Chương 55: Lần đầu – Trạm Shangri-La
“Này, bạn trai cô đi đâu rồi?” Thang Ý Tuyền cũng hỏi vậy.
Nhìn đi, tất cả mọi người đều nhìn ra.
“Ông chủ Trì gần đây hơi lạ à nha.” Cô ấy suy tư: “Từ khi khởi hành tới ShangriLa, anh ấy càng ngày càng kỳ lạ, tại sao không bao giờ thấy bóng dáng đâu? Hơn nữa còn có vẻ tâm trạng nặng nề.”
Hề Việt đang thu dọn đồ đạc, ngày mai cô sẽ tới Đức Khâm, nghe vậy cô không ngẩng đầu lên, chỉ nói; “Tôi không biết.”
“Hôm nay chúng ta ở Tùng Tán Lâm Tự, còn anh ấy thì sao? Cả ngày hôm nay anh ấy đi đâu thế?”
“Cô xem.” Hề Việt ném điện thoại cho Thang Ý Tuyền.
Màn hình hiển thị một bức ảnh, Trì Tiêu không trả lời tin nhắn Weibo là bởi vì hôm nay Chẳng đợi xuân không đăng nhập, tin nhắn anh trả lời là tin nhắn Wechat.
Trong ảnh là bánh xe cầu nguyện khổng lồ, nhìn theo góc độ chụp ảnh, có lẽ Trì Tiêu tìm bừa chỗ nào đó trong góc công viên rồi ngồi xuống, ngây ngốc không thôi. Không biết anh đang nghĩ gì nữa.
“Anh ấy cứ ngây ngốc một mình nguyên ngày vậy hả? Không đi đâu nữa?” Thang Ý Tuyền vô cùng kinh ngạc: “Anh ấy gặp phải chuyện gì không giải quyết được sao? Tôi cũng có lúc như vậy, tâm trạng tệ lắm, cũng chẳng có ai để kể khổ, sợ người khác chê tôi õng ẹo. Tôi nhốt mình trong phòng, có thể ba ngày không ăn gì, thật đấy, theo kinh nghiệm thực chiến của tôi thì ba ngày không ăn gì, chỉ uống nước thì không chết nổi đâu!”
“Hy vọng sau này cô sẽ không có những lúc như vậy nữa, nếu có thì có thể gọi cho tôi.” Hề Việt nói.
“Yêu cô chết đi được.” Thang Ý Tuyền nhào về phía Hề Việt, ôm lấy lưng cô từ phía sau, cọ mặt vào đó: “Cô đưa tôi đi đi! Cô nhét tôi vào vali rồi đưa tôi đi đi!”
Hề Việt đang gấp quần áo chợt cúi đầu cười. Cô nghĩ vu vơ về chiếc vali này, nhét Trì Tiêu vào cũng không nhét vừa, nhưng Thang Ý Tuyền gầy vậy, có khi nhét vừa thật.
“Sao đột nhiên lại đi lệch tần sóng rồi.” Thang Ý Tuyền lén hỏi Hề Việt: “Này, nói chuyện chính đi, gần đây rốt cuộc cô và ông chủ Trì sao thế? Cãi nhau hay là… ừm… Không hoà hợp?”
Hề Việt gãi tai: “Đều không phải.”
Cô cũng không biết giải thích thế nào.
Nhưng nếu như thật sự như những gì Thang Ý Tuyền nói, sự khác thường dạo gần đây của Trì Tiêu là vì gặp phải vấn đề không giải quyết được, vậy cô thật sự không muốn trở thành “vấn đề” đó.
Đối với cô, gây phiền phức cho người khác sẽ có áp lực rất lớn.
Động tác của Hề Việt chậm lại, cô dần vùi đầu vào đầu gối, Thang Ý Tuyền mãi không nghe thấy câu trả lời của Hề Việt, thấy dáng vẻ này của cô, cô ấy không dám phát ngôn linh tinh nữa.
Cô ấy xoa lưng Hề Việt: “Chi bằng như vậy đi, tôi đưa cô đi xả stress, chúng ta đi…”
“Đi nhảy đi!” Hề Việt ngẩng đầu lên, hít sâu, ép quần áo vào vali.
Thang Ý Tuyền lúng túng: “Aiya, tôi vốn muốn nói mời cô đi ăn bún, không phải cô thích ăn bún nhất sao… Nhưng nếu cô đã nói vậy thì tôi cũng thành tâm thành ý mời, chúng ta đi nhảy đi!”
Cô ấy đã làm tốt công tác chuẩn bị cho sự từ chối của Hề Việt, dù sao người này cái gì cũng tốt, chỉ có tính nhát gan là không sửa được, còn để bụng quá nhiều chuyện, rất sợ bẽ mặt trước mọi người. Cô ấy nghĩ, nếu lần này lại bị từ chỗi nữa thì cô sẽ kéo, lôi, lê, tóm lại phải kéo người vào trong nhóm nhảy.
Cô chưa từng thử thì sao biết nó vui tới nhường nào?
Sao cô có thể lùi bước trước thành tích gần kề trước mắt chứ?
Đúng vậy, người với người không giống nhau, đối với Thang Ý Tuyền, Hề Việt có thể nhảy lửa trại, đó là một thành tựu. Bất kể bao nhiêu năm trôi qua, khi nghĩ lại vẫn sẽ ngẩng cao đầu tự hào, có thể nói với người khác, khi ở ShangriLa, tôi đã nhảy điệu Oa Trang của dân tộc Tạng trong dòng người đấy!
Mặc dù cuộc sống vẫn là những vấn đề chồng chất vấn đề, nhưng khi nhảy múa, tôi vô lo vô nghĩ, tôi đổ mồ hôi, cả người nhẹ bỗng, vô cùng tự tại.
Cô ấy đang nghĩ làm thế nào để dụ dỗ Hề Việt, rồi dần đạt được mục đích, dẫu sao trước đó ở Lệ Giang, điều gì nên nói cô ấy cũng nói rồi, nhưng không ngờ lần này Hề Việt lại đồng ý nhanh vậy, thậm chí không cần cô ấy khuyên tới câu thứ hai, cô đã bỏ quần áo sang một bên, đóng vali lại, đứng dậy.
“Đi!” Hề Việt nói.
Thang Ý Tuyền kích động không thôi, hai mắt sáng bừng: “Đi thật hả?”
“Đi!”
