Chương2

Hiệu quả súp tình yêu của

Huống Vịnh Ninh như thế nào?

Rạng sáng, An Húc Thần rõ

ràng đọc bản báo cáo kinh doanh nửa năm nay trong phòng sách, nhưng càng xem

càng phấp phỏm, trong đầu bất giác hiện lên cô gái đang mặc tạp dề viền hoa,

bên trong là hình ảnh chiếc váy ngủ mỏng tanh, sau đó, dc vng tượng trưng cho

phái nam bắt đầu h*m m**n…..

Đây là chén canh lớn kia

phát huy công dụng sao?

Anh vốn là người đàn ông

bình thường, lúc này lại còn thêm thuốc bổ, tính tự chủ dường như đã bị ảnh

hưởng…

Bang!

Anh đóng tập hồ sơ lại,

quyết định ra khỏi phòng sách, dù sao tư tưởng cũng không an tĩnh nổi, nhìn đi

nhìn lại không có kết quả, chỉ lãng phí thời gian, chi bằng đi ngủ sớm đi.

Đâu biết rằng, khi anh đi

qua phòng khách, lại phát hiện Huống Vịnh Ninh đang cuộn người ngủ trên ghế sô

pha.

“Sao lại ngủ ở phòng

khách?” Theo bản năng anh nhíu mày, đổi hướng đi đến bên cô, chăm chú nhìn lại,

nhất thời miệng đắng lưỡi khô.

Đại khái cô đã tắm rửa

qua, bộ áo ngủ màu đen đã đổi lại thành áo ngủ màu sâm panh, tuy nhiên vẫn đều

mỏng và trong suốt chẳng khác gì cả, đôi chân dài không tì vết đặt lên chiếc

thảm mỏng, để lộ trong không khí làn da trắng muốt đầy gợi cảm, đôi gò nhô lên

ngạo nghễ đằng sau lớp vải mỏng manh thoắt ẩn thoắt hiện kia…..

Con ngươi anh tối lại,

tâm tình vốn không bình tĩnh trong thoáng chốc lại gợn sóng.

Khi thì màu đen, khi thì

màu sâm panh, trong phòng đốt tinh dầu hoa hồng, lại nấu canh tránh dương… Đây

là cô kháng nghị với việc anh nửa năm nay lạnh nhạt với cô sao?

Người đàn ông bình thường

khi đối diện với sự dụ hoặc như vậy, hơn nữa đối tượng còn là vợ mình, bảo anh

sao có thể cầm lòng được?

Thẳng tanh mà nói, cô đã

thành công!

Bây giờ, anh muốn thuận

theo cảm giác trong lòng, không khắc chế áp lực nữa!

“Vịnh Ninh, về phòng ngủ

đi.” Anh khom người nhẹ vuốt lên gò má cô, nhỏ giọng gọi cô.

“A.....&#¥%......” Cô lẩm bẩm lên tiếng trả lời,

quay người một cái rồi tiếp tục ngủ.

Nói cái quỷ gì vậy?! An

Húc Thần hoang mang nhíu mày, ngay sau đó bật cười, không ngờ lúc cô ngủ có

phản ứng đáng yêu như vậy.

Giờ anh chuyển sang chọc

chọc vào cánh tay cô. “Aizz, em nói gì anh nghe không hiểu.”

“Ô…. Chồng tôi là gay a!”

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, đôi môi đỏ mọng thốt ra lời oán hận tự đáy lòng.

An Húc Thần vốn đang tươi

cười, khóe miệng đột nhiên cứng đờ, trên trán đen kịt lại.

Người chồng từ miệng cô

là anh không phải sao? Nhưng cô lại còn nói anh là gay?! Toàn thân An Húc Thần

anh có điểm nào có khuynh hướng gay?

Không phải anh có thành

kiến gì với đồng tính luyến ái, nhưng anh đường đường có năng lực của một người

đàn ông bình thường, lại bị vợ anh cho là gay, việc này cho dù là ai cũng không

nuốt trôi nổi.

