Chương 3: Mercedes-Benz? Không xứng với cô a!

Nhấp một ít trà nóng, Thuần

Tưởng giội nước lạnh thấu xương, miễn cưỡng lắm mới tắm xong

“Hắt xì…”

Cảm mạo đã định, Thuần Tưởng

kéo chăn lên người, xé tờ giấy cuối cùng lên bụng. Ngày mai là ngày đầu tiên

làm việc, cho dù có bò cô cũng phải đi.

Sư phó ở công viên Thuý Hương

không phải tuỳ tiện nhận đồ đệ, đầu tiên là phải thông báo hình dáng bên ngoài,

khả năng đặc biệt, sau đó làm chân sai vặt… Nhất định phải “Vượt qua”, cô đã

quyết định rồi.

Khó khi không dùng cây chổi

đuổi cô ra ngoài, mà nói là “đợi”, cô đã cảm kích lắm rồi, nếu ngày đầu tiên mà

còn xin nghỉ… Cô chết chắc rồi.

Nhất định phải giữ ấm, như

vậy thân thể sẽ nhanh khỏi bệnh hơn, tên hỗn trướng ở cách vách, đúng là không

có tình người mà, còn cho là mình thanh cao lắm, đúng là đồ đàn ông ác độc.

Cứ nghĩ như vậy rồi chìm dần

vào giấc ngủ, mơ mơ màng màng, sáng thứ hai vừa rời giường, Thuần Tưởng cảm

thấy toàn thân khó chịu vô cùng.

Đặc biệt là cánh tay kia, vừa

nhấc lên là chua như hũ dấm vậy, miễn cưỡng nuốt nước miếng một cái, cả tiếng

nói cũng không lên, cổ họng thật đau rát

Di chứng đáng sợ…

Thuần Tưởng vốn định đứng

lên, nhưng ngay cả lực để dựa vào giường cũng không có!!!

Không được, không được rồi.

Thuần Tưởng giơ cánh tay nhức

mỏi lên, vỗ vỗ mặt, cố gắng thanh tỉnh một chút

Giằng co hồi lâu, rốt cuộc

Thuần Tưởng cũng có thể xuất phát, đứng trước gương, Thuần Tưởng nhìn mình, môi

đỏ, lỗ mũi hổng, khuôn mặt méo mó, mặc dù không có thể thống gì, nhưng kiên trì

được như vậy coi như là tốt lắm rồi…

Mặc quần áo vào, Thuần Tưởng

ho khan hai tiếng, đưa tay khóa cửa lại, thầm nghĩ, sáng sớm đầu tuần, xin đừng

để cô gặp người xui xẻo.

Đi ra khỏi cửa, bên ngoài

không có một người.

May mắn!

Nét mặt Thuần Tưởng như thả

lỏng một hơi, may mà không gặp tên kia, nếu không đoán chừng cô không có chuyện

gì tốt nữa.

Vác lấy túi tiền thật to,

Thuần Tưởng bước nhanh xuống, trong khu nhỏ này, ngoại trừ sân đỗ xe đạp ra,

không còn chỗ nào nữa, dĩ nhiên, nơi đây là phòng trọ đã xây từ lâu, ở đây cũng

chỉ có ông già bà già, trẻ con … Cùng mấy nhân sĩ dưới tầng …

Dĩ nhiên, đối với người nghèo

khó như cô cũng là bình thường, sinh viên đại học, đang trong giai đoạn gây

dựng sự nghiệp mà…

Nhưng là, chiếc xe Benz lấp

lánh trước mắt này, không biết là vị nào muốn bỏ tiền phi nghĩa, hay là trộm

cướp lừa gạt được…

Cái này, không phải là sơn

trại a?!

Thuần Tưởng không kìm được,

quan sát kỹ chiếc xe từ trên xuống dưới

Hôm qua khi cô đến không thấy

a, không phải là vị nhân sĩ nào đó cố ý đỗ ở đây hòng kch thch những người

nghèo khổ như cô chứ?

Càng xem càng thấy chiếc xe

này bảnh bao ghê gớm.

Nói không ghen tỵ là giả,

nhưng Thuần Tưởng vẫn rộng lượng lắc đầu, một ngày nào đó, cô cũng có thể có

một chiếc siêu xe thể thao, khi đó, cô sẽ khinh thường nói một câu Mercedes-Benz, tục!!!

Lấy điện thoại từ trong túi

ra xem, thời gian không còn sớm nữa, không nên phí thời giờ ở đây

Lúc gần đi, Thuần Tưởng cực

kỳ ‘Không cẩn thận’ đá trúng săm lốp xe, dĩ nhiên Thuần Tưởng chỉ đá trúng săm

lốp xe, chứ không phải những nơi khác, là vì chiếc xe này quá đắt tiền, cô

không có đền nổi!!!

Thuần Tưởng xoay người muốn

đi, đột nhiên, từ phía sau truyền đến một tiếng nói xui xẻo, cô thở dài trong lòng,

ngày hôm nay chắc chắn cô sẽ không may mắn

“Thế nào? ‘Chuyện tốt’ tối

qua không thành, bây giờ lại trút giận lên xe của người khác?” Không thể không

thừa nhận, tiếng nói của Tô Mộc không gọi là khó nghe, nhưng trong lỗ tai Thuần

Tưởng, đó là tiếng nói của ma quỷ a!!!