Hề Việt cũng nghĩ xong rồi, không phải chỉ là nhảy thôi sao?
Đây là trạm cuối cùng rồi, ngày mai họ sẽ rời khỏi ShangriLa tới Đức Khâm, đây là cơ hội cuối cùng để nhảy múa quanh lửa trại.
Tới khi cô quay về cuộc sống vốn có, sẽ không còn góc nào sẽ bùng lên ngọn lửa vì cô như vậy nữa.
Cơ hội cuối cùng.
Ai không trân trọng thì đó lẻ kẻ ngốc!
Hề Việt ôm ấp suy nghĩ như vậy, cô thầm nói, khuyên nhủ chính mình, cuối cùng đã khuyên bản thân hoà vào dòng người.
Lúc này dòng người nhảy múa ở quảng trường Mặt trăng và đường phố xung quanh vẫn chưa tập hợp lại, tiếng nhạc vẫn chưa bắt đầu vang lên, Thang Ý Tuyền đã quá quen thuộc, gánh vác vai trò dẫn dắt, dạy người mới tới và Hề Việt một số động tác đơn giản.
Hề Việt thấy mặt mình hơi ướt, có giọt nước dính trên lông mi cô, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy trời đổ mưa.
Mưa phùn rất nhỏ, híp mắt lại có thể nhìn thấy giọt nước li ti rơi xuống như kim.
Có người hỏi, mưa rồi chắc không có lửa trại nữa đâu nhỉ!
Thang Ý Tuyền cũng ngẩng đầu lên, đưa tay ra cảm nhận: “Chắc có… mưa có vẻ không lớn lắm.”
Có người bi quan: “Biết đâu lát nữa sẽ mưa to thì sao?”
Cũng có người lạc quan: “Mưa to thì to thôi, cùng lắm về tắm lại.”
“Không sợ!” Có mấy bác gái đứng ra, nhìn họ có vẻ là người bản địa, hoặc là khách du lịch ở lại ShangriLa rất lâu, dường như họ rất hiểu nơi này: “Mưa này không là gì hết! Nào, tay nắm tay, đứng thành vòng tròn trước đã!”
Chỉ cần có người dẫn dắt, ắt sẽ có người làm theo, mọi người đứng nhìn xung quanh dần bị thu hút tới chính giữa quảng trường, tay nắm nay kết thành vòng lớn.
“Bên kia! Hề Việt này! Phải tập trung nghe chứ!” Thang Ý Tuyền đứng đầu bên kia vòng tròn, chỉ vào mắt mình, làm dáng vẻ watchinh you với Hề Việt: “Cô học được chưa?”
Vô số ánh mắt đổ dồn về phía Hề Việt.
Cô ngượng ngùng ra hiệu ok, nhưng trên thực tế, cô chỉ học được hai động tác đơn giản nhất, một là nhấc chân trái phải trái phải, hai là cánh tay vòng qua bên người, sau đó vỗ tay.
Nhìn thì không khó, nhưng sao cứ thấy mình không giống người khác, động tác chậm hơn người khác nhiều là sao?
“Đúng đúng đúng! Là vậy đấy!” Cô giáo Thang động viên Hề Việt: “Cô nhìn cô đi, rõ ràng rất tốt mà! Cho cô thêm 10 phút nữa, lát nữa tôi sẽ kiểm tra riêng cô!”
Vừa nói xong, cô ấy đã bị mấy cô gái cầm điện thoại bao vây.
Họ đang quay vlog du lịch, muốn mời Thang Ý Tuyền quay một đoạn nhảy múa cùng.
Thang Ý Tuyền theo bản năng muốn từ chối, giờ cô ấy thật sự sợ ống kính, càng sợ sau khi video được đăng lên sẽ dấy lên làn song dư luận ở phần bình luận. Chắc chắn lại có người nói cô như vậy như vậy là mặt người dạ thú, da mặt dày, bị bóc phốt mà vẫn còn ra ngoài chơi vui tới vậy…
Nhưng nhìn vào ánh mắt chân thành của mấy cô gái đó, cô gái cầm máy ảnh cẩn thận cầm vải chống nước, kính đều mờ đi vì nước mưa, nhưng cô bé vẫn cười híp mắt với cô ấy, Thang Ý Tuyền lại mềm lòng.
Bỏ hết đi!
Bạo lực mạng, tôi với cậu không đội trời chung! Những lời gièm pha, tôi chiến tới cùng với cậu!
Tôi không làm sai chuyện gì hết, người nên trốn tránh không phải tôi.
Các người chửi đi, những người nhỏ nhen trốn sau mạng xã hội, tôi không sợ các người, bởi vì người các người chửi không phải tôi thật sự, mà là tôi trong trí tưởng tượng của các người. Các người đã thêm mắm dặm muối, không phân biệt được thật giả, chỉ muốn trú giận, các người mới là người không ngay thẳng, thiển cận, nông cạn!
Thang Ý Tuyền đột nhiên nóng mắt, quay lưng đi lau mặt, rồi cười với mấy cô gái: “Được, chúng ta quay!”
Thang Ý Tuyền được vây xung quanh.
Cô ấy vận dụng hết toàn bộ kỹ năng học được ở lớp thể hình, đối với quảng trường này, dùng tới những kỹ năng đó quả thật là hơi dư thừa, nhưng cô ấy rất vui. Cô ấy và mấy cô gái đứng trong hàng, còn chưa bắt đầu hát múa đã khoác tay nhau xoay vòng.
Có người đang hú hét, có người đang huýt sáo.
Đây là thế giới hiện thực.
Đây là đêm sao rợp trời, chân chạm tới đất.
Nơi này không có ác ý, chỉ có sự khen ngợi.
Thang Ý Tuyền càng xoay càng nhanh, cô ấy rất vui, dường như lâu lắm rồi không được vui như vậy, vui tới nỗi cảm thấy bụng đói cồn cào. Chứng chán ăn của cô ấy dường như cũng bị đẩy lui vào giờ phút này, cô ấy thấy đói, muốn ăn lẩu bò Tây Tạng tối qua, còn muốn ăn bún, ăn lạp xưởng nướng!
Hề Việt, chúng ta đi ăn lạp xưởng nướng đi!
Cuối cùng cô ấy đã dừng lại, trước mặt quay cuồng, tay chống đầu gối, nhìn dòng người hướng về phía quảng trường ngày một đông, nhưng lại không thấy đại sứ lạp xưởng nướng đâu.
