Chương19: Sự cố trước đám cưới

Thấm thoắt

một tuần đã trôi qua nhanh hơn nó tưởng tượng. Mới ngày nào nó còn đi thử váy

cưới, chụp ảnh cưới, mới ngày nào nó còn đang hoang mang khi bị cuốn vào tình

thế éo le sắp bị lộ thân phận mà bây giờ đã đến cái ngày nó không mong đợi

nhất-ngày cưới của nó với anh. Sáng sớm, khi

trời vẫn chưa hửng sáng, bầu trời vẫn còn mang một màu xám tro, những chú gà

chưa kịp gáy đánh thức ông mặt trời thì nó đã bật dậy theo tiếng gọi của chiếc

đồng hồ báo thức mà thường ngày cái vật dụng này đối với nó chẳng khác gì đồ bỏ

đi. Nó định nằm xuống ngủ tiếp, nhưng lại cố gắng để hai mắt không nhắm lại, vì

nó nhớ rõ: hôm nay là ngày cưới-ngày trọng đại trong cuộc đời của bất kì ai

nhưng với nó đây lại là ngày nó không trông mong sẽ đến.

Nó tự tát bản

thân mấy cái để tỉnh ngủ rồi nhanh chóng lao ngay vào phòng tắm làm vệ sinh cá

nhân. Nó vận một bộ đồ khá thoải mái và yên vị trên chiếc ghế cặp với cái bàn

bằng gỗ xoan đào có hoa vân bắt mắt. Chỉ mấy tiếng đồng hồ nữa thôi nó sẽ chẳng

còn có thể được nhìn thấy chiếc bàn này mỗi sáng, chẳng có thể được ngủ trên

chiếc giường đẹp mê ly với tấm nệm dày cộm trắng toát, cũng chẳng bao giờ có

thể sống trong căn phòng màu hồng đặc trưng này. Nó hơi tiếc rẻ một chút, rồi

áp môi vào chiếc bàn như một con tự kỉ, thơm một cái rõ kêu. Nghĩ là vẫn còn

sớm chán, nó lôi quyển sổ nhật kí mà nó mới mua hôm qua để lưu lại những nỗi ấm

ức khi sống cùng với anh ta trong những ngày tiếp theo của cuộc đời đặng không

bị uất ức đến chết vì đã có thứ để xả giận. (Chú thích: đặng: để) Nó mở nắp

bút, sẵn sàng trong tư thế chuẩn bị viết lại ngày tự do cuối cùng của nó.

10 phút... 20

phút... rồi 30 phút cũng trôi qua. Nó đã viết xong xuôi trang nhật kí đầu tiên

thuật lại những nỗi niềm, những cảm xúc khi nó chuẩn bị làm “vợ” của một thằng

cha nó chẳng ưa gì mấy.

5h sáng.

Nó lười biếng

ngả người trên chiếc ghế xoay, đầu óc trống rỗng chẳng biết làm gì. Đang thả

hồn theo mây thì “Cốc cốc” có tiếng gõ cửa. Thay vì nó nói “Vào đi! Cửa không

khóa!” như mọi hôm thì hôm nay nó không ngại ngần tự động đi ra mở cửa. Là mẹ

nó.

  • Hôm nay con

dậy sớm thế? Chắc hẳn con rất háo hức cho đám cưới hôm nay nhỉ!- Bà không quên cho

tôi một cái nhày mắt vui vẻ

“Ha ha” Tôi cố

cười thầm trong bụng “Con mà háo hức ý hả? No no no. Ngược lại con vô cùng đau khổ

là đằng khác. Cưới con chính là một niềm vinh dự của anh ta nhưng cưới anh ta là

một nỗi bất hạnh của con...” Tôi không dám mở miệng thành lời. Ngu lắm mới làm vậy.

Nếu nó không muốn lộ thân phận và không để hớ mất “2 tỷ, 2 căn biệt thự” thì tốt

nhất là: nói dối.

Nó cố cười thật

tươi

  • Mẹ kì quá! Con

cũng vui và hồi hộp lắm! Ngày trọng đại trong cuộc đời con gái mà...

