54. Vạch trần

Lâm Mỹ Na bất ngờ xuất hiện tại cuộc họp hành chính của công ty.

Mợ hai không làm việc tại Triệu Khải nhưng là chủ tịch quỹ từ thiện trực thuộc Triệu Khải, có quyền bỏ phiếu trong hội đồng quản trị, trước đây luôn do Từ Tử Nhân ra mặt thay.

Từ Sân cho tạm dừng cuộc họp, hỏi cô ta: "Chị dâu đột ngột đến công ty có việc gì sao?"

Lâm Mỹ Na cười khẩy, đi vào tìm một chỗ trống ngồi xuống: "Đến công ty xem thử."

Ánh mắt cô ta lướt qua từng người, cuối cùng dừng ở Trạm Thời Lễ, cất giọng khinh thường: "Xem xem có phải có người ăn cây táo rào cây sung, bán đứng Triệu Khải không."

Phòng họp dậy tiếng xì xào, Từ Sân hỏi: "Ai ăn cây táo rào cây sung bán đứng Triệu Khải? Xin chị dâu chỉ rõ."

Lâm Mỹ Na thảy xấp giấy tờ lấy trong túi xách lên bàn họp, bức ảnh kẹp trong đó rơi ra ngoài.

"Mọi người tự xem đi."

Có người nhanh tay cầm lên xem, mấy thành viên hội đồng quản trị lật ảnh và tài liệu rồi cùng ngờ vực nhìn Trạm Thời Lễ. Sau cùng có người hỏi: "Trợ lý Trạm, cậu qua lại với người của Trác Thịnh? Việc này là sao? Có phải cậu nên giải thích với chúng tôi không?"

Lâm Mỹ Na khinh khỉnh: "Trước đây Tử Nhân nói cậu ta không đáng tin, biết chuyện Silicon mà không báo, các người có thèm nghe đâu. Bây giờ nên tin rồi chứ? Chẳng trách Trác Thịnh năm lần bảy lượt hớt tay trên của chúng đúng thời điểm quan trọng, cậu ta chính là gián điệp thương mại, từ đầu đã có ý đồ không trong sáng!"

Từ Tử Nhân xảy ra chuyện, người Lâm Mỹ Na căm ghét nhất là Hoàng Mẫn Lệ, thứ hai là Từ Sân, thứ ba chắc chắn là Trạm Thời Lễ cá mè một lứa với Từ Sân.

Không biết ai gửi những thứ này cho cô ta, nhưng dù là ai thì cô ta cũng sẽ không tha cho Trạm Thời Lễ. Chặt đứt một cánh tay của Từ Sân, họ vẫn còn cơ hội.

Tiếng bàn tán trong phòng họp to lên, liên tục có câu hỏi nhắm vào Trạm Thời Lễ.

Hắn bình tĩnh nhận xấp tài liệu, giở vài trang nét mặt dần nặng nề. Đây là lý lịch chi tiết của hắn, bao gồm mối quan hệ sâu xa giữa hắn và Trác Thịnh, ảnh là hình chụp lén thư ký của Hà Minh Chính liên lạc với hắn.

Người đầu tiên hắn nhìn là Từ Sân, Từ Sân cũng đang nhìn hắn bằng ánh mắt bình thản không gợn sóng, con ngươi đen láy lẳng lặng chú mục vào hắn như thể đã đoán trước tất cả.

Trạm Thời Lễ vỡ lẽ, bất cứ lời giải thích hoặc ngụy biện nào vào lúc này đều là dư thừa, hắn cũng không muốn thanh minh thêm.

Trầm mặc giây lát, Trạm Thời Lễ bỏ xấp tài liệu xuống bàn rồi đứng dậy: "Tôi không có gì để giải thích, tôi từ chức."

Phòng họp xôn xao.

Có thành viên hội đồng quản trị thốt lên: "Cậu thật sự là gián điệp thương mại Trác Thịnh phái tới?"

Trạm Thời Lễ: "Mọi người nghĩ sao thì là vậy."

"Cậu không thể cứ đi như thế được!" Có người kích động: "Cậu ở Triệu Khải ngần ấy năm, còn là trợ lý của anh Kế, ai biết rốt cuộc cậu đã cung cấp bao nhiêu bí mật thương mại của Triệu Khải cho Trác Thịnh! Cậu đang phạm pháp! Chúng tôi muốn báo cảnh sát!"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

5 / 5 (1 lượt đánh giá)