Chương 75: Ngoại Truyện 4: Hồng Hà, Đông Nam Vân Nam, ăn ăn ăn

Hề Việt và Hạ úy vừa gặp đã như quen biết nhiều năm, điều này hoàn toàn nằm trong dự đoán của Trì Tiêu.

Sau khi từ Tây Song Bản Nạp về, hơn nửa tháng trời, Hạ Úy luôn chiếm vị trí đầu trong khung tin nhắn Wechat của Hề Việt, thậm chí hai người còn thường lén lút nói tới đêm khuya, điều này khiến Trì Tiêu không sao hiểu nổi.

À phải rồi, số Wechat.

Nửa năm trước, sau khi kết thúc chuyến đi tới Vân Nam, quay về Bắc Kinh, Hề Việt đã dùng lại Wechat trước đây của mình. Thật ra cô từng nghĩ, hay là cứ giữ lại, sau này ra ngoài mang theo hai cái điện thoại, một cái là Hề Việt, một cái là Hề Việt phiên bản Vân Nam.

Nhưng do dự hồi lâu vẫn cứ thấy kỳ lạ, không thực tế, vậy nên về sau cô vẫn gửi tin nhắn cho từng người ở Vân Nam, kêu mọi người kết bạn Wechat kia của mình.

Thật ra chuyện này khá ngượng ngùng, ban đầu số Wechat cô cho họ là số dùng tạm thời, nó giống như ngay từ đầu tình bạn của họ đã có một lớp phòng bị, không chân thành.

Hề Việt từng tưởng tượng, ngộ nhỡ có người hỏi nguyên do, cô nên trả lời sao. Nghĩ một đống đáp án xong rồi, thực tế lại chẳng ai hỏi, một câu cũng không.

Mọi người đều nói OK, sau đó nhanh chóng kết bạn lại.

Không ai hỏi những suy nghĩ linh tinh kia của Hề Việt, không hỏi rốt cuộc cô có bao nhiêu số Wechat, dường như đối với họ, những điều ấy đều không quan trọng.

Chỉ cần người ở bên kia điện thoại là Hề Việt.

Chỉ có Thịnh Lan Bình không biết dùng điện thoại, về sau Thịnh Vũ đã giúp bà kết bạn với cô. Thằng nhóc Miêu Dự Phong thì ngứa mồm, còn xem tường nhà cô, phát hiện tất cả đều là những bài về công việc, thế là cậu chàng chê Hề Việt chỉ biết làm việc thôi. Cậu còn thường tìm Hề Việt nói chuyện, hẹn cô cuối tuần cùng ra công viên dạo.

Miêu Hiểu Huệ biết chuyện thì liên tục xin lỗi, xin lỗi Hề Việt, cũng xin lỗi Trì Tiêu, thằng nhóc này không biết lại bị gì, suốt ngày gây rắc rối cho hai người.

Hề Việt nói không sao, có gì đâu.

Đương nhiên Trì Tiêu sẽ không nghĩ nhiều, anh không dở hơi mà đi ghen với Miêu Dự Phong. Anh chỉ hơi đau đầu, anh thấy lợi nhuận của cửa hàng mới thuộc Xuân ở Vân Nam cứ gác lại một bên, điều cần quan tâm nhất lúc này là sức khỏe tâm lí của nhân viên.

“Tôi và Trì Tiêu đều đoán có lẽ Dự Phong hơi cô đơn.” Hề Việt nói với Miêu Hiểu Huệ trong điện thoại: “Cao Tuyền khác, vợ và con anh ấy cứ nghỉ lễ là đều có thể tới thăm, nhưng chắc đây là lần đầu Dự Phong đi làm xa nhà vậy đúng không? Hơn nữa còn là một mình.”

Miêu Hiểu Huệ cũng im lặng.

Ai ai đau lòng cho Miêu Dự Phong hơn cô ấy, nhưng Miêu Dự Phong không nghe lời, cứ muốn đi càng xa cô ấy càng tốt, kiên quyết tới Bắc Kinh, tin rằng mình có thể công thành danh toại, giờ trách ai được?

