Chương 84: Bắt đầu hạnh phúc

Chờ Chu Hàn tắm rửa xong đi ra,

trong nhà bếp Lâm Lệ đã làm xong vài món ăn đơn giản, thấy anh đi từ trong phòng

đi ra, nói: “Đến đây ăn bữa sáng.” Có lẽ vì vừa trải qua nụ hôn nóng bỏng cùng

lời nói mập mờ của Chu Hàn mà có chút thẹn thùng ngượng ngùng, lúc này khuôn mặt

của Lâm Lệ vẫn còn đỏ bừng, nhưng vì sắc hồng trên khuôn mặt trắng nõn khiến cho

khuôn mặt cô càng xinh đẹp.

Chu Hàn nhìn cô, trên miệng

mang theo ý cười thản nhiên, bước về phía cô.

Thấy anh đi đến, Lâm Lệ mang

thức ăn đã làm xong ra khỏi phòng bếp, ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng anh “Anh ăn trước đi, em đi múc cháo.” Nói xong liền đi vào bếp.

Chu Hàn cũng không nghe lời cô

ngồi nguyên vị trí mà đi theo cô vào trong bếp, nhìn cô quay lưng về phía mình,

tay đang cầm bát để lấy cháo, Chu Hàn tiến lên vòng tay ôm lấy cô từ phía

sau.

Đưa lưng về phía anh Lâm Lệ

ngẩn ra, nhất thời thân mật như vậy khiến cô không được tự nhiên, ở trong lòng

anh giãy giụa muốn thoát ra, mặt nóng lên thấp giọng nói: “Em đang múc

cháo.”

Chu Hàn tựa cằm lên vai cô, mũi

ngửi thấy hương thơm nhẹ nhàng tự nhiên trên người cô, nhẹ nhàng đáp lại: “Ừ,

anh biết.” Tay đang dừng trên vòng eo thon thả kia cũng không có buông

ra.

Hai người dựa vào nhau rất gần,

có thể nói là hoàn toàn không có khoảng cách, Lâm Lệ có thể cảm thấy hơi thở ấm

áp của anh đang phả vào bên tai cô, hơi thở nóng bỏng khiến cô rụt cổ lại, có

chút sợ ngứa cười nói: “Ngứa, ngứa quá.”

Nghe vậy, Chu Hàn không những

không buông ra mà còn đùa dai cố tình thổi khí nóng bên tai cô, cùng với đó là

những nụ hôn khẽ khàng của anh, hôn lên vành tai thanh tú khéo léo, hôn lên cái

cổ trắng nõn bóng loáng của cô.

Lâm Lệ bị ngứa rụt cổ lại, cái

bát trong tay như muốn rơi mất, đành phải để bát xuống, đưa tay bắt lấy đôi tay

đang để trên eo mình, xoay người đối mặt với anh, cố gắng nghiêm mặt, vẻ mặt

cứng rắn nhưng lại không giấu được ý cười, nói: “Đừng đùa, lúc nãy mẹ gọi điện

thoại tới, bảo chúng ta trưa nay về nhà ăn cơm, chúng ta ăn sáng xong sẽ đi

qua.”

Chu Hàn bình tĩnh nhìn vào mắt

cô, gật gật đầu, nhưng cũng không lùi lại phía sau, càng ép sát lại gần cô hơn,

cánh tay giãy khỏi tay cô liền đặt trên kệ bếp sau lưng cô, để cô bị kẹp giữa

anh và kệ bếp ở đằng sau.

Hai người đứng rất gần nhau,

gần đến nỗi chỉ cần Lâm Lệ cử động nhẹ cũng sẽ chạm đến anh.

Bị anh vây ở giữa như vậy, Lâm

Lệ không thể nhúc nhích được, hờn dỗi nhìn anh nói: “Anh, anh tránh ra trước

đã.”

Chu Hàn cười, hơi hơi cúi đầu,

tiến đến bên tai cô nói: “Em hôn anh một cái, hôn một cái anh liền thả em

ra.”

