Chương3

Đang ngủ chập chờn, vì

tiếng động ngoài cửa mà Huống Vịnh Ninh tỉnh lại, bước nhanh xuống tầng một,

thấy An Húc Thần nghiêng nghiêng ngả ngả ở bậc cửa, liền chạy nhanh đến đỡ lấy

anh.

“Ây, toàn mùi rượu à!”

Mùi rượu xông vào mũi, làm Huống Vịnh Ninh không chịu nổi kêu nhỏ.

“Có sao?” An Húc

Thần che miệng hà hơi, vì hơi rượu mà ợ lên một cái. “Ực!”

“Đó, còn không có sao?”

Xém nữa thì ngạt thở vì mùi rượu, cô nhăn mũi lại, cùng lúc bước đi của anh lảo

đảo, cô cũng thiếu chút nữa mất cân bằng. “Sao lại uống nhiều như vậy?”

“Không biết......”

Anh liêu xiêu, lời nói mơ hồ.

Cô dùng hết lực dìu anh

lên tầng, một bên dò hỏi: “Là xã giao à?” Tuy sẽ cố không hỏi về quá khứ, nhưng

thực ra cô rất tò mò.

Trên thực tế, sau khi

cưới, cô chưa bao giờ đi cùng anh đến chỗ công cộng, ngoại trừ nhà chồng, bất

kể ai có mời anh đi đâu đó thì anh cũng chưa lần nào đưa cô đi cùng cả.

Cô đoán, nguyên nhân là

do tình cảm của bọn họ chưa đủ, cho nên cô cũng không dám đòi hỏi gì nhiều, chỉ

yên lặng chờ đợi, hi vọng một ngày anh có thể hoàn toàn mở rộng trái tim, thật

lòng nhận cô làm vợ, chuyện gì cũng có thể chia sẻ với cô.

“Không phải, là đi

cùng A Võ, Chu Nghị và Lôi Lôi.” Có bảy phần men say, suy nghĩ cũng trở nên

ngay thẳng, ngoan ngoãn trả lời như một em bé.

“Lôi Lôi?” Đây là tên một

phụ nữ, nhưng lại gọi rất thân mật, lòng cô chợt thắt lại.

“Ừ, Quý Lôi.” Anh

ngồi thật mạnh xuống giường, muốn nằm xuống phía sau, lại bị cô dùng sức kéo

lại.

“Khoan hẵng ngủ, anh thay

quần áo đã, nếu không ngủ không thoải mái đấy.” Cô dỗ anh cởi áo khoác, phát

hiện khi uống rượu dường như hỏi gì anh cũng trả lời, không khó gần như bình

thường, vì thế tiếp tục tìm hiểu. “Quý Lôi là ai vậy? Chưa từng nghe anh nói

đến!”

“Quý Lôi à......” Anh dừng

lại một chút, buồn ngủ, phản ứng chậm chạp, hơn nữa cô c** q**n áo thay anh,

hại anh càng không thể tập trung chú ý được.

Huống Vịnh Nình đang nghe

anh nói, bỗng lòng bị treo ngược lên cao, hơn nữa do động tác đến gần anh, tự

nhiên ngửi thấy mùi nước hoa nữ tính bay đến từ chiếc áo len của anh, trong đầu

cảnh giới mãnh liệt.

Theo bản năng, cô dừng

tay, dựa sát vào hõm vai anh xác nhận, mùi hương này lại càng rõ rệt.

Cô có thể cố chịu đựng

mùi rượu, nhưng mùi nước hoa nữ tính này không phải của cô, như độc dược, như

kim châm, dường như đang xâm nhập vào trái tim mềm yếu của cô.

Cho dù Quý Lôi là ai, dám

để lại mùi hương trên áo của chồng cô, giống như đang ra oai với cô vậy!

“Bạn tốt sao?” Cô

cất giọng hỏi lại, như không chịu ảnh hưởng, tiếp tục động tác, cởi luôn chiếc

áo len làm cô phiền lòng kia ra.

“Không hẳn là bạn

tốt, phải nói trước kia bạn gái cũ.” An Húc Thần thật thà cười ngây ngô, không

biết di chứng khi mình uống rượu say đó là đặc biệt thành thật.

Cô ngơ ngác, không biết

nên vui hay nên buồn.

Anh nói “Trước kia”, có

nghĩa là quá khứ, nhưng nếu đã là quá khứ, gặp lại chẳng phải là dẫu lìa ngó ý

còn vương tơ lòng (1)?

