Chương14: Quý Cô Sữa Đậu Nành

Buổi chiều đi làm, Tần Vịnh căn dặn nhân viên đặc biệt đi điều

tra chủ tịch Quách xong, ngồi trong phòng làm việc hưởng thụ uống canh đậu

xanh, cảm thấy cái cô Lâm Phàm này cũng có chỗ hữu dụng, biết võ biết nấu ăn,

chỉ mỗi tội thần kinh thô quá thôi.Điện thoại nội bộ sáng lên, Tần Vịnh ấn phím

nghe.

Tiếng Jepi vang vọng

cả phòng.“Chủ tịch, cô Tôn gọi điện tìm ngài, nói có hẹn với ngài.”“Nối dây

đi.” Tần Vịnh thản nhiên nói.Ấn phím số 2 nhận điện thoại, giọng nói ngọt như

mía lùi của cô Tôn chui vào tai Tần Vịnh.“Tần Vịnh ~ anh tan tầm chưa ~ người

ta tới nhà hàng chờ anh nha.”“Ừ, làm xong rồi, giờ anh tới đây.” Tần Vịnh giờ mới

nhớ ra sáng sớm mình đã hẹn người đẹp này.“Ừa ~ người ta chờ anh đó ~” Giọng cô

Tôn so với Lâm XX còn dzẹo hơn mấy phần.Tần Vịnh làm động tác đánh dấu, gác điện

thoại.Đứng dậy cầm áo khoác xuống lầu, tất nhiên Lâm Phàm đã chờ sẵn ngoài cửa

phòng làm việc, đi theo hắn.“Lát nữa ngồi cách tôi xa một chút.” Đứng trước cửa

nhà hàng, Tần Vịnh dặn.

Lâm Phàm nghe lời gật

đầu.Tần Vịnh vừa xoay người liền trở mặt biến thành công tử thong dong bỡn cợt

đời tươi cười đi tới chỗ một người đẹp ngồi dựa cửa sổ.

Lâm Phàm theo lệ tìm

một ch* k*n đáo, gọi một ly nước lọc.“Tần Vịnh ~ lâu lắm rồi anh không tìm người

ta, có phải quên người ta luôn rồi không.” Người đẹp nửa hờn dỗi nửa nũng nịu

nhìn Tần Vịnh.Tần Vịnh cười như không cười cầm tách café lên hớp một miếng,

“Sao quên em được chứ, gần đây bận quá thôi.” Thật tình là hắn quên mất.“Hứ ~

coi như anh còn chút lương tâm.” Người đẹp lựa chọn tin lời hắn, mỉm cười e lệ.“Tần…

Vịnh…”Lúc này từ trên đầu Tần Vịnh truyền tới một tiếng kêu thảm thiết ai oán,

Tần Vịnh giật mình quay đầu nhe răng cười toe toét.“Lâm Lỗi khéo vậy?”“Ha ha

khéo… mày thằng lường gạt này! Tao bp cht mày!!!!” Lâm Lỗi thấy Tần Vịnh tươi

roi rói như thế, tức anh ách, không để ý hình tượng xông lên muốn bóp cổ Tần Vịnh.

Tần Vịnh nhanh nhẹn

tránh né, chộp tay Lâm Lỗi cười gào khẽ, “Làm gì thế! Đây là nơi công cộng!”Lâm

Lỗi đang chuẩn bị chất vấn Tần Vịnh nói không giữ lời, lại thấy Tần Vịnh ngỡ

ngàng há miệng hình như định nói gì đó.

Nhưng Lâm Lỗi còn

chưa kịp nghe hắn nói gì liền bị một sức mạnh kinh hồn quật ngã ra sau.

Trời đất quay cuồng,

hắn rớt bịch xuống nền nhà bóng loáng, đầu óc trống rỗng.

Tình huống gì thế

này!!! Bên người đủ thứ tiếng la hét còn có tiếng Tần Vịnh quát mắng.“Lâm

Phàm!! Dừng tay, hắn là Lâm Lỗi!!!”Đầu óc Lâm Lỗi choáng váng lắc lư, nheo mắt

nhìn cô gái đứng trên đầu hắn, gương mặt cô đầy sát khí làm hắn rét run.

