Chương 83: Kết thúc

Vào lúc Lâm Lệ còn chưa kịp

phản ứng, bản thân đã bị kéo vào một lồng ngực quen thuộc, động tác thô lỗ thậm

chí khiến cô thấy có chút đau đớn.

Trong phòng bệnh Trình Tường

ngỡ ngàng nhìn bọn họ, nhất thời không kịp phản ứng.

Chu Hàn đem Lâm Lệ ôm vào trong

lòng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trình Tường, mở miệng nói: “Trình Tường đúng

không, tôi hi vọng sau này anh đừng quấy rầy cuộc sống của tôi và Lâm Lệ nữa.”

Chu Hàn trực tiếp nói, không có chút quanh co lòng vòng.

Chu, Chu Hàn?” Lâm Lệ ngẩng đầu nhìn anh, chỉ nhìn thấy nét mặt thật tình cương

nghị của anh.

Khi Trình Tường và Lâm Lệ còn

chưa kịp phản ứng, mẹ Trình bước vào sau Chu Hàn có phần bực bội mở miệng: “Lâm

Lệ, sao lại dẫn cậu ta tới đây!” đưa tay chỉ thẳng vào Chu

Hàn.

Mẹ Trình phản ứng có chút quá

khích, bà van nài mãi Lâm Lệ mới tới đây chủ yếu là muốn khiến Trình Tường phấn

chấn hơn, bởi vì chỉ có cô mới là động lực hiện tại của con trai bà, nhưng Lâm

Lệ thế nào lại đưa Chu hàn tới đây, lẽ nào cô không biết rằng như vậy sẽ kích

động đến Trình Tường hay sao? Trình Tường vì trước đây không giữ được Lâm Lệ mà

luôn tự trách, thậm chí cam chịu không muốn một lần nữa đứng lên bởi vì cảm giác

có lỗi với Lâm Lệ và xem đây như là trừng phạt của chính bản thân

mình!

Cháu…” Lâm Lệ nhìn mẹ Trình có chút bất đắc dĩ không biết nói thế nào, chỉ có

thể nghi hoặc quay đầu nhìn Chu Hàn.

Chu Hàn xiết chặt tay bên hông

khiến cô gần mình hơn, cúi xuống nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Để anh.” Nói xong

ngẩng đầu nhìn về phía mẹ Trình Tường, ánh mắt lạnh lẽo, mặt không chút thay đổi

mở miệng nói: “bà Trình, bà có biết rằng mỗi lần bà gọi điện tới sẽ quấy nhiễu

cho vợ tôi bao nhiêu hay không?”

“Có cái gì quấy nhiễu, tôi cũng

không bắt nó phải làm chuyện gì.” Mẹ Trình tuyệt nhiên không thừa nhận, trừng

mắt nhìn anh.

Chu Hàn nhìn thẳng bà, ánh mắt

âm trầm, mở miệng nói: “Bà không bắt buộc cô ấy sao? Bà lấy đoạn tình cảm trước

đây của cô ấy với Trình Tường để tạo áp lực cho cô ấy, dùng một chút tình cảm

cuối cùng của cô ấy đối với Trình Tường mà tạo bức bách cô ấy, như vậy mà coi

như không bắt buộc cô ấy sao?”

Mẹ Trình nhìn chằm chằm Chu

Hàn, cắn răng bất chấp nói: “Cho dù tôi gọi điện cho nó muốn nó đến thăm Trình

Tường thì thế nào? Nó và Trình Tường dù không là vợ chồng thì cũng có thể xem là

bạn bè đi, bây giờ Trình Tường bị bệnh nặng, xem như là bạn bè đến đây thăm bệnh

thì có vấn đề gì. Cho dù lúc trước Trình Tường đã sai, nhưng Trình Tường cũng

đối tốt với nó không ít, nó từ nơi khác đến Giang Thành, nếu không phải có Trình

Tường nhà chúng tôi thì nó có thể ở lại đây sao?! khi Trình Tường còn ở nhà,

chúng tôi còn chưa từng để nó làm bất cứ việc gì, cậu hỏi lại Lâm Lệ xem, trước

kia không ít lần Trình tường đã nấu cơm cho nó! Coi như là nó nhớ đến Trình

Tường đã chăm sóc nó hồi trước, bây giờ Trình Tường bị bệnh đến mức này, nó cũng

nên chăm sóc lại Trình Tường không phải sao?”

Chu hàn cười lạnh, giễu cợt

hỏi: “vậy ý bà là muốn Lâm Lệ quay lại bắt đầu lại với Trình

Tường?”

Mẹ Trình nhìn Chu Hàn, liếc mắt

đi, hất cằm nói: “sao không thể.”

“Mẹ!” Trình Tường nhìn mẹ mình,

siết chặt tay, như là đang cực lực đè nén tâm tư trong lòng: “Đừng nói

nữa!”

“Tại sao không nói, mẹ cũng

không có nói gì sai.” Mẹ Trình càng nói càng kích động. “Trước kia con thực sự

đối tốt với Lâm Lệ, đó là sự thực a.”