Cho nên anh mới không đưa

cô đi gặp bạn anh, bởi vì lúc nào cũng có bạn gái cũ ở đó sao?

Tình cảm của bọn họ còn

tốt sao? Lúc trước vì sao lại chia tay? Huống Vịnh Ninh không

ngăn được suy nghĩ, nhưng ngay sau đó lại kinh hãi vì suy đoán của mình.

Tuy quan hệ gần đây của

họ khá hơn một chút so với tân hôn, nhưng cô không quên quãng thời gian chịu

lạnh nhạt kia, anh lãnh đạm như vậy, là vì chán ghét đám cưới được sắp đặt

trước sao?

Về phần vì sao chán ghét…

Có phải là vì trong lòng đã có người hay không, mà người kia chính là Quý Lôi,

bạn gái cũ?

Rõ thật là, ban đầu cô

đòi cha phải gả cho An Húc Thần, nhưng đâu có tưởng tượng đến điểm này đâu?

Cha Húc Thần từng cam

đoan với cha cô lúc ấy anh còn độc thân không có bạn gái, nhưng có thể chẳng

qua là cha Húc Thần không biết tình hình, mà trên thực tế là anh có đối tượng

a!

Đúng rồi, chính vì như

vậy, cho nên cuộc sống hôn nhân nửa năm qua của họ cực kỳ trong sáng!

(1) một câu thơ trong

truyện Kiều

Nghĩ đến, trong lòng

Huống Vịnh Ninh có đủ các cung bậc cảm xúc, vừa cảm thấy chua xót, vừa cảm thấy

mình biến thành một người thật khó ưa, cũng thấy áy náy với anh…

“Anh vẫn giữ liên lạc với

bạn gái cũ à?” Cô chua xót hỏi, thấy hốc mắt nóng nóng, cầm trong tay chiếc áo

len của anh, cảm giác nặng như ngàn cân, như chiếc bàn là nóng bỏng.

“Phải có phong độ,

chia tay vẫn là bạn chứ!” Không biết nội tâm cô đang chất chứa trăm ngàn suy

nghĩ, An Húc Thần nằm bịch xuống rồi nhắm mắt lại.

“Húc Thần......” Cô ngồi

xuống mép giường, hỏi ra thắc mắc vẫn cất giấu ở đáy lòng mà không dám hỏi.

“Lúc trước thật ra anh chán ghét cuộc hôn nhân của chúng ta đúng không?”

“Ừ......” Mí mắt

nặng trĩu, anh chuẩn bị ngủ.

Tuy cô biết rõ đáp án,

nhưng chính tai mình nghe thấy vẫn cảm thấy ủ rũ. “Vậy mà anh vẫn còn tâm tình

để mà tiếp nhận chuyện đó?”

“Bất đắc dĩ thôi, có việc

nhờ vả người thì đâu còn cách nào khác?” Cho dù hai mắt đang từ từ nhắm lại,

anh vẫn tự cười giễu. “Còn em? Vì sao lại chấp nhận sự sắp đặt này? Chúng ta

đều không biết nhau mà?”

Mở mắt ra, cơn say đã làm

tan phòng bị lúc bình thường, anh cũng hỏi ra nghi hoặc gác dưới đáy lòng đã

lâu, trước sau vẫn buồn bực, người có điều kiện xuất sắc như cô vì sao không gả

cho một đối tượng môn đăng hộ đối hơn, mà lại chọn anh, một công ty đang gặp

phải vấn đề tài chính?

Huống Vịnh Ninh nhìn anh,

trong mắt là sương mù, trong ngực chua xót.

Bất đắc dĩ...... Thì ra

do vậy anh không tự nguyện cưới cô! Trái lại, từ trước khi cưới, cô đã thầm yêu

anh, một bên quá sẵn sàng, cam chịu.

“Thực ra em đã biết anh từ

lâu, chẳng qua anh không biết mà thôi.” Khóe miệng thản nhiên mỉm cười, đáy mắt

lưu luyến tình cảm.

“Thật không? Sao

anh có thể không biết chứ?” Bực bội nhíu mày, anh trở mình, cũng không địch lại

cơn buồn ngủ nữa, đầu hàng đội quân sâu ngủ.