Mẹ nó ôn nhu nắm

tay nó

  • Nói gì thì nói.

Mẹ tuy vui nhưng cũng buồn lắm! Con lấy chồng rồi sẽ không ở nhà nữa. Căn phòng

này sớm muộn cũng sẽ vắng người. Con đi rồi ba mẹ cũng nhớ con lắm...

  • Mẹ lo xa quá!

Con có phải đi luôn đâu mà mẹ lo. Thỉnh thoảng con cũng về thăm ba mẹ mà...

  • Ừm. Thôi

con đi thay váy cưới đi con. Khoảng 30 phút nữa nhân viên thẩm mỹ sẽ đến để

trang điểm và làm tóc cho con đó.

Nó thơm vào

má mẹ một cái

  • Vâng ạ!

Nói rồi nó nhanh

chóng lấy từ trong tử quần áo ra bộ váy cưới đẹp nhất trong mắt nó. Nó vào

phòng tắm và thay váy cưới.

Nó chẹp

miệng: “Rõ chán! Váy đẹp nên mặc vào cũng khó khăn phết!”. Nó phải mất hơn 15

phút để hoàn thành “nhiệm vụ” đầu tiên trong lễ kết hôn.

Sau hơn 15 phút “vật lộn” với chiếc váy cưới, nó đi ra ngoài

và ngồi sẵn trên bàn trang điểm chuẩn bị sẵn sàng để được các vị chuyên gia sửa

soạn lại cho bản thân nó trước khi bước vào lễ đường. Tiện thể nó ngắm mình

trong gương. Nó tự khen bản thân mình sao đẹp đến thế.

“Cốc cốc”

Tiếng gõ cửa tuy quen thuộc nhưng lại làm nó giật mình. Nó lấy lại phong thái

ung dung, nhẹ nhàng nói

  • Vào đi!

Hai vị chuyên

gia với túi đồ nghề trên tay bước vào, cúi chào nó cứ thể nó là một nữ hoàng

  • Chào tiểu

thư! Chúng tôi đến đây theo lời mời của tổng giám đốc và phu nhân. Chúng tôi có

thể bắt tay vào công việc được không ạ?

  • Được thôi.

Nhưng đầu tiên tôi muốn biết tên của hai người!- Nó quay sang nhìn. Hóa ra hai

vị kia gồm một người con trai khoảng 30 tuổi-trông dáng dấp và cách ăn mặc

giống như một chuyên gia thẩm mỹ chuyên nghiệp. Bên cạnh anh ta là một cô gái

trẻ.

Người thanh

niên kia vui vẻ

  • Vâng. Tôi

là Touver, chuyên gia thẩm mỹ tại thẩm mỹ viện Tou. Còn đây là trợ lí của tôi,

Uyên Hy. Cô ấy cũng là vợ sắp cưới của tôi.- Touver đưa tay sang cô gái bên

cạnh.

Uyên Hy cúi

đầu chào nó

  • Tôi là Uyên

Hy, trợ lí của anh Touver.

Nó mỉm cười

thân thiện, nụ cười đẹp đến mức có thể cướp đi hàng triệu trái tim của biết bao

chàng trai trẻ

  • Được rồi.

Mọi người bắt đầu công việc đi.

Touver khá

điêu luyện và mát tay khi làm tóc cho nó. Còn cô gái kia nhận phần trang điểm.

Nó nhìn bàn tay thoăn thoắt của anh trong gương mà không khỏi ngưỡng mộ, buộc

miệng nói

  • Anh tài

thật đấy!

  • Tiểu thư

quá khen rồi!- Touver cười tươi đáp lại

  • Anh đã học

qua trường đại học thẩm mỹ nào rồi?

  • Thưa tiểu

thư, trường Sneydisor ở bên Singapore.

  • Nghe nói

trường đó giỏi lắm! Vậy anh lấy được bằng tốt nghiệp loại gì?

  • Loại xuất

sắc ạ!

  • Oh anh giỏi

nhỉ? Tên thật anh là gì?

  • Tùng Touver.

