Chương 81: Blog Du Lịch 15 (Hoàn Toàn Văn)

10:22 ngày 25 tháng 9 năm 2026, đăng tại Vân Nam.

Chào buổi sáng cả nhà, đây là một bài blog du lịch! Nó đột nhiên xuất hiện có phải kiến mọi người bất ngờ lắm không? Haha.

Tôi đang ở Đại Lí, cuối cùng tôi lại về Đại Lí rồi.

Gần đây tôi liên tục cập nhật ảnh, video, blog, còn có quảng cáo (sorry), nhật ký du lịch mang hình thức ảnh kèm caption có vẻ lâu lắm rồi không xuất hiện. Bài đăng trước còn là 2 năm trước, khi đó tôi vừa gặp phải giai đoạn cực kỳ khó khăn, có thể nói là tôi bị cuộc sống hành cho ra bã, khi trạng thái tôi kém nhất, tôi đã tới Vân Nam.

Đó thật ra là lần đầu tôi đặt chân lên đất Vân Nam.

Nói tới đây, tôi muốn nói câu xin lỗi với các bạn đã đồng hành cùng tôi tại Vùng đất dâu tây dại.

Xin lỗi cả nhà vì lời nói dối của tôi.

Xin lỗi cả nhà vì sự yếu đuối của tôi.

Nhiều năm vậy, cuối cùng tôi có thể nói ra một vài bí mật nhỏ của mình rồi.

Đúng vậy, trước đây tôi chưa bao giờ tới Vân Nam. Khi trả lời bình luận của mọi người, tôi đã nói mình từng tới Đại Lí, Lệ Giang, đó là lời nói dối. Tôi từng cố gắng gây dựng hình tượng một Mặt trăng tích cực, nhiều bạn bè, luôn đứng thẳng lưng, cuộc đời suôn sẻ trên Weibo, nhưng đó đều là giả.

Cuối cùng tôi của hiện tại đã có dũng khí nói ra.

Tôi muốn giới thiệu với mọi người tôi chân thực nhất.

Tôi là một người không thể bình thường hơn, không có gia đình khiến bao người ngưỡng mộ, tốt nghiệp ở trường bình thường, tôi không có lí lịch đặc sắc, làm việc ở công ty bình thường, còn bị cắt giảm nhân sự.

Lương của tôi bình thường, chỉ đủ tôi chi tiêu hàng ngày.

Tôi ít khi đi du lịch, trừ lúc phải đi công tác. Thậm chí tôi còn chưa ra khỏi tỉnh bao giờ, càng chưa đi nước ngoài lần nào. Tôi từng đăng ảnh leo núi ngắm biển, thật ra đó là công viên gần nhà tôi, chụp xong là tôi rời đi, đó cũng không phải biển mà là một cái ao nhỏ.

Tôi không có nhiều bạn, bình thường tôi toàn ru rú trong nhà, tôi thích đặt đồ ăn bên ngoài, tôi không thích ăn đồ healthy.

Ngoại trừ lớp học trải nghiệm nhổ lông cừu ra, tôi chưa từng đi tập gym.

Tôi ghét vận động, về cơ bản trong kỳ nghỉ tôi đều nằm trên giường, tôi có thể xem phim, đọc truyện không kể ngày đêm, nhưng không có sở thích nào nở mày nở mặt.

Mặt tôi có rất nhiều mụn và sẹo mụn để lại từ mụn dậy thì.

Khí huyết của tôi không ổn, tóc bết, kinh nguyệt không đều.

Tiếng Anh của tôi rất kém, sau khi tốt nghiệp, tôi đã trả hết mọi kiến thức cho thầy cô.

Tôi không có nhà, tôi chỉ thuê phòng, bức ảnh căn phòng xinh đẹp tôi từng chia sẻ thật ra chỉ là phòng mẫu.

Tôi có bằng lái, nhưng vứt trong ngăn kéo, tôi không có cơ hội lái xe bao giờ, bình thường đi lại tôi chỉ chen chúc ở tàu điện ngầm và xe bus.

Khi đặt xe, tôi tiếc tiền không muốn đặt xe riêng, toàn đặt xe được giảm giá, đồ dùng hàng ngày đều mua trên Pinduoduo, còn mặt dày kêu người ta chạy chương trình cho mình, nhìn người ta rút được tiền tôi chỉ có nước ghen tị.

