Chương 50: Giờ khắc cuối cùng

Phanh.

Không biết tại sao cánh cửa oanh một tiếng

mở ra , tiếng bước chân hỗn loạn từ xa xa chạy vào , cũng rất gần .

Chấn động kinh hoàng này làm cho cả bệnh

viện ồn ào hẳn lên , cuộn băng cũng chưa từng có tiếng động lớn như vậy, giống

như cáng xe, y tá cầm bình truyền dịch, mọi người cuốn quýt chạy từ trên lầu

xuống ùa đến trước máy cassette.

“Buổi chiều hôm đó, bệnh viện đón một nhóm

người bị thương . Bọn họ ở bên cạnh quay phim một cổ trấn cách đó không xa,

chính là đang quay một cảnh nguy hiểm, cổ trấn đường hẹp, phòng ở cũ kỹ, không

ngờ vừa nổ , cả tòa nhà bên cạnh bị sập.”

“Anh chưa nghe thấy phải không , Lộ Hà?

Chắc vậy tồi, bởi vì sự cố này cũng không lớn , người bị thương cũng chỉ là

ngoài da, vì thế người biên kịch năm ấy …… Năm ấy cậu ta chỉ khoảng 24 tuổi

thôi , vừa mới vào nghề , đến trường quay , bị xà ngang đập trúng , được đưa

vào bệnh viện.”

“Anh nhớ không? Khi đó cách cuộc tư vấn C

đại không bao lâu . Cấp cứu thì nói bị gãy gương , chụp X-Quang, đưa đến phòng

giải phẫu [4]. Phòng giải phẫu [4] là nơi nào, khi đó cậu ta cái gì cũng không

biết , nằm trên cáng xe, bị chích thuốc tê, đưa vào.”

“Không có kẻ nào phát hiện gãy xương dẫn

đến thuyên tắc phổi , cho đến khi cậu ra bắt đầu ho ra máu , suy tim…… Không,

không vội, cậu còn chưa chết.”

“Bác sĩ tìm không được người nhà , Lục

viện trưởng cùng đạo diễn chạy tới . Cậu ta không chết, Lục viện trưởng cho cậu

ta đến phòng bệnh 315a , nói với cậu ta : Cậu ở trong đó một thời gian , đạo

diễn bọn họ chờ cậu ra viện. Nếu cậu không chống đỡ nổi, đạo diễn vào Tiểu Trần

tài xế sẽ áy náy cả đời.”

“Căn phòng đó , có phải là phòng của bệnh

nhân đâu , tưởng cậu ta mù chắc . Cậu ta không đợi được đến như Lục viện trưởng

nói đã chết , mà bắt đầu công việc của ông ta . Treo người ngược, nghe đáng sợ

lắm phải không? Ha ha ha ha!!!” Tôn Chính bỗng nhiên cất tiếng cười to, vẻ mặt

hung hăng vặn vẹo ,“Tôi không chết! Từ đầu đến đuôi tôi vẫn còn sống ! Tôi có ý

thức!”

Lộ Hà cũng bị câu chuyện này làm sợ đến

ngây người, kinh ngạc nhìn Tôn Chính.

Bộ phim kia , [Hắc ám cứu thục] bọn họ

đang làm . Đó là chuyện sau một năm khi tư vấn ở C đại.

Đó cũng là , chuyện của nhiều năm trước .

Khi đó bệnh viên Đồng Hoa đã an tĩnh rất

lâu, hắn ở ngoài dạo chơi, sống nhàn hạ, tìm kiếm tin tức của anh hai, Tôn

Chính đang nằm trên bàn phẫu thuật , đạo diễn và Lục Vang đang thỏa hiệp gì đó

.

Một người độc thân như Tôn Chính , trở

thành vật hi sinh lớn nhất .

Vì thế, 315a được mở ra lần nữa khi Lục

Vang lên làm viện trưởng , người đầu tiên đưa vào , chính là Tôn Chính. Khổ tâm

của Lộ Hiểu Vân năm đó tất cả cũng uổng công.

