].

Tần Vịnh nghe Lâm

Phàm nói xong trong lòng thấy ấm áp, không tệ, lúc nào cũng nghĩ đến mình, trẻ

con dễ dạy.“Cô không thích anh ta.” Cô Dương lại tổng kết một câu, cơn tức của

Tần Vịnh nghẹn trong ngực, có phần sốt ruột nhìn Lâm Phàm hi vọng cô có thể phản

bác.Lâm Phàm càng mù tịt, “Đương nhiên tôi không thích rồi, anh ấy là ông tổng

của tôi, tôi kính trọng anh ấy.”Tất cả mọi người đều cảm thấy không khí đông lại

trong nháy mắt, hơi lạnh buốt giá bốc ra từ người Tần Vịnh.Cô Dương chăm chú

nhìn hắn với vẻ sâu xa, nụ cười trên mặt càng rực rỡ, hớn hở nói với Lâm Lỗi,

“Về thôi, mẹ anh còn chờ anh báo cáo kết quả ở nhà tôi kìa.”Lâm Lỗi kinh ngạc

nhìn cô ta, ý nghĩ của quý cô kinh khủng này có thể nhìn thấu người khác, bản

thân mình diễn kịch cả nửa ngày lại coi hắn là xiếc khỉ để nhìn.Song hắn cũng

đành bất lực thỏa hiệp, báo cáo kết quả quan trọng hơn.

Nếu không bà già lại

một khóc hai quậy ba thắt cổ, chịu không xiết luôn, tuy rằng hắn rất muốn ở lại

xem kịch.Hai người ra đến cửa, hắn không kềm được hỏi một câu, “Cô nói anh họ

tôi thích Lâm Phàm, thật à?”“Trước giờ tôi không nói nhảm.” Cô Dương khôi phục

lại vẻ mặt lạnh tanh.Lâm Lỗi đi đường cũng thấy phơi phới, Tần Vịnh, anh họ,

mày cũng có ngày hôm nay.

Há há há.Phục vụ bê đồ

ăn lên có chút khiếp đảm nhìn hai vị khách ngồi ở bàn ăn.

Nam sa sầm mặt, mím

môi không nói một tiếng, nữ thì mờ mịt hoang mang.

Với lại máy lạnh chỗ

này hình như mở lớn quá.

Hấp tấp bày biện xong

anh ta lập tức co cẳng chạy, ngày nắng nóng mà sao lạnh cả sống lưng thế

này.Lâm Phàm lo lắng lén dò xét sắc mặt Tần Vịnh, đồ ăn dọn xong rồi mà hắn

không nhúc nhích, sao cô dám cầm đũa.Mắt Tần Vịnh tối sầm nhìn cô trừng trừng

không nói, Lâm Phàm không rét mà run.Cô tự thấy mình không chọc gì ông tổng, chẳng

lẽ là tại cô Dương nói ra cái câu kinh hoàng, Tần Vịnh thích cô? Cái cô Dương

này cũng thật là, mặt mũi nhìn như ván đóng hòm mà cứ nói mấy câu đùa giỡn lạnh

chết người.“Cô rất kính trọng tôi?” Rốt cuộc lúc Lâm Phàm sắp tan nát, Tần Vịnh

mở miệng, chỉ là giọng điệu sặc mùi châm chích, còn có… có tí sát khí nữa?“Đương

nhiên! Ngài trẻ tuổi thế mà đã là ông tổng nắm trong tay quyền điều hành cả

công ty to như vậy! Không phải người bình thường làm được nên tôi kính trọng

ngài.” Lâm Phàm hết hồn ngẩng phắt đầu lên, nhớ tới mấy câu anh Ngưu khen ông tổng

ngày đầu tiên cô tới đi làm, thêm dầu muối trộn vào thử lừa bịp một phen.Tần Vịnh

rất muốn rống lên, ai cần cô kính trọng tôi! Ai cho cô không thích tôi!Song

xoay chuyển ý nghĩ, bản thân chẳng có tư cách gì chất vấn hết, hơn nữa cô Dương

kia lại nói mình thích cô ấy, thật đúng là nói vớ vẩn.