Đúng vậy, cô ấy nghe nói trong chuyến đi này, Hề Việt đã có rất nhiều biệt danh, nào là nữ hiệp Mặt trăng, nào là cô gái đu đủ chua, cô ấy cũng phải đặt thêm biệt danh nữa cho Hề Việt, gọi là đại sứ lạp xưởng nướng đi!
Ơ, người đâu rồi?
Thang ý Tuyền tiến lên phía trước, quan sát kỹ phía đối diện quảng trường, sau đó nhìn xung quanh, xác định không thấy bóng dáng Hề Việt đâu.
Vừa nãy, nhân lúc cô ấy quay video nhảy múa, nhân lúc cô ấy phân tâm, Hề Việt đã bỏ chạy!
Bên kia quảng trường.
Đại sứ lạp xưởng nướng bỏ chạy đang leo từng bậc thang ở công viên Quy Sơn, cần mẫn leo lên trên.
Cô thầm xin lỗi Thang Ý Tuyền, xin lỗi nha cô Thang, tôi thật sự không làm được, tôi vẫn không học nổi, tôi cảm thấy tất cả mọi người đều đang lén nhìn thôi, lén cười chê tôi.
Bỏ đi, đời người có nhiều thú vui, tôi vẫn nên tìm niềm vui khác thì hơn, tôi không muốn làm khó mình.
Điều khiến người ta thích thú là, đối với cô, lực sát thương của hơn một trăm bậc thang đã giảm đi đáng kể. Hôm qua leo xong, cô chỉ muốn nằm xuống hít thở, ôm bình oxi không buông, hôm nay mặc dù cũng thấy mệt, nhưng bước chân đã nhẹ nhàng hơn hôm qua.
Là cô đã thích ứng được với phản ứng độ cao, cũng là do ShangriLa đã cho cô phần thưởng, thưởng cho sự dũng cảm khi dám leo bậc thang lần thứ hai của cô.
Còn chưa tới thời điểm bánh xe cầu nguyện lên đèn.
Sắp rồi.
Hề Việt thở hồng hộc.
Dòng người xung quanh bánh xe cầu nguyện vẫn đông nghịt, thậm chí còn đông hơn ban ngày. Cô nhìn xung quanh, không thấy người muốn gặp, là người cô gạt bỏ mọi sự mệt mỏi để leo lên từng bậc thang tìm.
Đông người quá.
Có người xoay về bên trái, có người xoay về bên phái, lấy bánh xe cầu nguyện làm trung tâm, dòng người đó vòng xoáy, che đi mọi thứ trước mắt cô, làm thế nào cũng không chịu tản ra.
Cô không tìm thấy Trì Tiêu.
Có lẽ Trì Tiêu không ở đây mà đã rời đi rồi.
Cô vốn muốn gọi điện cho Trì Tiêu, nhưng ngay khi định lấy điện thoại ra, cô lại do dự.
Cô không biết mình có nên hay không.
Là một “vấn đề”, chủ động tìm đối tượng chính có phải là quyết định chính xác không? Đối với người ngoài, liệu đây có phải một loại đeo bám?
Cô đứng giữa dòng người.
Bánh xe cầu nguyện đang xoay, tất cả mọi người đều đang xoay vòng, thời gian như đang bắt đầu xoay theo bầu trời đầy sao, duy chỉ có cô là đứng như tảng đá. Dòng người ảo ảnh xuyên qua người cô, vô số bả vai lướt qua cô, chen chúc, lôi kéo, đẩy đưa, duy chỉ có cô vẫn bất động.
Nhìn có vẻ điềm tĩnh, thực tế là rất hoang mang.
Ánh mắt cô lướt qua tứ phía, xác định Trì Tiêu thật sự không có trong tầm nhìn của cô, cô không khỏi bực bội, muốn rút ra ngoài, muốn xuống núi, nào ngờ lại gặp phải đoàn du lịch có hướng dẫn viên cầm cờ đi đầu. Xung quanh bỗng chốc trở nên chật chội, không có khe hở nào.
Khi cô đang đi về phía ngược lại, muốn chen ra khỏi dòng người để hít thở, có người nắm chặt lấy tay cô.
Đó là cánh tay cô vô cùng thân thuộc, trầm ổn, khiến cô yên tâm.
Chỗ người đó nắm lấy không phải cánh tay cô, mà là bàn tay cô, mười ngón tay nhẹ nhàng đan vào nhau, dẫn cô ra khỏi dòng người.
Cô nhìn gáy Trì Tiêu, vẫn không hiểu.
“Anh chui ra từ đâu đấy? Vừa nãy em đâu thấy anh!”
Nhiều người quá.
Lửa trại ở quảng trường dưới núi cũng đã bắt đầu, tiếng nhạc vang lên, Trì Tiêu phải đưa cô tới chỗ yên tĩnh hơn, lớn giọng đáp: “Anh gọi điện cho em nhưng em không nghe.”
Lúc này, Hề Việt lấy điện thoại ra xem, quả nhiên có cuộc gọi nhỡ.
“Em không nghe thấy!”
Trì Tiêu lắc đầu, ra hiệu cho cô, không sao, sau đó kéo cô tiếp tục đi ra khỏi dòng người.
Hai người tìm thấy ghế dài trống ở một góc.
Hề Việt nhìn xung quanh, chợt nhận ra, có lẽ đây là nơi hôm nay Trì Tiêu ngồi ngây ngốc cả ngày.
Cô rất muốn hỏi anh, khi một mình ở đây, anh đã nghĩ gì? Và tại sao lại tới đây? Có lẽ anh thật sự gặp phải “vấn đề” không giải quyết được?
Nếu em nói với anh, em không muốn trở thành “vấn đề” đó thì sao?
Thật ra em có cách giải quyết dứt khoát hơn nữa.
Em tình nguyện quyết định thay chúng ta, chúng ta dừng lại tại đây là đủ rồi, bởi vì em không muốn nhìn anh đau khổ như vậy, vì em cũng sẽ đau đớn.
Vậy nên anh nghĩ sao?
Hề Việt há miệng, nhưng không kịp nói ra chữ nào, bởi vì bánh xe cầu nguyện khổng lồ phía sau cô đã sáng đèn.
Vào chính khoảnh khắc ấy, có du khách “oa” lên thành tiếng.
Hề Việt cũng nhìn theo tiếng cảm than đó, chỉ liếc một cái, trái tim đã rung lên mãnh liệt.