Nói cách khác, người con

gái này đã giẫm lên tự tôn của anh rồi!

Một tay anh phủ lên chiếc

áo ngủ mềm mại đỡ cô ngồi dậy, ánh mắt nguy hiểm chất vấn: “Tiểu thư Huống Vịnh

Ninh, mời em nói cho rõ, vì sao nói anh là gay?”

Say sưa trong mộng đẹp,

đột nhiên bị bắt ngồi dậy, Huống Vịnh Ninh hốt hoảng, đối mặt với vấn đề anh

thình lình đưa ra, chậm nửa nhịp mới có phản ứng, còn ngoan ngoãn đáp lại.

“Quần áo mỏng đến nỗi làm

em muốn cảm rồi, mà anh vẫn thờ ơ! Còn canh bổ kia, em đã phải vất vả đi dò hỏi

bí quyết gia truyền, nhưng kết quả lại vô dụng với anh! Cho nên em có đầy đủ cơ

sở để suy đoán, anh, là, gay.” Nói xong, giống như hoàn hồn lại, hơn nữa nhìn

ra ánh nguy hiểm trong mắt anh, cô bắt đầu cảm thấy thẳng tanh không phải hành

động sáng suốt.

“Ừ hừ, bây giờ chúng ta

sẽ chứng minh, suy đoán của em là đúng hay sai?” Anh bất ngờ ôm ngang hông cô,

rời khỏi chỗ này.

“A!” Cô hoảng hốt

hô, theo bản năng ôm chặt lấy cổ anh. “Chứng

minh? Có ý gì?”

Khóe miệng An Húc Thần

nhếch lên, hai bậc bước thành một bậc, nhanh chóng đến phòng ngủ tầng hai, đặt

cô lên giường lớn, ngay sau đó phủ lên người cô.

“Ý là, hôm nay chúng ta

sẽ thực hiện nghĩa vụ của vợ chồng.”

Sắc mặt An Húc Thần xám

xanh, lại trắng, quẫn bách mà đỏ ửng lên, nội tâm bị nhìn thấu, tâm tình anh

phức tạp, không trả lời ngay, nhưng cũng không phủ nhận.

“Tớ biết tớ biết.” Trịnh

Duẫn Võ rất hài lòng khả năng tính toán tài tình của mình, bắt đầu nhiệt tình

khuyên giải anh. “Aizz, không phải tôi nói rồi sao, cậu là người thông minh,

sao lại có cái ý tưởng ngu xuẩn này chứ? Nhà vợ có tiền thì sao? Người khác

muốn cầu còn không cầu được a! Sẽ có lời ra tiếng vào, không phải hâm mộ thì là

ghen tỵ, lo đến họ làm gì? Cậu cười một người vợ xinh đẹp lại có gia thế, thì

sao? Tổ tiên trước của cậu linh thiêng, thì sao? Cần bọn họ đánh rắm à!”

An Húc Thần bị cách nói

đùa của bạn gây cười, căng thẳng trong lòng nhanh chóng thả lỏng, mặc dù suy

nghĩ không thể thay đổi trong một sớm một chiều, nhưng lời cổ vũ của bạn tốt

rất có hiệu quả với anh, áp lực giam cầm trong lòng cũng giảm đi rất nhiều.

“Đúng vậy, cuộc đời

là của mình, mặc kệ bọn rỗi chuyện này!” An Húc Thần đồng ý với cách nói của

anh, nâng chén mời anh.

Trịnh Duẫn Võ chạm cốc

với anh, ngửa đầu uống rượu, khóe mắt thoáng nhìn ở cửa có người đi vào, cẩn

thận nhìn lại, đúng là gương mặt quen thuộc.

“Thật tốt quá, Chu Nghị,

đến đây!” Anh toét miệng cười, nói với An Húc Thần, nhưng nhanh chóng, mặt chúi

xuống bồi thêm một câu: “Gặp quỷ rồi, sao Quý Lôi cũng đến đây?!”

An Húc Thần quay đầu nhìn

lại, khóe miệng đang nhếch lên, thấy người không muốn gặp đột nhiên cứng lại.