Tần Vịnh cười nhạo, kế

đó lại trầm mặc.Lâm Phàm thấy sắc mặt hắn cuối cùng cũng dịu lại, bắt đầu chọc

đồ ăn, âm thầm thở phào, xem ra lần này vuốt mông ngựa đúng chỗ rồi, lật đật cầm

nĩa lên ăn bữa tối vốn dĩ thuộc về cô Tôn.Ngày tháng cứ như thế bình lặng mà có

chút căng thẳng trôi qua.

Mười ngày sau, rốt cuộc

Lâm Lỗi vác cái mặt có ấn đường đen thui về công ty.

Kỳ quặc là, tiếp đó

hơn một tháng, hắn đối xử với Lâm Phàm nồng nhiệt lạ thường, cái này làm Lâm

Phàm hết sức hoảng sợ.“Phàm Phàm ~~ Phàm Phàm, sao em lại không để ý đến anh.”

Lâm Lỗi y như chó con ngoắc đuôi quay mòng mòng quanh Lâm Phàm, Lâm Phàm ráng

nhịn dịch dạ dày đang cuộn lên, “Tổng giám đốc Lâm, rốt cuộc anh muốn gì hả…”“Không

có gì, muốn kêu em vậy thôi.”Mắt Lâm Phàm lướt đến chậu hoa ở góc tường, có ảo

giác muốn nhấc cái chậu hoa dễ thương đó lên hung hăng đập lên đầu Lâm Lỗi.Tần

Vịnh tan tầm ra khỏi phòng, thấy Lâm Lỗi lại đứng ở cầu thang quấn lấy Lâm

Phàm, vị chua trong dạ dày bốc lên đến đầu.

“Bộ phận marketing của

mày rỗi lắm hả?”“Ớ? Anh họ, bây giờ hết giờ làm việc rồi, tao cùng Phàm Phàm tới

đón mày tan làm.” Lâm Lỗi vừa thấy Tần Vịnh xuất hiện, mắt lóe lên một tia gian

xảo, anh họ ơi anh họ, quân tử báo thù mười năm không muộn nhá, lần này mày rơi

vào tay tao thì đời này đừng tưởng trở mình!Tần Vịnh cười gian, “Tốt nhất mày

lăn về nhà cho tao ngay bây giờ, nếu không mày sẽ được nghỉ phép dài dài.” Ý tứ

là, mày mà tính toán với ông nữa, ông cho mày đi xem mắt cả đời, cả đời nhá!Lâm

Lỗi không dè anh họ lại trơ tráo như thế, lấy việc công trả thù riêng.

Mặt lập tức xụ xuống,

dùng ánh mắt oán hận lên án Tần Vịnh, nhưng Tần Vịnh phớt lờ ấn thang máy.“Mợ gọi

tao tới ăn cơm! Chúng ta cùng đường.” Hắn còn có bùa đây, nếu không sao dám sờ

mông Tần Vịnh? À không, mông cọp?Tần Vịnh hừ khẽ một tiếng, không buồn để ý đến

hắn, xuống bãi đậu xe liền đi thẳng tới xe mình.“Phàm Phàm ~ em ngồi xe anh

nha.” Lâm Lỗi ton hót Lâm Phàm song Lâm Phàm lại không nể tình, tránh còn không

kịp, nói, “Tôi phải ở cùng chỗ với ông tổng mới bảo vệ an toàn cho ông ấy được.”Giọng

