Chương 151

Khuôn mặt Nhạc Nhạc đầy nước mắt: "A

Tử, mẹ thật sự là mẹ của con sao?"

Tử Khê vội vàng đi tới ôm lấy Nhạc

Nhạc: "Nhạc Nhạc, xin lỗi, mẹ, mẹ đích thật là mẹ con!"

"Vậy vì sao mẹ

không cần con?" Ánh mắt Nhạc Nhạc tràn ngập bất lực và đau thương, trong lòng nó

người quan trọng nhất là A Tử, A Tử là mẹ của nó, nó thực sự rất vui, thế nhưng

A Tử lại không cần nó!

"Nhạc Nhạc, không phải như thế!" Tử Khê rất muốn

giải thích, lại không biết phải nói như thế nào để giải thích? "Mẹ không phải là

không cần con, mẹ vẫn luôn muốn có Nhạc Nhạc, mẹ, lúc đó thực sự không biết con

còn sống, Nhạc Nhạc con phải tin tưởng mẹ."

"Vậy vì sao con lại bị bỏ

tại cô nhi viện? Kỳ thực mẹ coi con là con rơi có đúng hay không? Con sẽ làm lỡ

tiền đồ, sẽ phá hủy tất cả của mẹ nên mẹ mới muốn vứt bỏ con. Mẹ lần nữa tiếp

cận con, căn bản không phải bởi vì mẹ thích con, mà là bởi vì mẹ nhận ra con là

con gái của mẹ." Nhạc Nhạc nói, run rẩy đứng lui lại. Trong đầu nó chỉ nghĩ ra

được một hướng duy nhất là A Tử không cần nó.

"Nhạc Nhạc, không phải như

thế, thực sự không phải như thế!" Tử Khê vừa khóc vừa lắc đầu, cô không biết

giải thích thế nào với Nhạc Nhạc, cô thực sự sợ hãi! Vì sao cô và Nhạc Nhạc lại

biến thành như vậy.

"Nhạc Nhạc, đến đây!" Lâu Tử Hoán thấy không ổn, hắn

đem Nhạc Nhạc ôm vào lòng, "Nhạc Nhạc hãy nghe ta nói, sự tình không phải như

con nghĩ đơn giản như vậy. A Tử không phải là không cần con, con xem bình thường

mẹ yêu thương con rất nhiều, có đúng hay không?"

Nhạc Nhạc ngẩng đầu

nhìn cô: "Ba ba bại hoại, người là cha ruột của con, có đúng hay không?"

Lâu Tử Hoán gật đầu, gạt đi nước mắt trên mặt hắn: "Đúng vậy, Nhạc Nhạc,

ta là ba ruột của con. Nhạc Nhạc con nghe nè, bất luận sau này phát sinh chuyện

gì, ta đều là ba của con, sau này sẽ có ba bảo hộ con, không có ai có thể khi

dễ con."

"Nhạc Nhạc..." Tử Khê nhìn Nhạc Nhạc, cô có một cảm giác rõ

ràng, Nhạc Nhạc sắp rời khỏi cô, Nhạc Nhạc không cần cô nữa."Nhạc Nhạc, con

không tin A Tử sao? Mẹ làm sao lại không cần con, làm sao nỡ?"

"Vậy vì

sao muốn đem con bỏ lại cô nhi viện? Mẹ biết con là con ruột của mẹ, thế nhưng

mẹ lại chưa bao giờ nói cho con biết. Con vẫn luôn cho rằng mình là đứa trẻ

không có cha mẹ, con là đứa trẻ bị ba mẹ vứt bỏ, thì ra là sự thật. Năm đó vì mẹ

không muốn con nên mới vứt bỏ, không phải sao?" Nhạc Nhạc ủy khuất ch** n**c

mắt, nó rất thích A Tử là mẹ nó, nó hẳn là rất hài lòng mới đúng. Thế nhưng hiện

tại, nó thấy thật là khó chịu!

"Nhạc Nhạc, không phải như thế!" Cô nghĩ

đi tới ôm Nhạc Nhạc, nhưng Nhạc Nhạc lại chạy khỏi cô, điều này làm cô thật đau

lòng. Nhạc Nhạc thực sự không cần cô rồi. "Nhạc Nhạc, mẹ không phải không cần

con, thực sự không phải!"

Nhạc Nhạc đã không muốn nghe cô nói lời nào

nữa, mặt của nó giấu vào trong lòng Lâu Tử Hoán, nó thậm chí không muốn liếc

nhìn Tử Khê.

Tử Khê rất sợ hãi chuyện sắp xảy ra, Nhạc Nhạc không cần cô

nữa, thực sự không cần người mẹ này!

"Nhạc Nhạc, trước tiên ta cùng con

trở về phòng ngủ có được hay không? Con mới khỏi bệnh, phải ngủ đủ giấc, bệnh

mới có thể khỏi hẳn, ta lại đem con ra ngoài chơi." Lâu Tử Hoán chán ghét không

hề nhìn An Tử Khê, hắn không muốn thấy nước mắt của cô, có lẽ người đàn bà này

hiện tại, nước mắt cũng là giả tạo. Hắn vẫn không thể tha thứ cho việc cô sinh

con ra, ném tới cô nhi viện, còn bịa chuyện nó đã chết.

