Chương18: Nguy hiểm: lộ thân phận?

Sau hơn cả ngày vật lộn với mấy bộ váy cưới và mấy tấm ảnh,

cuối cùng nó cũng đã về đến nhà. Người nó bơ phờ không còn chút sức sống. Nó lê

từng bước nặng nhọc lên phòng. Đang định lên tầng hai thì nó bị một giọng nói

chặn lại

  • Bạch Tuyết

hôm nay đi chơi vui không con? Vào đây ăn chung với ba mẹ cho vui!- Mẹ nó mỉm

cười đôn hậu

Nó cúi đầu

  • Con hơi

mệt, con lê phòng nghỉ một lắt!- Nói rồi nó đi ngay lên phòng

Nó nằm xuống

giường và lim dim. Thật sảng khoái! Cả ngày nó chưa được đặt người xuống giường

và thả lỏng các chi. Nó mãn nguyện cười, ngáp một hơi rồi thiu thiu ngủ.

“Reng...

reng... reng...”

Nó khó chịu

xoay người vì nghe thấy tiếng ồn áo phát ra từ chiếc điện thoại của mình. Nó

dùng gối úp lên đầu, bịt kín hai bên tai.

“Reng...

reng... reng...”- Tiếng chuông lại vang lên đinh tai

Nó rên lên

vài tiếng, rồi lại trở mình. Nó khó chịu ngồi dậy, nhắn nhó, ngáp một cái rõ

dài rồi với lất chiếc điện thoại của mình.

“1 tin nhắn

mới từ T.Phong” Dòng chữ đầu tiên nó thấy được trên màn hình điện thoại. Nó

chạm nhẹ vào màn hình để đọc tin nhắn. Nhưng không có lấy một chữ nào trong nội

dung tin nhắn mà chỉ vỏn vẹn hon 10 tấm ảnh cưới nó và anh đã chụp lúc chiều.

Trông cũng

không tệ!

Đang mải mê

với mấy tấm ảnh thì bỗng có tiếng gõ cửa.

Nó đặt điện

thoại trên chiếc tủ đầu giường rồi nằm lại ở tư thế ngay ngắn, nhẹ nói

  • Vào đi!

Chiếc cửa mở

ra, rồi lại đóng lại. Hóa ra là mẹ. Nó ngồi nhổm dậy, giọng nói giả vờ thều

thào khó nhọc

  • Có chuyện

gì không mẹ?

Mẹ nó bê khay

thức ăn đặt lên chiếc bàn xếp gỗ xoan đào yên vị sẵn trên giường, mỉm cười rồi

ngồi xuống đáp

  • Chắc con

cũng đói rồi đúng không? Mẹ có làm cho con món gà rán mà con yêu thích này!- Mẹ

đẩy chiếc đĩa về phía nó

Nó hốt hoảng.

Lâu nay nó dị ứng với gà rán, giờ mà ăn vào thì chỉ có nước độn thổ, thân phận

sẽ bị bại lộ ngay thôi.

  • Con chưa

đói! Con cũng không muốn ăn!

Mẹ nó đắn đo

một hồi rồi đặt tay lên vai nó lo lắng

  • Rõ khổ! Đã

ốm yếu, cả ngày đi thử váy và chụp ảnh mà vẫn không chịu ăn!- Bà lắc đầu- Vậy

chút xíu con phải ăn đó. Lát mẹ lên mà vẫn còn y nguyên thì mẹ cho con ăn cháo

lươn thay cơm.

Nó cười trừ

  • Con biết rồi

mà! Cứ để đó đi mẹ!

  • Nhớ ăn

nhanh kẻo nguội mất ngon!

  • Yes madam!-

Cô vờ cười tươi rồi ngả người xuống giường.

Mẹ nó đi ra

ngoài. Chiếc cửa vừa đóng sầm lại nó liền ngồi dậy, nhanh chóng đổ đĩa gà rán

vào sọt rác rồi đặt lại cái đĩa lên bàn như vị trí cũ. ậy là an toàn rồi. Nó

thầm cười mãn nguyện, an tâm ngủ tiếp.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.