Chương6

Ánh sáng xuyên qua khe hở tấm rèm cửa dọi thẳng vào mặt Mộc

Ninh, mắt cô hơi động đậy rồi từ từ mở ra, đôi lông mày thanh mảnh nhíu lại.

Mộc Ninh nghiêng người vực dậy, đôi bàn tay tuy khỏi mà không khỏi này thật bất

tiện, cô lết xuống giường kéo tủ lấy một bộ váy rồi vào phòng tắm.

Mở vòi hoa xen, nước mát lạnh từng đợt bắt lên thành bồn

tắm, Mộc Ninh đợi nước đầy rồi cho cả khuân mặt xuống ngâm, tay khó cử động nên

không vắt được khăn thì đành làm vậy thôi. Nước từng giọt thấm đẫm lên làn da

trắng mịn, cô đã tỉnh táo hơn, tiếp tục lột bỏ chiếc váy ngủ rồi bước vào bồn

tắm đầy xa bông, hương lài phảng phất. Đôi mắt Mộc Ninh tựa vào khoảng không vô

định, cô lại nghĩ lại những việc xảy ra đêm qua mà trong lòng cảm thấy hụt hẫng

ghê ghớm.

Tiếng nói không ai khác

là của Dịch Phong Thần, anh vẫn không hề ngủ, lời nói lạnh lùng thị uy, trong

đêm, ánh trăng dọi vào người chàng trai đẹp đẽ, cái áo pull với short quá đầu

gối anh mặc lại càng tôn dáng dấp cao dáo, mái tóc đen láy theo gió lay động.

Một con vampire đội

lốt người thực sự, một con vampire vừa cứu mạng người nhưng cũng vừa cướp mạng

người đang hiện diện. Ánh mắt Phong Thần như muốn ăn tươi người khác và người

nhận lấy “đặc ân” ấy lại là…Ngôn Tâm.

Phong Thần tiến lại

cầm lấy tay Ngôn Tâm kéo mạnh dậy, Ngôn Tâm vẫn đờ người, đôi mắt ngơ ngác hết

nhìn Mộc Ninh lại lườm Phong Thần, như muốn gửi thông điệp: “ Quỷ đấy, tiểu

ninh trốn đi.” Phong Thần vẫn không nói gì vẫn kéo thẳng Ngôn Tâm không thương

tiếc, Phong Thần làm vậy là có ý gì?

Là quan tâm một em gái

nuôi?

Là xử lí Ngôn Tâm bởi

em gái ấy phạm tội?

Hay là… hay là…?

Nghĩ tới đây Mộc Ninh bất giác rùng mình, không thể thế

được, anh em thích nhau là loạn luân nhưng họ cũng đâu phải anh em ruột, thế

sao tim cô cứ nhói lên từng đợt, nước mắt ứa ra, người ta đâu phải là gì của

cô? Thật sự Phong Thần, anh còn chẳng liếc cô chứ đừng nghĩ là…anh chấp nhận

tình cảm của cô.

Mộc Ninh đã yêu anh

từ sau cuộc phẫu thuật vừa rồi. Thậm trí cô đã từng nghĩ đến việc bày tỏ tình

cảm với Phong Thần nữa, nhưng có lẽ không cần nữa, không bao giời cần nữa.

“Vãn Mộc Ninh, giờ này em vẫn

ngồi ở đây được sao?”

Chẳng biết Dịch Phong Kỳ đã đứng

sau lưng cô bao lâu và cô đã ngồi đây được bao lâu, Ngôn Tâm và Phong Thần thì

cô nhớ họ đã vào nhà được rất lâu rồi.

“Tôi hỏi em giờ này vẫn ngồi ở

đây được sao?”

Dịch Phong Kỳ kiên nhẫn hỏi, đáp

lại anh chỉ có cặp mắt vô hồn, má cô thì còn đọng vài giọt nước mắt.

“ Mộc Ninh…em sao thế, Ngôn Tâm

bắt nạt em hay Phong Thần? nói! nói đi, tay lại đau hả?”