Nhìn anh, Lâm Lệ thấy dở khóc

dở cười, hôm nay Chu Hàn dùng dằng vô cùng, thậm chí biểu hiện có chút vô lại

với lưu manh, nhìn bộ dáng của anh bây giờ, nơi nào còn có biểu hiện nghiêm khắc

lạnh lùng thường ngày, như là thay đổi thành một người hoàn toàn

khác.

Thấy cô không nói lời nào, ai

đó tự ý quyết định vô lại, nói: “Em không hôn anh anh sẽ không đi, chúng ta cứ

đứng như vậy đi.” Dù sao hôm nay anh cũng không có ý định đến công ty làm việc,

anh có hẳn một ngày, anh không tin là không thể làm cô chủ động hôn

anh.

Lâm Lệ thật sự bị anh đánh bại,

vừa bực lại vừa buồn cười nhìn anh, hỏi: “Em hôn anh thì anh phải thả em ra

nha.”

“Được.” Chu Hàn trả lời dứt

khoát không có tia do dự.

Lâm Lệ thật sự không còn biện

pháp nào với anh, chỉ có thể kiễng mũi chân lên, nhẹ nhàng hôn lên môi

anh.

Nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn

chuồn nước, vừa tiếp xúc đến cánh môi anh, thậm chí Chu Hàn còn chưa cảm nhận

được nụ hôn đó, cô đã tách ra khỏi môi anh.

Chu Hàn bật cười, đưa tay nhẹ

nhàng xoa khuôn mặt nóng lên vì xấu hổ của cô, khom người xuống, lời nói mang

theo ý cười, “không đủ.”

“Anh nói không giữ lời, anh nói

em hôn anh một cái anh liền buông em ra, hiện tại em hôn anh rồi anh lại muốn ăn

quịt không giữ lời.” Có lẽ đến chính Lâm Lệ cũng không để ý, lúc này điệu bộ bản

thân mình bĩu môi kháng nghị là mười phần kiểu nữ sinh đang yêu làm nũng với bạn

trai mình.

Chu Hàn nhìn biểu hiện của cô

có chút rung động, đưa tay xoa xoa mặt cô, âm thanh mờ ám nói: “bình thường anh

hôn em như vậy sao?” Giọng nói trầm thấp mang theo dụ dỗ khiến Lâm Lệ bị mê

hoặc.

Lâm Lệ trong lòng thầm mắng anh

là sắc lang, trứng thối, nhưng lại không thể không theo cách của anh, khi hôn

anh thì tăng thêm chút lực, Chu Hàn nhẹ nhàng hít thở, vẫn không đáp lại cô, dán

môi mình vào môi cô nói: “Không đủ.” Anh muốn không chỉ là như

vậy!

Lâm Lệ không còn cách nào, đành

phải đưa lưỡi cạy mở răng anh, vươn cái lưỡi đinh hương tìm kiếm lưỡi anh mà

quấn quýt, mặt nóng đến mức có thể bốc khói rồi.

Phút chốc, Chu Hàn lập tức đoạt

lại quyền chủ động, một tay ôm chặt eo cô, một tay đỡ lấy gáy cô khiến nụ hôn

càng sâu sắc hơn.

Vốn dĩ khi bắt đầu là cô chủ

động nên không được tự nhiên nhưng sau khi Chu Hàn đảo khách thành chủ Lâm Lệ

chậm rãi thả lỏng, hai tay chầm chậm đưa lên vòng tay ôm cổ anh, đáp lại nụ hôn

nồng nhiệt này.

Càng về sau, cũng không biết là

người nào chủ động, thật sự là hôn đến quên cả trời đất, không thể dời

xa.

Vốn định lướt qua rồi dừng lại,

ai ngờ lòng tham không đáy. Mãi cho đến khi cảm thấy tình thế khó mà kiểm soát

được, gần như là đã đến ranh giới sập đổ.

Lâm Lệ chỉ cảm thấy người mình

chợt lạnh, áo bông đáng lẽ đang mặc trên người lại bị anh cởi ra ném lên trên

mặt đất không biết từ lúc nào, mất quần áo chống rét, da thịt đang ấm áp tiếp

xúc với khí lạnh khiến Lâm Lệ rùng mình một cái.

