Chương 13
Tại cầu sông Hàn con nhỏ gọi lại cho Nam
cậu đang ở đâu tôi ra đến cầu rồi
à anh đang ở giữa cầu đợi chút anh sẽ qua chỗ em ngay
Đợi 1 lúc thì Nam lên tiếng
-à anh thấy em rồi
Nam vẫy tay rồi chạy lại chỗ con nhỏ
em đợi anh có lâu không
cũng vừa mới thôi mà cậu gọi tôi ra đây để làm gì
Nam chìa tay ra
thì đó là cây cầu này
bộ cậu bị khùng hả tối muộn rồi còn kêu ra đây cầu thì thiếu gì lúc để mà xem chứ
nhưng buổi tối thì cây cầu này mới rực rỡ lên đèn
cái này thì ở Mĩ thiếu gì
vậy em có thấy nó đẹp không
thì dĩ nhiên đã làm thì phải đẹp rồi
nhưng còn 1 điều đặc biệt nữa ở cây cầu này mà không cây cầu nào trên Việt nam có được
là gì
giờ chưa phải lúc
thế là bao giờ
12h đêm
ý cậu là tôi phải đứng ở đây đợi tới 12h để được xem điều đó
ừ
Nghe vậy con nhỏ quay đi
- vậy tôi đi về đây cậu cứ ở lại mà hưởng thụ 1 mình
Nam kéo lại
- ế đừng thế chứ đã ra đến tận đây rồi mà cũng chỉ còn hơn 1h nữa thôi mà người ta bảo là nếu đến Đà nẵng mà chưa 1 lần xem cầu sông Hàn vào đêm thì không thể gọi là đến Đà nẵng được
Con nhỏ gãi đầu rồi cũng đành ở lại, nó và Nam đứng đó nhìn ngắm cảnh vật xung quanh ánh đèn điện khiến con nhỏ quên đi bây giờ là tối muộn
em cầm gì đấy
đèn pin với điện thoại
em sợ tối sao
ừ mà chẳng phải các cậu biết điều đó rồi mà sao phải hỏi lại
biết rồi.. đâu có
nếu không sao hôm trước các cậu biết tôi sẽ không ngủ ở nhà kho mà chuẩn bị trước bẫy
à cái đó là do Trung cậu ta nói là chắc chắn em sẽ lên vì dưới đó không có 1 thứ
là con cua à là Trung bày trò sao đồ đáng chết
mà tại sao lại sợ tối
tôi không nhớ rõ lắm hình như trước đây tôi từng chơi chốn tìm với 1 người nào đó ở công viên cậu ta kêu tôi phải đi tìm nếu không tìm được thì sẽ không được về vì tìm mãi mà chẳng thấy đâu nên tôi ở lại đó đến tối muộn rồi suýt nữa bị người ta bắt cóc sau lần đó tôi sợ phải đứng 1 mình trong bóng tối
chuyện đó xảy ra lâu chưa
không rõ vì trí nhớ tôi kém lắm chắc 7hay 8 tuổi gì đó
mà sao
à không không có gì
tôi hỏi cậu 1 chuyện được không
ừ
tại sao tôi lại học chung với các cậu
em thật sự không biết sao
tôi biết thì đâu có hỏi
vì tất cả chúng ta cùng có 1 điểm chung đó là sống nhờ vào sự quăng tiền của bố mẹ
là sao
nghĩa là họ ném chúng ta vô trường giao việc quản lý cho trườn bằng việc đưa tiền và thế là coi như hết trách nhiệm
nhưng tôi đâu có thế vì nhà tôi đâu giàu có như các cậu nhà tôi phá sản rồi tôi vào đây sống với cô mà với lại cả ba và cô đều rất thương tôi họ làm thế cũng vì bất đắc dĩ mà
phá sản
nói thế cũng không hẳn bố tôi bị lừa nên dính vào 1 vụ buôn lậu dù được giải oan nhưng nếu không bắt được tên lừa đảo thì ba tôi phải gánh hết trách nhiệm nên toàn bộ tài sản đang bị lưu giữ
à ra vậy nếu sau này tìm được tên lừa đảo đó thì mọi chuyện sẽ lại yên ổn thôi
mong là thế mà tôi vẫn còn chuyện muốn hỏi
em có vẻ như là kẻ thích tò mò nhỉ được rồi hỏi đi nếu biết anh sẽ trả lời
tại sao Trung lại ở lại trường tôi có hỏi nhưng cậu ta nói toàn câu kì quái tôi không hiểu
anh cũng không rõ lắm nó chẳng bao giờ kể cả chỉ biết rằng sau khi ông nội nó qua đời bọn anh có đến tìm nó thì tình cờ nghe thấy bố nó nói” mẹ mày thì bất tỉnh nằm đó không dậy ông nội mày thì cũng mất rồi tất cả là tại mày hết đấy” xong rồi kể từ đó cậu ta không về nhà nữa
Nói xong Nam quay qua nhìn đồng hồ
sắp bắt đầu rồi
hả cái gì bắt đầu
Vừa nói xong con nhỏ cảm nhận thấy dưới chân nó hình như đang rung chuyển tại nó đứng ở mỏm tách nêm hơi chênh vênh như sắp ngã đúng lúc ấy Nam đứng kế bên nắm lấy tay nó và kéo nó lại gần cậu cạnh tượng ấy bên cạnh ánh đèn lộng lẫy trên 1 con sông huyền ảo thật lãng mạn. cả 2 cứ đứng đờ ra như thế hồi lâu
- đây mới là cái anh muốn em nhìn thấy cầu quay kì diệu của Đà nẵng
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