Tuy cô không phải xinh

đẹp tuyệt trần, nhưng lại xinh đẹp đáng yêu, đủ để gây ấn tượng với người khác,

nếu như từng gặp mặt một lần, theo lý thuyết, chắc hẳn anh phải nhớ rõ mới

đúng, nhưng, bây giờ đầu anh đã bãi công rồi, có nghĩ cũng không ra.

“Nếu em nói, chúng

ta kết hôn, thực ra là em chủ động yêu cầu, anh tin không?” Nhìn lên ảnh chiếc

váy cưới treo trên tướng, cô vừa hạnh phúc vừa phiền muộn nói.

Vì anh bận rộn công việc,

giờ nhớ đến phải nói là anh cũng không tình nguyện, lúc trước bọn họ chỉ mặc

một bộ lễ phục, chụp khoảng mười tấm hình, may mà tất cả cuối cùng cũng xong

xuôi.

“......” Câu trả là

những tiếng ngáy rất nhỏ.

“Ngủ?” Cô ló đầu kiểm

tra, mỉm cười nói nhỏ. “Uống rượu thì có vẻ đáng yêu, còn dễ gần hơn bình

thường.”

Lúc trước chỉ yên lặng

thích anh, mến anh, cũng không chủ động làm gì, càng không ngờ có một ngày lại

trở thành vợ chồng, giờ đã phát triển như vậy, với cô mà nói, có thể nói là

mong ước toại nguyện.

Nhưng làm người ta thương

tâm là, với anh mà nói, cũng là bị ép đến bất đắc dĩ tiếp nhận......

Giờ thì sao? Anh có ưa cô

hay không? Cho là có đi? Có lẽ, tìm một cơ hội anh quá chén khác, dò hỏi lời

nói thật lòng nữa.

Thay anh gẩy những sợi

tóc hỗn độn giữa trán sang bên cạnh, lại đắp chăn bông cho anh, cô đứng lên

muốn rời đi, chiếc áo len ở trên đùi rơi xuống, bỗng nhắc nhở cô.

Đúng rồi, còn chủ nhân

của nước hoa này đâu!

Không phải bọn họ muốn

thử cô chứ?

Anh vẫn giữ quan hệ với

bạn gái cũ, cô thấy như đang ôm một quả bom không biết khi nào sẽ nổ, nhưng cô

có thể nói gì sao?

Nếu phản đối, anh có thể

cho cô là người phụ nữ ghen tỵ hay không?

Nếu, cô chính là người

thứ ba, thì có tư cách gì mà đi ngăn cản?

Phiền não không rõ này,

không chỉ khiến cô thức trắng đêm không ngủ, cũng thắt chặt lòng cô, ắt hẳn

trong cuộc sống về sau sẽ vẫn theo quấy nhiễu cô không thôi.

Ngày vội vàng trôi qua,

đảo mắt, một năm đã qua, năm mới vừa đến, khắp nơi hồi xuân, vạn vật tươi xanh,

vui mới tản ra, nghênh đón tương lai, làm người ta tràn ngập sảng khoái.

Tập đoàn Thế An xí sau

hơn một năm trước cơn sóng nhỏ, dưới sự dẫn dắt của An Húc Thần thoát khỏi nguy

hiểm, trưởng thành từ trong gian khổ, đã trả lại hơn phân nửa viện trợ tài

chính của Tân Huống Kim Khống, điểm này, làm Huống Vinh Cơ nhìn với cặp mắt

khác xưa, không khỏi cho rằng ánh mắt của con gái thật độc đáo, chọn trúng một

người đàn ông xuất sắc có năng lực quyết đoán không giống với người thường.

Huống Vịnh Ninh cũng cảm

thấy vui vẻ, vì anh đã thực sự cố gắng quan tâm đến cô, nhưng cô lại là người

đứng mũi chịu sào, chịu ảnh hưởng lớn nhất từ sự bận rộn của anh.

Cô không phải là một

người con gái điềm đạm hướng nội, nhưng sau khi gả cho anh, ngay cả cô cũng cảm

thấy mình có thay đổi khác thường, vốn tính tình luôn thẳng tanh thoải mái, nay

thành ra cô đơn hiu quạnh, suy sụp ủ rũ, lo được lo mất, khiến cho tâm tình bị

đè ép, thường xuyên bực bội không vui, chỉ khi đối mặt với An Húc Thần, tinh

thần mới tốt hơn một chút, nhưng khi ở một mình, lại lập tức biến thành một quả

bóng xẹp.

