14. Hiểm ác
Nơi Trạm Thời Lễ dẫn cậu đến là một câu lạc bộ tư nhân nằm trên đường Đức Phụ Tây.
Trầm hương vấn vít, âm nhạc dịu êm, người phụ nữ ngồi uống trà một mình cạnh cửa sổ sát đất.
Trạm Thời Lễ lên tiếng chào hỏi: "Joanna."
Người phụ nữ trông thấy hắn thì mỉm cười, giọng điệu vô cùng thân thiết: "Cậu Nic đến rồi à, ngồi đi."
Trạm Thời Lễ giới thiệu Từ Sân và cô ta với nhau: "Đây là Seren, cậu tư của Triệu Khải. Seren, Joanna là vợ giám đốc Lương của ngân hàng Hối Đô."
Từ Sân thầm kinh ngạc trước thân phận của người phụ nữ này, song vẫn điềm tĩnh đưa tay ra: "Xin chào bà Lương." Cậu không phải Trạm Thời Lễ, lần đầu gặp mặt tất nhiên sẽ không gọi thẳng tên người ta.
Người phụ nữ đứng dậy nắm hờ tay cậu, nở nụ cười khách sáo: "Chào cậu."
Sau khi ngồi xuống Trạm Thời Lễ tán gẫu vu vơ với bà Lương. Trước đây cô ta luôn định cư ở London, tháng trước mới về Hồng Kông. Qua cuộc trò chuyện có thể thấy Trạm Thời Lễ rất thân với cô ta, nói cách khác là có một sự mờ ám tế nhị giữa nam nữ mà người ngoài không thể biết.
Từ Sân cảm nhận được, tỉnh bơ quan sát người phụ nữ trước mặt. Một phu nhân xinh đẹp nhã nhặn khoảng bốn mươi tuổi, chăm sóc da và dáng rất tốt, mỉm cười hay nhíu mày đều toát lên vẻ quyến rũ, nhất là đôi mắt lúng liếng khi nhìn Trạm Thời Lễ.
Trạm Thời Lễ tự tay pha trà rót cho mỗi người một chén, đưa chén cho người phụ nữ trước rồi quay đầu bảo Từ Sân: "Thử xem."
Ánh mắt Từ Sân thoáng vẻ bỡn cợt.
Trạm Thời Lễ chẳng hề nao núng, đặt sự chú ý về lại bà Lương.
Người phụ nữ nhấp chén trà, nhẹ giọng cảm thán: "Trà bá tước Nic pha cho tôi vẫn ngon hơn, tôi quen uống loại này, nhưng phải là cậu pha cơ, người khác không pha ra được vị này, tự tôi thử cũng vẫn thiếu chút gì đó."
Trạm Thời Lễ: "Chỉ là ảnh hưởng từ tâm lý thôi."
Người phụ nữ nhìn hắn: "Có lẽ vậy."
Họ ôn lại chuyện cũ một lúc lâu, Từ Sân bị ngó lơ bên cạnh rất tự giác không xen vào.
Khi trà gần cạn, rốt cuộc Trạm Thời Lễ mới nhắc đến việc chính là dự án Vượng Giác của Triệu Khải, muốn gặp giám đốc Lương nói chuyện.
Người phụ nữ cười: "Cậu Nic tìm tôi, thật ra là vì công việc đúng không?"
Trạm Thời Lễ bình tĩnh hỏi: "Joanna, chị có thể giúp tôi việc này không?"
"Cậu đã mở lời, sao tôi lại không giúp." Người phụ nữ thở dài: "Hiếm lắm mới có một lần cậu nhờ tôi giúp chuyện công việc, tất nhiên tôi sẽ cố hết sức."
Trạm Thời Lễ gật đầu: "Cảm ơn."
Người phụ nữ gọi điện thoại ngay trước mặt hai người họ, sau đó nói rằng giám đốc Lương đang đánh tennis với bạn ở gần đây, họ có thể qua đó sau nửa tiếng nữa.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