“Kệ nó đi.” Miêu Hiểu Huệ nói: “Phải rồi, tôi mua cho nó quần áo với giày, không biết nó nhận được chưa, có thích không. Tôi còn mua cho cô và anh Trì Tiêu ít đồ ăn, là lạc mẹ tôi mới rang, còn có nấm kê tùng ngâm dầu tôi làm, nấm bắt đầu mọc rồi, còn có…”

Hề Việt ngồi trên giường bôi kem chống nắng, Trì Tiêu vừa tắm xong, chưa cả lau khô người đã leo lên giường, chân dài tay dài nhưng cứ thích gối lên đầu cô. Anh nằm xuống, giả vờ mình là chú thú cưng nhỏ ngoan ngoãn, mái tóc ướt sũng làm đùi cô hơi ngứa. Anh còn không dừng lại ở đó, cố tình vùi mặt vào bụng cô, m*t mạnh một cái…

Hề Việt đẩy mặt anh ra xa, trừng mắt với anh, giơ cao điện thoại lên: Còn chưa tắt máy đâu!

Thế là thú cưng Trì Tiêu không giả vờ nữa, cướp lấy điện thoại của Hề Việt, áp vào tai, nói với Miêu Hiểu Huệ: “Cô không cần lo lắng nhiều làm gì, năm cô rời nhà đi làm còn không lớn bằng Dự Phong nữa, thế mà cô vẫn ổn, nó kém cô gì nào? Dành thời gian cho mình, chăm sóc bản thân nhiều hơn, cô là chị nó, không phải mẹ nó.”

Bộp, điện thoại bị ném sang một bên.

Cô là chị nó, không phải mẹ nó. Trì Tiêu luôn nói câu này với Miêu Hiểu Huệ, tới Hề Việt còn thấy quen, nhưng Miêu Hiểu Huệ quá có trách nhiệm, suy nghĩ quá nhiều.

“Anh chưa từng làm chị, anh không hiểu.” Hề Việt nói.

Trì Tiêu cắn ngón tay cô, ánh mắt sắc như dao: “Nói cứ như em từng làm chị ấy.”

“Không phải em đang làm đó sao?” Hề Việt thuận thế đút ngón tay vào miệng Trì Tiêu sâu hơn, làm bắn cả nước miếng.

Kem chống nắng hương hoa sơn trà, khi l**m sẽ có vị hơi đắng, Trì Tiêu ngậm ngón tay Trì Tiêu, nằm trên đùi cô, híp mắt nhìn cô. Vừa tắm xong, dường như trong mắt anh cũng long lanh ánh nước, Hề Việt nhìn một lúc, thử rút ngón tay ra, kết quả bị Trì Tiêu ngậm chặt hơn.

Yêu tinh.

Em phải tìm Pháp Hải thu phục anh.

Hề Việt nhịn cười, tắt đèn đầu giường, Trì Tiêu thấy vậy càng tích cực hơn, trèo qua người Hề Việt, anh phải nằm ngủ bên ngoài, bởi vì trong ngăn kéo có thứ anh phải dùng. Nhưng tất cả còn chưa bắt đầu, pháp lực còn chưa bắt đầu có hiệu lực, Wechat của Hề Việt lại liên tục vang lên.

Giờ này, ngoại trừ cú đêm Hạ Úy ra thì không còn ai khác.

Hề Việt và Trì Tiêu nhìn nhau, gần như đồng thời hành động, cả hai đều nhào về phía cuối giường, muốn cướp lấy điện thoại.

Hề Việt không chút lưu tình, đạp vào lưng Trì Tiêu, lấy được điện thoại nhờ ưu thế vị trí gần hơn của mình.

Quả nhiên là Hạ Úy.

Trì Tiêu híp mắt nhìn, là tin nhắn dài đằng đẵng.

“Nửa đêm nửa hôm, cô ấy cãi nhau với chồng à?”

Hề Việt vừa gõ chữ vừa kêu Trì Tiêu đừng nói linh tinh: “Cũng đâu phải anh chưa từng gặp Cố Vũ Tranh, người im lặng như thế sao có thể cãi nhau với Hạ Úy được? Anh tưởng ai cũng như anh chắc.”