Tâm tư, toàn bộ đặt trên

người chồng cô, trong mắt, trong lòng, đều là An Húc Thần.

Cô càng lún càng sâu,

không thể tự kiềm chế, nhưng còn anh? Thờ ơ, lạnh nhạt chôn vùi cô, lòng sắt

đá, có thể lung lay không?

“Húc Thần, cuối

tuần này đừng tăng ca, cùng ăn tối được không?” Trước khi tiễn anh ra cửa,

Huống Vịnh Ninh cố nói nhẹ nhàng đề ra yêu cầu, trong lòng thực ra bất an không

yên, lo sẽ bị anh từ chối.

Quả nhiên anh không nhớ

ngày kỷ niệm kết hôn một năm của bọn họ! Huống Vịnh Ninh không bất ngờ.

Nhưng, lời mời này, ý

nhắc nhở không phải đã quá rõ sao? Nếu anh có lòng, sẽ nhớ đến, nếu là không

nhớ nổi…

Cho dù nghĩ không ra, có

quan hệ gì đâu, chỉ cần ngày đó có thể ở cùng anh chúc mừng là tốt rồi! Cô tự

an ủi mình.

“Có chuyện gì

không?” An Húc Thần buồn bực hỏi.

Huống Vịnh Nịnh nhún vai

lắc đầu .“Chỉ muốn cùng anh ra ngoài ăn tối thôi, có thể đi không?”

An Húc Thần thấy cô rõ

ràng chờ mong đến thấp thỏm, lại ra vẻ thoải mái, bỗng nhiên có chút đau lòng,

không nhẫn tâm cự tuyệt.

Giống như anh đối xử với

cô rất tồi, nếu không sao ngay cả một lời mời ăn tối, cũng khiến cô xoay sở bất

an như thế?

Anh cười ngạo nghễ nhìn

cô, cố ý phụng phịu nói: “Phải là một bữa tối thật ngon, anh mới đồng ý.”

Huống Vịnh Ninh ngây

người, lâu lắm mới kịp phản ứng.

“Được, em đi thu xếp.” Cô

vui vẻ cười hớn hở, nếu không kiềm chế bản thân, có lẽ cô đã nhảy lên hoan hô

rồi.

Nụ cười còn xán lạn hơn

ánh mặt trời kia làm An Húc Thần lóa mắt, tim đập thật nhanh, ngay cả khi cửa

thang máy đã mở, cũng quên bước vào.

Giống như anh chưa từng

thấy hình ảnh vui vẻ của cô như vậy, mà anh chẳng qua chỉ đồng ý cùng ăn tối

với cô, có thể làm cho cô cao hứng đến vậy sao?

Cô có thể dễ dàng thỏa

mãn như vậy à? Còn rất đáng yêu nữa…

Nếu chỉ như thế này, anh

có thể làm được, cũng tình nguyện làm.

Nhưng, nhìn dáng vẻ hạnh

phúc vui mừng của cô, tâm tình anh cũng vui theo, đây là vì sao chứ?

Xem ra, ngay cả anh cũng

chưa phát hiện, hình ảnh cô đã đóng chiếm trong lòng anh, vô tình ngày càng lớn

hơn!

Đúng vậy, thật ra anh đã

không còn chán ghét cuộc hôn nhân này nữa, hơn nữa khi phát hiện đã đón nhận cô

vào cuộc sống của mình, dường như sự chán ghét trong lòng biến mất, thậm chí,

anh đã quen với cuộc sống có cô rồi……

“A, thang máy đến

rồi kìa!” Cô đẩy đẩy anh nhắc nhở.

An Húc Thần đột nhiên

hoàn hồn, bị luồng điện trong nụ cười của cô làm mất hồn, thật sự xấu hổ mà,

vừa muốn ra vẻ bình tĩnh, nhưng vẻ mặt trái lại cứng đờ ra, nhìn rất buồn cười.

“Thời gian sau khi

ăn tối, em cũng sắp xếp được không?” Cô tiện thể yêu cầu, cơ hội khó mà có

được, cô liền được đẳng chân lân đằng đầu một chút.

“Ừ, cứ như vậy đi, hẹn

gặp lại.” Anh ngượng ngùng vội nói lời từ biệt, đi vào cửa thang máy xíu nữa

thì đóng lại.

Huống Vịnh Nịnh cực kỳ

vui vẻ, cuối cùng khi cửa thang máy đóng lại, hớn hở vỗ tay reo hò: “Ya, quá

tốt!”