Bố tôi người Anh, mẹ tôi người Việt.

  • Vậy anh là

con lai?

  • Vâng thưa

tiểu thư.

  • Thú vị

nhỉ?- Nó nháy mắt

Cuộc đối

thoại giữa hai người trông vui vẻ là thế nhưng hình như nó đã quên không chú ý

đến nỗi khó chịu của ai kia. Phần vì nó nói chuyện liên tục khiến cho son môi

bị lan sang bên ngoài, làm cho Uyên Hy liên tục phải lau chùi và sửa lại. Nó

cũng hay ngẩng đầu lên cười nói với Touver khiến công việc của cô bị gián đoạn.

Phần vì cô... ghen khi thấy hai người vui vẻ nói chuyện với nhau. Sắp có chồng

rồi mà còn tỏ vẻ thân thiết với người con trai khác. Uyên Hy không thể nào

không khó chịu. Cô cố nói dịu dàng nhất có thể

  • Tiểu thư,

cô có thể ngồi yên được không ạ? Tôi chưa trang điểm xong mà tiểu thư cứ quay

ngang quay ngửa thì hỏng hết.- Uyên Hy cố giấu đi ánh mắt không kiên nhẫn.

Nó chưa kịp

mở miệng thì đã bị lời nói của Touver chặn lại

  • Em làm sao

vậy? Bình thường em đâu có như vậy? Chúng ta làm việc theo phương châm “Khách

hàng là thượng đế” mà em quên rồi sao? Nếu có hỏng thì em cũng cố gắng sửa lại

một chút là được chứ gì!

Uyên Hy rất

buồn, lần đầu tiên anh vì một người con gái mà trách móc cô như thế.

  • Anh... sao

anh có thể vì cô gái này mà trách em? Không lẽ cô ấy quan trọng hơn em sao?- Cô

nhìn anh bằng ánh mắt thất vọng

Nhìn trong

gương, nó cũng đủ thấy khuôn mặt tức giận của anh.

  • Em... đang

làm việc không được đem chuyện riêng tư ra để nói!

Ánh mắt

Touver hằn lên nỗi tức giận. Thấy rõ tình thế đã chuyển sang hướng tiêu cực, nó

nhanh chóng giảng hòa

  • Thôi thôi

đủ rồi. Sau này hai người hãy tính chuyện này. Còn bây giờ, hãy tiếp tục công

việc của hai người đi. Nếu cứ mãi như vậy thì sẽ muộn giờ tổ chức hôn lễ mất.

Touver cúi

đầu

  • Xin lỗi

tiểu thư! Đã làm phiền đến tiểu thư. Mong tiểu thư xem như chưa có chuyện gì

xảy ra.

  • Ừ.

Nó không hề

hay biết rằng, ánh mắt của ai kia đã hằn lên nỗi tức giận, sự giảo hoạt nơi đáy

mắt đã đủ tỏ rõ, ánh mắt kia thật ghê sợ, ngấm ngầm lập ra mưu kế hãm hại nó.

Uyên Hy lấy lại vẻ hiền dịu ban đầu, mỉm cười chuộc lỗi

  • Xin lỗi

tiểu thư. Có lẽ lúc nãy tôi đã lỡ lời. Xin tiểu thư tha lỗi cho tôi ạ!

  • Thôi cũng

chẳng có gì quang trọng đâu!

  • Cảm ơn tiểu

thư! Bây giờ tiểu thư muốn tôi kẻ mắt màu gì đây nè?

30 phút trôi qua trong sự tất

bật của cặp tình nhân trẻ tuổi. Giờ đây, đối diện với nó trong gương là một cô

gái trẻ đẹp rất ra dáng cô dâu.

Nó nhìn sang

đồng hồ, còn 30 phút nữa là đến giờ làm lễ. Nó quay sang cảm ơn hai người rồi

chuẩn bị đứng dậy thì...

“Huỵch” Uyên

Hy cố ý vờ chóng mặt ngã nhào vào người nó rồi bất động trên sàn nhà. Việc này

cũng chính là hung thủ làm cho chiếc váy bị rách roạt một đường dài. Ôi thôi

rồi hỏng mất chiếc váy mà “mẹ chồng” nó đã “chỉ định” nó phải mặc trong đám

cưới.