A!” Chu Hàn cười lạnh, không có chút độ ấm, nói: “Thật đúng là ăn tươi nuốt

sống.”

Lâm Lệ lấy tay lôi kéo anh,

nhìn anh lắc đầu: “Đừng nói nữa, chúng ta trở về đi.”

Chu Hàn nhìn vào mắt cô, tay

cầm chặt lấy tay cô, một lần nữa nhìn Trình Tường và mẹ Trình nói: “Bà nói anh

ta vẫn luôn đối tốt với Lâm Lệ, đó là sự thật, nhưng anh ta chỉ coi Lâm Lệ là

thế thân của người khác mà đối tốt! Các người cho rằng điều đau khổ nhất là cái

gì, đau khổ nhất là khi một lòng một dạ yêu một người, nhưng người ấy lại không

hề yêu mình, thậm chí từ đầu đến cuối đều coi mình trở thành bóng dáng của người

khác!” Chu Hàn nói xong liền nhìn thẳng vào Trình Tường.

Trình Tường không dám nhìn

thẳng, quay mặt đi chỗ khác, tay để trên chăn siết chặt lại.

Ánh mắt Chu Hàn từ trên người

Trình Tường chuyển đến trên người mẹ Trình, nói tiếp: “Bà vẫn lấy đoạn tình cảm

mười năm nay của Lâm Lệ với Trình Tường để gây áp lực cho cô ấy, vẫn muốn Lâm Lệ

nể tình những năm gần đây, nhưng mà bà lại biết rõ cuộc tình cảm mười năm này

đã cho Lâm Lệ được những gì, cô ấy đã dành trọn tuổi thanh xuân và tất cả tình

cảm của bản thân trao cho một người đàn ông, cuối cùng lại bị thương chồng chất,

ngay cả con mình cũng không giữ được, cũng vì không giữ được đứa con mà cô tự

trách móc giày vò bản thân mình, thậm chí mắc bệnh kén ăn, mỗi đêm đều mơ thấy

ác mộng mà tỉnh lại, trong giấc mơ đều khóc nói xin lỗi đứa con chưa kịp đến thế

giới này, những thứ này chính là cuộc tình mười năm mà bà nói đó sao, nó đã mang

đến cho cô ấy cái gì, bà nghĩ rằng tình cảm đó đáng để nói ra nữa sao? Phần tình

cảm như vậy có cần nữa không?”

“Tôi …” Đối với chất vấn của

Chu Hàn, mẹ Trình nhất thời không thể nói ra lời, chỉ có thể đứng đó nhìn chằm

chằm Chu Hàn.

Những lời này gợi lên những

chuyện Lâm Lệ không muốn nhớ tới, đưa tay lôi kéo Chu Hàn, nói: “Chu Hàn, đừng

nói nữa.” Vành mắt đã ướt át từ lúc nào, ngay cả ánh mắt nhìn anh đã mơ hồ không

rõ.

Chu Hàn cúi đầu, đưa tay lau đi

nước mắt không nén được nơi khóe mắt cô, hạ thấp giọng nói: “Đối mặt với những

người đã từng làm thương tổn mình, các người nghĩ rằng cô ấy có thể thản nhiên

mà đối mặt sao? Cô ấy cũng chỉ là một người bình thường, trong lòng cô ấy đau

đớn, rối rắm nhưng các ngươi có ai biết được đâu.”

“Đừng nói, đừng nói nữa…” Lâm

Lệ đưa tay đánh vào lồng ngực Chu Hàn, nước mắt như vỡ bờ, không có cách nào

ngăn lại được.

Chu Hàn để mặc cô đánh, đưa tay

trực tiếp kéo cô vào trong lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, nói: “Không sao, không

có việc gì, không có việc gì.”

Cả phòng bệnh trở lên yên tĩnh

chỉ còn tiếng khóc rất nhỏ của Lâm Lệ.

Trình Tường ngồi tựa vào đầu

giường bệnh, tay nắm chặt, cắn chặt môi, nhìn hai người ôm nhau trước mặt, đau

đớn nhắm nghiền hai mắt.

Mẹ Trình nhất thời không biết

lên nói gì, vừa định mở mồm nhưng lại bị ba Trình trợn mắt nén trở

về.

“Thật xin lỗi.” Nhắm chặt hai

mắt, vẻ mặt của Trình Tường có chút vặn vẹo dữ tợn.

Từ khi chia tay với Lâm Lệ đến

nay, ba chữ kia không biết đã bị anh lặp đi lặp lại bao nhiêu lần, nhưng cho dù

lặp lại bao nhiêu lần cũng thấy không đủ.

Chu Hàn đưa mắt nhìn anh ta rồi

nhìn ba mẹ Trình đang đứng một bên, chỉ nói: “Tôi chỉ hi vọng sau này các người

đừng quấy rầy cuộc sống của chúng tôi nữa, có đôi khi tha thứ tốt nhất là quên

đi.” Nói xong cúi đầu nhìn Lâm Lệ, đưa tay nâng mặt cô lên lau hết nước mắt trên

mặt cô, nói: “Theo anh về nhà đi.”

