Chương 5

Sự xuất hiện của Quỳ làm

cho cuộc sống đơn điệu ở nông thôn của La Tiểu Sanh ngày càng phong phú.

Hắn chỉ đột nhiên không

xuất hiện khi mặt trời đầy mây âm u hoặc là ban đêm, luôn mang theo một nụ cười

sáng lạn nói chuyện cùng với cô. Không phải không thừa nhận, bất kỳ lúc nào

nghe được giọng nói của Quỳ giống như cũng có thể từ đó mà nghe ra tâm tình

khoái trá của hắn. Hắn tựa hồ cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ có phiền não.

Đúng vậy! Một gốc cây thì

tại sao lại có thể có phiền não chứ?

Vì câu trả lời này mà lúc

này La Tiểu Sanh đã hoàn toàn đón nhận chuyện Quỳ thực ra là cây hoa hướng

dương kia, có đôi khi cô sẽ nhớ lại rồi hỏi hắn rằng ở thiên đường bà ngoại

sống như thế nào?

Quỳ chỉ cười, vuốt mái

tóc ngắn của cô, “Tiểu Sanh, anh là hoa hướng dương không phải là thần tiên.”

“Không phải là thần tiên

thì là yêu tinh sao?”

Quỳ nghĩ một lát rồi mới

nói lại, “Nói như vậy cũng không đúng.”

Câu trả lời của hắn làm

cho La Tiểu Sanh nghe không hiểu “Thế đến cùng là có phải hay không thế?”

“Anh là người của em,

không phải là yêu tinh.” Quỳ chăm chú nhìn cô mà nói.

Cho nên khuôn mặt của La

Tiểu Sanh lập tức đỏ lựng.

“Quỳ, anh sau này đừng

nói như vậy nữa có được không?” Gương mặt của cô đỏ bừng, thanh âm nói ra khỏi

miệng lại càng nhẹ nhàng.

“Được.” Quỳ gật đầu đáp

ứng , “Anh là người của em, em nói gì anh cũng sẽ đồng ý với em.”

Từ đó về sau Tiểu Sanh

cũng không bao giờ đề cập tới cái yêu cầu này nữa.

Mùa mưa cũng đã bắt đầu

tới, trời mưa không ngừng cả một ngày, có khi trời quang cũng mưa, âm u lại

càng mưa, thậm chí có khi mở cửa ra thấy ánh mắt trời nhưng vẫn sẽ mưa. Trời cứ

mưa như vậy, căn phòng cũ rách rút cuộc cũng không được sự xâm nhập của những

giọt nước mưa nên đã có vài nơi có giấu hiệu của việc bị dột.

Khi Quỳ xuất hiện thì tay

trái của La Tiểu Sanh đang cầm lấy một cái chậu rửa mặt, tay phải mang theo một

thùng nước nhỏ, dưới chân còn bày ra một chậu gỗ, chạy tới chạy lui hứng nước.

Tiếng cười của Quỳ đem cô nhảy dựng lên, cô giận nhìn hắn trách cứ, “Anh hù dọa

chết người bây giờ.”

“Thật xin lỗi nhưng em cứ

cười như vậy mà chết thì thật tốt.” Quỳ nói xong liền cất tiếng cười to, ôm

bụng, cười đến nước mắt cũng chảy ra.

“Anh cười đủ chưa?” La

Tiểu Sanh quẫn bách, nghiến răng nghiến lợi nặn ra mấy chữ.

Quỳ dừng lại, khóe mắt

còn hứa chứa nước mắt của nét cười, “Đủ rồi.” Hắn nói xong dư quang nơi ánh mắt không cẩn thận liếc về dưới chân La

Tiểu Sanh. Chân của của tr*n tr**, ống quần được cuốn lên cao, rất giống như

người đi cấy lúa cho nên hắn ngăn không được nữa mà tiếp tục cười.

“Đừng cười. Không cho

cười nữa.” La Tiểu Sanh mắc cỡ đỏ mặt lên, tức giận tới mức dậm chân, “Anh mà

còn cười nữa em sẽ không để ý đến anh nữa.”

Cô vừa mới dứt lời, Quỳ

vẫn cười. Hắn nhanh chóng ngồi xổm người xuống, đem ống quần của mình cuốn cao

lên, sau đó đưa tay nhận lấy chậu nước rửa mặt cùng thùng nước, học bộ dạng của

cô chạy tới chạy lui trên mặt đất mà đón nước.

“Ha ha ha ….”

La Tiểu Sang ở một bên

cười đến nghiêng ngả cả người, chảy cả nước mắt mà nói, “Quỳ, cười thật đã

nha.”