Vốn tính tốt

bụng, nó không suy nghĩ nhiều về chiếc váy mà ngược lại nó cảm thấy lo lắng cho

Uyên Hy.

  • Uyên Hy, cô

bị làm sao vậy?

Uyên Hy bất

động nằm yên trên sàn nhà.

Touver tiến

tới đỡ nó dậy rồi nói

  • Tiểu thư có

sao không?- Giọng anh hết sức lo lắng và lời nói đã lọt vào tai ai kia

  • Tôi không

sao, anh lo cho Uyên Hy đi!

  • Nhưng mà...

váy của tiểu thư...

  • Không sao

hết mà anh cứ yên tâm...

  • Cảm ơn tiểu

thư.-Nói rồi anh quay sang đỡ Uyên Hy dậy- Uyên Hy em sao vậy, Uyên Hy!

Cô vẫn không

chịu mở mắt mặc cho sự lo lắng của anh và nó.

  • Chắc tôi phải đỡ cô ấy đi bệnh

viện rồi...-Anh cau mày nhìn nó lo lắng

  • Ừ anh đi

đi... Tôi tự lo cho bản thân mình được mà...

Bóng dáng

Touver vừa khuất cũng là lúc nó cuống cuồng lên thay chiếc váy khác. Chắc muộn

mất.

Nó lao ngay

vào phòng tắm.

  • Bạch Tuyết!

Nhanh lên con! Con làm gì mà lâu thế!

Mẹ nó đập cửa

sốt ruột hối.

  • Con ra

ngay! Con hơi đau bụng mẹ ạ!

  • Nhanh lên

con! Bên xui gia điện thoại nãy giờ!

  • Vâng ạ!

Cuối cùng nó

cũng thay xong. Nhưng thôi rồi, đã đến giờ tổ chức hôn lễ.

  • Làm sao đây

anh?- Mẹ nó lo lắng hỏi ba nó

  • Giờ phải đi

liền! Tôi đã nói bên xui gia, anh chị ấy nói đã cho các ca sĩ mở màn đám cưới

để kéo dài thời gian.

  • May quá! Đi

thôi con!- Mẹ nó kéo tay nó ra xe

Bấy giờ bà

mới chú ý đến bộ váy cưới của nó.

  • Sao con lại

mặc cái này? Chị xui nói con mặc cái khác cơ mà?

Nó lúng túng

  • Dạ... ừm...

con lỡ đánh đổ cà phê vào... nên...

  • Trời ơi là

trời! Sao hậu đậu thế không biết? Hẳn chị xui sẽ rất thất vọng vì con! Ngày

cưới mà con gây ra biết bao nhiêu chuyện...

Nó gục mặt

xuống. Hơi buồn.

15 phút sau.

Chiếc xe nhanh chóng dừng trước thánh đường Penty-nơi tổ chức hôn lễ. Nó bước

vào phòng dành cho cô dâu chú rể. Trong đó, mọi người đang lo lắng đợi.

  • Xin lỗi mọi

người!-Nó cúi đầu- Con đến muộn!

Cả nhà anh

thấy nó đến, ai cũng vừa mừng vừa lo lắng, chạy đến cầm tay nó

  • Sao con đến

muộn vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?

Sự quan tâm

của họ đã khiến nó suýt rơi nước mắt. Nó cứ nghĩ “ba mẹ chồng” của nó sẽ không

bao giờ tha thứ cho nó. Việc làm này đã khiến cho khá nhiều khách mời thất

vọng, trong đó có các doanh nhân và tập đoàn lớn, sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến

thanh danh của của hai bên. Vậy mà... Nó tự ngẫm nghĩ rồi lại trách mình.

Ba chồng nó quay

sang nói với người cha cố của thánh đường

  • Cho hôn lễ

bắt đầu!

  • Vâng thưa

ngài!- Người cha cố cúi rập người rồi nhanh chóng tiến ra lễ đường

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.