Chu Hàn hôn cô, lưu luyến đôi

môi thơm tho chậm rãi di chuyển xuống cổ, một đường đi xuống.

Nửa người trên chỉ mặc áo ngực,

da thịt trực tiếp tiếp xúc với không khí rét lạnh của mùa đông, Lâm Lệ không

khỏi run lên, nhẹ giọng nỉ non, “lạnh …”

Chu Hàn trực tiếp xoay người bế

bổng cô lên, đôi môi vẫn không dời khỏi da thịt trên người cô, “chúng ta trở về

phòng.” Thanh âm trầm thấp ám ách.

Lâm Lệ chỉ thấy người lâng lâng

như đang bay, một tia lý trí cuối cùng còn sót lại đã bị nụ hôn của anh đánh

tan, đôi tay đang để trên vai anh không biết là muốn đẩy anh ra hay là ôm chặt

anh hơn, trong đầu chỉ thấy hỗn loạn.

Nhẹ nhàng đặt cô nằm lên

giường, Chu Hàn trực tiếp c** q**n áo trên người mình, liền áp xuống, đưa tay ra

sau lưng cô cởi áo ngực còn sót lại trên người cô.

Trong lúc ý thức mờ mịt Lâm Lệ

mở mắt ra, thấy Chu Hàn ở trước mặt khiến mặt cô lại càng ửng hồng hơn, dùng

chút lý trí cuối cùng còn lại, đưa tay bắt lấy tay anh, “cháo, cháo nguội

mất.”

Chu Hàn lúc này đâu còn tâm trí

để ý gì đến cháo nữa, khàn khàn giọng nói: “Anh không muốn ăn cháo, anh muốn ăn

em.” Vừa nói bàn tay đang để ở hông cô v**t v*, dùng sức trườn lên trên, khiến

cô cảm nhận được rõ ràng sự biến hóa của thân thể anh, cúi đầu tiến đến bên tai

cô vừa trêu chọc điểm mẫn cảm trên tai cô vừa nói: “Em cảm nhận được không?” Hơi

thở nóng bỏng như muốn thiêu đốt Lâm Lệ.

Sao Lâm Lệ lại không cảm nhận

được cơ chứ, hai người tiếp xúc rất gần, nhất là cái địa phương nào đó, trừng

mắt nhìn anh, vô thức đưa tay muốn đẩy anh ra, lại bị anh ôm chặt hơn một chút,

chỉ nghe thấy anh thở hổn hển nói: “Em nhẫn tâm?”

“Em …” Lâm Lệ không nói lên

lời, cô muốn mở miệng mà không biết nên nói gì.

Thấy cô ngây ngốc không nói lên

lời, Chu Hàn cười nhẹ khẽ hôn lên môi lên mặt cô, lưu luyến bên tai cô, nhẹ nói “Nếu để anh nhịn đến hỏng, sau này làm sao anh cho em ‘hạnh phúc’

được?”

Lâm Lệ chỉ thấy trên mặt mình

nóng đến muốn nổ tung, đưa tay muốn đẩy anh ra, nhưng cuối cùng lại không đành

lòng, chỉ thấp giọng mắng: “Lưu manh!”

Chu Hàn cười, anh hôn lên lông

mày, lên miệng, cuối cùng dọc theo cổ cô chậm rãi xuống dưới, môi dán sát vào da

thịt cô nói: “người đàn ông chỉ đùa giỡn lưu manh với vợ mình mới là đàn ông

tốt.”

Lâm Lệ vừa tức giận lại vừa

buồn cười, không quên nhắc nhở: “trưa, trưa nay phải, phải về đại viện ăn cơm.”

Lúc nãy khi anh tắm, mẹ Chu có gọi điện đến, nghe nói cô và Chu Hàn đều ở nhà,

đặc biệt bảo trưa nay cô nhất định phải về đại viện ăn cơm.

“A! ---” Đang suy nghĩ, đau đớn

ở ngực kéo cô khỏi dòng hồi tưởng, đưa tay đánh đánh anh oán trách, nói: “Anh

làm em đau.”