Thuần Tưởng mạnh mẽ xoay

người lại: “Khụ khụ… Thế nào? Xe này … Là của anh?”

Ngắm cô gái trước mặt, Tô Mộc

không khó nghĩ ra, cô ngốc này đang có ý định gì. Nhưng nhìn khuôn mặt cô ửng

đỏ, có lẽ tám phần là do cảm lạnh, nhưng cũng là do cô ta tự làm tự chịu, không

đáng để đồng tình.

“Thế nào? Không thể sao?” Tô

Mộc khẽ cười một tiếng, lơ đãng đẩy Thuần Tưởng sang một bên.

Thuần Tưởng bị Tô Mộc đẩy

sang một bên, khẽ nhíu mày liếc Tô Mộc một cái, một người đàn ông khi dễ một cô

gái nhu nhược, đây mà gọi là bản lĩnh sao? Thuần Tưởng đưa tay phủi phủi bả vai

vừa bị đụng chạm, cô bén nhọn nói: “Ơ, ôi chao… Thật không sai a. Khụ khụ… Bất

quá… Phú bà bên trong chưa cho anh căn biệt thự sao?”

Thuần Tưởng không phải ăn cơm

khô, nếu Tô Mộc này miệng lưỡi bén nhọn, cô dĩ nhiên cũng không chịu yếu thế.

Tô Mộc không ngốc, dĩ nhiên

phản ứng kịp, anh cũng không giận, chỉ mím môi khẽ mỉm cười: “Đúng vậy, ban đầu

không nghĩ hàng xóm sẽ đưa đến thứ này, nếu đã biết thì tôi nhất định sẽ mua

nguyên căn biệt thự.”

“Ắt xì…” Không kìm chế được

hắt xì một cái, Thuần Tưởng xoa xoa cái mũi đỏ, bất mãn nói: “Anh nói ai? Nói

ai?Ai là đồ a!”

“Đúng vậy, hàng xóm đưa đến

không phải một món đồ.” Tô Mộc ngượng ngùng đáp.

“Tôi… Khụ khụ…” Thuần Tưởng

ho khan hai tiếng, bĩu môi nói: “Cũ…”

Tô Mộc cũng cảm thấy phương

thức mắng chửi thế này hơi quá đáng, nhưng nhìn khuôn mặt bưc tức của Thuần

Tưởng, cảm thấy lời này vẫn rất xứng đáng nên vẫn đắc ý như thường

“Phi!” Nhìn bộ dạng đắc chí

tiểu nhân của anh, Thuần Tưởng tức giận: “BMW cái gì a, nghèo phải có ý vị!

Đừng tưởng có xe thì là công tử, đừng tưởng có tiền một chút thì bản thân là

kim quy! Dế nhũi thoạt nhìn là kim quy, trên thực tế chỉ là trứng thối thôi.”

Thuần Tưởng cuối cùng cũng có thể trả thù rồi.

Ơ, người này thật có khí thế

Tô Mộc khẽ khiêu mi, bĩu môi,

bất mãn mở cửa xe, hiển nhiên không muốn so đo cùng cô nữa.

“Khụ khụ… Thế nào?! Sợ rồi à!”

Thấy anh không phản ứng, Thuần Tưởng hừ hừ lỗ mũi, châm chọc thêm một câu “Benz cái gì a! Hài kịch thì tự giác một chút, cút đi cùng xe thôi.”

Kết quả là trận ho khan vô

cùng mạnh mẽ của cô.

Tô Mộc lái xe đến bên cạnh

Thuần Tưởng, Tô Mộc nghiêng mặt nhìn về phía cô. Trong con ngươi thu hút tràn

ngập ý cười.

Tên nam nhân xinh đẹp ác độc,

Thuần Tưởng trừng lại một cái, nhịn không được tự đánh giá trong lòng.

“Có rảnh rỗi thì đến bệnh

viện đi…” Tiếng nói trầm trầm của Tô Mộc vững vàng vang lên

Trong lòng lộp bộp, Thuần

Tưởng rốt cục cũng dừng ho lại, hắng giọng, đôi mắt to long lanh nhìn về phía

Tô Mộc, đây là… Đang quan tâm cô sao?

Tô Mộc hiểu rõ, nhêch môi lộ

ra nụ cười ác ý, sau đó giả vờ kinh ngạc nói: “Cô đừng có hiểu lầm.” Anh miễn

cưỡng nâng tay trái lên, dùng ngón trỏ chỉ vào Thái Dương: “Ý của tôi là cô nên

đi khám ở đây.”

Trời!!! Sao cô lại có thể

nghĩ tên khốn kiếp này là người tốt chứ!!!

Thuần Tưởng trợn to mắt nhìn

người đang nghênh ngang lái xe đi, quát to một tiếng: “Tô Mộc! Tên chết tiệt

này!!!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.