Lâm Lệ nhìn anh, gật đầu “Vâng.”

Đưa tay dắt tay cô đi ra cửa.

Khi đi qua ba mẹ Trình, ba Trình vẫn luôn im lặng đưa tay kéo mẹ Trình nhường

đường cho hai người.

Chu Hàn nắm tay Lâm Lệ đi ra,

khi đến cửa phòng bệnh, Lâm Lệ đột nhiên dừng lại quay đầu nhìn Trình Tường đang

trên giường bệnh, nói: “Một người biết gánh vác mới có thể lựa chọn trốn tránh

trách nhiệm, trước kia anh không phải là một người yêu tốt, cũng không phải là

một người chồng tốt, lại càng không phải là một người cha tốt, nhưng đó đều đã

là quá khứ không thể nào cứu vãn lại được, nhưng bây giờ điều anh có thể cứu vãn

đó là nỗ lực làm một người con trai tốt, đừng khiến những người yêu thương anh

bị tổn thương nữa, nếu trái tim bị thương, sẽ trở nên lạnh giá.” Nói xong không

hề nhìn anh ta, xoay người nhìn Chu Hàn, nói: “Đi thôi.”

Chu Hàn gật đầu, đưa tay ôm cô

rời khỏi.

Trong thang máy, Lâm Lệ tựa hẳn

vào người Chu Hàn, cả người cảm thấy rất mệt mỏi.

Chu Hàn cúi đầu khẽ hôn lên

trán cô, ôm lấy cô hỏi: “Mệt mỏi sao?”

Tựa vào trong ngực anh, Lâm Lệ

gật gật đầu.

Xoa xoa bả vai của cô, nhẹ

giọng nói : “Chúng ta về nhà.”

Lâm Lệ vẫn gật gật đầu, sau đó

phát hiện ra cái gì, rời khỏi ngực anh, cúi đầu nhìn dép của anh, rồi ngẩng lên

nhìn anh, không nói chuyện, nhưng ánh mắt như đang hỏi anh “Anh đi dép thế này

ra ngoài.”

Lúc này Chu Hàn mới phát hiện

mình đi dép trong nhà đến đây, có chút mất tự nhiên đưa tay gãi gãi đầu, ho nhẹ

rồi nói: “ra, ra ngoài có chút gấp gáp.”

Lâm Lệ nhìn anh cười ra tiếng,

không nói chuyện, trong lòng không khỏi dâng lên tình cảm ấm áp khó tả, sưởi ấm

lòng cô, thật mềm mại.

Thang máy đinh một tiếng, cô

chủ động vươn tay đưa tay nắm tay anh, mười ngón tay đan xen, chỉ thấy cô nói “Về nhà thôi .”

Về đến nhà, Lâm Lệ vừa mới vào

cửa, Chu Hàn ở đằng sau đã ấp cô lên cửa, sau đó nụ hôn như mưa ùn ùn kéo đến

trên môi cô.

Ban đầu Lâm Lệ mở to mắt có

chút luống cuống khi anh đột nhiên tập kích, sau đó từ từ nhắm mắt lại đưa hai

tay vòng lên cổ anh, hưởng ứng nụ hôn nồng nhiệt của anh.

Đến khi cô không thở được, lúc

này Chu Hàn mới buông tha cho cô, trán anh chống đỡ với trán cô, hai người tự

điều chỉnh hô hấp của mình, thỉnh thoảng cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên mặt cô, dành

cho cô niềm an ủi sau nụ hôn nồng nhiệt.

Lâm Lệ thở hổn hển, ý thức

không khí lúc này có chút mập mờ quá nguy hiểm, hỏi: “Anh, anh đã ăn sáng

chưa?”

Chu Hàn cười khẽ, cúi đầu hôn

lên môi cô, sau đó từ mặt cô di chuyển xuống cổ, môi dán vào da thịt cô, nói “bây giờ anh muốn ăn em hơn.”

Lâm Lệ run lên, tim vì nụ hôn

anh mà đập nhanh hơn, cuối cùng chỉ có thể dùng tia lí trí cuối cùng đẩy anh ra,

mặt đỏ bừng, nói: “Em đi làm bữa sáng cho anh, anh tối hôm qua bị sốt, cần bổ

sung dinh dưỡng.”

Chu Hàn nhìn cô, trong mắt như

có ngọn lửa nóng rực, muốn thiêu đốt chính bản thân cùng với cô, không tiếng

động bao vây lấy hông của cô, kéo cô dính vào người mình, cố ý dùng thân thể ma

sát cô, để cô chú ý tới biến đổi trên người mình, thấp giọng nỉ non bên tai cô “Tắm cùng với anh, từ tối hôm qua bị sốt ra nhiều mồ hôi, người rất khó chịu.”

Vừa nói vừa cọ cọ người cô.

Mặt Lâm Lệ vốn dĩ phiếm hồng

bây giờ lại đỏ rực như máu vậy, lấy tay đẩy anh ra, hờn dỗi trợn trắng mắt

“Không đứng đắn.” Nói xong chạy như bay trốn mất.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.