“Đó là một loại thủ pháp xảo diệu , chỉ

dùng một loại châm , châm rất nhỏ , đâm vào rất nhiều nơi trên da đầu của người

bị treo ngược ,…… Máu ngưng rất nhanh , cho nên người này phải nhất định còn

sống , cực kỳ tinh diệu, còn có bí quyết của Lưu Tuần , giống như yếm bùa một

miếng thịt vậy , anh muốn nghe không ,?” Ngữ khí của cậu bỗng nhiên mềm nhẹ ,

ánh nhìn cũng ôn nhu , nhìn Lộ Hà,“Chuyện của tôi , anh thật sự không muốn nhe

sao?”

“Tôn Chính……”

“Sao tôi còn ý thức nhỉ ? Đáng lẽ tôi nên

chết rồi chứ? Tôi còn nghĩ , muốn thoát khỏi đây, ản ủi đạo diễn và tiểu Trần,

chuyện này xảy ra , tôi không trách bọn họ , không thể để bọn họ áy náy. Có

phải buồn cười lắm không ?

“Rõ ràng…… Rõ ràng là vĩnh viễn tôi cũng

không ra khỏi căn phòng đó…… Có lẽ tôi đã chết , làm cổ thi thể bị treo ở đó,

nhiều khuôn mặt …… Nhưng mà, Lộ Hà à ” Tay Tôn Chính xoa mặt Lộ Hà,“Vì sao tôi

còn sống chứ?”

“Tôi không có lúc nào không nghĩ thoát ra

ngoài , tôi đập cửa, đập đến một ngày một đêm , đến khi chẳng còn sức lực, tôi

dùng móng tay cào cửa , cứ cào . Chắc phải có người nghe thấy chứ ? Sẽ có người

đến thăm tôi mà phải không? Người trong ekip , phải có một người rồi lại một

người hỏi , Tôn Chính đâu?

“Không có, tôi chờ lâu như vậy, không ai

đến cả. Vì thế tôi muốn thoát khỏi , lúc nằm trên giường giải phẫu lăn xuống

đất , tự mình đứng lên , ra ngoài là được . Đi hết bệnh viện cũng phải tìm một

người mang tôi ra ngoài …… Tìm một người nguyện ý cứu tôi , cùng tôi rời khỏi

…… Đến cả người toàn là máu , gãy chân , miệng vết thương bị hở , tôi cũng

không để ý……”

Tôn Chính nhìn nước mắt trên mặt Lộ Hà ,

cậu vươn tay lau đi , lau đến cả tay cũng ướt .

“Anh khóc gì vậy Lộ Hà, tôi đã không còn

khóc nữa. Tôi nghĩ nhiều năm như vậy, muốn ra ngoài , muốn ra ngoài, sau tôi

mới phát hiện, từ lúc đầu, tôi đã chết, biến thành một cổ thi thể, bị treo

ngược , nhìn tôi buồn cười cỡ nào. Tôi khát vọng muốn ra ngoài , cào cửa , từ

giường giãi phẫu đi xuống , thậm chí ảo tưởng có người nào đó đến cứu mình ra ,

rồi tôi sống lại. Những ý tưởng này đều tan vỡ, thứ duy nhất gắn bó…… Chính là

ý tưởng muốn ra ngoài……”

“Tôi không tin , Lộ Hà. Chính anh cũng đã

nói , tinh thần mạnh mẽ sẽ thực vật hóa đúng không? Cùng anh đi đến đây , ngàn

vạn ý tưởng vụn vỡ kia đã đắp nặn nên tôi .”

Lại giống như nghĩ đến cái gì, Tôn Chính

thần sắc ôn nhu lại đột nhiên sắc bén, cậu đẩy Lộ Hà ra, oán hận kêu lên:“Bọn

họ gạt tôi! Anh lại lần nữa gạt tôi! Không ai đợi tôi thoát khỏi đây! Cũng

không có người đồng ý ra ngoài với tôi!”

Lộ Hà rốt cục củng chậm rãi lắc lắc đầu,

ngập ngừng há miệng , nhưng không phát ra một tiếng.