Tôi thật sự rất không muốn thừa nhận, đây là tôi thật sự, vậy nên tôi đã làm đẹp cho Mặt trăng ở Vùng đất dâu tây dại.

Thật ra có người đã nhìn thấu sự giả tạo của tôi, nhưng những bình luận nghi ngờ đó đều bị tôi lặng lẽ xoá đi.

Tôi có lòng hư vinh và chấp niệm.

Tôi mong ai cũng thích tôi, tôi mong thế giới này chào đón tôi, tiếp nhận tôi.

Tôi sợ cuộc đời bình thường, nhạt nhẽo của mình.

Tôi không muốn thừa nhận bản thân là người bình thường.

Những lời này tôi đã cất giấu rất lâu, không có dũng khí nói ra. Tôi tưởng tới ngày nào đó tôi chủ động nhắc tới chúng, khi đó chắc chắn tâm trạng tôi đang ở đáy vực, nó thôi thúc bản thân làm ra những hành động không tưởng. Sau khi đăng bài, tôi sẽ xoá bỏ con người Mặt trăng này khỏi thế giới.

Tôi tưởng chắc chắn tôi sẽ suy sụp.

Nhưng sự thật là, lúc này tôi rất bình tĩnh.

Tôi có tâm trạng rất đỗi bình thản, thoải mái chia sẻ tôi chân thật với mọi người.

Xin hãy cho phép tôi xin lỗi mọi người lần nữa, xin lỗi, xin lỗi.

Nhưng hãy tin tôi, có những thứ tôi không hề lừa gạt mọi người.

Tôi không phải người xấu, tới giờ, tôi chưa bao giờ làm chuyện xấu.

Tôi không đủ chân thành, thẳng thắn, nhưng mỗi bài tôi đăng, mỗi bức ảnh tôi chụp đều do tôi tự viết, tự quay, không phải giả dối.

Những cảm xúc đó là thật, những con người phía sau câu chuyện cũng đều tồn tại.

Tôi cũng bảo đảm, tiếp đây tôi sẽ dùng thân phận thật sự để bước vào Vùng đất dâu tây dại.

Hai năm trước, tôi từng hứa sẽ viết 15 bài blog ở Vân Nam, nhưng cuối cùng chỉ viết 14 bài, giờ tôi tới bù đắp.

Bài 15 này sẽ vụn vặt hơn những bài trước, mong mọi người lượng thứ.

Nếu bạn muốn xem tiếp thì tôi rất cảm kích.

Giờ này hai năm trước, tôi tới Vân Nam, khi đó tôi vừa bị sa thải, còn tranh cãi với người nhà, đó là một cuộc chạy trốn.

Tôi tới Vân Nam du lịch một khoảng thời gian, quen được rất nhiều bạn bè, trong đó có cả người tôi yêu hiện tại. Sau đó tôi quay về thành phố thân quen, tiếp tục công việc, cuộc sống.

Qua khoảng thời gian xem xét, hiện giờ tôi lại quay về Đại Lí, Vân Nam, vì tôi đã quyết định trong mấy năm tới, có lẽ mình sẽ ở đây.

Tôi đã chuẩn bị hết, lần này là lựa chọn chủ động của tôi, không còn là cuộc chạy trốn.

Xin đừng lo lắng, quyết định tới Vân Nam của tôi không liên quan tới ai, không ai có thể đả động suy nghĩ của tôi. Tôi tới đây, tôi về lại đây, tất cả đều là quyết định của tôi.

Tôi từng nói tình cảm của tôi với Đại Lí trong những bài đăng trước, tôi cho rằng đây là nơi trái tim tôi thuộc về, cho tới giờ tôi vẫn nghĩ vậy. Thật thần kỳ, ở Đại Lí, tôi có thể cảm thấy bình yên, đó luôn là trạng thái sống mà tôi theo đuổi.

Tôi, Mặt trăng thật sự, là một người vô cùng bình thường.

Tôi luôn hoảng sợ, thử đi trước thời gian, có thể nói đây là sự thể hiện có quy tắc trước cuộc sống, nhưng cũng có thể nói tôi rất lo lắng, tôi không chấp nhận được bất kỳ sự thay đổi nào nằm ngoài kế hoạch của mình.

Đại Lí đã chữa lành tật xấu của tôi.