Tần Vịnh không hiền hòa gì, căn vặn Lâm Lỗi, “Không phải mày nói không có hứng

thú với hoa bìm bìm?”“Đột nhiên cảm thấy hoa bìm bìm có chút mới lạ.”Lâm Phàm

không hiểu bọn họ đang đánh đố cái gì, ngoan ngoãn đứng bên không nói.Lâm Lỗi

liếc cô, nói với Tần Vịnh, “Mày xem qua bộ phim điện ảnh này chưa, trong đó có

một câu, bạn vĩnh viễn cũng không biết bản thân yêu một người nhiều đến thế

nào, trừ phi bạn thấy người đó ở cạnh người khác.”“Ý mày là mày có lòng tốt

giúp tao? Hừ, vậy tao phải cám ơn mày đấy.” Tần Vịnh không cho là đúng, châm chọc

lại một câu liền bò vô xe mình.Lâm Lỗi nhún vai bó tay, thấy Lâm Phàm lên xe Tần

Vịnh bèn thức thời quay về xe mình.Hai chiếc xe đậu trước mặt một tiệm bánh

tây, mỗi lần Tần Vịnh về nhà đều mua bánh kem xoài bà Tần thích ăn nhất ở tiệm

này.

Lâm Phàm nhìn bánh

kem đẹp đẽ trong tiệm mà hâm mộ không thôi.

Lúc nhỏ bà ngoại thu

dọn ve chai rất lâu, dành dụm tiền mua cho cô một cái bánh kem nhỏ vào ngày

sinh nhật.

Hương vị đó đến giờ

Lâm Phàm vẫn không quên.Lâm Lỗi ngồi trong xe, chán ngán chờ đợi, thấy hai người

từ trong tiệm đi ra, đang chuẩn bị khởi động xe.

Đột nhiên một chiếc

xe du lịch màu đen mất lái tăng tốc lao tới chỗ hai người họ.

Trong khoảnh khắc

ngàn cân treo sợi tóc đó, Lâm Phàm phản ứng nhanh như chớp dùng sức đẩy Tần Vịnh

không đề phòng ra, kế đó giống như một đoạn phim bung bét, bị chiếc xe du lịch

tông bắn lên trời.

Tần Vịnh bị sức mạnh

đột ngột đẩy bật ra rớt luôn hộp bánh xuống đất, thấy Lâm Phàm bị tông bắn lên

ngã xuống đất mới biết chuyện gì xảy ra, tức thì lòng như vỡ vụn.

Miệng hoảng loạn gào

thét tên Lâm Phàm, vùng vẫy bò dậy.Lâm Lỗi sợ ngu người, lập tức phản ứng lại,

mở cửa xe chạy tới chỗ bọn họ, còn không quên lôi điện thoại ra gọi cấp cứu.Song

hắn còn chưa kịp tới gần, một đám đàn ông hung hăng từ trong chiếc xe du lịch

ào ra, tay tên nào cũng cầm vũ khí xông tới chỗ Tần Vịnh.Lâm Lỗi vội vàng đỡ Tần

Vịnh lên, liếc mắt nhìn tình thế trước mặt biết lành ít dữ nhiều nhưng vẫn tính

đường cá chết lưới rách.

Không ít người đi đường

tốt bụng gọi điện thoại báo cảnh sát, không ai muốn nhìn thấy hai anh chàng đẹp

trai như thế đẫm máu đương trường.Tần Vịnh tức đỏ mắt, giãy dụa muốn chạy tới cạnh

Lâm Phàm đang nằm yên lặng trên mặt đất.

Lâm Lỗi âm thầm than

thở, sao lại bị tông theo mô típ cũ rích thế chứ! Ít nhất cũng phải nhảy vực

kia.Đám người kia đương nhiên không chờ đầu óc Lâm Lỗi hoạt động xong, trực tiếp

vung dao, gậy gộc xông tới chỗ họ.

Tần Vịnh thấy mình bị

chặn, Lâm Phàm chết sống thế nào không biết, lửa giận bốc lên tránh được một gậy

của đối phương, sau đó hung hăng đấm một đấm vào mũi gã, nhanh nhẹn tước bỏ gậy

sắt của gã.

Lâm Lỗi không có bản

lĩnh cỡ đó, chịu đựng một lát, cánh tay đã ăn mấy dao, đành âm thầm vái trời

cho cảnh sát mau lên một chút.Ngay lúc ấy, chuyện không thể tin được xảy ra.

