Chương 4: Ngu ngốc! Chiến đấu cần cấp bậc!

“Cô là Thuần Tưởng?” Lão nhân

ngắm cô bé trước mặt hỏi.

“Dạ… Con … Khụ khụ… Con là Thuần

Tưởng.” Thuần Tưởng liên tục gật đầu, thỉnh thoảng không nhịn được lại ho khan

Lão nhân này chính là sư phụ

già ở công viên Thuý Hương, món tủ tổ truyền bốn đời Lý gia, đến đời ông ta là

đời thứ năm, vẫn kinh doanh món tủ của mình nhưng không mở rộng, cũng không cho

một nhà hàng nào biết công thức, món tủ của Lý gia không có quy củ gì cả, chỉ

có riêng một tiếng cơm truyền từ đời này đến đời khác. Không xây lại, không sửa

lại, càng không mở rộng vì bọn họ muốn giữ nguyên hương vị của món ăn, và đây cũng

là một trong những thủ đoạn của họ.

Thấy Thuần Tưởng như vậy, lão

nhân kia nhíu mày, hỏi tiếp: “Bị bệnh?”

“Khụ khụ, dạ có một chút, hơi

ho khan.” Thuần Tưởng nói xong, quay mặt đi, cổ họng lại ho khan liên tiếp.

“Nhìn cô như vậy mà cũng muốn

học làm đầu bếp sao? Có phải cô nghĩ nó đơn giản lắm hay không? Làm học trò của

ta không chỉ xào hai quả trứng là được.” Lão nhân khinh thường nhíu mày: “Làm

đầu bếp, tối thiểu phải giữ được vệ sinh và an toàn cho khách hàng. Cho nên thân

thể khỏe mạnh rất quan trọng…”

“Cái kia… Khụ khụ… Khụ khụ…

Con, hiểu… Khụ khụ…” Thuần Tưởng định giải thích gì đó, nhưng hít phải hơi

lạnh, hại cô càng ho mạnh hơn

“Được rồi được rồi.” Lão nhân

ghét bỏ khoát khoát tay, ý bảo cô dừng lại.”Nếu không phải nể tình cô… Thôi, cô

cứ vào phòng bếp đi, bưng thức ăn thì không được, trước hết, cô cứ quét dọn như

dì dọn vệ sinh đi!”

“Con…” Mặt Thuần Tưởng biến

sắc, còn nghĩ mình đến đây sẽ được làm trợ thủ, làm một số chuyện vặt, nhưng từ

đầu tới giờ, ngay cả chân phụ bếp cô cũng không có.

Lão nhân xoay mặt, nhìn Thuần

Tưởng, sắc mặt dĩ nhiên là không vui, lắc đầu, không nói thêm gì nữa, xoay

người bỏ di

Thuần Tưởng vội vàng chạy đến

trước mặt ông ta, giải thích nói: “Con không muốn làm việc vặt, khụ khụ… Cho dù

là làm việc vặt, con cũng muốn làm việc vặt trong bếp… Khụ khụ… Con…” Cô đến

đây không phải để đi làm!!! Cô đến đây là để hoc kỹ xảo nấu ăn!!!

“Thế nào? Không hài lòng với

sự sắp xếp của ta? Không hài lòng… Thì cứ đi đi.”

Thuần Tưởng không nói thêm gì

nữa, trong lòng hiểu rõ ấn tượng đầu tiên đã biến mất.

“Thật là xui xẻo!” Cô nhịn

không được thầm rủa một câu, dĩ nhiên, người bị cô giận chó đánh mèo chính là

tên khốn kiếp đó.

Lại cúi đầu, mọi chuyện hình

như là như vậy, nghe cứ như thật, bắt đầu từ khi gặp tên hàng xóm ác độc Tô Mộc

đó, cô dường như gặp ác mộng liên tục, chẳng lẽ… đây là khắc tinh trúng mục

tiêu trong truyền thuyết?


Tô Mộc đi đến trước cửa phòng

khám bệnh, cửa phòng mở ra, y tá Trương Gia đã tới trước.

“Tô bác sĩ, anh đến rồi.”

Trương gia quay đầu thấy Tô Mộc, gật đầu với anh.

Tô Mộc cũng gật đầu lại, sau

đó đón lấy áo khoác trắng Trương Gia đưa đến, đi vào phòng làm việc.