Vừa rồi Tần Vịnh kêu

cái gì? Lâm Phàm? Cô vệ sĩ nhỏ!!?Lâm Lỗi ngọ nguậy chỉ tay vào Lâm Phàm, tức

phát run, nửa ngày nói không nên lời.Lúc này, bảo vệ và nhân viên nhà hàng đều

lục tục chạy tới, Tần Vịnh nhìn bọn họ oai vệ, “Người trong nhà đùa giỡn mà

thôi, không có việc gì.”Nói xong còn trừng mắt cảnh cáo Lâm Lỗi, đương nhiên

Lâm Lỗi tiếp thu được cảnh cáo, hậm hực gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Quần chúng vây quanh

thấy chỉ là bạn bè giỡn chơi liền rủ nhau giải tán.“Xin lỗi.” Thu lại sát khí,

Lâm Phàm xấu hổ cúi người xin lỗi Tần Vịnh.

Trải qua chuyện chủ tịch

Quách, thần kinh của cô cứ căng ra, vừa thấy có người hung dữ vồ lấy Tần Vịnh,

cô phản xạ tức tốc xông qua dùng khuỷu tay kẹp cổ đối phương, đá một cú thật mạnh

vào đầu gối hắn, thuận thế quăng ra sau.

Đang chuẩn bị khóa cổ

thì bị Tần Vịnh quát ngừng, cô cẩn thận nhìn lại mới phát hiện người nằm trên đất

là bạn thân của Tần Vịnh, Lâm Lỗi, nửa ngày không biết nên phản ứng thế nào.“Cô

để tôi đánh cô một trận rồi tôi xin lỗi thử xem!!!” Lâm Lỗi vốn đã đầy một bụng

tức, lại bị người ta vô duyên vô cớ hung hăng quăng xuống đất, lại còn là một

cô gái nữa! Không chừng bị người ta cười nhạo là bất lực nữa.“Mày đừng có động

tay động chân với tao thì không rơi vào tình cảnh này, tự làm tự chịu.

Ngồi đi, đứng đó làm

gì.” Tần Vịnh bất mãn lườm Lâm Lỗi, mỉm cười xin lỗi cô Tôn đang ngây ra, “Để

em chê cười rồi.”“Hơ… không sao… bọn họ…?” Người đẹp bưng vẻ mặt nơm nớp lo sợ

nhìn Lâm Phàm, định làm nổi bật nhu mì của mình.“Ủa? Tần Vịnh! Cô gái này có phải

người làm mày mất ngủ cả đêm không?” Lâm Lỗi kiểm tra tứ chi, tim gan phèo phổi

của mình không có gì đáng ngại xong, làm như phát hiện lục địa mới chỉ vào người

đẹp.Người đẹp nghe xong cúi đầu cắn môi, thẹn thùng nguýt Tần Vịnh bằng cặp mắt

long lanh.

Cả người Tần Vịnh rét

run, “Nói tàm xàm!”Mất tự nhiên liếc vẻ mặt thản nhiên của Lâm Phàm, thấy cô vẫn

bình thản trong lòng lại bắt đầu bực dọc.“Hả? Không phải cô này? Vậy là cô

này?” Lâm Lỗi không hiểu nhìn cô gái còn lại, Lâm Phàm.Tần Vịnh lập tức cảnh

giác cắt lời Lâm Lỗi, “Bớt nói xàm đi, mày đang xem mắt à?”“Mẹ nó, mày không

nói tao cũng quên luôn!!” Lâm Lỗi hoảng hồn trợn mắt, nhìn lại một góc nhà hàng.

Mọi người nhìn theo hắn,

vẻ mặt hoang mang.Một cô gái tóc chải ngay ngắn mặc váy dài bảo thủ, chỉ lộ mỗi

mặt, đeo cặp kính gọng đen mặt mày âm trầm nhìn bọn họ, gọng kính lấp lánh ánh

mắt rét lạnh của cô ta.Mọi người hấp tấp thu hồi ánh mắt.“Sao có thể để quý cô

ngồi đấy một mình được chứ, mày mau qua với người ta đi.” Tần Vịnh cười gian.

Lâm Lỗi căm tức nhìn

Tần Vịnh muốn chửi thề, nhưng liếc mắt thấy Lâm Phàm đứng bên hắn lại cứng rắn

nuốt về! Lúc đầu là hắn chơi gian khiến Tần Vịnh phải dắt vệ sĩ, bây giờ thì hắn

bị báo ứng rồi, không khỏi nhớ tới một bài hát ai cũng thích.