Lâm Phàm đột ngột xuất

hiện sau lưng đám cường đạo này, toàn thân đầy máu như nữ thần phục thù đến từ

địa ngục.

Móc trong túi ra một

con dao Thụy Sĩ hung mãnh đâm tới huyệt thái dương một tên.

Kẻ đó chết ngay tại

chỗ, đến giãy dụa cũng không có cơ hội.

Đám người kia thấy đồng

bọn bị một dao đâm chết, không khỏi di chuyển mục tiêu.

Đánh xà quần một trận,

không có kẻ thắng.

Tên nào tên nấy vết

thương chồng chất.

Lâm Phàm dựa vào con

dao Thụy Sĩ nhỏ xinh trong tay không ngừng xẹt tới xẹt lui giữa đám người kia,

mãi đến khi đứng chắn trước người Tần Vịnh thì động tác mới chậm lại.

Kỹ thuật cách đấu cự

ly gần của cô trong bộ đội là mạnh nhất, kỹ xảo thành thạo, thủ pháp quỷ dị, có

thể trong vòng hai chiêu là lẳng lặng tiễn một mạng người.Lâm Lỗi thấy Lâm Phàm

sống lại, tảng đá to uỵch trong lòng rớt xuống.

Có cô có thể chống đỡ

được đến khi cứu viện tới.

Lâm Phàm quả nhiên

không phải người, phải là siêu Xayda mới đúng.Nhưng Tần Vịnh lại kéo Lâm Phàm lại,

muốn che chắn cho cô, từ giây phút Lâm Phàm đứng dậy, tim hắn rất đau, đau như

bị người ta cứng rắn xé ra vậy.Lâm Phàm quay lưng lại với Tần Vịnh, một giây

cũng không dừng, giống như một cái máy trơ khấc, cách đấu, cách đấu, cách đấu.Rốt

cuộc, tiếng còi xe cảnh sát truyền đến, mặt đất đã bị máu tươi nhuộm đỏ, không

phân biệt được là máu của ai nữa.

Toàn bộ người có mặt

đều bị xe cảnh sát và đặc công bao vây trùng điệp, một người cũng không chạy

thoát.

Không ít xác người hoặc

là còn đang ngoi ngóp nằm sấp ngửa trên đất.“Tần Vịnh!” Cảnh sát trưởng dẫn

nhân viên cứu hộ nôn nóng chạy đến cạnh Tần Vịnh, cường đạo đều bị khống chế rồi.

Trên địa bàn của mình

lại xảy ra chuyện lớn thế này ông đừng mong khá khẩm, nếu Tần Vịnh lại xảy ra

chuyện gì ông càng không có hi vọng.Lâm Phàm đứng thẳng bên cạnh Tần Vịnh, giữ

nguyên tư thế đề phòng, mặt cô đầy máu nhìn không ra biểu tình của cô lúc này.

Tần Vịnh lo lắng nhìn

cô, nhỏ nhẹ an ủi, “Không sao rồi, an toàn cả rồi.” Đang định đưa tay v**t v*

gương mặt đầy máu của cô, lại hoảng sợ nhìn cô như con búp bê đứt dây mềm nhũn

ngã xuống đất, vội vàng ôm lấy thân thể yếu ớt của cô trước khi cô ngã xuống,

“Lâm Phàm! Lâm Phàm! Còn ngây ra đó làm gì! Mau qua kiểm tra đi!” Tần Vịnh gào

thét với nhân viên cứu hộ.

Nhân viên cứu hộ lập

tức chạy tới, lật mí mắt kiểm tra hô hấp và mạch đập, rất điêu luyện.

Không tới một lát,

Lâm Phàm đã bị đưa lên xe cấp cứu, Tần Vịnh và Lâm Lỗi tất nhiên đi theo, vết

thương của hai người cũng không nhẹ.“Lâm Phàm? Lâm Phàm… tỉnh lại đi.” Tần Vịnh

căng thẳng nắm tay Lâm Phàm không ngừng gọi nhỏ.