Quý Lôi, bạn gái cũ của

anh!

“Cậu muốn bị xe đâm à?

Húc Thần đang ở đây, cầu còn dẫn Quý Lôi đến làm gì?” Trĩnh Duẫn Võ ôm lấy cổ

Chu Nghị, nửa lôi nửa dẫn đến toilet trách mắng.

“Mình làm gì được, Lôi

Lôi đã muốn vậy, mình mà không đưa nó đến thì bị mẹ mắng, lỗ tai cũng đã muốn

đóng kén rồi.” Chu Nghị giãy ra, vẻ mặt bất đắc dĩ giải thích.

Quý Lôi là em họ của anh,

cũng từng là bạn gái của An Húc Thần hơn một năm, là mặt trăng được người khác

vây quanh, là bảo bối được cưng chiều trong tay gia tộc, cho nên tuy cô xinh

đẹp, tính tình lại kiêu ngạo buông thả, luôn để người khác phải nhượng bộ.

“Tốt nhất là cậu cầu

nguyện hai chữ bình an đi, không thì tội lỗi lớn lắm rồi.” Trịnh Duẫn Võ làm bộ

đánh anh một quyền, tức giận nói.

Với người phụ nữ kiêu

căng bốc đồng cũng ngứa mắt, bộ dạng nuốt không trôi, cho nên trước kia đã

không thích Quý Lôi, khi biết An Húc Thần chia tay với cô, anh đã vui tới nỗi

mời ngay An Húc Thần một bữa cơm!

“Không đâu, Húc Thần kết

hôn rồi, còn có thể có chuyện gì?” Chu Nghị nghĩ thật đơn giản.

Húc Thần là người thế

nào, sẽ không ngoại tình đâu. Lôi Lôi cũng không có khả năng dây dưa với người

đã có vợ, Trịnh Duẫn Võ này quá lo xa rồi!

“Vậy cậu phụ trách trông

chừng Quý Lôi đi.” Trịnh Duẫn Võ vượt qua anh liếc mắt một cái, đi về chỗ ngồi

trước, mới đi đến gần chợt nghe Quý Lôi chất vấn An Húc Thần—

“Không ngờ em mới xuất

ngoại không lâu, đã nghe tin anh kết hôn, anh có biết em đau khổ thế nào

không?” Quý Lôi oán hận nhìn An Húc Thần, giọng nói ai oán.

Vốn chia tay vẫn có thể

làm bạn, gặp mặt có thể thân thiện hòa nhã, nhưng cô mở miệng là chất vấn hờn

giận, làm anh không thể khuyên giải.

“Khi anh kết hôn nửa năm

trước, không phải chúng ta đã chỉa tay rồi sao?” An Húc Thần nhìn về phía cô,

thản nhiên đáp lại, tránh để cô chờ mong.

Nhưng kỳ lạ, người yêu

từng thân mật, giờ chỉ cảm thấy xa lạ, cảm giác yêu thích trước kia, giờ không

thấy dấu vết gì, mà trong lòng đã bị chiếm cứ bởi một người khác, một người con

gái anh vốn nghĩ không coi trọng!

“Là tạm thời chia tay!”

Quý Lôi nhấn mạnh.

“Con khỉ!” Trịnh Duẫn Võ

nói không lớn không nhỏ, đủ lớn để cô có thể nghe thấy, cũng như nói ra cách

nhìn của mình.

Quý Lôi nhíu mày liếc anh

một cái, chẳng thèm chấp anh, quay đầu tiếp tục nói chuyện với An Húc Thần.

“Không phải em đã nói, em

ra nước ngoài du học một năm, cho nên tạm thời chia tay sao?”

Lúc trước không muốn đang

ở nước ngoài mà còn bị trói buộc, cho nên đưa ra yêu cầu này cũng là lưu lại

đường lui, cô nghĩ anh sẽ chờ cô…

“Con khỉ!” Tiếng nói cùng

âm lượng, nói lên cách nhìn.