“Bởi vì tôi không giống bọn họ à? Tôi không

thích nói đùa, tôi là học sinh xuất sắc, tôi khác bọn họ là sự thật , vĩ đại

hơn bất kỳ ai …… Bọn họ không thích tôi. Tôi thích đi một mình , không có bạn

bè . Cho dù tôi đi đâu , cho dù đạo diện và Lục Vang bán đứng sinh mệnh của

tôi, bọn họ cũng không quan tâm, không ai đến hỏi han. Có lẽ bọn họ còn vỗ tay

ăn mừng…… Lộ Hà, tôi làm gì sai sao…… Tôi ở trong này gặp qua rất nhiều người ,

nhưng ai cũng kém cỏi ……”

“Những người bị nhốt trong này , đều là

người đáng bị trừng phạt sao?”

“Vì sao trong một nhóm người , trong đó

chỉ có ba người , tất cả đều tảy chạy một người khác chứ ?”

“Bởi vì sợ hãi.”

Nỗi sợ của tôi rất khác.

“Những ý nghĩ này của tôi, những oán niệm

, bao phủ trong từng góc bệnh viện, thằng đến một ngày , tôi đột nhiên phát

hiện ra , tôi đang ăn mòn toàn bộ bệnh viện ……‘Nó’ không lựa chọn tôi ,

cũng đã biến mất……

“Vì thế, tôi trở thành ‘Nó’, anh không thể

hiểu cảm giác này đâu . Anh nói, huyệt là nơi tụ tập oán chú và tội ác , mà

‘Nó’ chính là trung tâm của huyệt. Làm anh ngày ngày đêm đêm nhìn thấy , cảm

nhận được oán niệm giống như vậy , nghe thấy tiếng bọn họ qua lại……”

“Cho đến ngày nào đó anh trở thành ‘Nó’ ,

anh sẽ hiểu được …… Đây là một tử huyệt, ‘Nó’ bị tế tự hấp dẫn ra , chỉ

có thể không ngừng tìm kiếm người tiếp theo thay thế cho mình, giải trừ loại

này thống khổ…… Đây là một loại bản năng, Lộ Hà.”

Bản năng duy nhất của nó.

“Tôi rất vui , chính là nhìn thấy Lục Vang

bởi vì một lần xúc động của ông ta mà phải hối hận cả đời, Tôi rốt cuộc cũng

hiểu cảm thụ lúc trước của Lưu Tần, giống như bị nghiện vậy. Anh nhìn thấy sinh

mệnh của người khác, cảm xúc , tư tưởng của hắn , hoàn toàn bị anh nắm giữ, đây

mới là vui sướng của sức mạnh đỉnh cao! Lục Vang Lục viện trưởng, bởi vì bệnh

viện này rối tinh rối mù, ông ta muốn ngăn tôi lại , tìm tất cả tư liệu trước

kia, ông ta tìm kím manh mối Nghiêm Ương để lại, nhưng tìm khắp nơi cũng không

thấy, ha ha ha ha……

“Anh đừng lắc đầu, tôi không đau khổ, một

chút cũng không. Tôi hiểu được, bởi vì tôi hiểu nó.”

“Tội ác? Ha ha ha ha, trên thế giới này

rốt cuộc tội ác là gì?

“Là ai định nghĩ tà ác và chính nghĩa? Ai

định nghĩ chết chóc và sinh mệnh? Không có. Trên thế giới này không có tội ác .

Có khi lớp da trên người của chúng ta , anh có thể nói , đây là vỏ bọc.”

“Vỏ bọc này cấu tạo nên thế giới này. Âm thanh

, văn tự , hình ảnh trong thế giới này , tất cả có thể trao đổi với nhau. Chúng

ta ở dưới vỏ bọc này , tội ác? Thuần khiết? Chính nghĩa? Chỉ là lớp da bọn họ

tạo nên thôi.”

“Vì sao anh cho rằng đó là dơ bẩn ? Bởi vì

anh nhìn thấy , anh nghe được , anh học được , anh hiểu được , thế giới này nói

cho anh biết– nó là dơ bẩn .”

“Tôi khiến cho nhiều người nhập huyệt như

vậy . Tôi không lấy đi tội ác của ai , chỉ lột đi một lớp da của họ mà thôi.”