Quỳ dừng lại, ánh mắt

nhìn thẳng vào cô, “Tiểu Sanh, bộ dáng em khi cười lên thật là đẹp mắt, em hẳn

nên cười nhiều hơn.”

La Tiểu Sanh giật mình.

Cười nhiều sao? Cô trước kia không cười sao? Không, trước đây thật lâu khi Tần

Phong còn không có biết Giang Vân thì cô là học muội mà hắn thương yêu, lúc đó

cô thường cười hơn nữa cười đến mức so sánh với bây giờ càng rực rỡ gấp trăm

lần, gấp ngàn lần.

Không biết từ lúc nào, cô

đã là người có nét cười này trên khuôn mặt.

“Tại sao?” Sự cô đơn

trong mắt của cô trong nháy mắt đã bị Quỳ nhìn vào trong mắt, hắn đi lên trước

lo lắng hỏi thăm cô.

La Tiểu Sanh miễn cưỡng

mở miệng mà trả lời, “Không có chuyện gì.”

“Em nói dối.”

La Tiểu Sanh hoàn toàn

ngây ngẩn cả người, trốn tránh ánh mắt của hắn, “Em … em không có…”

“Em có.” Quỳ cắt đứt câu

nói của cô, “Bởi vì nụ cười vừa rồi của em rất khó coi.”

Đúng vậy. Nụ cười trên

thấy giới này là thứ tốt nhất để phân biệt vẻ mặt của họ vào từng thời

điểm hay với từng người, cô mới vừa rối cố giả bộ nặn ra nụ

cười với hắn thế nhưng hắn như thế nào lại không nhìn ra được chứ? Chẳng qua là La Tiểu Sanh không nghĩ tới, Quỳ thế nhưng có thể nói ra

trực tiếp như vậy, không để cho cô có cơ hội phản bác.

Cô thở dài, “Quỳ, có một

số việc anh không biết.”

“Chuyện gì?”

“Em có nói anh cũng sẽ

không rõ.”

“Em không nói thì anh sẽ

không rõ được.”

“Anh chỉ là một gốc cây

hoa hướng dướng, chuyện giữa người với người anh làm như thế nào mà biết được

chứ?” Cô bỗng nhiên có chút hâm mộ hắn, không phải là người cũng chưa có tình

cảm, không có tình cảm cũng sẽ không đau lòng, không đau lòng vì chuyện của Tần

Phong… Bỗng nhiên tay cô nóng lê, trong khi cô thất thần thì bàn tay đã bị Quỳ

nắm thật chắc trong bàn tay to lớn, “Mặc dù anh không biết em đang suy nghĩ cái

gì nhưng là không nên đau lòng nữa, được không?”

La Tiểu Sanh sửng sốt,

“Làm sao anh biết em đang đau lòng?”

Quỳ hướng cô nháy mắt mấy

cái, “Bởi vì anh là người của em mà Tiểu Sanh.”

Một lát sau trời ngừng

mưa, hắn bò lên nóc nhà giúp nàng sửa lại chỗ bị dột, sau dó chờ lúc mặt trời

lên thì hắn lại một lần nữa không thấy đâu.

Một khắc kia La Tiểu Sanh

bỗng nhiên có chút ghét ánh mặt trời, nếu như nó có thể đến trễ một chút thì

thật là tốt biết bao.

Có Quỳ làm bạn, cuộc sống

không chỉ là một sắc thái nữa, ngay cả việc chính của La Tiểu Sanh là vẽ tranh

sơn dầu thì sắc màu cũng dần dần phong phú. Không phải là không thừa nhận, tâm

tình họa sĩ mới là nhạc dạo chủ đạo của bức tranh.

Theo thời gian trôi qua,

nhiều thay đôi theo tháng năm vẫy tay từ biệt, tháng sáu hoạt bát bắt đầu lộ

ra.

Tháng sáu, mặt trời trên

đỉnh đầu sáng rực rỡ phát nhiệt, cơ hồ mỗi ngõ ngách đều có ánh nắng tươi sáng.

Cho nên thời gian Quỳ xuất hiện càng lúc càng ngắn, dần dần chỉ cố định vào ban

đêm.

Mặt trời mọc, mặt trời

lặn, thời điểm cuối cùng khi trời chiều bị tầng mây thôn tính mà tiêu diệt lấy,

ngày thoáng chốc âm xuống. Nhưng tâm tình của La Tiểu Sanh không giải thích

được vào lúc đó, cô biết một khi mặt trời xuống núi thì cô không hề cô độc nữa.

Có đôi khi cô sẽ nhớ Quỳ

đối với cô mà nói đến tột cùng là cái gì đây? Có điểm giống bạn bè, vừa có điểm

giống như người nhà, có đôi khi lại cảm thấy không giống bất cứ ai. Chẳng lẽ

chân tướng như hắn nói : Anh là người của em?