Đêm tối, bánh xe cầu nguyện, gần trong gang tấc.
Những từ ngữ đó gộp lại với nhau, cuối cùng cô đã có được đáp án mình muốn.
Thì ra là vậy.
Trong đêm đen, dưới ánh đèn lộng lẫy, thắng tràng* cát tường dát vàng như thanh tẩy mọi huyên náo trong giây lát. Màu sắc của nó trở nên ấm áp, dịu dàng, đưa mắt nhìn lên trên toạ sen có thể thấy rõ từng hình điêu khắc nổi trên thắng tràng. Tứ đại Bồ Tát và Phật gia Bát bảo nhìn rõ trong gang tấc.
*Một pháp khí Phật giáo Tây Tạng, tượng trưng cho chiến thắng trước tà ác, phiền não và mang ý nghĩa bảo hộ, cầu phúc.
Bên dưới, dòng người xoay chuyển bánh xe cầu nguyện vẫn im lặng tiến về phía trước, tiếng người ồn áo xung quanh vẫn còn đó, nhưng lại tựa như không tồn tại.
Ít nhất trong khoảnh khắc này, trong mắt Hề Việt chỉ phản chiếu lại bánh xe cầu nguyện và Trì Tiêu bên cạnh cô.
“Qua đây.” Trì Tiêu kéo cô.
Họ ngồi sánh vai trên ghế dài, Hề Việt vẫn chưa hoàn hồn lại từ sự bàng hoàng ban nãy. Cô nghĩ, Trì Tiêu thật sự đã tìm được chỗ tốt, nơi này là nơi ngắm cảnh hoàn hảo nhất. Nếu bạn có thể nhảy ra khỏi sự bận rộng, đồng thời biến thế gian bận rộn này thành một cảnh sắc bình thường, quan sát bằng trái tìm khách quan, bình lặng, vậy bánh xe cầu nguyện thật sự rất hút mắt.
Hề Việt nhìn lên hình chạm khắc nổi bên trên, đếm số vòng tròn, từ một tới ba, rồi tới chín.
Cô nhận ra, Trì Tiêu cũng luôn im lặng, nhưng ánh mắt anh không dừng ở bánh xe cầu nguyện, mà dừng tại người cô.
“Anh nhìn em làm gì?”
Trì Tiêu không đáp.
Đêm đã tối hẳn, ánh mắt anh như cũng đắm mình vào màn đêm. Khi đối diện với anh, cô chợt không dám hít thở, sợ hãi, lo lắng.
Anh quá nghiêm túc, nghiêm túc nhìn cô, quan sát cô, dường như họ không thân thiết với nhau, mà chỉ là người lạ vừa quen biết.
Trì Tiêu vẫn nhìn cô.
“Xử lý chuyện của công ty, nơi này có thể hóng gió, xả stress.” Anh chìa điện thoại mình ra, pin điện thoại chỉ còn một chữ số chứng minh cho sự chân thật của anh.
Bả vai Hề Việt rủ xuống, nhưng chỉ được thả lỏng giây lát.
“Còn nghĩ về em nữa.” Trì Tiêu nhìn cô: “Nghĩ về em và anh, về chúng ta.”
Sự căng thẳng và bức bối cuộn lên, mãnh liệt hơn cả ban nãy.
Cho dù đây là đáp án nằm trong dự liệu của cô, nhưng khi Trì Tiêu chính mình nói ra, dùng giọng nói bình thản, nhẹ tựa nước chảy nói ra, cảm giác đó vẫn rất khác biệt.
Anh càng tỏ ra thoải mái, cô càng cảm thấy bất an.
Hề Việt há miệng, phát hiện cổ họng nghẹn lại.
Vậy nên cô chỉ có thể hắng giọng, lên tiếng lần nữa: “Vậy anh nghĩ tới điều gì?”
Trì Tiêu cười với cô, sau đó đứng dậy, ngồi xổm trước mặt cô, nắm lấy tay cô, ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt cô.
Lại như vậy.
Tư thế chuyên dùng khi anh nói “chuyện chính”, hệt như dỗ trẻ con.
Thật ra là vì anh muốn nhìn mọi biểu cảm của cô, cũng vì để cô có thể nhìn trọn vẹn, nhìn thấy hoàn toàn mắt anh.
“Chuyện anh kể với em, em cứ coi như chuyện bên lề.” Trì Tiêu nói.
“Gì cơ? Chuyện của ai?”
“Chuyện về bố mẹ anh, em muốn nghe không?”
Ngón tay anh khẽ cọ vào mu bàn tay cô.
Hề Việt lập tức ngồi thẳng dậy.
Là một người lắng nghe có trách nhiệm, lịch sự, cô ngả người về phía trước theo bản năng, tiến tới gần Trì Tiêu hơn, muốn nghe rõ từng chữ một, không ngờ Trì Tiêu lại ước lượng chop mũi và miệng cô, cười: “Tư thế như sắp đi đánh trận này của em là sao? Làm anh cũng căng thẳng theo rồi đây này.”
Thật ra không phải chuyện gì phức tạp, chẳng phải bí mật gia đình gì cả, nhưng thật sự cũng khiến người khác ngạc nhiên.
Khi ấy bố Trì Tiêu mang theo nhiệt huyết tràn trề tới Vân Nam để theo đuổi mẹ Trì Tiêu, nhưng lại bị từ chối.
Ông do dự, do dự có nên từ bỏ hay không, cầm trong tay tiền sinh hoạt ít ỏi, leo lắt một tháng tại Vân Nam, cuối cùng ông dùng số tiền còn lại duy nhất mua vé xe rời đi, nào ngờ chưa kịp đi đã bị lạc đường ở giữa huyện Trung Điện, Định Khánh.
Người dân bản địa không biết người ngoại tỉnh này chui từ đâu ra, ngôn ngữ lại bất đồng, cuối cùng giữ ông ở lại vài ngày. Để báo đáp, ngày nào ông cũng hộ họ làm việc như đánh bơ tô du*, gặt lúa mạch.
*Loại bơ làm từ sữa bò Tây Tạng.
“Sau đó thì sao?” Hề Việt háo hức nghe phần sau.
“Sau đó một ngày nọ, ông đã nghĩ thông, quyết định không rời khỏi Vân Nam nữa, tìm mẹ anh, sống chết bám lại.”
“Tiếp đó?”
“Tiếp đó thì ở lại thôi.” Trì Tiêu cười: “Chỉ cần hạ quyết tâm thì làm gì cũng không khó.”