“Tôi vẫn còn màu sắc sinh mệnh bình

thường, sinh mệnh tồn tại ban đầu.”

“Bọn họ vì sao không rời khỏi? Vì sao bọn

họ vĩnh viễn không còn tồn tại ở thế giới của mấy anh? Bởi vì bọn họ ở thế giới

này, đã bị tôi lấy đi, vĩnh viễn biến mất .”

“Anh có thể hiểu được , tôi biết , anh rất

thông mình.”

“Tôn Chính, vì sao lại là tôi?” Lộ Hà rốt

cục bình tĩnh hỏi ra miệng , nhìn người trước mắt hắn , vẫn rõ ràng như vậy ,

có độ ấm sinh mệnh của con người. Không thể tưởng tượng đã từng là một khối thi

thể , lại là một đoàn thi thể vặn vẹo di động , càng không thể tưởng tượng sau

lưng cậu , có một đoạn ký ức đen tối đến vậy, còn có một bàn huyệt như hố đen

lớn .

Trong hố sâu phát ra vô số ánh sao, mỗi

một cái đều là một cậu chuyện , một linh hồn.

“Anh? Lúc trước tôi nghĩ chỉ một mình đi

vào thôi , ngẫu nhiên đi vào bệnh viện , nhưng anh lại đến vỗ vai tôi, anh nói

cho tôi biết . Lục viện trưởng là cậu anh. Đúng vậy , anh nhắc cho tôi, Lục

viện trưởng, ba chữ này, anh còn nhớ không?

“Cậu, viện trưởng là cậu tôi , là người mua nơi này!” Lộ Hà

nhịn không được đắc ý.

“Nhưng anh kéo tôi chạy trốn , anh thật

ngốc nha Lộ Hà, anh không lợi hại như anh hai anh , anh còn tõ ra mạnh mẽ hơn

anh ta. Rõ ràng anh đến cứu mình còn không được , muốn cứu tôi sao? Anh cho tôi

nhiều hy vọng như thế…… Tôi chưa từng hy vọng gì nhiều……”

Tôi cũng không thể đáp lại anh gì cả.

“Anh biết vì sao bọn nó hay đi theo anh

không? Những thứ đó đó?” Tôn Chính nở nụ cười, một nụ cười chân thành , anh mắt

cũng cong “Bởi vì tôi thích anh, Lộ Hà.”

“Bọn nó chính là tôi , nó đại biểu cho một

tư tưởng và khát vọng của tôi. Muốn đến gần anh , tiếp cận anh.”

Lộ Hà nhớ lại .

Lần đầu tiên nó xuất hiện, là hắn cứu Tôn

Chính, hai người đỡ nhau xuống cầu thang.

Lần thứ hai nó xuất hiện, là đại sảnh

phòng xét nghiệm , hắn tuyên bố “Đều là thích một người , Lưu Quần Phương

kỳ thực rất sợ…… Tôi so với cô ấy còn sợ hơn , Tôn Chính.”

“Lần thứ ba nó xuất hiện, là khi anh nói

thích tôi , tôi thấy đằng sau xuất hiện một người, trong mắt nó như sói lóe

sáng lên, cơ hồ muốn chụp lấy con mồi.” Tôn Chính áp mặt vào Lộ Hà “Những lời

này, anh còn ấn tượng không?”

Chúng nó muốn hủy diệt thứ đang tiếp cận

tôi.

“Không phải!” Lộ Hà lập tức đứng dậy phản

bác, mặt không cẩn thận đụng đến mặt Tôn Chính đang cách mình rất gần .

Cậu lấy đi một lớp da của tôi , lại lấy đi

một phần tình cảm tôi dành cho cậu.

Khuôn mặt kia , lạnh như băng .

Làm cậu nhớ đến một mặt khác của đại lâu,

khuôn mặt bị treo ngược.

Tầm mắt hai người chạm nhau.

“Thật lạnh, Lộ Hà.” Nhưng mà Tôn Chính lại

cười nói như vậy với hắn.

Thật giống như đang tuyên bố với hắn : Anh

không thoát được rồi , Lộ Hà.