Nhạc Nhạc trái

lại gật đầu, Lâu Tử Hoán ôm nó, đem nó trở về phòng.

Tử Khê không cùng

đi tới, mà là như một con búp bê không có sự sống, ngồi im trên sàn vẫn không

nhúc nhích.

Lâu Tử Hoán qua thật lâu mới quay lại, An Tử Khê vẫn là tư

thế đó ngồi im trên sàn nhà. Hắn không nỡ, vừa đau vừa hận mình không nỡ, cho dù

cô có lại khiến hắn tức giận, thực sự hắn cũng không có cách nào không để ý tới

cô.

Hắn ôm lấy cô: "Nhạc Nhạc đã ngủ, ngày mai lại vui vẻ, thì tốt rồi!"

Tử Khê ngẩng đầu nhìn hắn thật sâu: "Lâu Tử Hoán, em thật hận anh. Vì

sao anh muốn xuất hiện? Cuộc sống của em và Nhạc Nhạc rất tốt, vì sao anh lại

xen vào cuộc sống của em? Nhạc Nhạc là sinh mệnh của em, là điểm dựa duy nhất

của em, hiện tại nó hận em, nó không cần em! Lâu Tử Hoán, em hận anh, thực sự

hận anh!"

"An Tử Khê, tất cả chuyện này đều là em tự tìm lấy!" Lâu Tử

Hoán hung hăng nói, "Em nên sớm nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay, lẽ nào em cho là

chuyện em đã từng vứt bỏ Nhạc Nhạc cả đời cũng sẽ không bị phát hiện sao?"

Tử Khê không còn sức để nói với hắn, Tử Khê đẩy hắn ra, đột nhiên bị ngã

lên giường.

Lâu Tử Hoán đẩy cô xuống, hôn lên đôi môi đỏ hồng của cô. Sự

xâm lược cùng hơi thở mãnh liệt của hăn khiến toàn thân cô run lên, cô liều mạng

phản kháng: "Lâu Tử Hoán, anh điên rồi sao? Lẽ nào anh..." Hắn làm sao có thể

sau chuyện này còn muốn cô, lúc này cô không có khả năng để hắn chạm đến cô.

Khóe miệng Lâu Tử Hoán hiện ra nét cười, thanh âm càng khàn khàn "Không sai, anh là muốn, hiện tại so với lúc trước càng muốn!" Tay hắn đã luồn

vào trong nội y của cô, cảm giác da thịt mềm mại làm hắn thỏa mãn. Hắn hung

hăng hôn lên môi cô, nuốt trọn toàn bộ âm thanh phản kháng của cô.

Hai

tay của cô bị hắn ấn ln đnh đầu, tay hắn mang theo ma lực, cho dù cô liều mạng

muốn phản kháng, thế nhưng thân thể bị hắn trêu chọc đã dần khuất phục.

Lâu Tử Hoán cảm giác được thân thể cô đã có chút mềm hóa, hắn buông lỏng

cô ra, lần lượt hôn xuống thân thể cô. Cuối cùng, hắn cũng xâm nhập vào cô, hắn

thấy nước mắt nơi khóe mắt cô. Hắn hôn lên nước mắt của cô, chậm chạp va chạm

trong cơ thể cô. Hắn thích nhìn cô bởi vì mỗi lần hắn tiến vào mà rn r, mà vỡ

vụn. Hắn tham luyến thân thể cô bao vây chặt lấy hắn, như là lớp da thứ hai của

hắn, giống như trời sinh cô chính là để tiếp nhận hắn mà tồn tại.

Chính

hắn cũng đã quên mình lần thứ mấy vào trong cơ thể cô, cô đã mệt, mắt cũng

không mở ra được, nước mắt cũng đã khô, thân thể mềm nhũn mặc hắn ôm chặt vào

trong lòng.

Xác nhận người phụ nữ trong lòng đã ngủ, hắn lấy điện thoại

di động gọi cho Thạch Nam. Mặc dù đã hơn nửa đêm, đối phương vẫn rất nhanh tiếp

điện thoại.

"Thạch Nam, cậu giúp tôi điều tra một việc, ba ngày sau tôi

trở về, muốn nhìn thấy kết quả." Lâu Tử Hoán ra mệnh lệnh.

Khi hắn nói

xong, trong lòng hiện lên trăm ngàn suy tư. Chuyện năm đó như một tầng sương mù

dày đặc, mang đến cho hắn nhiều thống khổ, hắn nhất định phải biết rõ ràng.

Trong lòng, Tử Khê ngủ rất trầm, viền mắt hồng hồng, hắn đã dày vò cô được rồi.

Bất quá đây là cái cô nên chịu, hắn thống hận việc cô làm đối với Nhạc Nhạc, đối

với hắn. Chết tiệt hắn không buông cô ra được, đặc biệt sau khi hắn biết chuyện,

hắn càng không có khả năng thả lỏng tâm tình. Vô luận chân tướng ra sao, hắn đều

phải gắt gao buộc chặt lấy cô, không cho cô có bất cứ cơ hội nào thoát khỏi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.