Xong rồi.

Lỡ mồm ở câu cuối cùng.

Hề Việt vội trả lời tin nhắn, không để ý thấy Trì Tiêu không còn làm gì nữa, khi cô ngẩng đầu lên, Trì Tiêu đang ngồi bên giường nhìn cô.

“Aiya, em không có ý đó.” Hề Việt bỏ điện thoại xuống, nhích người qua, ôm lấy cổ Trì Tiêu: “Chúng ta như vậy cũng tốt mà.”

“Ai chúng ta với em?” Trì Tiêu ra sức ngoảnh cổ sang bên khác: “Chúng ta như nào?”

Wechat lại vang lên.

Một tay Hề Việt với điện thoại, một tay kéo Trì Tiêu, cười hihi: “Là như này, hở tí là đấu võ mồm, trêu chọc nhau, vui mà.”

Em thấy vui thì tự đi mà cãi, Trì Tiêu nghĩ.

Cuối cùng anh lại nhìn màn hình điện thoại Hề Việt, phát hiện cô và Hạ Úy đang nói Weibo gì đó, gì mà nội dung, gì mà cơ chế trang web, tần suất này kia… Một vài từ rất chuyên nghiệp.

Còn Hề Việt, hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm màn hình, không quan tâm tới anh, thế là anh quay người, chuẩn bị đi ngủ.

Không biết qua bao lâu, khi anh sắp thiếp đi, lưng chợt hơi ngứa.

Có người gãi lưng anh, vừa gãi vừa tụng kinh: “Trì Tiêu? Trì Tiêu? Anh ngủ chưa?”

“Ngủ rồi.”

“Ngủ rồi còn nói chuyện hả? Đêm còn dài, anh ngủ gì chứ?”

Trì Tiêu mở mắt, đúng là tức chết mà.

Anh thở một hơi, trèo lên người Hề Việt, cúi người xoa cằm cô: “Ngày mai em có muốn đi làm nữa không?”

Hề Việt nhét thứ hình vuông bị cô nắm tới nóng rực vào tay anh, chớp mắt, khẽ nói: “Cũng đâu ảnh hưởng gì, em không tốn sức mấy… Không phải em sợ anh mất ngủ à.”

Trong bóng tối, Trì Tiêu cười lạnh, gương mặt và ánh mắt đều trở nên sắc bén, anh vén chăn ra: “Được, anh cho em không tốn nổi sức luôn…”

Cũng vào mùa xuân này, Hề Việt quyết tâm bắt đầu tập thể dục.

Lần này là thật, không phải vì để đăng Weibo, cô thật sự nghiêm túc chọn phòng gym gần nhà, còn dùng “tiền đầu tư” để đăng ký lớp, chọn PT là nữ.

Một là vì cô thấy nữ sẽ nghiêm túc hơn, hai là vì qua chuyện Lãnh Kế Bằng trước đó, giờ cô thật sự rất ám ảnh với đàn ông cơ bắp cuồn cuộn nhân tạo kiểu đó.

Nhưng mới học lớp tập gym này được mấy buổi đã thấy sắp tới Quốc tế Lao động.

1/5 năm nay được nghỉ năm ngày, đương nhiên Hề Việt không muốn lãng phí cơ hội này.

Cao Tuyền biết kỳ nghỉ chắc chắn Trì Tiêu sẽ về Vân Nam, anh ấy nói hai người cứ đi chơi đi, không sao cả, dù sao vợ con anh ấy cũng tới đây, cả nhà ở cùng nhau, ở đâu cũng được.

Hề Việt kiến nghị với Trì Tiêu, hay là như này, lần này chúng ta đi chơi kêu cả Miêu Dự Phong đi cùng đi.

Cô còn nhớ lời dặn của Miêu Hiểu Huệ, cảm thấy Miêu Dự Phong rất cô độc, đáng thương, muốn đưa cậu ấy đi xả stress.

Nhưng Trì Tiêu không nghĩ thế.

“Em hỏi nó, chưa chắc nó đã muốn đi với em.”