Báo ứng tới nhanh như

gió lốc ~Đang tính toán kéo dài thời gian, mọi người lại kinh ngạc phát hiện

quý cô kia đã đi tới cạnh bọn họ, lạnh lùng nhìn Lâm Lỗi.“Ha ha… cô Dương ngồi

đi… Tôi đang chuẩn bị quay lại, gặp người quen nên trò chuyện vài câu, ngại

quá.” Lâm Lỗi lo lắng giải thích, cô nàng này đáng sợ lắm.

Mẹ già sắp xếp mấy cô

gái đi xem mặt, cô này kinh khủng nhất!Tần Vịnh nhìn tình cảnh này, trong lòng

hỉ hả không có tí phúc hậu nào, ngoài mặt thì tỉnh bơ gật đầu với người ta.Người

đẹp họ Tôn ngồi bên lại không vui, khó khăn lắm mới chờ được thời gian ngọt

ngào với Tần Vịnh, tự nhiên lại xuất hiện một đám người.

Tưởng đây là xem mắt

tập thể à! Có điều, nhìn kỹ thì hai cô nàng kia đều không xinh bằng mình, nháy

mắt lại tự tin tràn trề, âm thầm an ủi mình, không sao, vừa hay mượn hai cái lá

đến làm nền cho đóa hoa tươi ta đây.“Ngay cả một chút quan niệm thời gian anh

cũng không có, anh đúng là vứt đi.” Giọng cô Dương hơi khàn lại trầm trầm, tâm

tình không chút xao động chỉ trích Lâm Lỗi.

Lâm Lỗi mím môi,

trong lòng im lặng lẩm bẩm, bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh! Nếu làm hỏng, về

nhà mẹ già càng khng b.“Xin lỗi, tôi giới thiệu một chút.

Vị này là anh họ kiêm

cấp trên của tôi, Tần Vịnh.

Vị này… ầy… là cô gái

anh ta mong nhớ đêm ngày.

Còn vị này là Lâm

Phàm.” Lúc giới thiệu đến cô Tôn, Lâm Phàm hơi dừng lại một chút, dựa vào nền tảng

học thành ngữ không cao của mình, mãi mới tìm ra được một câu “mong nhớ đêm

ngày.”Mặt Tần Vịnh đen như đít nồi, đang định phản bác lại nghe cô Dương lạnh

lùng khinh bỉ “Gu thưởng thức của anh họ anh quá kém.”“Phì!” Phục vụ vừa bưng

café lên, Lâm Lỗi mới uống một ngụm đã phun ra đầy bàn.

Mặt Tần Vịnh càng đen

hơn.“Ý cô là gì hả?!” Cô Tôn không nhịn được, vừa rồi Lâm Lỗi giới thiệu cô ta

còn đang âm thầm mừng rỡ đây.

Bà cô già quê một cục

này muốn đánh lộn à?“Ý trong chữ.” Cô Dương thong thả cầm tách café trong tay

lên, tao nhã hớp một miếng.“Cô Tôn đừng giận…” Tần Vịnh lên tiếng khuyên can, lại

dùng mắt hỏi Lâm Lỗi, tao chọc tới cái cô họ Dương này lúc nào? Lâm Lỗi vô tội

lắc đầu.“Không nên gọi cô ấy là cô Tôn.” Cô Dương ngồi ngay ngắn, nhìn sơ qua

thì thấy na ná giống tư thế Lâm Phàm ngồi, nhưng nhiều hơn một phần ý vị và tao

nhã.“Vậy phải gọi là gì?” Lâm Lỗi tò mò.“Quý cô sữa đậu nành.”Thấy mọi người

nhìn mình không hiểu, cô Dương nhếch môi cười lạnh, chỉ vào cái cổ áo siêu trễ

lộ ngực, cảnh xuân trắng lóa lộ ra bên ngoài giải thích ngắn gọn.“Sữa đậu

nành!”“Phì!!!” Lần này không phải Lâm Lỗi mà là Lâm Phàm.