Gió ở Đại Lại không có phương hướng, người tới đây không có chốn về, không có nơi đi, vậy nên tôi rất thoải mái.

Bởi vì mọi người đều như vậy.

Ở Đại Lí, tôi nhận ra một điều, đó chính là cuộc sống cũng chỉ là một bữa cơm. Bạn làm gì, mỗi tháng kiếm bao nhiêu đều không quan trọng, bởi vì có thể nào thì vẫn sống tiếp được, Thương Sơn sẽ không sụp đổ, Nhĩ Hải sẽ không cạn kiệt, trời sẽ không sụp xuống.

Tôi cũng là người nghĩ nhiều.

Tôi từng dồn rất nhiều sức lực trong đời mình để làm người khác thích mình.

Hoặc lùi một bước, chí ít không bị người khác ghét.

Tôi tin bên cạnh mọi người sẽ có người như vậy. Khi đi học, cô ấy sẽ lặng lẽ gánh vách nhiệm vụ đóng cửa, khoá cổng ký túc, sẽ chủ động hỏi mọi người có cần mang gì không. Khi đi làm, cô ấy sẽ là người tàng hình trong công ty, tàng hình tới mức nào? Không chỉ là đứng một bên khi họp hay hoạt động tập thể, mà bình thường khi làm việc, ngay cả việc di chuyển ghế cũng sẽ phải vác ghế lên, sợ phát ra tiếng ồn rồi bị đồng nghiệp nhìn.

Tôi dần biến bản thân thành một người cực kỳ tốt.

Tôi tưởng điều này sẽ mang tới cảm giác an toàn cho mình, nhưng thật ra là không.

Khi tôi nhận được một số bình luận tốt, tôi sẽ khao khát có nhiều hơn, khi tôi được yêu quý, tôi sẽ khao khát được yêu nhiều hơn.

Con người thật sự có lòng tham không đáy.

Đại Lí nói với tôi, sân khấu lớn của thế giới này là sân khấu di chuyển, không ai là nhân vật chính, mọi người đều lượt lượt làm diễn viên.

Bạn không cần nịnh nọt bất kỳ ai.

Bởi vì không ai thật sự như bạn nghĩ, không ai để ý tới bạn như vậy.

Từ đầu tới cuối, thế giới của bạn chỉ có bạn thôi. Chỉ cần bạn không ép buộc chính mình, tự nhiên sẽ có nhiều tình yêu thương xuất hiện, chỉ cần bạn cũng thích mình.

Còn nữa, Mặt trăng cũng là người nóng nảy, hấp tấp.

Tôi mong muốn nhanh chóng thành công, dường như rất không tự tin vào nghị lực của mình. Chuyện gì tôi cũng muốn có kết quả, càng nhanh càng tốt, tôi muốn hiểu rõ đáp án của từng câu hỏi, trong mắt, trong tim tôi có vô vàn hạt cát không sờ thấy được.

Nhưng thực tế, thế giưới này có quá nhiều việc không có đáp án.

Hoặc có thể nói, đáp án không thể như lớp vỏ bọc bên ngoài. Khi bạn hoàn thành thành tựu nào đó, nó sẽ tự động mở ra, xuất hiện trước mặt bạn.

Khi bạn hoang mang, cứ cắm đầu đi về phía trước. Bởi vì ở hiện tại, bất kể hướng nào cũng đều là hướng chính xác, đáng để thử một phen.

Đừng quan tâm tốc độ thế nào, không ai so sánh với bạn cả.

Đây cũng chính là điều Đại Lí nói với tôi.

Phải rồi, nói một câu ngoài lề nhé.

Tôi từng nằm mơ một giấc mơ về Đại Lí, một giấc mơ rất thần kỳ.

Tôi mơ thấy mình về Đại Lí, ở căn nhà hai tầng trong thành cổ, mở cửa sổ gỗ ra, nhìn xuống dưới, người tôi mặc chiếc áo màu hoa hồng đỏ, xung quanh rất ồn, tôi không nghe rõ người bên dưới đang nói gì với mình.

Nhưng mọi người dám tin không? Lúc này, giấc mơ đó đã quay lại.

Giờ tôi đang đứng trước cửa sổ, chiếc áo tôi mặc là áo bà lão mở homestay ở Đằng Xung tự tay đan cho tôi, bà đã nhờ người mang tới Đại Lí cho tôi. Bà ấy biết tôi quay lại Vân Nam nên vô cùng chào đón tôi.