Một là tới kỳ nghỉ là những người làm dịch vụ ăn uống đều bận, Miêu Dự Phong thích mất mặt, giao hết việc quan trọng cho đồng nghiệp, còn mình xin nghỉ. Hai là vì làm ngày lễ lương cao, cậu ấy tiếc.

“Chị đừng nghe Miêu Hiểu Huệ nói linh tinh, em ổn mà.” Quả nhiên, Miêu Dự Phong đã từ chối: “Em không thấy cô đơn, trước đây vì chưa quen làm với mọi người, giờ đỡ rồi, buổi tối bọn em còn đi chơi game đấy. Hơn nữa khó lắm em mới tránh xa được Miêu Hiểu Huệ chút, đừng để chị ấy càm ràm em nữa, phiền chết đi được, em cứ nghe chị ấy nói là đau đầu.”

Hề Việt chậc lưỡi, đứa trẻ đen đủi.

Cô vừa muốn bày ra dáng vẻ giáo viên chủ nhiệm, tính dạy dỗ Miêu Dự Phong, em không thể coi sự quan tâm chị gái dành cho mình là gánh nặng, nhưng mới nói được một nửa, Miêu Dự Phong đã xua tay kêu cô dừng lại.

“Chị hai à.” Cậu xoa tay: “Bọn chị về Đằng Xung không?”

Hề Việt nói không, lần này họ định đi tới phía Đông Nam Vân Nam, định tới những nơi trước đó chưa đi.

“Ồ.” Miêu Dự Phong kéo mũ, cố tình tỏ ra thần bí: “Vậy thôi, em tự gửi vậy.”

Năm nay toàn bộ cửa hàng của Xuân ở Vân nam đều thay đồng phục mới, mũ là kiểu mũ nồi, thanh niên mặc vào trông cực kỳ đáng yêu, xinh xắn.

Hề Việt tò mò không thôi, rất muốn biết Miêu Dự Phong định gửi gì cho Miêu Hiểu Huệ.

Miêu Dự Phong nhíu mày, mặt viết đầy hai chữ “phiền quá”, nhưng cậu vẫn tới phòng thay đồ của nhân viên lấy đồ ra, là một túi giấy nhỏ.

Hề Việt mở ra thì vui không ngớt.

Miêu Dự Phong rất có lòng, bên trong là hộp quà, là cả bộ sưu tập tất hoạt hình thuần cotton, tặng đúng quà Miêu Hiểu Huệ thích.

Khi lấy tất ra, bên trong còn có thêm bất ngờ nữa, là một hộp trang sức đựng dây vòng vàng.

“Oa.” Hề Việt hét lên.

Cửa hàng đã đóng cửa, Cao Tuyền và những nhân viên khác đang vệ sinh cửa hàng đều nháo nhào cả lên.

Cao Tuyền nói được nha, coi như chị cậu không uổng công thương cậu, lần đầu rời xa chị cậu, cậu lại biết tiết kiệm tiền, mua cho chị mình ít đồ.

Lão Chu nói Dự Phong, kiểu gì chị cậu cũng khóc cho xem.

Miêu Dự Phong cũng có lúc xấu hổ.

Cậu ấy lại kéo mũ xuống, bày ra dáng vẻ bất cần đời, cướp lấy cái túi khỏi tay Hề Việt, oán trách, giờ vàng có đắt đâu? Thứ thực dụng như thế, ai lại đi thích vàng chứ?

Hề Việt giơ tay.

Mấy cô gái ở đó cũng giơ tay.

Miêu Dự Phong bĩu môi, lườm nguýt: “Thực dụng hết thuốc chữa.”

Hề Việt thật sự phải cố lắm mới không nói cho Miêu Hiểu Huệ nghe bí mật này.

Cô có thể tưởng tượng được khi Miêu Hiểu Huệ nhìn thấy chiếc vòng đó chắc chắn sẽ gọi điện cho cô khóc một trận, cảm động tới chết.

Trì Tiêu áp sát tới, khẽ hỏi: “Em thích vàng từ khi nào thế?’

Hề Việt nói em nói vậy thôi, anh còn coi là thật.

Cô lắc tay mình, hôm nay cô đeo vòng thủy tinh Tiểu Mao tặng.