Phần sau đó của câu chuyện thì Hề Việt đã biết rồi.
Bố Trì Tiêu từ bỏ người nhà, bạn bè, công việc ở thành phố hiện tại, một thân một mình tới Vân Nam xa xôi, ở lại Vân Nam, về sau mở cửa hàng Xuân ở Vân Nam đầu tiên, tiếp đó là cửa hàng thứ năm, thứ mười…
Thời ấy, không cùng dân tộc, yêu đương và kết hôn không được tự do như bây giờ, để được thừa nhận, bố Trì Tiêu đã khá khổ sở.
“Vậy nên Trì Tiêu, anh muốn nói gì với em?” Hề Việt hỏi.
“Không có gì cả.” Trì Tiêu cười, nâng tay cô lên, áp bên môi thơm một cái. Anh luôn thích như vậy, hôn tay cô tới ngứa mới thôi: “Sao nào, anh còn phải quy nạp cho em một điều gì đó sao? Ai nói với em chuyện nào cũng phải có ẩn ý trong đó?”
Hơn nữa, có cũng không nói cho em biết.
Tự anh biết là đủ rồi.
“Anh nghĩ thông rồi.” Trì Tiêu không hôn nữa, ra vẻ độc ác cắn ngón tay Trì Tiêu.
Trì Tiêu giật nảy mình, đang ở quảng trường đông đúc đấy.
Suy nghĩ là một quá trình dài, nếu bắt buộc phải nghĩ lại, Trì Tiêu thấy quá trình này bắt đầu ít nhất là từ Lệ Giang, Đại Lí, hoặc sớm hơn nữa là Thuỵ Lệ, nếu nói một cách phô trương, lãng mạn hơn, từ khi ở Đằng Xung, cổ trấn Hoà Thuận, khi nhìn thấy Hề Việt ngồi bên cửa sổ của Xuân ở Vân Nam, nghiêm túc uống bát canh nấm ấy, nó đã bắt đầu rồi.
Khi ấy anh đang chuyển thực phẩm cho đầu bếp Chu Kiện, chuyển hết chuyến này tới chuyến khác, nhưng mắt anh chưa bao giờ rời khỏi cửa sổ.
Cho tới khi cô cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau.
Giờ nghĩ lại, anh thấy chắc chắn nụ cười của mình lúc đó rất ngu ngốc.
Nhưng Hề Việt không hề ghét bỏ anh.
Sau khi suy nghĩ xong anh liền đưa ra quyết định.
Để mà so sánh thì đưa ra quyết định nhanh chóng hơn nhiều, tới nỗi dường như chỉ xảy ra trong chớp mắt.
Trì Tiêu nghĩ, ban nãy, Hề Việt thở hồng hộc leo lên bậc thang, tìm kiếm anh trong dòng người tấp nập, anh đã có lúc suýt khóc.
Đủ rồi, vậy là đủ rồi.
Điều này cho anh biết, quyết định anh sắp đưa ra sẽ được chấp nhận, khoảnh khắc anh muốn chạy về phía cô, cô cũng đang cố gắng tìm anh trong biển người, vậy là đủ rồi.
Hề Việt vẫn hoang mang.
Xung quanh quá nhiều người, tiếng nhạc nhảy múa dưới chân núi ngày một lớn, bánh xe cầu nguyện vẫn đang chầm chậm quay.
Thật ra cô không nghe rõ rốt cuộc Trì Tiêu đang nói gì.
Trong hoàn cảnh này, vô số du khách đ ingang qua họ, Hề Việt ngồi trên ghế dài như ngồi trên thảm đầy đinh. Một người đàn ông trẻ tuổi ngồi xổm trước mặt cô gái, ngẩng đầu nhìn cô gái hồi lâu, tư thế này rất dễ khiến người khác hiểu lầm. Thậm chí Hề Việt còn nghe thấy có người huýt sáo.
“Anh mau đứng dậy đi.” Hề Việt muốn rút tay mình ra: “Anh làm vậy người khác nhìn vào còn tưởng đang cầu hôn đấy.”
“Hả…” Trì Tiêu bang hoàng: “Em đang nghĩ chuyện này hả… Xin lỗi, anh thật sự chưa chuẩn bị.”
Hề Việt lập tức đỏ bừng mặt, cô tưởng da mặt mình đã tu luyện thành chính quả, nhưng vẫn không là gì so với Trì Tiêu.
“Anh mau im miệng đi.” Cô trừng mắt với anh: “Có gì đừng nói ở đây, về rồi nói.”
“Rồi nói?” Trì Tiêu nói: “Anh không có gì để nói nữa.”
“Hả?”
“Đúng vậy, hết rồi.”
Hề Việt khó tin.
Anh bất thường bao ngày liền, ba hổn bảy phách như mất đi một nửa, ngay cả Thang Ý Tuyền cũng nhìn ra anh mất tập trung, dường như gặp phải vấn đề nào đó khó giải quyết. Cô đã chuẩn bị nói chuyện nghiêm túc với anh, kết quả khi trên núi, anh lại kể cho cô nghe câu chuyện có đầu không đuôi, thế là hết hả?
“Ừ, hết rồi.” Trì Tiêu nhẹ nhàng đứng dậy, còn xoa bả vai.
Hề Việt bang hoàng, dường như lâu lắm rồi cô không thấy anh thoải mái như vậy, để lộ ra dáng vẻ ngứa đòn này.
Tay cô được anh nắm lấy.
“Đi.”
Họ men theo đường xuống núi.
Mưa phùn rơi phảng phất, Hề Việt vừa đi vừa gạt nước mưa trên áo, vừa nãy khi họ nói chuyện, ống tay áo đã ướt sũng từ lúc nào, hơn nữa mưa còn ngày một to.
Ảnh hưởng gì không?
Dường như không.
Quay đầu nhìn lại, bánh xe cầu nguyện vẫn đang xoay, dòng người thành kính đọc Lục Tự Chân Ngôn vẫn đang đi về phía trước.
Nhìn ra xa nữa, ở quảng trường, nhóm người nhảy múa không hề tản đi, thậm chí động tác còn bay bổng, tiếng cười vang vọng hơn nữa trong màn mưa dày đặc.
Lúc này Hề Việt mới để ý thấy, có lẽ vì mưa nên trung tâm vòng tròn nhảy múa không còn là lửa trại, mà là mấy cái vali.