Chu Hàn ngẩng đầu lên, một lần

nữa hôn lên môi cô, nói: “Chuyên tâm một chút.”

Lâm Lệ khẽ cười, không còn căng

thẳng như lúc đầu, chậm rãi đưa tay lên, ôm anh đáp lại nhiệt tình của

anh.

Bữa sáng này cuối cùng hai

người đều không ăn được, kch tnh qua đi Lâm Lệ mỏi mệt nằm trên giường tựa vào

ngực Chu Hàn muốn ngủ một giấc, lại nghe thấy tiếng điện thoại ở ngoài phòng

khách vang lên.

Lâm Lệ mệt không còn muốn động

đậy tý nào cả, nhưng vì cửa phòng không đóng, tiếng chuông điện thoại vang lên

lại càng rõ ràng, nhắm mắt, nhíu mày lại, đẩy Chu hàn bên cạnh, nỉ non nói “nghe điện thoại.”

Chu Hàn cũng mệt mỏi không muốn

động đậy, kéo Lâm Lệ vào trong lòng mình, nói: “Mặc kệ nó.” Sau đó trực tiếp kéo

chăn đắp kín đầu hai người, ôm Lâm Lệ quyết tâm Lệ yên ổn ngủ một

giấc.

Có lẽ là người gọi điện kia rốt

cuộc hết kiên nhẫn, di động vang lên không biết bao lâu rồi cuối cùng im hơi

lặng tiếng.

Hai người trong chăn không khỏi

thở ra một hơi nhẹ nhõm chân mày cùng giãn ra, nhưng không đợi hai người thả

lỏng, điện thoại trong phòng ngủ lại vang lên, khiến Lâm Lệ giật mình, mạnh mẽ

ngồi dậy, tim đập càng nhanh hơn.

Chu Hàn vội vàng ngồi dậy ôm

lấy Lâm Lệ, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, trấn an cô, “không có việc gì, không có việc

gì, không có việc gì…”

Lâm Lệ thở hổn hển, lấy tay đẩy

đẩy anh, nói: “Nghe điện thoại đi.”

Chu Hàn đưa tay cầm điện thoại

lên nghe, cũng không để người bên kia điện thoại mở miệng, có chút thô lỗ to

tiếng: “Ai vậy?!”

Mẹ Chu ở bên kia điện thoại bị

dọa sợ hết hồn, còn tưởng anh có chuyện gì xảy ra: “A Hàn, con sao vậy, sao nóng

nảy vậy?”

Chu Hàn sửng sốt, lúc này mới

biết là ở nhà gọi điện đến: “Mẹ, là mẹ ạ.”

“Không phải mẹ thì là ai.” Bên

kia điện thoại mẹ Chu nói: “Con với Lâm lệ xảy ra chuyện gì vậy, mẹ gọi di động

mà không thấy hai đưa nghe máy?”

Chu Hàn chột dạ có tật giật

mình, gãi gãi đầu nói: “Chúng con không nghe thấy.”

Bên kia điện thoại mẹ Chu cũng

không nghĩ gì nhiều, chỉ nói :”Được rồi , lúc nào các con về bên nhà, hôm nay ba

con không đi làm, gia đình chúng ta sum họp ăn một bữa cơm, mọi người đang chờ

hai con đến.”

Chu Hàn liếc nhìn Lâm Lệ, vốn

là đang tựa vào trong ngực anh, khi nghe thấy là mẹ Chu gọi điện thoại đến, liền

nhớ tới lúc nãy mẹ Chu nói muốn hai người về nhà ăn cơm, cuống quít rời khỏi

ngực Chu Hàn đứng dậy, tiện tay lấy chiếc áo sơ mi của anh khoác lên người chạy

vào trong phòng tắm, lúc chạy không cẩn thận đụng vào một bên góc tủ, đau đến

mức khiến cô muốn trợn mắt há mồm.

Chu Hàn nhìn cô, không khỏi bật

cười, nói với mẹ Chu ở bên kia điện thoại: “lát nữa chúng con qua

đó.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.