“Em vẫn thích ăn hơn, em lên kế hoạch xong luôn rồi.” Cô cười với Trì Tiêu.

Đúng thế, 1/5 năm, họ sẽ tới Đông Nam Vân Nam, đa số điểm checkin đều ở Hồng Hà, chủ yếu là để ăn.

Họ sẽ bay từ Bắc Kinh tới Côn Minh trước, sau đó lái xe từ Côn Minh tới Ngọc Khê, Hồng Hà, Văn Sơn…

Về lịch trình lần này, Hề Việt đã đăng rất nhiều bài trên Weibo, không có ngoại lệ, tất cả đều liên quan tới đồ ăn ngon.

Mặt trăng và Vùng đất dâu tây dại, 23:22 ngày 30 tháng 4 năm 2025, đăng tại Vân Nam.

Chào buổi tối cả nhà, tôi đã tới Côn Minh rồi.

Tôi vừa về khách sạn, đặt vali xuống, giờ tôi đang ăn khuya ở tiệm bún mở 24/7. Vì bát bún tiếp đất này mà khi ở trên máy bay tôi đã không uống giọt nước nào, với mong muốn để bụng ăn.

Tiệm tôi chọn rất nổi tiếng, nghe nói vô số người bản địa và shipper đều tới đây, quả nhiên, ăn miếng đầu tiên tôi đã biết mình không chọn sai.

Bún tôi chọn là bún rau trộn thập cẩm, gà xé sợi, măng xé sợi, cà rốt bào nhỏ, chân giò hun khói thái sợi.. Những thứ này được xếp gọn gàng trong bát, màu sắc bắt mắt như tranh họa dầu, tôi không cả nhìn thấy bún trắng bên dưới. Nước sốt làm từ sốt mè, sốt củ hành ngọt với dầu giấm ngon tới nỗi khiến tôi không ngờ được, vị nồng đậm, phết lên trên là có thể nâng vị từng loại thực phẩm. Ưu điểm của bún lạnh so với bún nóng là có thể ăn suồng sã, hút một cái là cả miếng to, không lo sợ bỏng, cực kỳ gây nghiện.

Thời tiết Côn Minh vào tháng 4, tháng 5 quá đẹp, nhiệt độ mát mẻ như cơn gió lành ngày xuân hè. Lúc này Côn Minh luôn đắm chìm trong cơn gió ấy, khi gió lùa thẳng vào cửa, bạn không cả nỡ nhắm mắt lại.

Ăn bún xong, tôi định tới đường Giảo Trường Trung ngắm cây phượng tím. Ai cũng nói Côn Minh có cây phượng tím đẹp nhất, cả con đường đều là hoa phượng, khi ngẩng đầu lên, biển hoa xanh tím rợp trời. Nếu tới con đường đó vào ban đêm, nhờ ánh đèn đường, bạn sẽ có cảm giác sắc màu như những ánh lửa chập chờn, tôi cũng không biết thật hay giả, vậy nên muốn đi xem tận mắt!

Đêm khuya, có gió, có hoa phượng tím, còn có người yêu.

Đây có lẽ là sự kết hợp tuyệt nhất ngày xuân chăng?

Vùng đất dâu tây dại, 13:24 ngày 1 tháng 5 năm 2025, đăng tại Vân Nam.

Đây chính là Quốc tế Lao động sao? Tôi đã được chứng kiến uy lực của ngày nghỉ, thật sự đường tắc nghẽn nghiêm trọng.

Sáng sớm tinh mơ chúng tôi khởi hành từ Côn minh, giờ đã tới hồ Phủ Tiên.

Trước đây tôi chưa từng tới đây, nhưng luôn cảm thấy cái tên này mang đậm nét lãng mạn Trung Quốc. Phủ Tiên, có lẽ là nơi tiên nhân cũng có thể ở.

Vân Nam có rất nhiều hồ nước ở cao nguyên, trong đó hồ Phủ Tiên được xếp ở vị trí đầu tiên. Nó còn nhỏ hơn cả Nhĩ Hải và Điền Trì, nhưng vì sâu (chỉ kém cạnh hồ Thiên Trì, núi Trường Bạch), vậy nên lượng nước tích trữ lớn hơn nhiều.