Cô không biết vừa rồi

mình ảnh hưởng đến anh thế nào, chỉ biết khó có thể hẹn được nên nhất định phải

thu xếp thật tốt, đây là lần đầu tiên sau một năm kết hôn đấy!

Cô chỉ biết, chỉ cần có

kiên nhẫn, có nghị lực, cuộc sống hôn nhân của bọn họ nhất định có thể giống

như ăn đường, ngày càng ngọt hơn!

Vì kỷ niệm ngày kết hôn

có ý nghĩa quan trọng, Huống Vịnh Ninh lên mạng sưu tầm tư liệu, xem tạp chí,

căn cứ vào yêu cầu thức ăn ngon và không khí lãng mạn, tìm được một nhà hàng

danh tiếng theo kiểu dáng Tây Âu, sớm đặt chỗ trước.

Hôm nay lòng cô ngập tràn

mong đợi, buổi sáng trước khi An Húc Thần đi làm đã nhắc nhở, muốn anh trực

tiếp gặp cô ở nhà ăn, tiết kiệm thời gian đưa đón trong giờ cao điểm.

Còn cô thì tranh thủ thời

gian rảnh để cân nhắc trang phục, còn đi lựa quà kỷ niệm cho nhau, sau đó đến

nhà ăn trước một giờ để đặt phòng, chọn đồ uống, thong thả xem tạp chí.

Hắc hắc, ánh đèn đẹp,

không khí tốt, danh sách đồ ăn trên thực đơn nhìn đã thèm rồi, Húc Thần chắc

hài lòng lắm!

Cô còn có kế hoạch khác,

sau khi ăn uống xong, hai người đi uống nước, nếu anh chưa mệt, sẽ đến quảng

trường xem biểu diễn….

Khóe môi xinh đẹp cười

nhẹ, Huống Vịnh Ninh nhìn cảnh ngoài cửa sổ, đồng thời nhìn hình ảnh phản chiếu

của mình trong kính thủy tinh.

Bình thường không có cơ

hội ra ngoài với anh, ở nhà lại mặc tương đối nhẹ nhàng, cho nên ở trước mặt

anh, trang phục của cô hầu như không có gì đặc biệt, vì thế, ngày hiếm có này,

cô đã mất rất nhiều thời gian để chuẩn bị đấy!

Một thân âu phục màu xám,

phối hợp với giày cao gót cùng màu, thoạt nhìn tự nhiên tao nhã lại không mất

đi vẻ xinh đẹp, mái tóc đen bóng mềm được buộc gọn phía sau đầu, lộ ra khuôn

mặt thanh tú mang theo chút cao ngạo, hi vọng có thể hấp dẫn anh nhìn cô vài

lần.

Đây là con gái vui mừng

khi thay đổi diện mạo! Cô chỉ muốn xinh đẹp trước người đàn ông mình yêu. Trước

hôn nhân không có tình cảm thì sao, sau khi cưới bọn họ có thể nảy sinh tình

cảm mà!

Vừa rồi cô đã mua đồng hồ

đeo tay, giá khá đắt, nhưng vì đây là ngày kỷ niệm đầu tiên, thứ đầu tiên thuộc

về ngày kỷ niệm của hai người, cho nên cô đã quyết định lấy.

Giở quà ra, Huống Vịnh

Ninh cẩn thận từng tí, yêu thích không rời xem đi xem lại, tưởng tượng ra cảnh

khi anh nhận được quà, khóe miếng nhếch lên nụ cười ngọt ngào.

Yêu, ngay cả chờ đợi cũng

cảm thấy hạnh phúc.

Văn phòng chủ tịch tập

đoàn Thế An, xuất hiện một người ngoài ý muốn, thân phận của người đến cũng làm

cho người vốn nghiêm túc làm việc như An Húc Thần phải mỉm cười vui vẻ.

“Chú nhỏ!” Cùng

tiếng kêu nũng nịu, An Nhã niềm nở vẫy tay, đi thẳng đến chỗ An Húc Thần, nhảy

lên ôm anh một cái.

“Cháu là Nhã Nhã?”

An Húc Thần vội vàng kéo hai tay của cô ra, nghi ngờ đánh giá.

“Đúng vậy, chú không nhận

ra cháu sao?” An Nhã cười láu lỉnh quay một vòng trước mặt anh.