Lâm Lỗi thấy hốc mắt

Tần Vịnh đỏ hoe, bất lực thở dài, có chút bi quan sợ Lâm Phàm lần này lành ít dữ

nhiều.

Được bao nhiêu người

sau khi bị xe đụng còn miễn cưỡng đứng lên giết liền mấy tên? Quả thật giây

phút Lâm Phàm đứng dậy hắn bị chấn động, cô gái nhìn có vẻ yếu ớt này lúc đó sợ

là dùng chút ý chí cuối cùng còn sót lại gắng gượng chống đỡ, ý niệm duy nhất

là bảo vệ Tần Vịnh đi, nếu không vì sao khi Tần Vịnh nói với cô an toàn rồi, cô

lại vỡ nát trong nháy mắt.Ý nghĩ của Lâm Lỗi cũng là những gì Tần Vịnh đang

nghĩ.

Vì thế lúc này tim hắn

càng đau, đau tột đỉnh.

Hắn cứ khăng khăng

không thừa nhận mình thích Lâm Phàm, nhưng giờ đây hắn lại xót xa, hối hận bản

thân ngu xuẩn, nếu phát hiện tâm tư của mình sớm một chút, hắn sẽ đối tốt với

Lâm Phàm thêm một chút.Đến bệnh viện, Lâm Phàm lập tức bị đẩy vào phòng mổ, Tần

Vịnh và Lâm Lỗi bị dẫn đến căn phòng kế bên kiểm tra xử lý vết thương.“Tần Vịnh!

Con có sao không?!” Bà Tần nghe tin hốt hoảng khóc lóc chạy tới, thấy cả người

con dính đầy máu không nhịn được khóc thất thanh.“Mẹ, con không sao.” Tần Vịnh

lo lắng dỗ dành mẹ, thấy bà Lâm cũng chạy tới, lo lắng hỏi han.

Tần Vịnh càng lo cho

Lâm Phàm trong phòng mổ hơn.“Đã chứng minh là do lão họ Quách làm, hiện giờ cục

cảnh sát đã dẫn người đi bắt rồi, thứ không biết sống chết dám động vào con

trai của Tần Chí Quân ta.” Ông Tần uy nghiêm hừ lạnh, vẻ mặt tàn ác.Ông Tần

đang định hỏi tình hình lúc đó, thấy mặt con như đi vào cõi thần tiên, nghĩ

nghĩ bèn quay qua hỏi Lâm Lỗi đang sát trùng vết thương đau đến nhe răng.

Tất nhiên Lâm Lỗi biết

gì nói đó, y như đọc sách, thuật lại tình cảnh Lâm Phàm bị đụng xe rồi sống lại.

Mọi người nghe mà thất

kinh.“Sao còn chưa băng xong nữa!” Tần Vịnh sốt ruột bực mình nhìn bác sĩ đang

băng bó vết thương cho hắn.

Bác sĩ bó tay than thở,

chuyện này vốn là do y tá làm, áp lực thân phận của người bị thương quá nặng

nên một chủ nhiệm khoa ngoại như ông phải đích thân băng bó rồi, thế mà còn chê

chậm.

Có điều ông không dám

nói, đành im lặng băng cho nhanh.Vừa băng xong, Tần Vịnh như lửa đốt mông chạy

ào về phía phòng mổ, thấy đèn hiệu bên ngoài vẫn sáng, ủ rũ ngồi xuống ghế, ông

Tần theo ra nhẹ nhàng vỗ vai hắn.“Thích cô bé đó rồi?” Ông Tần hiền hòa hỏi, Tần

Vịnh thảng thốt nhìn ba mình.

Vì sao tất cả mọi người

đều nhận ra hắn thích Lâm Phàm, mà hắn lại chậm chạp đến bây giờ mới phát hiện?Hồi

lâu, hắn chậm rãi mà kiên quyết, gật đầu.Hai người không nói thêm lời nào nữa,

đều hiểu lòng đối phương.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.