Chương 51: Kết thúc

Bệnh viện hiệp tế tư nhân Đồng Hoa , lại

đổi chủ .

Diện tích ước chừng khoảng 500m2, bao gồm

3 khu nhà, ở giữa là một tòa nhà sáu tầng, bề ngoài được ốp các loại đá lưu

hành vào những năm 90, nhưng trông rất cũ kĩ; phía sau nhà chính có hai khu nhà

năm tầng song song, khu bên phải dành cho nội khoa mới vừa được tu sửa, bên

trái là khu ngoại khoa màu hồng nhạt.

Hoàng Tuần nâng mắt kình , đi vào bệnh

viện. Hắn ngạo mạn nhìn toàn bộ tầng một.

Cũ kỹ, ánh sáng kém, quá u ám.

Nhưng mà thích hợp với hắn. Bệnh việt này

có không ít chuyện quái dị có thể khai quật.

Hắn đi đến chỗ đăng ký, một bà y tá đang

bận rộn làm gì đó.

“Cho hỏi văn phòng viện trưởng ở tầng

mấy?” Hắn đắc ý lấy thẻ phóng viên ra.

Bà y tá ngẩng đầu liếc hắn một cái:“ Tầng

năm, thang máy nằm ở bên trái.”

Hắn gật đầu, cất bước đi về phía thang

máy.

Hộ sĩ ở phía sau nói thầm một câu:“Bệnh

viện đã bán còn phỏng vấn viện trưởng làm cái gì, chùi mông chắc.”

Thang máy đại khái cũng đã nhiều năm tu

sửa, tương đối cũ kỹ. Bên ngoài phủ một tầng nước sơn màu xanh ngà, nhiều nơi

đã bong ra từng mảng , lộ ra lớp kim loại bên trong. Phím ấn ít nhiều bị lờn

đi, nhiều người ấn vậy , lớp nhựa bọc bên ngoài đã muốn vỡ vụn, đều bị lõm

xuống ở giữa. Hoàng Tuần dùng lực ấn liên tục rốt cuộc mũi tên cũng hướng lên

trên, may mà màn hình vẫn còn tốt..

Thang máy dừng ở lầu một, quả nhiên rất cũ

, cửa từ từ mở, hướng hai bên tách ra.

Trong thang máy là hai nam nhân trẻ tuổi

ngẩng đầu nhìn hắn một cái , lại tiếp tục nói chuyện.

Hoàng Tuần bước vào đánh giá xung quanh , nam

nhân bên trái trắng nõn , nhìn như thư sinh. Người bên phải đeo mắt kính , cười

đến khoa trương .

Khi nói chuyện , người có vẻ giống thư

sinh kia vẻ mặt rất nghiêm nghị, người khác nhìn cũng không muốn đến gần.

“Thang máy này vẫn còn hư sao , cứ hở chút

là chạy lên tầng 6, ha ha ha.” Nam nhân đeo mắt kính cười nói.

“Từ khi tên kia lên thang máy tìm anh hai

anh , nó cứ luôn bị như vậy .” Thư sinh nghiêm chỉnh nói.

Hoàng Tuần dùng dư quang kỳ quái nhìn bọn

họ . Lời hai người nói làm cho người ta có chút mơ hồ .

“Anh ta chỉ biết làm xằng bậy.” Nam nhân

kia lại có chút bất mãn .

“Xằng bậy? Anh mới là người xằng bậy nhất

đó,” Phản chiếu từ thang máy cho thấy thư sinh kia hung hăng trừng mắt người

đeo mắt kính “Lúc anh ở 315a dám gạt em lần nữa?! Sao anh dám làm chuyện không

thể nào xảy ra chứ ?!”

“Ha ha!” Nam nhân mắt kính vỗ tay cười lớn

, Hoàng Tuần bị hoảng sợ, may mắn hắn luôn trấn định , bảo trì phong độ trước

mặt hai người.

“Bởi vì lúc ấy anh đột nhiên nhớ đến một

chuyện rất quan trọng,”Nam nhân đeo mắt kính bỗng nhiên nghiêm túc“Một chuyện

anh cảm thấy rất mâu thuẫn.”

“Chuyện gì?”

“Em nhớ thời khi chúng ta mở máy cassette

không ? 03:03:00 ngày 20 tháng 1 năm 2002.”

“Ân, thì sao?”

“Nhưng em thử tính đi , Lưu Quần Phương

mất tích vào khoảng tháng 6 năm 2001, bọn họ qua hai tháng sau mới đến phòng

xét nghiệm, Nghiêm Ương nói mình đang ở vào ngày 24 tháng 8 năm 2001 , Nhưng là

ngươi tính một chút, lưu quần phương mất tích đại khái là ở 01 năm 6 tháng, mà

bọn họ là qua đại khái 2 cái nhiều tháng đi xét nghiệm thất, Nghiêm Ương chính

mình nói là ở 2001 năm 8 nguyệt 24 ngày, nhưng hai cuộn băng cuối cùng……”

“Thời gian không đúng?”

“Chính là vấn đề này, em xem, năm 2002 ai

đã đụng đến máy cassette? Hơn nữa, dựa vào tình huống cuối cùng , cuộn băng

cuối cùng và máy cassette phải ở trong căn phòng đó, ai đã đem cuộn thứ nhân bỏ

vào máy cassette, bỏ vào trong cái hộp đó?”

“Ý anh là …… sau chuyện Lưu Tần chấm dứt,

có người đã đem tất cả để vào chỗ cũ , là chờ chúng ta đến ?”

Lộ Hiểu Vân, hay là Nghiêm Ương?

Hay cả hai người?

Nhưng một người trở thành ‘Nó’ , một người

không bao giờ trở lại bệnh viện , sao có khả năng làm chuyện này ?

Trừ phi……

“Đinh!”

Thang máy đột nhiên đinh một tiếng.

Hoàng Tuần ngẩng đầu nhìn, thâm kêu không

ổn! Hắn vừa vào thang máy đã bị hai người này hấp dẫn , quên không nhấn nút ,

còn ngồi theo bọn họ đến tầng sáu.

Rất dọa người!

Hắn đành phải ưỡn ngực làm bộ như không có

việc gì đi ra ngoài.

Mới vừa đi ra thang máy, xa xa hắn nhìn

thấy hai người dựa vào bên cửa sổ , như đang nhìn gì đó .

Thật kỳ quái , nhìn hai người này sao thấy

quen quen.

Sau đó , một người trong bọn họ quay đầu ,

nhìn thoáng về phía này!

Người kia đeo một đôi mắt kính , trên mặt

vẫn là nụ cười khoa trương, mơ hồ nghe thấy hắn hỏi nam nhân thư sinh bên cạnh

,:“Vậy em nói xem , bây giờ chúng ta là gì ?”

Đây là –

Trái tim Hoàng Tuần đập thật nhanh , hắn

xoay người nhìn về phía sau.

Không có một ai.

Hai nam nhân trẻ tuổi đứng ở nơi đó nói

chuyện , thật giống như chừa từng xuất hiện qua.

– chính văn hoàn –

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.