Chương 6

Từ lúc đó về sau, La Tiểu

Sanh liền ru rú ở trong nhà, cả ngày cứ ngây ngốc nhìn bức tranh hoa hướng

dương ở trong sân. Thay đổi cách vẽ, sửa lại bức tranh, nhưng cho dù như thế

nào đi nữa, bức tranh sơn dầu cô vẽ vĩnh viễn là màu vàng, màu vàng sáng rực rỡ

như màu của những đóa hoa hướng dương. Vẽ rồi lại vẽ, tâm của La Tiểu Sanh cũng

bắt đầu sáng dần lên.

Có đôi khi cô cảm thấy

mệt mỏi khi vẽ liên tục nhưng cũng không có rời đi, chẳng qua là cầm lấy bút vẽ

mà đứng lên, để cho anh sáng mặt trời chiếu lên trên người, trên mặt, đặt bút

vẽ trong tay xuống. Lúc này hoa hướng dương nơi góc tường cũng đã chậm rãi

hướng tới ánh sáng của mặt trởi, giống như là đang nhìn ngắm mặt trời, nhưng cũng

giống như đang nhìn cô. Cho nên cô hiểu ý cười một tiếng, mệt nhọc thoe đó mà

cũng biến mất đi, cô lần nữa cầm lấy bút vẽ, vẽ thêm sắc thái cho bức tranh sơn

dầu của mình.

Thời gian thay đổi, ngày

dài hơn đêm, thời gian Quỳ ra ngoài cũng ngày càng muộn đi. Điều này làm cho La

Tiểu Sanh cảm thấy có chút cô đơn, mỗi ngày mong đợi mặt trời mau mau xuống

núi, sau đó cô làm vài việc nữa rồi chờ Quỳ xuất hiện.

Đúng vậy, thực vật không

cần ăn cái gì nhưng phàm là La Tiểu Sanh làm thì Quỳ đều nếm thử, sau đó nhận

được sự đáp trả là những lời tán thưởng cùng nụ cười nở trên môi của Quỳ.

“Anh đã từng nếm thử mùi

vị mình thích chưa?” Có đôi khi La Tiểu Sanh cũng sẽ hoài nghi, hoài nghi hắn

chẳng qua là dụ dỗ cô vui vẻ mà thôi.

Quỳ cười mà không nói,

vừa gắp một đũa măng bỏ vào trong miệng, sau đó nhắm mắt lại, lộ ra vẻ mặt

hưởng thụ.

La Tiểu Sanh có chút nóng

nảy, “Anh đừng có không nói lời nào như vậy.”

“Tiểu Sanh.” Giọng nói

của anh như tiếng đàn chảy xuôi, “Có chút mùi vị không nhất thiết phải dùng miệng

mới thử được.”

La Tiểu Sanh không rõ,

“Không dùng miệng, vậy dùng cái gì?” Không phải là dùng lỗ mũi hay lỗ tai đấy

chứ?

Quỳ chậm rãi mở mắt,

cười, “Anh đem món măng mà em nấu bỏ vào trong miệng, nhắm mắt lại, giống như

có thể gặp lại bộ dạng bận rộn của em nấu ăn cho anh, anh nghĩ đấy chính là mùi

vị của món ăn…”

Một khắc đó, lời nhẹ

nhàng của hắn giống như ngón tay chạm đến n** m*m m** nhất trong lòng của cô,

đôi tay đang gắp thức ăn của cô dừng ở giữa không trung, cả người cũng lâm vào

trầm tư.

Trước đây chẳng bao lâu,

cô đã từng nấu ăn cho Tần Phong, sau đó là mong đợi phản ứng của hắn.

Tần Phong luôn cười tán

dương, “Tiểu Sanh nhà chúng ta đúng thật là đầu bếp rồi.”

Mà lúc này đó, ở trong

lòng của cô lại âm thầm vui mừng đến vậy, tâm tình của cô thậm chỉ có thể duy

trì trong vài ngày mà không biến mất.

Len lén yêu say đắm đối

với La Tiểu Sanh mà nói là hạnh phúc. Cô thậm chí sẽ vì một câu nói của Tần

Phong mà nghiên cứu mấy ngày những cuốn sách dạy nấu ăn, chạy khắp nơi trong

thành phố tìm nguyên liệu nấu ăn, chỉ vì hắn ăn xong thì sẽ có một câu ca ngợi

kia giành cho cô.

Song những thứ này Tần

Phong cho tới bây giờ đều không biết, hắn chỉ biết là cô nấu được những món ăn

ngon, nhưng không biết cô lúc nấu ăn thì đã dùng bao nhiêu tâm tư, chạy bao

nhiêu chợ rau, thử bao nhiêu nguyên liệu nấu ăn...