Trước đây tôi từng đọc bài văn viết về hồ Phủ Tiên, tác giả nói nơi đây là “Tấm kính khổng lồ), giờ xem ra thật sự là vậy. Đứng bên hồ xem, nước hồ rất bằng phẳng, cực kỳ yên tĩnh, có lẽ vì độ sâu vừa đủ nên tôi luôn thấy nó có thể dung nạp nhiều gợn gió hơn.

Tôi nhìn thấy mặt nước có một khoảng sắc xanh không đồng nhất, nhưng tôi không biết đó rốt cuộc là màu của nước hay màu bầu trời phản chiếu.

Tôi ăn cá nấu nồi đá gần hồ Phủ Tiên.

Nơi này có rất nhiều hàng quán, gần như quán nào cũng nấu cá, cá hấp, cá nấu nồi đá hoặc nồi đồng, chúng tôi gọi cá xanh mắt đỏ và cá kháng lãng, loại cá chỉ có ở hồ Phủ Tiên, ai đó không cho tôi nhìn giá, tôi thấy có điềm nên định lát lén đi tra xem.

Phải nói rằng, canh cá ở đây quá quá quá ngon! Tôi từng làm ở chợ thủy sản, biết rõ mùi vị của cá có liên quan tới độ tươi của cá, chúng tôi uống mấy bát canh cá trước, sau đó dùng canh cá làm nước chấm, ăn cùng thịt cá ngon cực.

Ps: Tôi thích không chấm gì hơn, như vậy cũng tươi ngon lắm rồi!

Nghe nói hiện tại đa số cá khang lãng trên thị trường đều được nuôi cấy? Tôi không nếm được có gì khác nhau.

Cơm khoai tây nồi đồng ngon lắm, tôm ngâm rượu cũng ngon, trứng xào hoa nhài cũng ngon… Nhưng nấm xào của quán này thì bình thường, cũng có thể do tôi đã ăn nấm xào ngon hơn ở quán khác nên cũng khó tính hơn.

@Xuân ở Vân Nam @Chẳng đợi xuân.

Mặt trăng và Vùng đất dâu tây dại, 22:03 ngày 1 tháng 5 năm 2025, đăng tại Vân Nam.

Tôi hỏi mọi người một câu nhé, có phải đồ nướng Kiến Thủy có thể nướng bất cứ thứ gì?

Tôi đang ở Kiến Thủy, Hồng Hà.

Chúng tôi vừa tới nơi, hôm nay mệt bở hơi tai, ngày đầu tiên của kỳ nghỉ quá đông người, chúng tôi đi du lịch theo đúng kiểu nhanh nhanh cho có. Cũng may chúng tôi tới nơi vào buổi tối, tìm một hàng đồ nướng ăn, vừa vào trong đã giật mình trước đồ trong quầy lạnh.

Thật ra năm ngoái tới Vân Nam, tôi đã khá hiểu cách gọi món của nơi đây. Ưu thế giáp núi giáp biển của nơi này đã được phát huy tới cực điểm, rất nhiều loại rau củ trong quầy lạnh đều là loại tôi chưa từng thấy, quán này sẽ mời bạn đứng chọn trước quầy, sau đó giới thiệu cho bạn.

Đồ nướng Kiến Thủy cũng vậy.

Tôi thấy rất nhiều thực phẩm lạ trong quầy, ví dụ như châu chấu, măng tây.

Đây là một loại thực vật tôi chưa từng thấy ở phía Bắc, trông khá giống ngó sen non, có màu trắng, khá dài, nhưng ăn lại có vị thanh ngọt hơn ngó sen non, nghe nói chỉ có thể ăn món này khi ở Kiến Thủy.

Tôi còn gọi món đặc sản ở đây, đó chính là thịt mỡ bò và thịt bò Phan Thân. Thịt mỡ bò hơi mỡ, ai ăn được thịt mỡ chắc chắn sẽ rất thích, thịt bò Phan Thân là thịt gân bò, chỉ có phần nạc, được cắt thành một miếng to, mỏng dính.