Nghĩ tới đây mặt của cô

có chút đỏ ửng.

“Nghĩ gì thế?” Mang theo

nét cười đến hỏi thăm, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Cô lấy lại tinh thần thì

Quỳ đã đứng ở trước mặt của cô rồi.

La Tiểu Sanh cần thận ẩn

dấu cảm xúc mới hiện lên vừa rồi, giận dỗi liếc mắt nhìn hắn một cái, “Anh đi

ra ngoài cũng không nói trước với em một tiếng? Làm em sợ muốn chết.”

Quỳ le lưỡi, “Ai kêu em

nghĩ nhập thần như như vậy, ngay cả anh đứng ở trước mặt mà em cũng không có

phát hiện ra.” Ánh mắt của hắn bỗng nhiên lóe sáng, để sát vào mặt cô, “Nói cho

anh biết, mới vừa rồi em đang suy nghĩ cái gì?”

“Không có gì… không có

gì…” Ánh mắt của cô bắt đầu lóe lên.

“A..” Một tiếng kêu nhỏ,

lòng bàn tay ấm áp bỗng nhiên dán lên trên mặt cô, nhiệt độ trên khuôn mặt

trong nháy mắt tăng nhanh.

“Mặt của em rất nóng.” Quỳ

cười nói.

“Buông em ra.” Giọng nói

của La Tiểu Sanh lộ ra vẻ chột dạ, mềm nhũn.

“Em đang ở đây nghĩ tới

anh có đúng hay không?”

Mặt của cô lập tức đỏ

lên, giống như trái hồng chín, “Anh nói nhảm. Em …. Em…” Cô tức giận, vội vàng

hất tay Quỳ ra, “Em chỉ là đang nghĩ…. Nghĩ ngày mai nên vẽ cái gì…”

“Thật sao?” Hắn khiêu mi,

nụ cười trên mặt càng rực rỡ hơn, “vậy em nghĩ ngày mai sẽ vẽ cái gì?”

“Vẽ… vẽ…” Nhiệt độ lòng

bản tay của hắn giống như vẫn còn lưu lại trên gương mặt cô, nhiệt độ bây giờ

của cô trên mặt và ở tay đều như nhau, nóng như lửa, tình huống như thế này

khiến đầu óc cô trở nên trống rỗng.

“Ngày mai vẽ anh đi.” Quỳ

bỗng nhiên nói.

“Vẽ anh?” La Tiểu Sanh có

chút kinh ngạc lại thêm xấu hổ.

“Đúng vậy.” Quỳ nhíu mày,

vẻ mặt có chút thẹn thùng, “Mấy ngày qua mặt trời đều mọc đều như vậy, anh cũng

không có biện pháp đi ra ngoài cùng em.”

Hắn áy náy như vậy, để

cho trong lòng La Tiểu Sanh xuất hiện một sự thoái mái không giải thích được,

“Không sao đâu. Anh không có ở đây em vẫn vẽ tranh mà, thời gian trôi qua rất

nhanh.”

“Không! Anh muốn ở bên

cạnh giúp em. Anh chỉ sợ mặt trời lên thôi nhưng thực sự anh vẫn muốn ở bên

cạnh em.”

Chẳng biết tại sao, nghe

nói như vậy trong lòng La Tiểu Sanh lại có sự ngọt ngào hưng phấn.

“Cho nên dù sao em cũng

muốn vẽ tranh, không bằng vẽ anh đi, cứ như vậy cho dù mặt trời có mọc thì anh

vẫn ở bên cạnh em rồi, thật là tốt.” Mắt của hắn giống như có đốm lửa, một khắc

kia làm cho La Tiểu Sanh có chút mê muội.

“Được.” cô không chút do

dự mà đáp ứng, “Nhưng tranh của em không đẹp thì anh không được chê đâu đấy.”

“Đứa ngốc, ở trong mắt

của anh thì tranh của em là những điều tốt đẹp nhất của toàn bộ thế giới.”

La Tiểu Sanh cúi đầu, cô

biết Quỳ đang dụ dỗ cô, nếu như cô vẽ được một bức tranh tốt như vậy thì sẽ

không phải một năm chỉ bán được mấy bức tranh nhưng an ủi như vậy được nói ra

từ miệng Quỳ, chính là cho người ta cảm thấy thư thái.

“Cảm ơn anh, Quỳ.” La

Tiểu Sanh nói.

Quỳ nhợt nhạt cười một

tiếng, thân mật gõ lên chóp mũi của cô mà nói, “Khách khí cái gì chứ? Anh là

người của em mà, Tiểu Sanh.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.