81. Cái chết

![Hai người ôm nhau ngã xuống sô pha, đèn tường màu ấm toả ánh sáng mập mờ lên bóng hình quấn quýt]

Oops! This image does not follow our content guidelines. To continue publishing, please remove it or upload a different image.

Hai người ôm nhau ngã xuống sô pha, đèn tường màu ấm toả ánh sáng mập mờ lên bóng hình quấn quýt.

Từ Sân bưng má Trạm Thời Lễ, ngón cái chậm rãi vuốt ve vết sẹo trên lông mày. Vết sẹo đỏ tươi dữ tợn cắt hàng mày rậm thành hai đoạn, tăng thêm vẻ mạnh mẽ cho hắn.

"Đang nghĩ gì?" Trạm Thời Lễ hỏi nhỏ.

Từ Sân lặng im, ngón tay đánh vòng quanh vết sẹo bị thân nhiệt của hắn hun nóng bừng. Cậu nhìn thấy mình trong mắt Trạm Thời Lễ, cũng như Trạm Thời Lễ nhìn thấy hình ảnh hắn trong mắt cậu, cả hai đều chất chứa khát khao tha thiết dành cho nhau.

Bỗng dưng cậu nhớ ngày xưa.

Từ tấm bé Từ Sân đã biết mình muốn gì. Năm sáu tuổi lần đầu tiên được dẫn vào nhà họ Từ, dù không hiểu lắm nhưng cậu muốn ở lại, cho nên cậu cố gắng thể hiện trước mặt ông nội và bố trên danh nghĩa của mình. Đáng tiếc không ai chấp nhận cậu, họ chỉ cần mạng của cậu mà thôi.

Cái đêm bị nhốt trong cốp xe ngột ngạt tối mù, lần đầu tiên cậu nếm trải cảm giác sợ hãi. Mồ hôi ướt đẫm áo quần dính bết sàn xe, hơi lạnh ngấm trong từng khớp xương, đó là cơn ác mộng quấn riết cậu suốt bao đêm không dám nhắm mắt. Đến tận bây giờ cậu vẫn nhớ như in thứ mùi hỗn tạp từ xăng, cao su và cái chết, cậu vùng vẫy hết sức lực mới may mắn thoát nạn.

Về sau cậu từng tận mắt chứng kiến rất nhiều hình ảnh liên quan tới cái chết, khuôn mặt gầy quắt cùng làn da nhợt nhạt cứng đờ của người mẹ mắc bệnh nặng, thi thể thối rữa ăn mặc rách rưới trong thùng rác trên đường phố nước ngoài, óc và máu của gã da đen cao lớn văng ra khi bị cậu bắn vào đầu. Dần dà cậu bắt đầu quen với nó.

Ngay cả cảm xúc với cái chết cũng trở nên chai sạn, không còn gì có thể dễ dàng lay động cậu.

Từ Sân luôn nghĩ mình là đứa khác loài, cho đến khi cậu quen Trạm Thời Lễ.

Thật ra từ lần đầu gặp hắn, cậu đã thấu tỏ bản chất dã thú ẩn sau vẻ ngoài lịch thiệp của đối phương.

Chạng vạng ở Manhattan, khi nhận danh thiếp Trạm Thời Lễ đưa, nhìn thấy mảng màu đen kịt nơi đôi mắt hắn, cậu đã sửa lại toàn bộ những lời định nói, chủ động mời hắn lên căn hộ của mình ngồi.

Ấy là lần đầu tiên Từ Sân dẫn người khác vào địa bàn của mình. Họ cùng đứng trong thang máy chật hẹp cũ kỹ, cánh tay buông thõng chạm nhau, Từ Sân cảm nhận được thân nhiệt của người bên cạnh, cảm thấy người này tuy lạnh lùng nhưng hơi ấm từ cơ thể khiến đáy lòng người ta run rẩy.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

5 / 5 (1 lượt đánh giá)