Có điều Lâm Phàm tội

nghiệp hơn Lâm Lỗi, không phun ra bàn mà sặc ngược vào mũi, che miệng ho sặc sụa.Tần

Vịnh bất lực rút khăn giấy đưa cho cô, “Sao lại không cẩn thận như thế!”“Khụ khụ…

xin lỗi…” Mặt Lâm Phàm đỏ bừng, lén lút liếc cô Dương.“Cô!!! Cô chửi ai hả!!!”

Cô Tôn ngơ ngác một hồi, thẹn quá hóa giận chỉ vào cô Dương, cả người tức run

lên.“Lại rung kìa, rung [4] kìa.” Cô Dương nhắc khéo.Cô Tôn thiếu điều xuất huyết

não, cầm tách café trước mặt lên định hắt vào người cô Dương lại bị Lâm Phàm ngồi

cạnh thò tay túm lại.“Cô làm gì thế! Cô cũng giúp cô ta phải không!!” Cô Tôn thấy

có người cản, lửa giận càng bốc cao, có bao giờ mất mặt thế này! Bà cô nhà quê

này vô duyên vô cớ cắn mình không tha là sao! Người bên cạnh còn cản mình giúp

cô ta nữa.“Cô Tôn có gì từ từ nói, đừng tức giận.” Tần Vịnh lo lắng Lâm Phàm bị

giận cá chém thớt, vội vàng an ủi người đẹp.

Cuộc chiến của phụ nữ

đàn ông bọn họ không nên xen vào.“Tần Vịnh anh phải trút giận dùm em! Hai người

này đều ăn h**p em!!!” Mắt cô Tôn đỏ hoe căm tức bỏ tách xuống.Lâm Lỗi vui sướng

nhìn Tần Vịnh gặp họa, một người giận không bằng tất cả đều giận, để mọi người

đều nếm thử lợi hại của cô nàng này mới công bằng!“Cô Dương có thể nói cho tôi

biết vì sao lại chĩa mũi dùi vào cô ấy không?” Tần Vịnh bó tay nhìn cô Dương, hắn

cẩn thận ngẫm lại, mình không quen cô ta, không cần thiết phải nhằm vào

mình.“Không phải chĩa mũi dùi, tôi nói toàn là sự thật!” Cô Dương vẫn nhàn nhã

uống café.“Mày đồ nhà quê! Mày ghen tị tao đẹp hơn mày!!!” Người đẹp họ Tôn giận

quá nói năng không thận trọng.

Tần Vịnh nhìn cô ta,

ánh mắt phức tạp, không nói tiếng nào.“Cô sữa đậu nành à, hôm trước cô và dượng

tôi đi bar Cảnh Thiên thuê phòng, hôm nay lại ngồi đây e lệ, cô biết cái gì gọi

là e lệ không?”Ánh mắt cô Dương lạnh băng.“Dượng của cô?! Là lão hói béo ục

đó?!” Lâm Lỗi biết dượng của cô ấy, không nhịn được kêu lên.Thấy cô gật đầu, mọi

người lạnh run.“Không phải hói, mà là bị ghẻ đầu nên cạo trọc.” Cô bổ sung.Mặt

cô Tôn từ đỏ chuyển thành xanh, từ xanh sang trắng, cuối cùng xám ngoét, đầy đủ

màu sắc.“Cô nói bậy!!” Cô ta gào lên không có hơi sức.“Tôi có nói bậy hay không

cô tự biết lấy.” Tâm tình cô Dương thủy chung không xao động.“Tần Vịnh anh đừng

nghe cô ta nói bậy, em không có…” Người đẹp họ Tôn sốt ruột vội vàng giải thích

với Tần Vịnh một cách vô lực.Tần Vịnh lại tỉnh rụi, rộng lượng nói: “Không sao,

chúng ta chỉ là bạn bè bình thường, không cần giải thích.”Câu này nếu là giữa

tình nhân tranh cãi, đó là nói dỗi, còn hơi chua nữa.

Nhưng Tần Vịnh nói

câu này là phát ra từ tận đáy lòng, hoàn toàn không có chuyện lạt mềm buộc chặt.Tuy

cô Tôn là bình hoa nhưng không ngu ngốc, quen biết Tần Vịnh đã một thời gian

không dài nhưng cũng không ngắn, tự nhiên biết rõ.Hung hăng nghiến răng nghiến

lợi cầm túi xách lên tông cửa chạy.

Tiếp tục ở lại để bị

làm nhục còn không bằng chạy đi tìm nơi an ủi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.