Cởi áo khoác ra, thay đổi

trang phục, cậu ấm bốc đồng ban nãy thay đổi chỉ trong chớp mắt, biến thành vị

bác sĩ chững chạc trưởng thành.

Tiêu sái đến trước cửa sổ, Tô

Mộc kéo sợi dây rèm cửa, “tách” một tiếng, ánh mặt trời từ bên ngoài chiếu vào.

Theo bản năng nhìn ra cửa sổ, đập vào mi mắt là quán ăn đối diện, khí thế ngất

trời.

Không ngờ, già rồi mà làm ăn

vẫn tốt như vậy, khóe môi Tô Mộc dừng không được hất lên, đột nhiên, một bóng

dáng quen thuộc xông vào tầm mắt của anh

Mặc đồng phục của quán ăn,

hồng xanh giao nhau… Khụ khụ… Tô Mộc tạm dừng không nói, nhưng thật sự rất quen

thuộc, nhìn ở đâu rồi nhỉ?

Tô Mộc không mình có người

quen làm trong tiệm ăn này, thậm chí có từng tiếp xúc hay chưa, mặc dù trưa nào

cũng đặt đồ ăn bên đó, nhưng trưa nào cũng là Trương Gia đem đến

Người kia đưa lưng về phía

anh, cầm trong tay cái khăn lau, khom người, hồng hộc dùng sức kéo, bộ dáng

cũng rất nghiêm cẩn, nhưng không biết tại sao, Tô Mộc cảm giác, cảm thấy có

chút thấy tức cười, giống như nhất định sẽ xảy ra chuyện gì đó.

Quả nhiên không ngoài dự

đoán, người kia vì chăm chú quá mức đến công việc mà không để ý thấy vị khách

đứng từ phía sau.

Mạnh mẽ hạ xuống, người nọ

dùng cái cây lau, hung hăng đâm lên cằm vị khách

Hí…

Tô Mộc nhịn không được chau

mày, sờ sờ cằm mình, nha đầu kia đúng là bạo lực, bị một kích trí mạng như vây,

không biết sẽ lùn đến mức nào.

Sửng sốt chừng nửa phút, cô

gái bạo lưc kia mới trì độn, ý thức được mình vừa làm gì, vội vàng xoay người

lại, bộ dạng bối rối, cúi cúi chào chào, không biết nói gì.

Khi cô gái đó quay mặt lại,

Tô Mộc không khỏi ngẩn người, sau đó cười một tiếng, phải cảm thán, oan gia ngõ

hẹp a!

Lại là cô ta …


Thuần Tưởng ngơ ngác nhìn

người đàn ông tức giận đang che cằm trước mặt, vội vàng cúi đầu xuống, vẫn cúi

chào vẫn nói xin lỗi.

Cô gái đứng bên cạnh người

đàn ông kia, mùi nước hoa không hề kém mùi rượu, cô ta vươn tay ra, bẻ cổ người

đàn ông qua, phẫn nộ nhìn, sau đó chuyển sang Tưởng Tưởng, cười cười nói: “Xem

ra vết thương không nhẹ đây!!! Cô bồi thường thế nào đây?”

Thuần Tưởng lui về sau một

bước, cho dù không tin nổi cũng nhìn ra, những người này đã có dã tâm từ trước,

chỉ chờ con mồi sập bẫy thôi…

“Thật sự xin lỗi, tôi không

phải cố ý, thật sự không cố ý.” Thuần Tưởng vừa nói, vừa đến trước mặt người

đàn ông kia, hỏi: “Vị tiên sinh này, ngài không có chuyện gì chứ?”

“Không có chuyện gì?! Cô nhìn

tôi giống không có chuyện gì lắm sao!” Người đàn ông kia che cằm, giọng nói khàn

khàn, chùi mặt, lại đổi tay che cằm, tay kia thì chỉ vào mặt Thuần Tưởng.

Thuần Tưởng nhìn vết máu

trong tay người đàn ông kia, khóe miệng cứng ngắc giật giật, sợ là đánh chết

con mũi cũng nhiều hơn cái này, đúng là còn tính toán chi li hơn cả cách vách

của cô.