Lộ Hà nhìn cặp mắt kia, lệ quang ánh lên.

Những lời này như nắm lấy dây thần kinh

trong đầu Lộ Hà.

“Chúng ta cùng nhau ra khỏi đây .”

Không có khả năng!

Chúng ta trốn không thoát. Nếu tôi không

thoát được , thì anh cũng không thể đi.

“Thiếu chút nữa tôi đã thả anh rồi,” Tôn

Chính nhướng mi nói “Trong lúc đó anh vì ‘Nó mà muốn ở lại , còn ‘Nó’ thì sao?

Cùng lắm thì chúng ta cùng ở lại, được không, Lộ Hà?”

Cùng lắm thì chúng ta cùng ở lại……

Tôn Chính dắt tay Lộ Hà , Lộ Hà thuận thế

chậm rãi đứng dậy.

“Anh xem, tôi sẽ không lựa chọn ‘Nó’ kế

tiếp ,” Tôn Chính quay đầu cười với Lộ Hà,“Chính anh nói , Lưu Quần Phương làm

mai mối, lão Trương lão Mao đàn quỷ làm chứng, phòng hồ sơ bái đường, phòng

giải phẫu động phòng, nhận tiểu quỷ ngoài cửa làm con nuôi , làm một đôi quỷ

phu phu. Anh cảm thấy thế nào?”

Lộ Hà đi theo Tôn Chính đi về phía trước

hai bước , nghe thấy cậu hỏi , hắn chết lặng gật đầu:“Rất tốt .”

“Tôi nói giỡn mới anh thôi , anh nghĩ là

thật sao!” Tôn Chính nở nụ cười,“Nhưng chúng ta có thể trở thành ‘Nó’ mà , phải

không?”

“Phải.” Lộ Hà bài trừ một cái mỉm cười.

Ngón trỏ của hắn nhẹ nhàng vân vê vạt áo, tựa như không để ý đến gì cả.

Cuộn băng. Lộ Hiểu Vân. Nghiêm Ương.

Nó.

Chỉ có ‘Nó’ mới có thể mang anh từ phòng

giải phẫu đến 315a, cũng chỉ có ‘Nó’ mới có thể để anh ra ngoài.

Tôn Chính không chú ý tới động tác Lộ Hà,

cậu vừa lòng gật đầu, hai người đi đến trước cửa phòng giải phẫu [4], Lộ Hà chủ

động đẩy cửa ra.

“Anh nhất định muốn nhìn thấy , hình dạng

thật sự của tôi , đúng không?”

Lộ Hà lại gật đầu.

Hai người đi qua hành lang tối đen, yên

lặng không một tiếng động , giống như đã cùng bóng tối này hợp thành một thể.

Khi nào thì đèn pin của Lộ Hà đã không còn

sáng, hai người không ai phát hiện.

Đẩy cửa phòng giải phẫu ra, Tôn Chính dẫn

Lộ Hà đi vào.

Ba.

Đây là một hành lang trần đầy bóng tôi .

Không khí lạnh lẽo đến thấu xương.

Cuối hành lang là cái gì?

Cánh tay chậm rãi mò mẫm trên tường . Ngay

sau đó , sẽ không cẩn thận đụng phải một cách tay khô héo lạnh như băng.

Hoặc là chạm đến một không gian khác.

Nhưng mà, hai cánh tay đồng thời chạm đến

một cánh cửa, trên cửa khắc đầy dấu vết, , trên cửa khắc đầy Liễu Đạo nói dấu

vết, giốn như trước mắt là viễn cổ Hồng Hoang.

Căn phòng này , đã ở đây bao lâu? Được

phát hiện, làm nó trở thành một bộ phận của bệnh viện.

Tôn Chính nhắm mắt nắm lấy tay cầm.

Sẽ trở thành hai ‘Nó’ . Cậu thật sự nghĩ

như ậy.

Lộ Hà trong bóng đêm mở mắt.

Nơi này chính là đường ra.

Chúng ta sẽ ra ngoài . Vô luận cậu là gì .

Hai người mang tâm sự khác nhau mở cửa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.