Còn nhớ câu chuyện cười cảm lạnh đó không? Hề Việt nghĩ mãi rồi cúi đầu cười, người Vân Nam nhảy múa không quan tâm địa điểm, không quan tâm hoàn cảnh, chỉ cần vui, chỉ cần thấy hạnh phúc, chỉ cần muốn chúc mừng, cho dù vây quanh mấy cái vali, chúng tôi cũng có thể hát vang, nhảy nhót.
Hề Việt vừa nhìn đã thấy Thang Ý Tuyền trong dòng người.
Cô ấy thật sự quá giỏi, đã lên tới vị trí dẫn đầu rồi.
Hề Việt sợ bị bắt đi, nên khi đi qua quảng trường, cô cố tình đi bên ngoài, muốn lấy Trì Tiêu che chắn. Nào ngờ Thang Ý Tuyền đang nhảy mà vẫn còn giác quan thứ sáu nghe ngóng tứ phía, dường như lập tức bắt đầu cô, sau đó là tiếng hét: “Đứng lại! Không được chạy!”
Hề Việt không thể ngờ, Thang Ý Tuyền thật sự không chừa cho cô tí mặt mũi nào.
Cô bị “bắt đi”, bị Thang Ý Tuyền cưỡng ép kéo vào trong nhóm nhảy, cô quay đầu nhìn Trì Tiêu.
Trì Tiêu không có ý định cứu cô, khoanh tay đứng bên ngoài dòng người, cười nhìn cô.
“Nhảy cho tôi! Cô nhảy cho tôi! Nhảy!” Thang Ý Tuyền hét to: “Cô sắp rời khỏi Vân Nam rồi! Giờ cô không nhảy thì sau này nửa đêm cô sẽ hối hận đấy! Rõ ràng cô rất muốn nhảy mà, rốt cuộc cô đang sợ cái gì hả!”
Tay còn lại của Thang Ý Tuyền nắm tay Mộng Lam, dịch thêm chút nữa là chị Châu.
Mộng Lam vừa nhảy vừa nghịch, có lẽ đổ mồ hôi nên kính tuột xuống sống mũi, về sau cô bé tháo hẳn kính ra, chuyên tâm chiến đấu với điệu múa Oa Trang. Chị Châu nhìn Hề Việt, cười với cô, ý là, cô xem, trẻ con còn nhảy vui tới vậy.
Chị Liêu ở phía sau, hai tay giữ vai Hề Việt, để động tác cô thoải mái hơn.
“Đây là đang nhảy múa, không phải đi bộ!” Chị Liêu quấn khăn choàng lên đầu, mục đích để che mưa, nhìn rất hài hước: “Không ai nhìn cô đâu, mọi người đều chỉ nhìn mình, mong cô cũng chỉ nhìn mình, chỉ bận tâm tới mình, chỉ so sánh với mình.”
Hề Việt đổ mồ hôi, sống lưng cô nóng rực, lòng bàn chân cũng vậy.
Cô bị Thang Ý Tuyền kéo đi nhảy hết vòng này tới vòng khác.
“Cô thoải mái tí, đừng xấu hổ!”
Gần như là cứ cách mấy giây cô lại quay đầu nhìn về phía Trì Tiêu, lần nào ánh mắt cô cũng có điểm tìm về.
Trì Tiêu cũng nhìn cô hồi lâu, ánh mắt xuyên qua màn mưa phùn và dòng người tấp nập.
Dường như trận mưa này không xua tan sự nhiệt tình của mọi người, ngược lại còn như tạt nước lạnh vào lò luyện kim loại đang nóng chảy, phụt, tạo nên làn khói trắng nồng nặc.
Hề Việt còn nhìn thấy người quen, mấy người lớn, mấy đứa trẻ con.
Là anh trai lạp xưởng nước họ từng gặp ở đài quan sát Hổ Khiêu Hiệp, còn có con trai, con gái, các cháu của anh ấy.
Hiển nhiên họ cũng nhìn thấy Hề Việt, họ đang ở đầu bên kia của vòng tròn, vừa nảy vừa vẫy tay về phía Hề Việt.
“Lại gặp nhau rồi!”
“Nhảy thôi nào!”
Bước chân Hề Việt không dừng lại, cô cúi đầu nhìn.
Cô không biết tại sao mình lại khóc, nhưng nước mắt lại lã chã rơi. Cũng may nền quảng trường đã bị nước mưa thấm ướt, khiến nước mắt cô biến mất không dấu vết.
Mất mặt quá.
Cô thấy quá mất mặt.
Nhưng khi cô giơ một tay ra dụi mắt, giàn giụa nước mắt ngẩng đầu lên, cô lại va phải ánh mắt Trì Tiêu trong dòng người.
Hề Việt bị nước mưa gột rửa cho tỉnh táo, cô cũng trở nên điên cuồng. Khi cô bị Thang Ý Tuyền đẩy xoay vòng đầu tiên, nó như đã kích hoạt cơ quan nào đó trên người cô.
Cô lau nước mắt, cười to hồi lâu.
Nhảy múa, xoay tròn, vỗ tay.
Dần dần, trong đầu cô chỉ còn lại câu chị Liêu nói với cô: Mong cô chỉ nhìn mình, chỉ quan tâm tới mình, chỉ so sánh với mình.
Trên thế giới này, người duy nhất cô cần đánh bại chỉ có chính cô của ngày hôm qua.
Cô thấy não mình không trở nên hỗn loạn theo từng bước nhảy, mà ngày một sáng rõ hơn.
Cô luôn quan sát Trì Tiêu đang đứng ngoài nhìn, khi cô đi theo vòng tròn tới trước mặt anh, cô cũng muốn kéo anh vào nhóm.
Trì Tiêu nắm lấy tay cô, thuận theo ý cô, tới bên cạnh cô.
Hề Việt không phân biệt được thứ ướt trên mặt mình là nước mưa, mồ hôi hay nước mắt đã trào dâng.
Thì ra khi bạn chỉ để ý tới bản thân, bạn sẽ nhận ra, thật ra điệu múa Oa Trang không hề khó, chẳng qua nó chỉ đi theo động tác, không ngừng tiến về phía trước mà thôi.
Cô mệt rồi, dần thở không ra hơi, Trì Tiêu nắm tay cô cũng cảm nhận được, anh nhắc nhở cô có thể nghỉ một lúc.