Phong Kỳ hết nhẫn nại với cô rồi,

anh tiến lại lắc lắc đôi vai gầy guộc của cô, giọng anh còn gấp gấp nữa, Mộc

Ninh kéo anh xuống ngồi gần cô sau đó giang tay ôm lấy anh.

Cô ích kỷ?

Đúng.

Cô đố kị?

Đúng.

Cô cố chấp?

Cũng không sai.

Cô đang rất tủi thân, Phong Thần

đột nhiên cướp luôn Ngôn Tâm, cướp luôn giấc mộng, cướp luôn trái tim cô, một

tên cướp độc ác vô tình, nếu có Minh Nguyên ở đây thì tốt, nếu có anh Minh

Nguyên cô sẽ không cảm thấy đau như lúc này. Thực tại cô cần một người chia sẻ

an ủi và nghe cô tâm sự, trong căn biệt thự này chỉ có…Dịch Phong Kỳ-anh ta rất

rảnh.

Dịch Phong Kỳ nhíu mày, Vãn Mộc Ninh hôm nay

làm cái trò gì vậy? Cô đang ôm anh sao? Anh giơ bàn tay xoa đầu cô, thật nhẹ

nhàng, mái tóc mềm mại luồn vào từng ngón tay thon dài, đúng là chỉ mình cô mới

cho anh cảm giác nhẹ nhõm, cô chính là người cho anh đối diện với bản chất của

một Dịch Phong Thần thực sự. Một Phong Kỳ trên thương trường là ác quỷ, lạnh

lùng thâm hiểm, không hề khoan dung với bất cứ ai. Mộc Ninh đối với anh là một

ước mơ, cả ước mơ của anh đều đặt cả vào cô? Show biz là thế giới mơ mộng 3 năm

trước anh từng đắm chìm và anh đã từng sống với bản chất. Thời gian ấy đang trở

lại với anh.

Trước đây tưởng là yêu

Nhưng hời hợt quá

Không hề xứng với cái gọi là yêu

Chỉ là tình cảm nhất thời hoặc là tình chiến

hữu thắm thiết mà thôi.

Dịch Phong Kỳ kéo cô đối diện với

anh sau ấn cô ngồi xuống thảm cỏ “ Em kể cho tôi nghe đi.”

“Kể gì?” Cô ngây người hỏi

“ Sao em lại khóc?”

Mộc Ninh quay sang hỏi vặn anh: “

Vậy anh làm gì đêm hôm mặc đồ đen ngòm thế này?”

Một chiếc sơ mi đen, quần jeans

cùng màu mài vá kiểu cách, áo khoác bằng da cũng thời thượng không kém, nửa đêm

mặc màu mè bộ Dịch Đại thiếu gia định tìm “của lạ” chắc.

“Tôi đi đâu em quản được tôi?”

Dịch Phong Kỳ cười nhạt

“ Vậy chuyện của tôi cũng để anh

quản sao?” Mộc Ninh mượn thế đáp lại

“ Em giám?” Phong Kỳ tiến sát mặt

cô cười rất ư là đểu.

“ XÌ, tránh ra.” Mộc Ninh đẩy

gương mặt anh ra không ngờ thuận thế Phong Kỳ ngã xuống thảm cỏ nhưng tay anh

kéo cả tay cô xuống.

“ Mộc Ninh ngắm sao thôi.” Anh

cất tiếng thật khẽ

Gió

Mang câu ca ngọt ngào

Gió

Cuốn tình yêu vĩnh cửu

Gió

Mơ hồ hôn nhẹ lên không gian

Ngọt ngào nhất, tĩnh lặng nhất.

Xả từng đợt nước cho trôi lớp bọt

trên người, Mộc Ninh giật mình bởi giọng ra lệnh ngạo mạn của Phong Kỳ.

“ Mộc Ninh tắm nhanh lên ra đây

nói chuyện đi.”

Sau đó là tiếng họ khan của anh

bỗng làm Mộc Ninh nóng dan người. Bất cẩn thật tắm mà cô không khóa cửa, T_T

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.