Mỏng tới nhường nào? Tới mức lướt qua lửa một cái là phải lật thịt ngay, mọng nước, thơm nức mũi. Điều quan trọng nhất là tôi rất thích cái tên của nó: Phan Thân, có nghĩa là lật người, cũng chúc những bạn tạm thời đang ở dưới đáy cuộc đời, khi ăn miếng thịt bò này có thể cá chép lội ngược dòng.

Ngày mai tôi còn ở Kiến Thủy một ngày nữa, tôi ngủ tới mức không biết trời trăng gì, sau đó tới thành cổ Kiến Thủy dạo quanh, cuối cùng tìm một quán ăn gà hấp nồi hơi trứ danh.

Phải rồi, năm ngoái khi ở núi tuyết Ngọc Long, Lệ Giang, tôi đã quen một nhóm chị gái tới từ Singapore, khi chia tay, các chị ấy tặng cho tôi một phần quà được bọc kín. Tôi vẫn chưa mở quà, sau đó không nhịn được mở ra xem, đó lại là một cái nồi sứ tím.

Đúng vậy, chính là nồi để ăn gà hấp nồi hơi, nồi do các chị ấy tự làm, sau đó mang vào lò nướng, cực kỳ đáng yêu.

Khát khao của tôi với món gà hấp nồi hơi bắt đầu từ cái nồi này, mong là sẽ ngon.

Mặt trăng và Vùng đất dâu tây dại, 20:56 ngày 2 tháng 5 năm 2025, đăng tại Vân Nam.

Báo cáo, gà hấp nồi hơi buổi trưa siêu ngon, hihi.

Giờ tôi đang ở Thạch Bình đây.

Kiến Thủy và Thạch Bình cực gần, vậy nên tôi mới nghĩ, đến cũng đến rồi, đi một chuyến thôi.

Cảm giác Thạch Bình và Kiến Thủy mang tới cho tôi khá giống nhau, có rất nhiều nhà dân truyền thống đã trải qua bao năm tháng lịch sử, màu sắc của cả thành phố như khoác lên mình lớp bụi, mang theo bộ lọc thời gian.

Nơi này có rất nhiều sạp đồ ăn vặt ven đường, nhiều tới nhường nào đây? Một cái lò, mấy cái ghế con, cộng thêm ông bà lão đang nướng đậu phụ, tất cả những thứ trên chính là toàn bộ đồ đạc của sạp đồ ăn.

Đương nhiên, thứ quan trọng nhất là đậu phụ. Nghe nói đậu phụ ở thạch Bình được làm từ nước giếng, vậy nên sẽ mềm mọng hơn, ngon ngọt hơn, tôi không nếm được gì, nhưng quả thật mềm hơn đậu phụ bán ở chợ miền Bắc rất nhiều.

Nơi này có đậu phụ lên men, chúng được cắt thành từng khoanh nhỏ, nướng một lúc sẽ phồng lên, biến thành quả bóng nhỏ tròn vo. Còn có một loại đậu phụ miếng to, nướng chầm chậm cho tới khi hơi cháy, sau đó xé ra chấm với nước sốt.

Trời tối rồi, dưới ánh đèn cô độc, lò lửa đỏ rực, một nhóm người ngồi xung quanh, trên vỉ nướng, đậu phụ xếp thành ngọn núi nhỏ, cảm giác đợi ông lão nướng xong đậu phụ như lúc còn học mẫu giáo, ngồi thành hàng chờ giáo viên phát kẹo cho.

Bạn còn có thể gọi thêm một ly rượu Bao Cốc, nhâm nhi với đậu phụ. Tôi uống một ly thì không dám uống thêm ly thứ hai, sợ gió khẽ lướt qua là thổi bay cả tôi, vậy nên tôi gọi thêm một ly rượu Thanh Mai, hihi, ngon lắm.

Mặt trăng say men rượu ở Thạch Bình, nhung nhớ các bạn không thôi.

Ngày mãi lịch trình sẽ nhiều hơn, tôi sẽ tới Mông Tự! Quê hương của bún qua cầu trong truyền thuyết, còn chưa đi tôi đã biết đó chắc chắn là nơi niềm vui của tôi sinh sôi.

