Chương341: Túy ngọa sa trường quân mạc cười 4

Hoàng đế đem những quan viên coi

sóc lương thảo ra chém đầu tiên, còn chém cả mấy quan viên cử người đi

trông coi, không hề có ý muốn điều tra việc này. Thái tử là thái tử,

hoàng đế đã lưu đủ mặt mũi cho hắn, trong triều đình một chữ cũng không

nói thêm, chỉ dùng mắt lạnh quét vài cái.

Dù chỉ như vậy nhưng cũng làm

vạt áo thái tử ướt đẫm vì mồ hôi lạnh, loại ánh mắt thất vọng này như

mũi nhọn đâm vào hắn, dường như đang nói, ngươi dĩ nhiên có mấy việc

cũng làm không xong.

Thái tử rất muốn làm tốt, hắn

đem cơ hội lần này làm điều kiện tốt nhất để sau này mượn lực Nhan Hi,

hắn tận tâm tận lực, càng cho cơ hội lần này là chính sách quan trọng

đầu tiên trước khi đăng cơ kế thừa kế ngôi vị, nhưng thế nào cũng không

nghĩ tới, hai lần vận chuyển lương thảo đều xãy ra sai lầm. Mắt mặt lại

còn dẫn đến tai họa không nhỏ.

Hiện tại, phụ hoàng luôn luôn

sủng ái hắn cũng lộ ra vẻ mặt không kiên nhẫn, đích xác, phía trước

chiến trường hung hiểm, mà phía sau việc gom góp lương thảo không hề có

chuyển biến, nhưng lại có vẻ là việc rất đơn giản. Nhan Hi đến biên cảnh mấy tháng, đã làm ngũ quốc kinh sợ, một thời gian dài không dám đánh,

còn thái tử bên này liên tiếp làm lỗi, ai hơn ai kém, vừa nhìn cũng hiểu ngay.

Chỉ trong một đêm, khuyết điểm

trên người thái tử bị phóng đại vô hạn, quần thần khe khẽ nói nhỏ, thái

tử nghĩ, dường như mỗi người đều bắt đầu nhằm vào hắn nói xấu.

Từ Kim Loan điện đến phủ thái tử rất xa, bốn phía đều là một mảnh an tĩnh, kiệu phu cùng thị vệ cước bộ

nhẹ nhàng, trong thiên địa dường như chỉ có mình hắn, mơ mơ màng màng

ngủ, trong mộng hắn thấy Đào Tiểu Vi mở ra hai tay, vô cùng vui vẻ, nàng nói, thái tử ca ca chúng ta đi ra ngoài tìm chim non có được hay không, trên cây đại thụ có một đôi chim rất đẹp, còn không chờ thái tử ôm lấy

nàng, Đào Tiểu Vi đã như chú khỉ con bò lên trên một gốc cây đại thụ,

giữa thân cây, một chân đứng trên cành cây, một tay cầm lấy thân cây,

tay kia hướng vào tổ chim tìm tòi, sau đó ở trước mặt thái tử, nàng hụt

chân, cả người như diều đứt dây rơi xuống.

Thái tử kinh hãi chạy lại, nhưng đã có người nhanh hơn hắn một bước, đem Đào Tiểu Vi hộ trong ngực, mắt

lạnh khiêu khích nhìn hắn.

Là Nhan Hi, cho dù trong mộng,

Nhan Hi cũng muốn tranh giành cùng hắn, thái tử trong lòng bỗng nhiên

phát ra một cổ tức giận, không biết là ai kín đáo đưa cho hắn một trường kiếm, nắm trong tay, thái tử không chút nào chần chờ đi tới.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.