“Tí nữa thì không nhận

ra, cháu thay đổi nhiều quá, nếu đi trên đường, cháu không nói, chắc chú không

nhận ra đâu.” An Húc Thần kinh ngạc nhìn đứa cháu gái mười tám tuổi này, anh

chỉ nhớ nó như đứa trẻ mười tuổi vậy, ba năm trước còn rất nhỏ, sao lúc này

lại… Tuy nhìn kỹ vẫn nhận ra nét quen thuộc, nhưng ngoại hình đã thành một

người trưởng thành rồi.

“Là đẹp hơn sao?”

Cô bướng bỉnh liếc anh một cái.

“Đúng.” An Húc Thần cưng

chiều đáp, vì lúc trước khi còn ở nhà chưa ra nước ngoài, anh vẫn luôn yêu

thương An Nhã, cho nên dù ngăn cản về khoảng cách, vẫn liên lạc với nhau. “Ba

mẹ cháu đâu? Không về Đài Loan với cháu à?”

“Bọn họ không về.”

An Nhã lè lưỡi. “Lần này cháu đi cùng vài đứa bạn đi du lịch Đài Loan á.”

An Húc Thần đổi sang thái

độ bề trên hỏi: “Bọn họ có biết không?”

“Đương nhiên biết a, nếu

không cháu lấy lộ phí đâu ra.” Cô cười khẽ nói.

“Vậy là tốt rồi.” Anh gật

đầu.“Bạn cháu đâu?”

“Do lệch giờ nên bọn nó

chưa đến, cho nên hôm nay là thời gian tự do hoạt động, cháu đến tìm chú trước,

đi chỗ nào chơi đi chú?” An Nhã thân mật kéo cánh tay anh.

“Muốn về nhà ăn cơm

không?” Anh đề nghị, nghĩ cha mẹ mà thấy An Nhã chắc sẽ rất vui.

“No no no! Lần sau ba mẹ

cháu về cũng lại đến đó thôi.” An Nhã xin miễn cho kẻ bất tài, lắc đầu thật

mạnh.

Hôm nay cô đến đây, thầm

nghĩ nhìn thấy người chú đẹp trai của cô là tốt rồi, không muốn ăn cơm với bề

trên đâu, chẳng thú vị gì cả!

Anh nhún nhún vai. “Cũng

tốt.” Cách xa nhau hai thế hệ, sẽ có khác biệt, cũng không miễn cưỡng, hơn nữa,

An Nhã đến quá bất ngờ, nhất thời đưa nó về làm mẹ chưa sẵn sàng.

“Chú mời cháu đi ăn tối

đi, chú theo cháu, chúng ta đi dạo chợ đêm, cháu nhớ quà vặt ở Đài Loan lắm!”

Trong mắt cô đảo một cái, đã nghĩ ra ý tưởng.

“Chợ đêm?!” An Húc

Thần cất giọng kỳ quái, bỗng nhiên nhớ đến buổi hẹn với Huống Vịnh Nịnh. “Nhưng

hôm nay không tiện......”

An Nhã vừa nghe thấy chú

có khuynh hướng khước từ, chạy nhanh đến lắc tay chú, làm nũng thuyết phục. “Ai

ui, đã bao lâu người ta không về, hơn nữa chỉ có hôm nay mới rảnh, tiếp theo

còn phải đi du lịch với bạn học, không có thời gian gặp chú đâu!”

An Húc Thần chần chừ do

dự.

Nhã Nhã nói đúng, bọn họ

xa cách ba năm mới gặp, lại chỉ có hôm nay, nếu chờ đến lần sau, không biết đã

là bao lâu rồi….

Mà anh và Huống Vịnh Ninh

thì có thời gian, chỉ là bữa tối thôi mà, muốn lúc nào chẳng được, cho dù hôm

nay phải hủy hẹn, ngày mai bù lại cũng được.

Được rồi, quyết định vậy

đi. Người con gái kia trước nay đều rất quan tâm anh, chỉ là một lần lỡ hẹn

thôi, chắc cô sẽ thông cảm.

“Được hay không

vậy?” An Nhã thúc giục, cái miệng nhỏ nanh chu ra cứ như là đeo thêm ba cân

thịt cũng được, tính cách của nó chẳng khác gì hồi bé cả.

“Được rồi, thật bó

tay với cháu, lần sau nhớ là phải nói trước nhé!” Anh đáp ứng, vì nhà cháu gái

ở xa mà đồng ý, ngược lại còn gọi điện thoại hủy cuộc hẹn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.