“Dù sao… Nếu các người không

cho chúng tôi giải thích rõ ràng, chúng tôi sẽ không đi.” Cô gái kia khoát

khoát tay, xoay người ngồi lên ghế, nhếch chân lên, nhàn nhã nói.

Hừ, sao ngày thứ nhất đi làm

đã gặp vô lại như thế chứ?!

Thuần Tưởng khẽ nhíu mày, đặt

cây lau nhà trong tay sang một bên, vội vàng nói: “Đây là ân oán cá nhân của

chúng ta, không liên quan đến tiệm ăn, có gì các người cứ tìm tôi thì được rồi…”

“Ơ, rồi thế nào? Muốn giải

quyết riêng a?” Cô gái giương mắt nhìn Thuần Tưởng: “Cô xem anh ấy đi, bị biến

thành như vậy, nhất định phải vào bệnh viện chứ, tiền thuốc tiền xe rồi tiền

này nọ vân vân. Nhìn cô nghèo như thế, chúng tôi cũng không nỡ làm khó, cứ theo

con số này đi rồi chúng ta giải quyết riêng.”

Cô gái không chút do dự, vươn

năm ngón tay ra quơ quơ trước mặt Thuần Tưởng

“Cái gì?! Năm trăm! Muốn cắt

cổ sao!” Thuần Tưởng mở to hai mắt, kêu to.

“Năm trăm cái gì…” Cô gái

nhìn lại đầu ngón tay của mình, nói: “Một đầu ngón tay của tôi chỉ đáng giá một

trăm thôi sao? Tôi nói là năm ngàn!”

Năm ngàn?! Cái gì chứ!

Thuần Tưởng nhịn không được

muốn nói tục, có lầm hay không, đây là cây lau hàng thật giá thật, không phải

là Kim Côn bổng của Tôn Ngộ Không! Một cây gậy có thể đánh ra 5 ngàn, bọn họ

đúng là cắt cổ giết người không cần dao mà!!!

“Lừa đảo cũng không cần như

vậy chứ! Năm trăm thì năm trăm, cho cô đây, mau cút đi cho tôi.” Nhiều một

chuyện không bằng bớt một chuyện, Thuần Tưởng cắn răng, lấy tiền trong túi ra,

coi như là cô xui xẻo đi!!!

“Cô đợi đi ăn xin đi!” Cô gái

khẽ nhíu mày, lấy một gói thuốc lá ra, tư thái chiến đấu hăng hái.

“Shit!” Thuần Tưởng đi lên

một bước, muốn lý luận với cô gái này.

Người đàn ông kia cộng thêm

một người đàn ông nữa tiến lên chặn cô lại.

Thuần Tưởng, cắn răng chịu

đi, người tốt không nói chuyện cùng chó!

Người đàn ông bị Thuần Tưởng

đánh trúng buông tay xuống, Thuần Tưởng len lén nghía hắn một cái, cằm của hắn

tuy không chảy nhiều máu nhưng sưng lên môt cục lớn.

“Còn gì để nói chứ!” Thuần

Tưởng ngẩn người nói tiếp: “Vậy, nếu các người đã lo lắng cho người này như

thế, không bằng chúng ta đưa hắn đến bệnh viện cạnh bên đi!!!”

Phải bắt hắn đi mới được, nếu

cứ ở trong tiệm mãi thì sẽ cản trở việc làm ăn, Thuần Tưởng quan sát chung

quanh, phát hiện cho dù là thực khách trong nhà hàng hay là nhân viên đều đang

nhìn cô chằm chằm, làm người khác chú ý như vậy, cô cũng không thích, huống

chi, đa số mọi người đều dùng thái độ xem kịch vui để nhìn cô, làm cô càng thấy

bực mình.

Khi mới đến, cô đã thăm dò

thử địa hình xung quanh, bên trái công viên Thuý Hương có một bệnh viện, bên

phải là tiệm cho thuê sách, bây giờ, cách tốt nhất để bắt mấy người này đi là

dẫn đến bệnh viện bên cạnh.

Bên này, Tô Mộc vẫn âm thầm

quan sát trò cười hay, ngoài cười nhạo ra, cũng nhịn không được mà châm chọc.

Trò xiếc như thế cũng có thể

dọa cô ta! Cô gái này, đúng là đồ ngu ngốc, chiến đấu cũng cần cấp bậc mới đúng!!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.