Suy cho cùng thể lực của anh vẫn tốt hơn cô, dường như khả năng cân bằng, điều tiết cũng vậy. Dường như động tác nhảy múa này không khiến Trì Tiêu tốn bao nhiêu sức lực, Hề Việt nghiêm túc nhìn mặt anh, sự thay đổi duy nhất có lẽ là tai anh đã đỏ lên, sắc đỏ ngập tràn.
Cô vừa nhảy vừa kiễng chân, áp vào tai Trì Tiêu, nhỏ giọng nói: “Trì Tiêu, em muốn hôn anh quá à.”
Trì Tiêu cúi đầu: “Em nói gì cơ?”
Anh thật sự không nghe rõ.
“Em nói, em muốn hôn anh!” Hề Việt chợt lớn giọng, tiếp đó kéo tay Trì Tiêu rời khỏi nhóm người nhảy múa, rời khỏi vòng tròn lớn, tới một góc vắng vẻ, không nói gì, cứ thế ôm lấy cổ Trì Tiêu, nhắm mắt cắn môi anh.
Điên rồi.
Không ai để ý tới họ.
Hoặc có lẽ là, cặp đôi trẻ tuổi làm vậy ở nơi huyên náo thế này, tôi thật sự không lấy gì làm lạ.
Còn nữa, điều khiến Hề Việt không ngờ tới là, Trì Tiêu còn điên hơn cô. Anh đỡ lấy lưng cô, khoá cô trong long, nồng nhiệt đáp trả lại nụ hôn của cô. Thậm chí cô còn có ảo giác, anh không phải đang hôn mà đang xé rách cô, muốn ăn sạch cô.
Họ buông thả hôn nhau trong mưa.
Có sự so sánh, Hề Việt chợt có suy ghĩ rút lui.
Nhưng sao Trì Tiêu có thể tha cho cô.
“Đi.”
Anh kéo cô, quay đầu rời đi, thậm chí còn không kịp lau dấu vết trên môi cô, còn quên luôn áo khoác đang vắt một bên.
Hề Việt không theo kịp anh, loạng choạng bước đi.
Đó là hướng về homestay, cô lờ mờ nhận ra sau khi quay về sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng cô không hiểu nổi, có chuyện gì vậy? Chỉ nhảy ở quảng trường, hôn một cái, sao đột nhiên vội vã vậy?
Rốt cuộc anh đang nghĩ gì?
Khi đi qua một cửa hàng tiện lợi, Trì Tiêu vẫn không buông tay, kéo cô đi vào trong.
Cuối cùng Hề Việt cũng biết, thì ra mua thứ này không cần mua thêm nước hay đồ ăn vặt để che giấy, Trì Tiêu rất thản nhiên lấy một hộp từ trên kệ cạnh quầy thu ngân, để nó lên bàn, sau đó quét mã rồi cầm đi.
Hề Việt chợt không nhớ nổi, có phải cô luôn nói Trì Tiêu không được không?
Bây giờ khi anh “được”, cô lại hoảng loạn, ngại ngùng.
Về tới phòng, Trì Tiêu xoa mái tóc ướt sũng của cô, không nói lời dư thừa nào: “Em đi tắm đi, đừng để cảm lạnh.”
Trời biết, Hề Việt đang run sợ không thôi, không dám cử động, cuối cùng Trì Tiêu đẩy cô vào trong.
Nước rất nóng, cô tắm hồi lâu mới ra ngoài, toàn thân đều là hơi nóng, Trì Tiêu bọc cô vào trong chăn, sau đó anh cũng vào nhà tắm.
Cô duỗi chân ra, phát hiện túi nước nóng trong chăn vừa được lấp đầy, ấm áp vô cùng.
Cô ôm túi nước nóng ngồi ở mép giường, ngây ngốc nhìn hộp đồ trên ga giường.
Tới khi Trì Tiêu đi ra, cô vẫn cúi đầu.
“Em đói rồi.”
“Tí nữa ăn.”
“Em còn hơi khát nữa.”
Trì Tiêu mở một chai nước khoáng đưa cho cô.
Khi nhận lấy chai nước, Hề Việt ngẩng đầu lên, thứ cô nhìn thấy là giọt nước trên cơ thể và Trì Tiêu không mặc gì.
Thế là nước uống cũng không trôi.
Trì Tiêu nhìn ra sự lúng túng của cô, anh ngồi xuống cạnh cô, cười: “Đừng lề mề nữa, làm như sắp lên pháp trường không bằng vậy.”
“Em đâu có lề mề, em sợ anh căng thẳng.”
“Anh sẽ cố gắng không căng thẳng.”
Nói xong câu này, Trì Tiêu hạ người xuống, chặn miệng cô lại.
Vẫn như vậy, ý thức phục vụ của Trì Tiêu ẵm trọn điểm, hôn cô, ăn cô, tiện thể tìm cho mình chút thú vui.
Cũng may rèm cửa che chắn cẩn thận, bởi vì không ai trong hai người nhớ ra phải đi tắt đèn.
Tất cả đều tiến hành trong ánh sáng rực rỡ, tất cả cũng đều được coi là thuận lợi, duy chỉ khi lấy đồ, Trì Tiêu gặp chút khó khăn.
Nguồn cơn khó khăn tới từ sự lạ lẫm.
Hề Việt nhìn ra, cô cười: “Anh không biết đeo.”
Trì Tiêu rất thoải mái, không hề phủ nhận. Anh quỳ xuống trước người cô, cúi đầu: “Lần đầu mà, anh nghiên cứu trước đã… Là như vậy sao?”
Hề Việt đứng dậy, lấy tay chạm vào, lớp mỏng trong suốt màu hồng nhạt, trong không khí xen lẫn chút vị ngọt tới từ chất nhựa.
Hai người đều bất giác coi đây là một buổi thí nghiệm khoa học.
“Anh không khó chịu sao?” Ánh mắt Hề Việt chưa từng rời đi: “Nhìn nó như sắp rách ra ấy.”
Trì Tiêu sờ cô, sau đó lắc lư chứng cứ trên ngón tay trước mắt cô: “Anh thấy em khó chịu hơn.”
“Đúng, em rất khó chịu.” Cô gật đầu, vô cùng thẳng thắn, rồi ra hiệu cho Trì Tiêu cúi người, cô ghé sát tai anh: “Vậy nên mời anh…”
Giọng nói rất khẽ, rất nhỏ, nhưng Trì Tiêu nghe xong không khỏi bật cười.