Hắn không biết, hắn cho

tới bây giờ cũng không biết…

Cô đau lòng buồn bực,

nhưng không khóc nổi.

“Tiểu Sanh, muốn khóc thì

hãy khóc đi.” Quỳ đi tới, nhẹ nhàng đưa tay đem đầu của cô đặt ở trước ngực của

mình.

Ngay lúc đó lưng của La

Tiểu Sanh có chứt cứng còng, sau đó dần dần thả lỏng ra, cô lẳng lặng đứng dựa

sát vào hắn, bên tai truyền đến nhịp tim có quy luật của Quỳ. Một khắc kia,

thời gian trong phòng giống như dừng lại, cô thậm chí có hoảng hốt trong chốc

lát, chỉ muốn đứng mãi như thế này mà không muốn rời xa…

Ngoài phòng, màn đêm lặng

lẽ phủ xuống, một mảnh đen nhánh bao phủ cả vùng đất.

Bóng đèn cũ ký tỏa ra

những ánh sáng mờ ảo, đang đung đưa ở bên trong phòng, đem bóng hai con người

đang dựa vào nhau kia kéo thật dài.

“Quỳ, khuya hôm nay anh

không nên đi, có được không?”Cô nhẹ nhàng mà rù rì, tham luyến hơi ấm nơi ngực

của hắn mà không muốn rời đi, từ nhỏ đến lớn La Tiểu Sanh cũng không lệ thuộc

quá vào một người như vậy, vừa nhìn thấy hắn thì sẽ cảm thấy an tâm, có hắn ở

bên người thì ngay cả hô hấp cũng có thể phóng túng chút ít.

“Được.” Quỳ cười, bàn tay

ấm áp che ở gáy và cổ của cô, rồi dần xuống xương cột sống rồi toàn thân của

cô.

Mấy giờ sau.

La Tiểu Sanh lớn như vậy,

ngồi ở bên giường, len lén liếc mắt nhìn người bên cạnh, sau đó nhanh chóng dời

tầm mắt đi, giả bộ như cái gì cũng không có phát sinh qua. Đúng vậy, cô đang

rất khẩn trương. Bởi vì trước đây mấy giờ cô đã mở miệng muốn một người đàn ông

buổi tối ở lại với mình, trời mới biết được cô lúc ấy nghĩ như thế nào.

Không khí có chút quỷ dị,

trong không khí giống như ẩn núp một nguyên nhân gây bất an nào đó vậy.

Đồng hồ báo thứ chỉ số

11, nên đi ngủ rồi.

“Tiểu Sanh.”

“A?... chuyện gì?”

Ánh mắt Quỳ nhìn về phía

cô, “Đã trễ thế này, em còn không ngủ sao?”

Thần kinh của La Tiểu

Sanh căng thẳng lên, rõ ràng là khốn khổ muốn chết nhưng cô vẫn gượng chống đỡ

suy nghĩ của mình rồi nói, “Em… em không ngủ…”

“Nhưng mà bộ dạng của em

nhìn qua như là người rất muốn ngủ.” Quỳ bỗng nhiên để sát mặt mình vào mặt của

cô, con người trong suốt ngó chừng cô, khoảng cách hai người rất gần nhau, cô

thậm chí có thể cảm giác được hơi thở của Quỳ phả lên trên mặt mình.

“Không có… không có

chuyện, anh… anh nhìn lầm rồi…” Khuôn mặt La Tiểu Sanh đỏ bừng lên, vội vàng

đưa anh mắt qua một bên, chậm rãi nhìn xung quanh.

“Em đây là đang xấu hổ

đấy à?” Quỳ nhìn ra được, bỗng nhiên nở nụ cười.

“Ai… ai thẹn thùng chứ?”

Thần sắc quẫn bách của cô

đều bị Quỳ thu vào nơi đáy mắt, ý cười cũng dần hiện lên,

cố ý để sát thêm vài phần, “Em không có xấu hổ sao? Vậy sao mặt lại hồng như

vậy? Mà còn nóng như vậy…”

“Anh… anh làm gì? Anh

tránh ra, dựa sát vào làm gì…” Cô bỗng nhiên có loại cảm giác dẫn sói vào nhà,

trong lòng không khỏi hối hận vài phần.

“Em muốn đi ngủ.” Cô lấy

hết dũng khí ngẩng đầu, ánh mắt của cô chạm phải ánh mắt của anh nhưng không

còn kiên định nữa, “Anh… anh không trở về sao?”