“Chia tay là chia

tay, không có chuyện tạm hay không tạm thời.” An Húc Thần chau mày, lặp lại lời

nói đã nói trước đây.

Tình cảm của hai người

cũng không sâu đậm lắm, mà anh rất rõ cá tính của cô luôn không chắc chắn, cho

dù không có đám cưới, anh cũng không vì cô mà dừng bước chờ.

“Mặc kệ, anh nói

đi, anh muốn em phải đền bù thế nào?” Cô làm nũng ôm cánh tay An Húc Thần dụi

dụi.

“Con khỉ!” Tiếng giễu cợt

lại truyền đến lần nữa, lúc này âm lượng đã gia tăng đề-xi-ben vì không chịu

nổi nữa.

Núi lửa Quý Lôi phun

trào, đột nhiên quay đầu, hai tay chống thắt lưng, trừng mắt âm hiểm thét to với Trịnh Duẫn Võ.

“Con khỉ của anh đủ chưa?

Rắm nhiều như vậy sao không vào toilet đi? Người ta đang nói chuyện mà anh xen

mồm vào, có hiểu thế nào là lịch sự không hả?”

Trước kia cô cũng không

vừa mắt Trịnh Duẫn Võ, dáng vẻ thì ục ịch, đầu óc ngu si, tứ chi phát triển, là

đồ nhà quê.

“Không có cách nào, có

người miệng nói như rắm, nếu tôi không nói, trong lòng khó chịu lắm.” Trịnh

Duẫn Võ ngoáy ngoáy lỗ tai, cố ý bày ra bộ dạng du côn chọc tức

cô.

“Anh!” Quý Lôi chán nản,

nhìn về hướng anh họ, giận dữ xin giúp đỡ. “Anh Nghị, anh nhìn anh ta xem!”

“Anh đứng ở bên cạnh cũng

trúng đạn?” Bị điểm danh, Chu Nghị lập tức nhấc tay đầu hàng, cho thấy lập

trường trung lập. “Đừng gọi anh, bằng không hai người đi ra ngoài đánh một trận

đi, anh và Húc Thần im lặng uống rượu.” Nói xong, liền thừa cơ đẩy Quý Lôi đến

chỗ Trịnh Duẫn Võ, ngồi luôn giữa Quý Lôi và An Húc Thần, tạo khoảng cách hộ

bạn tốt.

Quý Lôi không cẩn thận

đụng vào tên cao lớn như ngựa Trịnh Duẫn Võ, lúng túng bực bội nhìn anh, tin

chắc anh không phải thuộc loại phong độ, tuyệt đối không hiểu cái gì gọi là

thương hoa tiếc ngọc, đành phải phô trương thanh thế hừ anh một tiếng, đi đến

ngồi xuống bên kia của An Húc Thần.

“Ai, Húc Thần, lúc nãy em

nói đùa thôi mà!” Quý Lôi không muốn không khí căng thẳng nữa, vòng vo đổi thái

độ, hào phóng chúc mừng bạn trai cũ. “Ừ, kính anh, chúc anh hạnh phúc!”

“Thế này mới giống tiếng

người.” Trịnh Duẫn Võ thầm bổ thêm một câu, nhìn Quý Lôi coi thường.

An Húc Thần khẽ chạm vào

chén rượu đáp lại, tránh để hai người bọn họ gây lộn nữa.

“Cám ơn em, cũng hi vọng

em sớm tìm được người đàn ông có thể làm em hạnh phúc.” Anh mỉm cười thoải mái,

thành tâm chúc phúc. Từ người yêu thành bạn bè, sống trong hòa bình, như vậy

tốt rồi.

“Ai, bỏ qua anh rồi, còn

phải tìm lâu lắm!” Giọng nói Quý Lôi mang tiếc nuối và oán hận, nhìn về phía

anh đầy lưu luyến.

Nghe nói...... Đám cưới

của bọn họ là vì kinh doanh, như vậy, anh có yêu vợ không?

Nếu tình cảm của bọn họ

không tốt, có lẽ, cô và An Húc Thần vẫn còn có thể, đúng không?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.