Anh cúi người, giữ cằm cô hôn thật sâu, rồi lại đè xuống.
“Nếu không thoải mái thì nói với anh luôn nhé.” Trì Tiêu vô cùng nhẫn nại.
Hề Việt không để sự kiên nhẫn của Trì Tiêu dừng lại quá lâu, bởi vì đã quá dồi dào nên cô thoải mái tiếp nhận anh.
Là cảm giác như vậy sao?
Ồ, thì ra là cảm giác này, Hề Việt thầm nghĩ.
Dường như cô đã dùng toàn bộ nơron thần kinh trong cơ thể mình để khắc hoạ lên một Trì Tiêu hoàn chỉnh.
Cô không hề khó chịu, chỉ cảm thấy hơi căng tức. Lần đầu tiên nằm trong dự đoán, rất nhanh, nhưng màn comeback cũng quay lại rất nhanh.
“Em thấy có được không?’
Trì Tiêu hôn trán đầm đìa mồ hôi của cô.
“Được.” Hề Việt cố gắng bình ổn lại hơi thở, thuận thế hôn lên cằm anh: “Rất tốt.”
Thế là sau khi có được đáp án khẳng định, Trì Tiên càng tích cực hơn.
Quả nhiên, Hề Việt nghĩ, rốt cuộc anh vẫn có một phần trẻ con liên tục phát huy, sao lại thích được khen vậy chứ? Sao lại dễ đối phó vậy chứ?
Nhưng dần dần cô không thể dễ dàng ứng phó được nữa.
Anh như tìm được phương pháp, tìm được thú vui thú vị hơn, trở nên hung hãn hơn.
Hề Việt bất cẩn đạp túi nước nóng trong chăn xuống nền nhà, bộp một tiếng.
Lúc này không phải quá muộn, rất nhiều khách ở homestay vẫn chưa về, cho dù là vậy cũng phải để ý tới công đức, vậy nên cô nín thở, cắn mạnh vào bả vai Trì Tiêu, nuốt ngược lại toàn bộ tiếng động ào ào như nước chảy.
Vai anh thật sự rất đẹp, một đường thẳng liền mạch.
Cơ bụng anh cũng không kém cạnh, nhỏ gọn, rắn chắc.
Cô luôn thấy mình đang ôm một món đồ chơi lớn, một món đồ chơi có thể khiến cô vui vẻ vô hạn.
“Đừng cắn nữa.” Trì Tiêu khàn giọng.
Hề Việt lập tức dừng lại, cô há miệng, lời nói ra lại đứt quãng không thôi: “Xin lỗi, em cắn anh đau lắm hả?”
Giọt mồ hôi trên sống mũi Trì Tiêu rơi xuống môi cô, rồi lại bị anh hút về.
Anh cười khốn khổ: “Thứ anh nói không phải cái này.”
Ồ, Hề Việt hiểu rồi.
Nhưng cô không biết nên làm thế nào, cô không kiểm soát được bản thân.
Trì Tiêu cười thích thú, anh lại cúi người xuống, khiến khoảng cách của họ gần tới mức không thể gần hơn, khẽ hôn lên tai cô: “Cảm nhận được chưa? Em rất nóng.”
Hề Việt nghẹn lời.
Là ai nóng?
Là cô sao?
Hình như không phải.
Thật ra cô đã không còn sót lại bao nhiêu lí trí nữa, chút tinh thần cuối cùng dùng để cảm nhận nhịp tim của Trì Tiêu. Lúc này trái tim của họ thân thiết tới nhường nào? Chỉ cách lồng ngực và lớp da thôi, không còn gì khác nữa.
Vì vậy Hề Việt không thể biết rốt cuộc tim anh đập nhanh hay cô.
Tóm lại nó mãnh liệt hơn khi nhảy múa nhiều.
Cô vừa muốn lên tiếng, muốn nói chúng ta có nên nghỉ ngơi chút không? Bởi vì cô thấy đây là một trận chiến lâu dài.
Đêm dài như vậy.
Nhưng Trì Tiêu lại hôn cô, đầu lưỡi anh tách răng môi cô ra, nối liền chúng lại với nhau, hành động vô cùng ngông cuồng.
“Nhịn chút nhé.” Anh nói.
Ban đầu Hề Việt không hiểu, chẳng mấy chốc cô đã biết thứ cô cần nhịn là gì. Thế là cô lại cắn bả vai Trì Tiêu.
Vẫn là chỗ dấu răng đó, cô cắn chỗ đó sắp chảy máu luôn rồi.
“Anh yêu em.”
Trì Tiêu không bận tâm tới chiếc răng sắc bén của cô, dùng ba chữ này để đáp lại, dùng cách thức khác để trả lại cô sự thô bạo ấy.
Bước lên tầng mây, giác quan không còn cảm nhận được gì, phương hướng đảo lộn, được châm lửa, được thiêu đốt, được hoà tan, được bóc tách. Rất nhiều cảm nhận và tưởng tượng kỳ lạ trong cơ thể Hề Việt đều lần lượt lướt qua.
Họ rất hưởng thụ điều này, dường như có khoảnh khắc nào đó Hề Việt đã mất kết nối với thế giới.
Cũng may quá trình đó không quá lâu, một lát sau, vô số cảm nhận điên cuồng hơn đã cuốn bay cô đi.
Đây là một đêm đáng để khắc cốt ghi tâm.
Tối nay ở quảng trưởng, cảm giác nhảy tới ướt đẫm mồ hôi sảng khoái như vậy, cô sẽ khắc ghi cả đời.
Còn bây giờ, trải nghiệm Trì Tiêu cho cô quá tuyệt vời, cô quên mất mình cần hỏi anh nửa sau câu chuyện kia. Anh nói anh nghĩ thông rồi, rốt cuộc đã nghĩ thông điều gì.
Cô chỉ biết Trì Tiêu đang nhìn cô, đang nhìn cô một cách say đắm, kiên định, hết lần này tới lần khác.
Anh chân thành vậy đó.
Cô biết, đó không phải là giả.
Hề Việt ôm chặt lưng Trì Tiêu, nhắm mắt lại, hôn lại anh trong biển mồ hôi.
Cô nghĩ, bất luận là gì, bất kể tương lai ra sao, cho dù kết quả của đoạn tình cảm này là điều cô có thể dự đoán được, cho dù đời này chỉ có một lần, vậy thì cô vẫn sẽ không hối hận.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