Điều đáng tiếc là thời gian quá gấp gáp, nháy mắt kỳ nghỉ đã qua một nửa.

Tôi còn muốn tới Văn Sơn, muốn đi Phổ Giả Hắc, nghe nói ở đó đều là ngọn núi nối đuôi nhau không ngớt, còn có biển hoa sen. Tôi còn muốn tới Di Tần ăn gà hầm, còn muốn về Côn Minh ngắm Điền Trì, rốt cuộc tôi bị sao vậy? Làm bạn với Vân Nam bao lâu như thế mà vẫn chưa tới Điền Trì bao giờ.

Hy vọng thời gian vừa đủ.

Không nói nhiều nữa, tôi phải tiếp tục cuộc hành trình đây.

Ngoài ra tôi còn nhổ ít lông cừu cho mọi người, tuần này có ai tới Vân Nam như tôi không? Bất kể bạn ở thành phố nào, cứ tìm nhà hàng món Vân Nam có tên Xuân ở Vân Nam, sau đó cap lại bài Weibo này là sẽ được giảm giá nha.

Sau khi kết thúc chuyến đi phía Đông Nam Vân Nam, chân Hề Việt đau ba ngày liền, ăn đồ healthy, salad một tuần liền. Thậm chí khi cô xem lại những bài mình đăng Weibo, xem những bức ảnh chụp đồ ăn mình ăn, cô không khỏi bàng hoàng.

Cô kinh ngạc nhìn Trì Tiêu: “Đây đều là món chúng ta ăn sao? Hai người chúng ta? Không phải chứ… Có phải anh ăn hơn nửa đúng không? Em không thể ăn nhiều thế được.”

Trì Tiêu im lặng mấy giây rồi nói, đúng, đều là anh ăn hết.

Người nửa đêm lăn lộn trên giường, đặt mua thuốc tiêu hóa là anh, không phải nữ sĩ Mặt trăng.

Vân Nam, ngon lắm.

Nhưng Hề việt không thấy tiếc nuối gì, bởi vì cô đã lừa được một người bạn trai biết nấu món Vân Nam nhất về nhà.

“Anh biết không? Đối với đàn ông, nấu ăn ngon là mục được cộng điểm nhất trong thị trường chọn đối tượng yêu đương đấy.”

Trì Tiêu cười lạnh, nhìn cô: “Có lẽ tạm thời anh không cần quay về thị trường chọn người yêu đâu nhỉ? Có cần không?”

“Chưa chắc, phải xem biểu hiện của anh…” Hề Việt bĩu môi, còn chưa nói xong đã bị Trì Tiêu ấn vào trong chăn.

“Nào, cho anh cơ hội thể hiện đi.”

Nói sao nhỉ, ngày nay, hai chữ người yêu không chỉ là vấn đề vắt ngang giữa một nam một nữ, hơn hết còn là hai gia đình, liên quan tới cả phụ huynh hai bên.

Hề Việt tạm thời không phiền muộn vì chuyện này, hơn nữa còn đắc ý không thôi.

Trong chuyến du lịch Vân Nam vào 1/5, cô liên tục gửi ảnh cho dì, cho thấy bản thân chơi rất vui, trong lúc vô thức, không biết bức ảnh nào đã lộ cánh tay Trì Tiêu.

Sáng hôm nay, khi điện thoại đổ chuông, Hề Việt và Trì Tiêu còn chưa tỉnh.

Điện thoại hai người để cạnh nhau, mẫu mã cũng giống nhau, Trì Tiêu với tay, sau đó nhắm mắt ấn nghe.

“Alo.”

Giọng nói ngái ngủ vang lên, theo đó là tiếng oán thán của Hề Việt: “Ai thế, sớm vậy đã gọi rồi, phiền chết đi được…”

Cô quay người, cánh tay và chân đều gác lên người Trì Tiêu, cũng chính vì vậy mà cô nghe rõ trong chiếc điện thoại Trì Tiêu cầm, giọng nói tức giận của dì vang lên: “Hề Việt, sao lại có giọng đàn ông!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.