“Không được.” Trên khuôn

mặt Quỳ hiện lên vẻ mặt rất thật tình, “Anh đã đồng ý ở lại cùng em rồi, làm

sao thể nói mà không giữ lời được chứ?”

La Tiểu Sanh khóc không

ra nước mắt, rút cuộc cô cũng hiểu được cái gì gọi là tự mình chuốc lấy cực

khổ.

“Em yên tâm, anh không

ngại ngủ cùng giường với em đâu.” Quỳ cười nói.

Nhưng là em để ý a. La

Tiểu Sanh vào lúc này cảm thấy thực bất lực, cô nhìn anh, nghĩ muốn cự tuyệt

nhưng vừa chạm vào ánh mắt trong suốt kia thì lập tực cảm thấy cổ họng như bị

cái gì đó chặn lại, không mở miệng được.

Cuối cùng cô thở dài một

hơi, đầu hàng.

Tháng sáu, khí trời đã

nóng lên, La Tiểu Sanh đem tấm chăn mỏng đắp trên người, giống như là đang liều

mạng chen chúc vào trong cái kén vậy.

Quỳ năm nghiêng, nhìn cái

đầu không ngừng di chuyển vào trong chăn của cô, trong khoảng cách của bọn họ

như có hòn đá chắn ngang vậy, rút cuộc nhịn không được mà trêu chọc, “Em sắp

dán vào tường rồi kìa.”

“Em thích dựa vào tường

ngủ.” La Tiểu Sanh vừa nói, lại chen chúc dần vào bên trong.

“Ai u.” Giãy giụa với

biên độ quá lớn, lỗ mũi đụng phải vách tường.

“Ngu ngốc.” Quỳ khẽ thở

dài một tiếng, đưa tay kéo lấy cô.

“Anh anh… anh..Anh làm

gì?” La Tiểu Sanh cả kinh, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, liền liều mạng

kéo lấy cái chăn mỏng trên người mình.

Quỳ cũng không để ý sự

khẩn trương của cô, đưa tay nâng hông của cô lên, vừa dùng lực thì cả người La

Tiểu Sang từ sát trong tường bị lôi vào trong lồng ngực của hắn.

Hai người dán chặt lấy

nhau, nhiệt độ từ bàn tay hắn cách cả tấm chăn mỏng nhưng cô vẫn cảm nhận được

nhiệt độ đó trên hông của mình. Trong nháy mắt, La Tiểu Sanh khẩn trương lên,

dường như ngừng cả hô hấp, thân thể cứng còng, trong đầu trống rỗng.

Tư thế như vậy được giữ

một lúc lâu, một cử động mà La Tiểu Sanh cũng không dám, cho đến khi tiếng hít

thở đều đều của Quỳ vang lên ở bên tai, trong khi bọn họ vẫn như cũ không có

chuyện gì phát sinh ra.

Hắn không phải là… ngủ

rồi chứ?”

“Quỳ?” La Tiểu Sanh nhỏ

giọng gọi, cũng thử từ trong lồng ngực của hắn thoát ra ngoài.

“Đừng lộn xộn.” Giọng nói

của Quỳ chợt vang lên, La Tiểu Sanh cũng không dám động nữa.

Một lát sau, hắn tựa hồ

vừa ngủ thiếp đi, cho nên cô vừa thử giật giật cánh tay.

“A…” cô khẽ kêu một

tiếng. Quỳ ôm lấy cánh tay của cô, tấm chăn mỏng rớt xuống, cánh tay lõa lồ của

bọn họ dán lại với nhau.

“Ngủ.” Quỳ nhắm hai mắt,

nhàn nhạt nói rõ.

Như thế này làm sao có

thể ngủ được? Tâm tư La Tiểu Sanh nhảy dồn dập, chẳng qua là đã trải qua hai

lần thất bại, cô không còn dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

Một lát sau, trong phòng

vẫn im ắng như cũ.

Hắn ôm cô, thời gian từng

giây từng phút trôi qua. Rút cuộc, tâm tư cuồng loạn của La Tiểu Sanh dần dần

bình tĩnh trở lại, lúc ban đầu là thế nhưng giờ đây lại dâng lên một cảm giác

an toàn đang được thay thế.

Thì ra là được quỳ ôm

trong lòng như vậy cũng thật tốt, cứ bị ôm như vậy giống như cô có thể dựa vào

đó mãi vậy.

Cô giật mình, ở trong

lòng của hắn tìm cho mình tư thế thoải mái nhất, sau đó nghe hô hấp của hắn,

dần dần tiến vào mộng đẹp…

Ánh sao xuyên thấu qua

khe hở của cửa gỗ chiếu vào, chiếu lên trên người bọn họ, tất cả giống như tự

nhiên mà đến vậy…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.