Xung quanh rất ồn, vì nhà bên cạnh tôi đang tu sửa.

Xuân ở Vân Nam lại mở thêm một tiệm nửa tại thành cổ.

Tôi cũng đã tìm được việc ở Đại Lí. Tôi sẽ trở thành một thợ pha cafe, đây là công việc hoàn toàn lạ lẫm với tôi, nhưng tôi rất muốn thử.

Còn về việc tôi sẽ làm bao lâu, tôi sẽ ở Đại Lí bao lâu, tôi cũng không biết, ai sẽ biết đây?

Quên lời tôi nói rồi sao?

Cuộc sống không có chế độ cố định, trời không sụp xuống được.

Lại sắp tới Quốc Khánh rồi.

Khách du lịch ngày càng nhiều, nhân lúc này còn chưa bận tối tăm mặt mũi, tối qua tôi và mấy người bạn cùng đạp xe đêm quanh Nhĩ Hải, làm mới lại hồi ức đáng sợ khi tôi đạp xe một mình vào hai năm trước.

Tôi không còn thấy sợ hãi nữa.

Để tôi nghĩ xem còn gì nữa…

Phải rồi, tôi muốn giải thích với mọi người về ý nghĩa của “Chẳng đợi xuân”.

Thật ra đây là một câu thư pháp được viết trên căn nhà nào đó của homestay Mã Ni, là tác phẩm do một nghệ thuật gia tới Đại Lí du lịch chắp bút. Thật ra bên dưới còn một dòng chữ nhỏ nữa, tôi chụp cho mọi người xem nhé.

Trùng hợp là, năm nay vị nghệ thuật gia này vẫn sẽ tới Đại Lí. Tới lúc đó tôi sẽ nhờ ông ấy tặng tôi một bức báu vật thư pháp nữa.

Cực kỳ mong chờ.

Còn gì nữa ta?

À còn nữa.

Hai năm trước, tôi từng viết một bưu thiếp thời gian ở thành cổ.

Khi đó có thể tự chọn thời gian gửi, 1 năm đến 20 năm, tôi đã chọn đại 20 năm, là vì tôi không tin mình sẽ nhận được.

Nhưng hôm qua, tôi đã tới bưu cục thời gian đó, tận tay lấy nó về, cũng vì một lí do bất ngờ.

Tôi đã không nhớ tâm trạng khi mình viết ra câu đó, nhưng tôi vẫn thích câu nói này, chia sẻ với cả nhà nhé: Nơi lòng được yên không chỉ nơi này.

Hoa đinh hương vàng ở homestay Mã Ni nở rồi! Giàn nho cũng kết loạt quả đầu tiên, hoan nghênh cả nhà tới Đại Lí tìm tôi chơi.

Tôi nghĩ tôi đã sẵn sàng đối diện với mọi người rồi, chúng ta uống rượu ngắm trăng, vui vẻ ca hát.

Cảm ơn mọi người đã nghe tôi lảm nhảm.

Chân thành chúc phúc cho mỗi người đọc tới đây.

Không chỉ có Đại Lí, không chỉ có Vân Nam.

Đất trời rộng lớn, mọi người hãy cứ dũng cảm bước đi, mong bạn có thể tìm được chốn yên lòng, tìm được nơi trái tim mình thuộc về.

Khi bạn mệt mỏi hay hoang mang, hãy cứ ngẩng đầu lên, Mặt trăng luôn ở bên bạn.

\Hết

*Lảm nhảm: Cảm ơn mọi người đã đồng hành từ những ngày đầu tiên của truyện, bộ truyện dịch kéo dài hơn nửa năm liền (vì tôi lười bỏ ngỏ mấy tháng). Thật sự đây là một bộ truyện chữa lành từ A đến Z, khiến mình say mê không lối về Vân Nam. Những câu chuyện, những con người, những bài học cuộc sống cũng khiến mình ngẫm lại, khiến mình được nhẹ nhõm hơn trong cuộc sống bộn bề. Hy vọng mọi người có thể như Hề Việt, tìm được chốn bình an của lòng mình. Mãi yêu~

À sắp tới cũng có truyện riêng cho Thang Ý Tuyền nha, và điểm đến sẽ là khu vực phía Tây Trung Quốc.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.